Tác giả/Tác phẩm
Tìm kiếm
Quick Login
Lịch
Thống kê
12 Jan.2015

Ngày tuần hành cho

« Charlie » tại Paris

Tường An, thông tín viên RFA, Paris
2015-01-11        
      
(Từ trái) Thủ tướng Israel Benjamin Netanyahu, Tổng thống Mali Ibrahim Boubacar Keita, Tổng thống Pháp Francois Hollande, Thủ tướng Đức Angela Merkel, Chủ tịch Liên minh châu Âu Donald Tusk và Tổng thống Palestine Mahmud Abbas tham gia cuộc tuần hành Unit  
(Từ trái) Thủ tướng Israel Benjamin Netanyahu, Tổng thống Mali Ibrahim Boubacar Keita, Tổng thống Pháp Francois Hollande, Thủ tướng Đức Angela Merkel, Chủ tịch Liên minh châu Âu Donald Tusk và Tổng thống Palestine Mahmud Abbas tham gia cuộc tuần hành Unity "Marche Republicaine" vào ngày 11 tháng một năm 2015 ở Paris để tưởng nhớ 17 người thiệt mạng trong loạt tấn công khủng bố trong 3 ngày liên tiếp
        AFP   
Ngày Chúa nhật 11 tháng 1, cả nước Pháp đồng loạt xuống đường tuần hành để tưởng nhớ đến những nạn nhận của cuộc khủng bố trong 3 ngày vừa qua. Tại Paris gần 2 triệu người đã tuần hành đến quảng trường République.

Một ngày lịch sử

Paris, một buổi sáng chúa nhật tháng 1 tràn ngập người, ai cũng với biểu ngữ trên tay và nước mắt trong lòng , những giọt lệ dành cho 17 công dân Pháp, trong đó có những nhà vẽ tranh biếm hoạ tài danh vừa qua đời trong vòng 3 ngày qua. Ngoài Tổng thống Pháp Francois Holland, thủ tướng Đức Angela Merkel, thủ tướng Anh David Cameron, và gần 50 đại diện các quốc gia đến tham dự. Gần 2 triệu người đã đổ về Paris.  Khắp thủ đô Paris tràn đầy những biểu ngữ với dòng chữ « Je suis Charlie » Những cây bút được dơ cao. Những lá cờ gục đầu tưởng nhớ những nạn nhân đã nằm xuống vì cực đoan tôn giáo.

Một phụ nữ Pháp từ ngoại ô Paris đến tham gia tuần hành cho biết lý do bà tham gia cuộc tuần hành này:

"Tôi đến đây để đồng hành cùng Charlie, ở nước Pháp, dù với bất cứ lý do nào,  không ai có thể bị giết chết vì giá trị của dân chủ và tự do và tự do ngôn luận . Tất cả mọi người cùng tập hợp về đây để lên tiếng và để chính phủ phải làm một cái gì đó.”

Tất cả chúng ta đều bị sốc bởi những gì vừa xảy ra. Cuộc tuần hành này để nói lên điều đó không thể chấp nhận được và để cho mọi người thấy rằng chúng ta không sợ hãi”

Mang theo những biểu ngữ với dòng chữ “Je suis Charlie, chúng tôi là người Việt Nam”, hoà trong biển người đó, ông Nam cho biết cảm tưởng:

Mọi người đều chấp nhận nhẫn nại, chờ đợi có khi cả tiếng đồng hồ, nhưng đều vui cười với nhau và trong gương mặt họ nhìn nhau đã thấy một sự thông cảm với nhau. Biểu ngữ của tôi đưa lên là “công đồng người Việt”. Có lẽ đây là một biểu ngữ đặc biệt cho nên họ đến, họ tìm hiểu và họ nói chuyện với mình rất nhiều. Đây là cơ hội quý báu để nói lên cái thổn thức của chúng ta cũng chính là thổn thức của họ, đó là cảm tưởng của tôi”

Tôi đến đây để đồng hành cùng Charlie, ở nước Pháp, dù với bất cứ lý do nào, không ai có thể bị giết chết vì giá trị của dân chủ và tự do và tự do ngôn luận . Tất cả mọi người cùng tập hợp về đây để lên tiếng và để chính phủ phải làm một cái gì đó

