Tác giả/Tác phẩm
Tìm kiếm
Quick Login
Lịch
Thống kê
12 Nov.2014

Chùm Thơ  của Thế Dũng  1 Không rõ

Tác giả: Admin   Phân loại:Thơ   
  Lớn | Vừa | Nhỏ
  

Chùm Thơ  của Thế Dũng - 1

Đến Bây Giờ Ta Vẫn ở Bên Nhau  

1

  

Đến bây giờ ta vẫn ở bên nhau

Đêm ấy đếm sao trời quên ngủ

Nắc nỏm nghe con tắc kè tập hát

Được mấy tiếng bổng trầm gió sóng sánh đầy trăng  

Ôm chặt nhau chuyện quê kiểng rì rầm

Đạn đau thế mày chỉ kêu hơi nhức  

Còn cứ chối là không tức ngực

  

Ba lô nặng è chẳng chịu để tao mang

  

Ngày đó đã yêu iếc gì đâu

  

Hoa phơ phất bầy ong nào thương mến

  

Hớp ngụm rượu bản Lào trước giờ qua trọng điểm

  

Vòng cua bay. Pháo sáng. Bụi tung trời...

  

2

  

Đến bây giờ vẫn nhớ tuổi hai mươi

  

Cặm cụi bòn tàu bay mỏi mắt

  

Được một nắm lo lèn không chặt bụng

  

Rủ nhau đi bẫy chột nướng thơm lừng

  

Cây ghita còn mỗi một dây thương

  

Năm giây nhớ lên ghềnh tìm chẳng thấy

  

Chúi mũi gẩy bập bùng hồn nhiên vậy !

  

Hát bâng quơ thương nhớ bỗng lên mầm

  

Cô gái ấy yêu mày mày chẳng biết bâng khuâng

  

Cầm thư hộ tao trách mình xấu số

  

Dầu cây dương cuối cùng bom phạt đổ

  

Em vẫn đợi anh về. Em toàn nhớ anh thôi.

  

Mày thì cứ ngơ ngơ ngượng ngượng chẳng nên lời

  

Bom nổ có ù tai mày cũng không quên nổi,

  

Ký ức ngọt ngào cứ dâng lên... tiếc nuối

  

Ai bảo cứ vô tư trước những chuyện vô bờ !

  

3

  

Ôi con đường tuổi ấy quá ngây thơ

  

Đom đóm múa cứ tưởng là tinh tú

  

Phấp phỏng chờ nhau bao lần tim muốn vỡ

  

Ngóng vệt đền gầm như ngóng bình minh

  

Ngủ trong lửa Trường Sơn nghe thác réo tên mình

  

Tiếc chỉ có một thời trai trẻ

  

Phù Đổng quá  ! Ôi những ngày đánh Mỹ

  

Mắt chúng mình ừng ực uống sông Ngân

  

4

  

Mắt chúng mình xanh ngắt nước Cửu Long

  

Càng giông bão sóng sông Hồng càng đỏ

  

Dẫu củ chuối, lương khô và nước lã

  

Đã yêu sông phải lên tận Kỳ Cùng

  

Kẻ hiểm độc đây rồi. Máu đỏ đất Tam Lung

  

Chúng trắng trợn hiện nguyên hình tàn bạo

  

Cởi trần mà bắn thôi ! Trời xanh kia là áo !

  

Đã trả kiếm cho Rùa Vàng mà vẫn không xong.

  

Và bây giờ lưng lại tựa vào lưng

  

Rê gươm lửa vùi thiêu quân bội phản

  

Ôi lá cỏ như buồm bên khe ngắm

  

Nhận kiếm của Rùa Vàng ta vạch sáng biên cương

  

Chúng kéo đến ùn ùn, xấc láo bất lương

  

Chúng cứ tưởng Đồi Không Tên vô chủ

  

Hãy tỳ súng lên vai. Lại có nhiều chuyện thú  

  

Đến bây giờ ta vẫn ở nhau

  

Dẫu bao giờ ta vẫn ở bên nhau .

  

                                                   03.1979  

  

Cổ Loa Thành Bi Tráng Một Thời Vua

  

Khúc dạo:

  

Bao hưng phế trên hành trình dân tộc  

  

Nên thơ tôi âm vọng tiếng bi hùng  

  

Giữ đất nước có trai làng Phù Đổng

  

Đổ Loa Thành tại cả một triều vua  

  

Với Nàng Mỵ Châu

  

Năm tháng ấy tan hoang và thua trận

  

Cánh tay em buông thõng. Không ngờ...  

  

Tượng cụt đầu nhưng hồn em còn đó  

  

Nhắc bao điều tôi muốn nói. Ngày xưa...

