Tác giả/Tác phẩm
Tìm kiếm
Quick Login
Lịch
Thống kê
12 Sep.2014

CẤM KHẨU. Không rõ

Tác giả: Admin   Phân loại:Ký - Tạp bút   
  Lớn | Vừa | Nhỏ
 
CẤM KHẨU.
* MINH TÂM.
BVB blog 12.9.14
          Cụ Tổng Cựu đã bị cấm khẩu!?
          Cái tin ấy loang ra từ miệng các chị buôn dưa. Khốn nạn thân cụ ! Mới hôm nào  còn lên TV  nói  sang sảng  cơ mà?  Người ta bảo “ khẩu bế khí hư mệnh kỳ tam nhật”, nghĩa là miệng đã không mở  ra được thì  mạng sống chỉ  được  ba ngày là cùng. Tôi vội  đi thăm cụ.Thôi thì nghĩa tử là nghĩa tận .
          Nhà cụ Tổng Cựu ở khu đại gia. Cái khu siêu sang  này  tìm thì  dễ nhưng  vào thì khó. Bởi vì toàn biệt thự kín cổng cao tường ,lại  bảo vệ lớp trong lớp ngoài . Tôi vừa bước tới cổng biệt thự  cụ Tổng Cựu  thì một  gã đã bước ra chặn lại , mặt lạnh như tiền hỏi :
         - Đi đâu , có việc gì.
Tôi khai họ tên và nói người cùng làng và là lính thời chống Mỹ của cụ Tổng Cựu ra  thăm cụ. Gã  bảo vệ  nói:
         -Ra ngoài kia chờ, để tôi vào hỏi xem  có tiếp không?
          Bấy giờ đã xế chiều, nắng   đã  nhạt , ngôi  biệt thự của cụ Tổng Cựu  in bóng xuống mặt nước hồ Tây. Tôi đang băn khoăn không hiểu sức khỏe cụ Tổng Cựu ra sao và họ có cho vào  thăm cụ  không,  thì gã bảo vệ bước ra bảo:
         -Vào đi!
           Gã vẫn nói trống không  như vậy.  Người ta bảo chó dựa hơi chủ   cấm có sai.  Cụ Tổng Cựu là bậc đại gia ,gã bảo vệ  cũng học đòi cái thói hống hách.
          Đã vài lần  vào ngôi biệt thự của cụ Tổng Cựu mà  lần nào tôi cũng cảm thấy choáng ngợp. Nó  đồ sộ  và  sang trọng quá . Giới kinh doang  bất động sản  ước tính ngôi biệt thự này hơn  ngàn tỷ đồng , bằng tài sản của vài  ngàn hộ nông dân  không thuộc diện xóa đói giảm nghèo  quê tôi cộng lại...
       Tôi ngồi lọt thỏm trong  chiếc ghế Salon trong  phòng khách  lộng lẫy , ngắm bức tượng  bán thân cụ Tổng Cựu đúc bằng đồng nguyên khối đặt trên bệ gỗ quý. Bức tượng có khuôn mặt chữ  điền trán cao lồng lộng .  Cạnh bức tượng là chiếc trống đồng Đông Sơn to như chiếc thúng. Mặt trống  mầu nâu xỉn  lỗ chỗ vết  rỗ  chứ không đỏ au  bóng lọng như mặt  cụ Tổng Cựu. Tay thợ điêu khắc nào mà khéo nịnh thế?  Khuôn mặt cụ gẫy, đầy nếp nhăn,  trán ngắn , mắt lươn  nhìn u ám chứ đâu phương phi thanh thản thế kia? Nhưng bức tượng  vẫn chưa bằng  bức thư pháp chữ Hán của giáo sư họ Vũ treo trên tường. Nó được viết cách đây đã lâu, hồi cụ Tổng Cựu còn đương chức, ca ngợi cụ  là  bậc đại trí đại nhân  đại dũng, hiên ngang trước bão táp , trường tồn như tùng bách. Cái ông giáo sư họ Vũ này có câu đối ở khắp các nhà đại gia và nhờ vậy được ban phát bổng lộc hậu hĩ lắm. Chả trách người ta gọi ông là giáo sư  bợ đỡ !  Cụ Tổng Cựu  có được học hành gì đâu mà ông ta bảo  là bậc đại trí ?   