Tác giả/Tác phẩm
Tìm kiếm
Quick Login
Lịch
Thống kê
27 Apr.2010

GHEN TUÔNG THƯỜNG TÌNH (1) Không rõ

Tác giả: Admin   Phân loại:Truyện   
  Lớn | Vừa | Nhỏ
 Kì 1)
(3 kỳ )

Truyện vừa

Lê Xuân Quang

"Ðàn bà dễ có mấy tay
Ðời xưa mấy mặt, đời này mấy gan."
Nguyễn Du - Kiều.

Sáu giờ chiều !
Chuông đồng hồ báo thức reo vang. Mọi người bừng tỉnh. Không khí nhộn nhịp, náo nhiệt làm cả căn hộ 4 buồng sôi động hẳn lên. Trên tấm đệm đặt trong góc phòng, một người đàn bà nằm im. Mặc xung quanh ồn ào, cô ta dường như vẫn đang ngủ. Mớ tóc dài, nằm dưới gối, vắt qua mặt, trông đầy vẻ huyền bí.
- Dậy đi chị! - Tuyết Nga - tên người đàn bà nằm trên tấm đệm nghe bạn gọi, vẫn nằm im không nhúc nhích.
- Sắp đến giờ đi làm rồi, dậy chuẩn bị sắm sửa là vừa. Tố Uyên - cô bạn đồng nghiệp ở cùng phòng, vừa chải đầu, trang điểm, vừa dục. Hồi lâu, Tuyết Nga mới uể oải lên tiếng, giọng khản đặc:
- Mệt quá! Uyên, xin phép Bà chủ hộ, hôm nay mình muốn nghỉ.
- Sao vậy? Hôm qua nghỉ rồi kia mà - Tố Uyên tiến lại gần, ghé sát mặt Nga, nhìn chăm chú, cười phá lên:
- Á... à! Trông buồn thế! Ðã có duyên mới, vẫn chưa phụ được tình xưa ư? (1) Chuyện gì nữa đây?
- Ðâu có! Nga trả lời miễn cưỡng, hất mái tóc sang bên để lộ khuôn mặt hốc hác, mệt mỏi của người đàn bà đã bước vào tuổi xồn xồn, xuân sắc đang ở độ tàn phai, nhưng vẫn còn vương lại chút nét đẹp của quá khứ. Cô bạn không buông tha, tiếp:
- Thôi đừng dấu nữa! Thú thực đi, em sẽ chữa ''bệnh'' cho! Tuyết Nga không trả lời Tố Uyên. Cô nằm im mơ màng... lát sau cố gượng trở dậy, vấn lại mớ tóc nhìn bạn tư lự: Buồn lắm Uyên ạ!
Tố Uyên là người bạn ở cùng phòng, kém Nga 3 tuổi, cùng làm một kíp với Nga ở một nhà hàng châu Á. Trước khi sang làm khách thợ ở Cộng hoà dân chủ Đức (DDR), cô là giáo viên dậy Văn ở trường phổ thông trung học ngoại thành Hà Nội. Cùng quê, ăn cùng mâm, ở chung phòng, lại hợp nhau trong sinh hoạt, ăn diện, hai người thân nhau như chị em ruột. Hôm nay thấy Nga buồn, Uyên săn đón dịu dàng:
- Ðược rồi, em sẽ xin phép cho. Cứ yên tâm mà nghỉ. Nhưng có chuyện gì thế? Chị đã chia tay với Dũng rồi kia mà? Hay là Tuấn làm chị buồn?
- Không đâu! Tuấn đối với mình rất tốt, chiều chuộng hết mực, nhưng chẳng hiểu sao, quan hệ giữa hai đứa mình vẫn gượng ép, gò bó làm mình chả thể nào quên được Dũng. Mình cảm thấy ân hận... có lỗi... không phải...
- Ôi dào! Không phải với lại có phải - Tố Uyên gạt phắt - Mọi chuyện ở đời Chúa đã an bài, cưỡng cũng không được, khơi lại làm chi thêm rối rắm. Vả lại sao không suy nghĩ trước khi quyết định... Bây giờ, ''ván đã đóng thuyền'' - Dừng một chút, đắn đo - Hay là bỏ việc, chia tay với Tuấn, về nối lại tình xưa? Tố Uyên nhìn thẳng vào mắt Nga, tủm tỉm cười, lườm nguýt bạn - Rõ thật rắc rối!