  

Ngày xưa,  

  

đâu có biết thâm mưu em chỉ hết lòng yêu

  

Trắng trong ơi ! Đời em đang tuổi ngọc  

  

Đừng ấm ức, nhân gian dành giếng nước  

  

Đêm thế nào ngọc cũng sáng mà em...

  

Mỵ Châu ơi dẫu máu chảy ruột mềm  

  

Loa Thành đổ em có phần nặng tội  

  

Lòng nông nổi dứt chi hoài áo cưới  

  

Lông ngỗng bay ngơ ngác nẻo đường cùng  

  

Tim em rung cờ nghĩa những Bà Trưng  

  

Máu lênh láng xói mòn mơ với tưởng  

  

Năm tháng ấy cả tin và hẹn ước  

  

Đổ Loa thành không tội một mình em...  

  

Với An Dương Vương:  

  

Ôi đường gươm tuyệt mệnh! Nói chi thêm?

  

Thế đất ấy xoáy bao vòng sóng cuốn?  

  

Rùa thông thái thủy chung đành nuốt giận  

  

Vì thủa ấy thường  dân phải ở quá xa thành  

  

Thành Cổ Loa đồ sộ một trời xanh

  

Trách cung nỏ quá nhiệm màu để đến nỗi lòng người không thiêng nữa

  

Nhìn những mũi tên đồng như bầm nguyên máu ứa

  

Tôi biết người không kịp trở tay!

  

Cổ Loa Thàng quấn quýt cuộc tình say

  

Trọng Thủy thế! Trách gì không xuống giếng ...

  

Những nham hiểm tàng hình trong lịch sử

  

Khéo khôn ngoan hôn những nụ hôn vờ!

  

Không được nhìn dung nhan Thục Vương

  

Người phút ấy gươm lia như chớp mắt

  

Xé ruột chém con để còn hồn của nước!

  

Núi Sông như vương miện ở trên đầu...

  

Thành tan nát bởi lòng người chia lẻ

  

Những bầy tôi trung  - Vương đã đuổi đi đâu

  

Người cao đẹp bởi đường gươm tỉnh mộng

  

Đã vỡ lòng cho trận thắng mai sau !

  

Vĩ Thanh:  

  

Cổ Loa Thành! Bi tráng một triều Vua ...

  

Phòng tuyến mới bây giờ xây đã khác  

  

Những thế trận Bạch Đằng dâng sóng cọc  

  

Nước non mình, muôn thủa có Nhân dân !

  

Đã tên lửa! Quên sao ngày lẫy Nỏ?  

  

Sa cơ kia! Xin nhớ, dẫu bao giờ...

  

Những Binh nhất đang trở thành Tư lệnh

  

Vỡ lòng mình trên kiếm máu năm xưa!  

  

                                                           1979    

  

Lời từ biệt bản thảo

  

1

  

Thôi giã từ! Đành vậy…Những dòng thơ.

  

Bao đêm thức cùng tôi Em từng biết…

  

Nhưng đâu chỉ riêng tôi, còn cả trời cả biển

  

Cả đứa trẻ lên ba sẽ đọc những lời này

  

2

  

Những độc giả vô tình …đọc sẽ quên ngay

  

Những bè bạn thật lòng, đọc rồi họ trách !

  

Tôi xấu hổ mà Em thì vô ích !

  

Em đi đi ! Dù tôi khóc vẫn còn hơn !

  

3

  

Từ biệt chính mình! Đành vậy!  Dẫu tiếc thương…  

  

Trong sáng nữa và kim cương hơn nữa!

  

Tôi hạnh phúc sau mỗi lần sửa chữa

  

Được thấy Em mới mẻ, chân thành…

  

Em sống động sâu sa sau chia lìa nghiệt ngã !

  

Tôi tốt hơn khi biết giã biệt mình !

  

                                               1983

  

Ký ức bất chợt

  

1

  

Tuổi khăn đỏ trời xanh đầy đạn lửa

  

Giấy học trò bom Mỹ cháy thành than

  

Tôi lên mười đất kéo còi báo động

  

Mũ rơm tôi lũn cũn dọc đường làng

  

2

  

Tôi chưa có rừng đã vang vó ngựa

  

Trăng Tây Sơn bùng nổ một mùa xuân

  

Thương cô Tấm chỉ vì mơ yếm đỏ

  

Mà chết đi sống lại biết bao lần

  

3

  

Tôi chưa có thì ba lô cỏ úa

  

Đã nắng sương từ thủa Mẹ lên ngàn

  

Mười tám tuổi vượt đèo thành binh nhất

  

Câu thơ rừng hồi hộp với trăng non…

  

4

  

Mẹ cơm cà áo vá nước mưa trong

  

Nhờ hàng xóm bát cơm ngày giáp hạt

  

Tôi ăn suối ngủ rừng theo binh trạm

  

Em như mơ như thực ở ngang trời

  

5

  

Mẹ đã khóc bao lần hoa đào nở

  

Những đứa con tuổi Ngựa chẳng hay về !