Một phụ nữ Pháp

Ba ngày qua, nước Pháp sống trong nỗi bàng hoàng, lo lắng. Kết quả cuối cùng : 17 người chết và 3 nghi phạm cũng bị tiêu diệt. Pháp đang vào mùa soldes (bán hạ giá) Đã có nhiều người ngại ngần không muốn đến chổ đông người . Pháp có 5 triệu người nhập cư Hồi giáo. Dĩ nhiên không phải người Hồi giáo nào cũng là kẻ khủng bố. Tuy nhiên, sau các vụ tấn công đẩm máu vừa qua, người dân không khỏi đặt câu hỏi về nền an ninh của nước Pháp. Ông Thành, một người làm việc trong ngành bảo vệ và an ninh cho rằng, đã từ lâu nước Pháp sống trong sự đe doạ :

Gần 2 triệu người đã tụ tập tuần hành ở Paris vào ngày 11 Tháng Một năm 2015 để tưởng nhớ 17 nạn nhân vụ khủng bố xảy ra trong 3 ngày vừa qua.  
Gần 2 triệu người đã tụ tập tuần hành ở Paris vào ngày 11 Tháng Một năm 2015 để tưởng nhớ 17 nạn nhân vụ khủng bố xảy ra trong 3 ngày vừa qua.

« Rõ ràng là có sự đe doạ. Nó không phải là từ những tháng hay những tuần gần đây mà nó đã kéo dài rồi. Gia đoạn của tuần vừa qua là đỉnh điểm »

Ngày 8 tháng 1, 1 ngày sau khi 12 người bị thảm sát tại toà soạn báo Charlie Hebdo, tiếng chuông nhà thờ khắp nơi đổ đúng 12 giờ. Trước nhà thờ Notre Dame, hàng trăm người đứng tưởng niệm dưới mưa. Tờ Financel Times trích lời một cư dân paris : « Cả đất nước đang khóc » Bên cạnh những vòng hoa tưởng niệm đặt ở đường Nicolas Appert, nơi đặt trụ sở toà soạn báo Charli Hebdo, một phụ nữ Pháp ôm một người đàn ông Hồi giáo khóc nức nở khi ông ta la vang «  Tư do muôn năm, chúng tôi yêu mọi người …. » Sau những đau thương, đỗ vỡ này, người dân có quyền hy vọng sẽ vươn lên từ những mất mát ? sẽ đoàn kết lại bất chấp mọi khác biệt ? Cô Mỹ Linh, một người trẻ sống tại Pháp cho biết ý kiến :

« Mấy người tấn công họ nghĩ rằng người Pháp sẽ lo sợ và khủng hoảng. Nhưng tôi thấy ngược lại : sau vụ tấn công này trong nhóm bạn trẻ Pháp và Việt của tôi, cũng như trong gia đình tôi, đương nhiên, sau khi trải qua sự sợ hãi và buồn, tất cả đều lên tinh thần và đoàn kết lại để chống lại khủng bố »

Mấy người tấn công họ nghĩ rằng người Pháp sẽ lo sợ và khủng hoảng. Nhưng tôi thấy ngược lại: sau vụ tấn công này trong nhóm bạn trẻ Pháp và Việt của tôi, cũng như trong gia đình tôi, đương nhiên, sau khi trải qua sự sợ hãi và buồn, tất cả đều lên tinh thần và đoàn kết lại để chống lại khủng bố

Cô Mỹ Linh

Ngày «  Je suis Charlie » đã có mặt gần 2 triệu người tại Paris, nhưng đảng cực hữu Mặt Trận Quốc Gia đã không được mời. Cựu chủ tịch đảng Mặt trận Quốc gia (Front National) Jean-Marie Le Pen tuyên bố « Je ne suis pas Charlie » Các vụ tấn công khủng bố không khỏi gây lo ngại cho một sự kỳ thị tôn giáo có thể nổi lên trong lòng người dân Pháp, đây đó đã có vài vụ quăng đá vào cửa tiệm người đạo Hồi. Người ta cũng lo ngại các đảng cực hữu sẽ lợi dụng sự kiện này để gây ảnh hưởng. Nhiều nhân vật chính trị, đảng phái đã là đề tài châm biếm của tuần báo này. Có người cho rằng tờ báo này đã đi quá xa trong việc sử dụng quyền tự do ngôn luận. Blogger Mỹ Dung không đồng ý với quan điểm này, cô nói :