Nga nín lặng không lên tiếng.
Dường như cảm thấy mình thô bạo, quá quắt, Tố uyên hạ giọng: Bây giờ chị tính sao? Quan hệ song trùng à?
Nga vẫn không trả lời. Uyên lớn tiếng: Nguy hiểm lắm. Không được đâu chị ơi! Chớ đùa với lửa, ''cháy cánh đó''!
- Vẫn biết như vậy, nhưng khó xử quá - Nga miễn cưỡng chống chế - Cô ngả người trăn trở, đột nhiên lật sấp, gục mặt xuống gối, hai vai rung rung...
Uyên liếc nhìn bạn, lắc đầu, thu dọn bàn trang điểm, nhẹ nhàng khép cửa đi ra.
xxx
Những người Việt Nam sống ở thành phố này, ai cũng biết tiếng quán ăn châu Á Hoa Sen. Chẳng phải vì ở đây giá rẻ, thức ăn ngon hơn nơi khác, mà điểm đặc biệt của nó: Ðóng cửa ban ngày mở cửa phục vụ ban đêm. Ðịa thế nằm dưới ngầm, ồn ào thỏai mái, không ảnh hưởng trên mặt đất. Gần ga trung tâm thành phố, đi lại tiện lợi. Quán có đầy đủ các món ăn Á châu. Ðặc biệt, có giàn Karaoké phong phú với hàng trăm đĩa hình, dành cho các sắc tộc, đủ mấy thứ tiếng: Quan thoại, Quảng đông, Việt nam, Lào, Thái, Anh. Thời gian phục vụ thích hợp, phong thái tiếp khách của các tiếp viên nhiệt tình, phóng khoáng, do vậy quán Hoa Sen, ngày một đông khách. Nhu cầu phục vụ không ngừng được cải tiến, mở rộng, phát triển.
Hôm Tuyết Nga đến xin việc, Bà chủ tiếp cô niềm nở. Sau một hồi truyện trò, thăm hỏi, bà ta ngắm nhìn Nga, cân nhắc một hồi theo thói quen đi mua hàng rồi hỏi độp:
- Cô đã có chồng chưa - Như cảm thấy câu hỏi của mình hơi ''thô'', bà chủ vội chữa - ý tôi muốn nói là, ở đây cô có bạn trai không? Nga ngập ngừng - trong đầu cô thoáng hiện những suy tính chọn lựa... mãi sau mới lên tiếng: Không! thưa chị em sống độc thân!
- Rất tốt!
Bà chủ buông một câu gọn lỏn. Không hỏi han gì thêm, chỉ phổ biến cho Nga biết một số nguyên tắc trong công việc, mức lương, hẹn ngày đi làm.
Nga bước ra khỏi quán lòng vui lâng lâng. Vừa đi cô vừa nhẩm tính: Tiền lương hàng tháng, cộng với phụ cấp xã hội, trừ mọi chi phí, mỗi tháng thu nhập... Theo thói quen, cô làm phép tính nhẩm trong đầu với những kế hoạch cụ thể: Xây nhà cho mẹ và em trai, chu cấp cho em gái, tìm cách đưa con sang... Niềm vui cứ trải dài theo con đường cô đang đi.
Ðột nhiên, lòng cô nổi cộn bởi niềm bâng khuâng dào dạt ập đến: Vì đón bắt được ý muốn của bà chủ, cô phủ nhận mối quan hệ với Dụng, người đàn ông đã sống với cô hơn bốn năm qua theo kiểu ''Già nhân ngãi, non vợ chồng, Rổ rá cạp lại''. Nếu Dũng biết tin này, quan hệ của hai người sẽ ra sao? Trong thâm tâm, Nga trả lời cho vừa lòng bà chủ, cho qua chuyện để có việc làm, chứ không có ý gì.