  

Trong lửa cháy thành tên mà xanh thắm

  

Làng ơi làng ! Lâu chửa tắm sông quê…

  

6

  

Nụ cười này…kỷ niệm ở Ta Lê…

  

Tháng Giêng ấy…Sư đoàn Ba Mười Sáu

  

Ký ức cháy miên man. Mắt người nhìn đau đáu…

  

Bạn sốt rồi…ngủ lại với Suối Mơ!

  

7

  

Nhớ Giao thừa canh sắn với Pa Cô

  

Vách đá dựng sau lưng là Pắc Bó ?

  

Mỗi tấm ảnh – khắc một thời quân ngũ

  

Xin Mẹ đừng thấp thỏm phía Hà Tuyên

  

                                                 1984

  

Đợi Hoa Quỳnh

  

Nghe tiếng hoa nhiều lắm  

  

Mà ít ai được trông

  

Cái phút Hoa Quỳnh nở

  

Tưng bừng tung sắc hương

  

Nhìn lá xanh trầm mặc

  

Ai ngờ hoa trắng ngần

  

Nhìn nụ buông tư lự

  

Ai ngờ hương trào dâng

  

Khi muốn gặp Hoa Quỳnh

  

Đừng bao giờ lơ đãng

  

Đừng bao giờ ngủ quên

  

Nhất là lúc trăng lên

  

Hoa Quỳnh nở về đêm

  

Đợi hoa đùng nóng ruột

  

Đợi hoa đừng mỏi mắt

  

Hoa có giờ mà em !

  

                   1985

  

Tưởng nhớ Olga Bergon  

  

           (...Và tôi sẽ lại đi đến bờ vực của đời  

  

         Để rồi sẽ tìm đường quay trở lại - Olga Bergon  1910-1975)

  

1

  

Năm tháng vẫn khó khăn, vẫn đãi cát tìm vàng

  

Nhiều người vẫn cầu may cho số phận

  

Nhưng Olga Bergon vốn là người kiên nhẫn

  

Chị kiếm tìm…Tìm kiếm mặc dài lâu…

  

2

  

Hạnh phúc lẫn tai ương như thể có phép mầu

  

Rừng Nga cháy ngày Olga bảy tuổi

  

Cung điện nổ -Mùa Đông. Lửa bùng từ bóng tối…

  

Thể kỷ bắt đầu xuyên thấu ngực nhà thơ  

  

3

  

Tôi nhớ Olga năm mười bẩy mộng mơ

  

( Người xa lắc mà tôi thì chưa có !)

  

Khi Jessenin * chết buồn bên cốc vỡ

  

Olga hát gì trên sông Neva ?

  

4

  

Và tôi cũng đã yêu mãnh liệt đến không ngờ

  

Trong ánh hỏa châu trên cổ thành Quảng Trị

  

Tôi xa xót Nguyễn Du như người xưa đẫm lệ

  

Olga có kịp về tưởng niệm Puskin ** ?

  

5

  

Và tôi đã đam mê trong tín ngưỡng linh thiêng

  

Cánh buồm đỏ chưa về bao đêm trắng

  

Hoa cuối mùa sặc sỡ nhiều lo lắng

  

Thơ sinh thành bí mật giữa chiêm bao

  

6

  

Đâu phải một mình tôi từ ấy ước ao

  

Được vui sống giữa đời không phản trắc

  

Trái tim tới trái tim-chỉ một đường thẳng tắp

  

Thẳng tắp đến hãi hùng với kẻ thích quanh co

  

7

  

Sâu sắc dịu dàng không giấu mọi buồn lo

  

Đôi mắt của câu thơ bên bờ vực thẳm

  

Đời dẫu đổ vỡ nhiều nhưng không hề đứt đoạn

  

Con người là vô tận đến tương lai !

  

8

  

Hạnh phúc có thể rơi bên bờ vực xa vời

  

Đường trở lại có thể rồi sẽ hết

  

Tôi có một Olga chân thành và quyết liệt

  

Đi giữa ban ngày nhận mặt những ngôi sao !

  

                                            1985

  
Viết nhận xét
  Tên gọi [Đăng ký]
  Mật khẩu (Khách không cần mật khẩu)
  Địa chỉ web
  Email
OpenID Hình vui