« Nếu cho rằng tờ báo này đi quá xa, châm biếm quá, họ có thể trả lời bằng chính cái Tư do ngôn luận đó. Hoặc trong một nhà nước pháp quyền, họ nghĩ rằng việc châm biếm này vượt quá giới hạn cho phép họ có thể kiện ra toà chứ không thể nào dùng bạo lực, dùng súng ống, dùng giết chóc để mà đối lại với những bài báo thể hiện trên tờ báo này được »

Charbonnier và tuần báo Charlie Hebdo

Dù chỉ với một ngân sách ít ỏi, nhân lực hạn chế và số phát hành không nhiều như các tờ báo khác, nhưng tờ Charlie Hebdo đã góp phần vào sự đặc thù của nền văn hoá Pháp, đó là sự trào phúng, diễu cợt qua văn phong, chữ nghĩa. Sau khi tờ báo bị đốt vì đăng lại một bức tranh biếm hoạ về nhà tiên tri Mohammed, toà soạn đã bị đốt, Tổng Biên Tập Stéphane Charbonnier với bút hiệu Charb đã phải có cảnh sát theo bảo vệ. Nhiều người khuyên ông rút lại những biếm họa. Nhưng ông vẫn kiêu hãnh thốt lên câu mà sau này sẽ được khắc lên mộ của ông : « Je préfère mourir debout que vivre à genoux » (Tôi thà chết đứng còn hơn sống quỳ)  Anh Paul, một người bạn từng học cùng trường với Charb trong những năm 82-84 tại college de Louvrais (Pontoise) nói về ông như sau :

« Charbonier hồi xưa khi đi học chung với mình là một học trò giỏi ; tính tình rất đầm, lòng rất là tốt. Ai cũng thích Charbonnier dù anh ta rất là «mắc cở » anh ta không bạo như những người trẻ khác, anh ta học rất là giỏi. Ngày xưa, tôi cũng không quen với Charbonier nhiều, nói thẳng ra là như vậy, vì tính tình không giống nhau : tôi thì thích chơi thể thao nhiều, Charbonnier thì thích ngồi trong lớp vẽ thôi ! Anh ta có khiếu vẽ tranh biếm hoạ, lúc đó tôi thấy cũng vui ! Tôi nhớ lúc đi học với Charbonnier là như vậy. Từ lúc còn trẻ, tính tình anh ta cũng rất là khoan dung, lúc nào cũng chống lại kỳ thị chủng tộc. Từ lúc nhỏ, Charbonnier đã như vậy rồi »

Charbonier hồi xưa khi đi học chung với mình là một học trò giỏi ; tính tình rất đầm, lòng rất là tốt. Ai cũng thích Charbonnier dù anh ta rất là «mắc cở » anh ta không bạo như những người trẻ khác, anh ta học rất là giỏi

Anh Paul

Đây là vụ tấn công khủng bố lần thứ 10 trong vòng 40 năm qua. Nhưng có lẽ đây cũng là vụ khủng bố gây nhiều xúc động và  quan tâm nhất của thế giới, không phải chỉ vì số lượng người chết mà còn vì cuộc tấn công này không chỉ vì lý do tín ngưỡng mà vì nó đã đụng đến sự tự do ngôn luận. Đụng đến đệ tứ quyền của nền Cộng hoà Pháp tức là đánh thẳng vào trái tim của người Pháp vì tự do ngôn luận là nền tảng của nước Pháp. Các cơ quan truyền thông, trang Amazon, hội Phóng viên Không biên giới đều gây quỹ bằng nhiều cách khác nhau để tuần báo Charlie Hebdo có thể hồi sinh ngày 14/1 sắp tới với 1 triệu ấn bản. Charlie được công nhân là công dân danh dự của thủ đô Paris.

Paris, London, Berlin, Barcelona….hàng triệu người cùng tuần hành với Charlie, Paris hô vang : “Qui est tu (anh là ai?) và Paris trả lời “ Charlie, Charlie … với ngọn bút dơ cao để nói rằng dù ở không gian, thời gian nào, bạo lực cũng không thể chiến thắng được sức mạnh của ngòi bút

Viết nhận xét
  Tên gọi [Đăng ký]
  Mật khẩu (Khách không cần mật khẩu)
  Địa chỉ web
  Email
OpenID Hình vui