Nhưng, Dụng sẽ hiểu lầm, rồi suy diễn... Cô biết tính Dụng. Anh có lòng tự trọng, rồi đây điều gì sẽ đến với cô, với hai người? Ai mà biết được! Nga bần thần suy tưởng. Sự thực, cô đã chịu ơn Dụng quá nhiều. Cô đã hứa sẽ trả ơn, đền bù cho Dủng. Nhưng bây giờ, ơn chưa kịp trả, sóng gío sắp tới. Sự thực, không có Dụng cô không đến được nước Ðức, không có ngày hôm nay...


xxx

... Tám năm trước, trong buổi lễ tốt nghiệp của học sinh trường Trung học Thương nghiệp, nhà trường mở liên hoan chiêu đãi chiếu phim. Ở đây Nga gặp Luân, khách mời - giáo Viên, Phó Tiến Sỹ, chủ nhiệm bộ môn của trường Trung học Xây Dựng. Hai người quen nhau, thân nhau như bao lứa đôi khác... mọi trở ngại được san bằng, một năm sau họ đi đến hôn nhân.
Khi yêu nhau là một chuyện. Lúc cưới nhau, chung sống, nhất là đứa con đầu lòng ra đời lại là chuyện khác. Nga còn quá trẻ, sinh ra trong một gia đình khá giả, được cha mẹ chiều chuông từ tấm bé nên bước vào cuộc sống tự lập rất khó khăn, huống hồ có chồng rồi có con. Vì vậy chi tiêu của gia đình và bản thân Nga ngày một tăng, trong khi mặt bằng sinh hoạt của cả xã hội đều mới chỉ như vậy, không thể làm gì khác. Áp lực của cuộc sống gây cho Nga những bức xúc ngày một mãnh liệt...
Sinh con xong, lẽ ra cần phải nghỉ ít nhất 3 tháng cho lại sức và kiêng khem để bảo đảm sức khỏe sau này. Nhưng mới được hai tháng, Nga đã sốt ruột tính chuyện đi làm. Dò hỏi biết được, Tổng công ty Thương Mại có nhu cầu nhân lực. Ðiều may mắn hơn nữa, Phó Tổng Giám Ðốc, kiêm Trưởng Phòng Tổ Chức - Lao Ðộng trước đây 20 năm, là nhân viên của Bố Nga (...). Tuy vậy Nga cũng phải cậy cục, nhờ vả... mới được ông ta hẹn gặp để phân phối công tác.
Hôm tới văn phòng Tổng Công Ty trình diện, Nga chuẩn bị thật chu đáo. Vốn sinh ra, lớn lên ở đất Hà thành, cô biết cách ăn diện. Lúc này tuy nghèo nhưng Nga ăn mặc giản dị, hợp thời, hợp khổ người... Trông cô như một thí sinh đi dự thi hoa hậu. Các cụ ta nói chẳng sai : "Gái một con trông mòn con mắt", Ðến nỗi, Luân ngắm vợ, cũng phải thốt lên: Ðẹp! Trông em có phần còn đẹp hơn lúc chưa làm đám cưới.
Nga hãnh diện ôm hôn chồng. Cả hai trầm mình trong niềm vui và hạnh phúc. Nga đi làm, thu nhập của vợ chồng sẽ tăng, nhờ đó sự thiếu thốn trong chi tiêu sẽ giảm đi. Có tiền cuộc đời sẽ vui. Cuộc sống lứa đôi sẽ hạnh phúc - cô đã từng khẳng định!
... Mải suy nghĩ, Luân đèo vợ đã đến cỗng trụ sở văn phòng Tổng công ty. Vợ xuống, Luân phải hối hả đến trường vì hôm nay anh dạy tiết đầu. Vợ chồng tuy vẩn sống gần nhau, tạm chia tay ít phút mà sao Nga linh cảm thấy điều gì đó... như xa nhau hẳn... cảm giác bịn rịu, khắc khoải bao trùm. Nhìn thấy vợ như vậy, Luân vô tư dục - Vào đi em, 5 giờ chiều anh sẽ đến đón. Nga chia tay chồng, lấy lại bình tĩnh, vào phòng thường trực, xuất trình giấy tờ.
Dường như đã được dặn trước, ông lão gác cổng dẫn cô vào phòng tiếp khách của Giám đốc. Rót nước, mời cô uống, bảo cô ngồi chờ. Cô tò mò đưa mắt quan sát căn phòng: Mọi đồ vật đều mới, hiện đại, đắt tiền. Tất cả như đều nhập ngoại...
- Mời cô theo tôi!
Ðang chìm đắm trong suy tư, người nữ thư ký của Phó tổng giám đốc - ăn mặc diêm dúa, son phấn như trát - kéo cô trở lại với thực tại. Nga đứng dậy theo cô ta đi đến phía chiếc cánh cửa bọc da màu nâu thẫm. Cô thư ký bấm chuông. Bên trong có tiếng dõng dạc trầm thấp: Vào đi!
Cánh cửa tự động mở, cô thư ký lùi lại, Nga bước vào, cánh cửa lại tự động đóng. Một cảm giác rờn rợn ập đến. Viên Phó Tổng Giám Ðốc (PTGÐ) tuổi trạc 60, to béo, tóc chải lật, vận bộ Complé mầu sáng. Ông ta ngồi trên chiếc ghế loại đặc biệt. Trông thật bệ vệ bảnh bao. Thấy Nga tiến vào, ông ta đưa mắt ẩn sau cặp kính lão nhìn chăm chú. Nga cảm thấy lúng túng. Lấy lại bình tĩnh, cô tiến đến cạnh mép bàn đối diện, hai tay đưa cặp hồ sơ cá nhân, đứng nghiêm, nói rành rọt: Thưa chú, hồ sơ của cháu đây.
Chưa kịp nói tiếp, PTGÐ đã ngắt lời: Bây giờ đang ở cơ quan chư không phải nhà riêng, cô nên gọi tôi là Anh, xưng Em cho quần chúng, phổ thông. Nga trố mắt nhìn - PTGÐ như không thèm chú ý tới phản ứng của cô, tiếp - Tất nhiên, trước đây tôi làm việc dưới quyền cụ nhà, cô gọi Chú, xưng Cháu là phải đạo. Nhưng xưng hô như vậy có vẻ gia đình chủ nghĩa quá. Xung quanh họ nhìn vào, bất tiện, không lợi cho công việc.
Nga hiểu lão đang muốn đi tới đâu! Tự dưng câu thơ châm biếm, hài hước của dân gian vang lên trong đầu: ''Thủ trưởng nhìn em, thủ trưởng cười...''(1), Cô vội giải thích: Nhưng thưa chú...
- Ðấy, lại chú - Lão quắc mắt nhìn tỏ ra bất bình. Từ trước tới nay chưa có ai dám trái ý lão. Cặp kính lão trễ xuống dưới sống mũi. Hai mắt long sòng sọc, nhìn Nga chăm chăm. Cô chột dạ, nhủ thầm: '' Không chừng lão nổi giận cũng nên''. Vốn nhạy cảm, thức thời, Nga vội thay đổi chiến thuật: Dạ thưa Anh! Em có lỗi. Anh cho phép như vậy, em xin cám ơn. Em mới ra trường còn nhiều bỡ ngỡ, mong anh quan tâm chỉ dậy. Mồm thao thao, nhưng bụng cô thầm nghĩ:''Ðược! ừ thì ''Anh''... chả mất gì của ''Bọ''... miễn là... rồi,,, ''Anh'' sẽ biết tay em!...
Chiến thuật của cô có hiệu quả ngay. Ánh mắt của lão gìa dịu đi, với tay cầm tập hồ sơ, mở ra lướt đọc, đọan hỏi: Em học nghành gì? Nguyện vọng ra sao?
- Thưa anh! Em học nghành Ngoại Thương. Em muốn xin đứng bán hàng ít lâu cho quen (bán hàng có nhiều bổng lộc) Anh có thể giúp em, được không?
- Tất nhiên được. Em muốn bán hàng ở đâu? Cửa hàng thu Ngoại tệ, hay cửa hàng nội đîa?
- Em muốn bán ở cửa hàng Intershop.
- Ðược! Sáng thứ hai đến lấy quyết định.
- Cám ơn anh - Vừa nói, Nga vừa đứng lên, định chào từ biệt, ra về. Nhưng thấy lão vẫn ngồi nguyên, mắt nhìn Nga chăm chăm. Cô chưng hửng, im lặng. Lát sau, dường như để cho Nga hiểu thấu uy quyền, lão mới từ tốn lên tiếng, lần này giọng trầm, nhẹ: Hôm nay cuối tuần. Anh muốn mời em đi ăn cơm. Vừa mừng cho em nhận công tác mới, vừa để tạ ơn cụ nhà - người thủ trưởng thân kính mà anh xem như cha - đã đào tạo dạy dỗ anh nên người. Em có đồng ý không?
- Vâng! Thưa anh - cô không dám từ chối. Chợt nghĩ tới lời hẹn của chồng đến đón vào lúc 5 giờ chiều, cô hơi băn khoăn nhưng đã ở vào thế cùng, đành chặc lưỡi ''giải thích cho anh ấy sau thôi''. Nga đứng dậy nhìn qua khung cửa sổ lo lắng, tư lự...
PTGÐ thu xếp giấy tờ, gọi cô thư ký vào, dặn dò, rồi cùng Nga, sóng bước đi ra, ngay trước những cặp mắt đầy ngạc nhiên của đám nhân viên nữ...
Mối quan hệ giữa Tuyết Nga với Phó Tổng Giám Ðốc ngày một sâu nặng, gắn bó. Lúc đầu cô chỉ nghĩ, làm vừa lòng lão trong cách xưng hô, nhằm tranh thủ thu lợi. Nhưng thực tế, không đơn giản như cô nghĩ. Con ''dê già'' đầy quyền lực, tiền bạc, và mưu mô đã không để cho Nga thực hiện ý đồ. Ngược lại chính cô đã rơi vào cái bẫy mà lão đã dương sẵn. Lão có quá nhiều kinh nghiệm chinh phục, mua chuộc - kể cả ép buộc - những cô gái nhà lành, phụ nữ có chồng, có chút xuân sắc nhưng hám của. Vì vậy, tự lúc nào, Nga đã trở thành một loại ''vợ bé'' của lão. Ðâm lao đành phải theo lao. Có lúc Nga bừng tỉnh, vùng vẫy định thoát ra nhưng vô vọng, giống con mồi bị cặp vuốt sắc của con mãnh thú giữ chặt. Rốt cuộc, như một kẻ đi đôi giầy mới, đạp phải bùn vấy bẩn, mà con đường vẫn còn lầy lội, xa vời, đành chặc lưỡi, phó mặc giòng đời cuộn trôi...
Mặc dù, đã nhiều lần khéo léo, che dấu hành động ’’tội lỗi’’ của mình. Nga vẫn cảm thấy chồng biết chuyện. Ðã có lần cô thử... xem anh có hay biết không, nhưng Luân tỏ ra - hay làm ra vẻ - không biết. Mỗi lần như vậy, Luân lại thâm trầm rồi bóng gió, nhẹ nhàng khuyên giải vợ. Nga ngỡ ngàng một chút, rồi lại lao vào cuộc chơi mãnh liệt hơn. Ðồng tiền đã làm cô lóa mắt. Cứ sau mỗi lần ''lầm lỗi'' để nhận lấy một khoản thù lao của Sếp, cô lại tự bảo mình ''Lần sau sẽ chấm dứt''. Lần sau... lần sau nữa, chứng nào vẫn tật ấy. Như nước đổ đâu vịt. Bệnh ''hám tiền'' của cô đã nặng quá rồi...
... Một ngày kia, tình cờ cô gặp chàng thanh niên, trẻ trung, giầu có. Chẳng hiểu sao, mới gặp, anh ta như đã hớp mất hồn Nga. Ðiều đó cũng dễ hiểu. Vũ - tên anh ta - con rể ông vua ''Xuất khẩu tiểu ngạch''. Ngoài chuyện dựa vào tiếng tăm, thế lực của bố vợ, Vũ còn làm giám đốc một Công ty Trách nhiệm hữu hạn chuyên về xuất khẩu hải sản và nhập khẩu xe máy.
Xã hội ta lúc này có hàng trăm công ty như kiểu của Vũ, nhưng chỉ có số rất ít còn tồn tại và thực chất có lãi, lãi lớn. Bởi vì riêng công ty của Vũ đã giành được quá nhiều ưu tiên... và trốn thuế. Công ty tồn tại, ngày môt phát triển, trong khi những Công ty khác sập liên tục. Có tiền, Vũ tiêu như đốt. Vũ thừa tiền lại phóng đãng. Nga hám của, bị vẻ bề ngoài của Vũ thu hút. Hai người nhanh chóng gắn quyện lấy nhau như đôi Sam.
Lão phó tổng giám đốc biết chuyện, nhưng ngậm miệng và lảng tránh. Lão không giám chọc giận tổ ong vò vẽ vì Vũ là con rể ''Sếp''. Ðiều quan trọng, lão ''thua'' vì Vũ trẻ, chịu chơi, sẵn tiền... Ngày về hưu sắp đến. Lão không muốn ra về với hai bàn tay trắng. Từ nay, đến lúc bàn giao quyền lực cho người khác, còn cần phải làm nhiều việc... không thể để chuyện ''mèo'' ảnh hưởng. Chọc giận Vũ sẽ làm hỏng mục tiêu lớn mà lão đã chuẩn bị công phu từ hơn hai năm nay.
Ðối với một người đã tận tụy gần cả cuộc đời cho công việc, giờ đến lúc có điều kiện... lại phải về hưu thật đáng tiếc! Nhưng đó là quy luật tất yếu của tự nhiên. ''Sinh Lão Bệnh Tử'' không thể cưỡng lại. Bởi vậy ý nghĩa của việc về hưu vô cùng quan trọng. Lão phải đặt mục đích này lên hàng đàu, chuyện khác cho qua...
Tuy nghĩ vậy, lão vẫn hậm hực. Giống như con thú đang ngậm miếng mồi ngon, bị con khác giật mất. Lão bình tĩnh lẩm bẩm thốt ra lời mỗi khi công việc thư rỗi, chỉ có một mình: ''Hãy đợi đãy, thằng ''chọi con'' hãnh tiến, và con đàn bà hám của, dâm dục. Chúng mày đừng vội mừng!''
Lão thực sự cay cú, chờ cơ hội...
Về phía Nga, sau khi dứt được Lão ''khốt'' cô cảm thấy hài lòng. Thoát được ''của nợ'', lại gặp ngay được người thế lực mạnh, giầu có, ga lăng, trẻ trung.... Nga cảm thấy đời mình đã đến bước ngoặt, Vũ sẽ là chỗ dựa, làm đà cho cô đi lên. Một kế hoặch mới được phác thảo... cô phải thay chồng thực hiện ''Hưng thịnh kinh tế gia đình'', bứt ra khỏi cơn nghèo túng triền miên! Sự thôi thúc làm giầu đến cháy bỏng tâm can Nga. Thời nay, có tiền thực sự là có tất cả. Bằng mọi cách để có tiền, bất chấp, kể cả dùng thủ đoạn... chính ý nghĩ nôn nóng của người đàn bà có chút hương sắc, vô tình đã tạo ra cơ hội trả thù cho lão Khốt...
Và cơ hội ''trả món nợ'' đang đến...

xxx

Thấy vợ có những biến đổi trong sinh hoạt, ăn diện. Thời gian ở nhà ít đi, lơ là chăm sóc con cái nhưng lại mang về nhiều tiền, quà cáp. Luân sinh nghi. Anh nêu thắc mắc, Nga lại có lời giải thích hợp lý, vừa ngọt nhạt, vừa trách móc - ''Anh yên tâm. Em biết em đang làm gì... Nhưng làm gì thì cũng vì Anh, vì con, vì tương lai của chúng ta...''
Nhièu lần khuyên can vợ, lần nào cũng chỉ nhận được những lời giải thích như nhau, Luân chẳng còn biết nói gì hơn. Chàng thanh niên yêu vợ không cam chịu, quyết đi tìm chứng cứ bắt cô ấy ''thừa nhận khuyết điểm của mình''. Hoặc ít nhất để chứng minh những điều anh nói không phải xuất phát từ ghen tuông của người chồng đang bị cắm sừng...
Sau nhiều lần cãi vã, cố kéo vợ ra khỏi vũng bùn... Nga lại càng lảng tránh, chối quanh, biện bạch, thậm chí to tiếng. Luân thất vọng buông xuôi... vùi đầu vào công việc để quên nỗi đau đang ngày đêm dày vó...
Thời tiết mùa hè năm nay có vẻ nóng hơn mọi năm. Không khí trong phòng làm việc như nung. Chiếc quạt trần và quạt bàn chạy hết số mà vẫn không giảm cơn nhiệt. Vũ ấn chuông. Cô thư ký xinh đẹp vội bước vào. Vũ nóng nảy hỏi: Lô hàng đặt máy điều hoà nhiệt độ của Nhật đã về chưa?
- Thưa anh, phải hai tuần nữa tầu mới cập bến!
- Cô nói với trưởng phòng vật tư mua ngay 4 caí trước, đặt hai chiếc ở hai phòng Giám đốc, phó GÐ, hai chiếc ở phòng tiếp khách. Nóng thấy mồ.
- Vâng, em sẽ điện cho phòng vật tư làm ngay. Thưa anh 11 giờ trưa nay, Liên Hiệp Xuất Nhập Khẩu - Du lịch chiêu đãi ở khách sạn Hòa Bình, họ mời anh.
- Cô nói với Phó Giám đốc đi thay. Giờ đó tôi có việc khác.
- Vâng !
Cô thư ký trở ra, Vũ ngồi xuống, dở tập hồ sơ, đọc chăm chú... tập báo cáo dầy chừng 5 trang đánh máy mà anh ta đọc một loáng đã xong. Thỉnh thoảng trong khi đọc, lại thốt lên những tiếng ''Chà !... Thế cơ à !...Tuyệt ! Tuyệt vời !...''- vẻ vui mừng khôn tả.
Bỗng... chuông điện thoại reo vang. Ðang say sưa với nội dung của bản báo cáo, bị điện thoại quấy rầy, anh ta nhấc máy giọng gắt gỏng:
- Việc gì đó?
- Việc quan trọng, ngài Giám đốc có muốn nghe không?
- Ồi, Em - Vũ thay đổi hẳn thái độ khi nghe người gọi điện cho mình, như một Vũ nào khác chứ không phải Vũ giám đốc hách dịnh vừa mới mấy phút trước - Xin lỗi ''cưng'', anh cứ tưởng mấy đứa nhân viên của anh hay phá rối. Có gì đó, nói anh nghe đi!
- Chiều nay độ 3 giờ đến em nhé!
- 3 giờ à? Xem nào... không được. phải 4 giờ, anh đang bận một phi vụ lớn... Nếu làm xong em cũng có phần...
- Ðượ ! em chờ. Tạm biệt.
Vũ thẫn thờ buông máy. Anh ta gặp gỡ biết bao nhiêu đàn bà, thiếu nữ, chủ yếu là tìm khoái cảm nhục dục... nhưng thực sự chưa có người nào cuốn hút Vũ như Tuyết Nga. Cô không chỉ chinh phục Vũ ở trên giường, mà ngay trong moị lúc mọi trường hợp hành xử, Nga cũng làm Vũ mê mệt bởi vẻ duyên dáng tinh tế, cộng với tính dịu dàng ngọt ngào... Ðặc biệt, ngay trong việc làm ăn, Nga cũng giúp cho Vũ những ý kiến xác thực đến bất ngờ...
Một hồi chuông điện thoại nữa cắt ngang giòng suy tưởng của Vũ. Lần này là cú điện thoại anh ta đang chờ, khi nhắc máy lên, Vũ nói từ tốn, pha thêm vẻ cung kính: Công ty Bạch Dương. Dạ, tôi nghe đây!
- Tôi là X... muốn gặp anh ngay bây giờ bàn về lô hàng anh đặt... ở chỗ cũ.
- Ðược, tôi đến ngay!
(Xem tiếp kì 2)
Viết nhận xét
  Tên gọi [Đăng ký]
  Mật khẩu (Khách không cần mật khẩu)
  Địa chỉ web
  Email
OpenID Hình vui