Cụ  là con một nông dân nghèo không tấc đất cắm dùi, phải đi ở chăn trâu kiếm miếng ăn,sau Cách mạng tháng tám thành công,  đi theo  làm liên lạc cho một đơn vị tự vệ , từ  đó mới  học được dăm ba chữ. Cho tới tận bây giờ  đố cụ  giải nổi một bài toán phương trình bậc nhất có một ẩn số  và  tự viết được một bài diễn văn sạch lỗi chính tả.  Những thứ cao siêu cụ nói ra toàn là học mót cả.  Cụ có năng khiếu bẩm sinh hay nói, nói hay  nhờ  đó mà  trưởng thành về mặt chính trị.  Cụ leo từ  một anh chính trị viên trung đội, đại đội, tiểu đoàn  lên đến chính ủy trung đoàn , sư đoàn  chỉ nhờ cái miệng.  Càng lên cao ăn nói càng lưu loát, chuyện dở  thành hay, xấu thành tốt, bịa như thật. Thời gian và sự từng trải đã giúp cụ  rèn luyện  cái lưỡi lắt léo  trên con đường hoạn lộ.  Nhờ  vậy mà  khi chiến tranh kết thúc  nhiều viên tướng tài giỏi  phải về vườn, thì cụ được phò tá lên chiếc ghế Tổng giám đốc Tập đoàn  Cosavina. Đó là một tập đoàn  siêu  quyền lực, độc quyền kinh doanh bất kể thứ gì không có đối thủ cạnh tranh.  Trước cụ đã có sáu , bảy vị , mỗi người một khuôn mặt, một cá tính  nhưng nhìn chung  đều như  những tín đồ  tử vì đạo ôm khư khư  bản Kinh Thánh lỗi thời , không bứt ra khỏi cái vòng kim cô bảo thủ giáo điều, cứ  theo lề lối cũ, không tuân theo quy luật thị trường, lại độc đoán chuyên quyền không chấp nhận  đối thủ cạnh tranh  lành mạnh , khiến  làm ăn thua lỗ, tham nhũng tràn lan, mất  uy tín, đứng trước nguy cơ phá sản.  Cụ  lên  tuyên bố sẽ đổi mới mạnh mẽ . Nhưng chưa làm được gì thì phải về vườn . Cụ phải về vườn sớm vì phạm  hai sai lầm chết người . Một là vì vẫn không bỏ được cái máu háu gái. Ai cũng biết đàn ông thì thằng nào không thích gái đẹp nên các đồng chí của cụ  đã thông cảm,  bỏ qua ngay  cả việc  cụ vi phạm điều tối kỵ là “ con thầy vợ bạn”.  Nhưng đó là lúc  còn ở cấp thấp ,ít đối thủ.  Khi  ngồi lên cái ghế  Tổng giám đốc Tập đoàn Cosavina  mà cụ vẫn  chủ quan , nên đã bị  một vố đau.  Ai đời cứ để cho cái thằng Phó Xoắn nó đón lên xe Merceder ra Vũng Tàu  chơi gái ngay trước mũi bọn bảo vệ và  đi công tác nước ngoài còn dẫn theo  cô bồ nhí . Bọn đối thủ  chúng nó  lợi dụng kích động  máu Hoạn thư của phu nhân khiến  bà quậy tung lên.
          Nhưng  đó không phải là nguyên nhân chính.  Cái nguyên nhân chính khiến cụ mất ghế  là cụ dám cả gan giải tán Hội đồng thành viên sáng lập Tập đoàn Cosavina , gồm những vị lão làng nắm trong tay quyền sinh quyền sát toàn bộ bộ máy cũng như đường lối kinh doanh của tập đoàn.  Người thân  đã can ngăn, khuyên cụ muốn ăn oản thì đừng đụng tới cửa đình cửa chùa , nhưng hình như máu lính vẫn còn nên cụ đặt bút ký đánh roẹt.  Nhiều người hả hê  khen cụ dũng cảm, nhưng chữ ký chưa ráo mực thì cụ phải về vườn, nhường cái ghế Tổng giám đốc cho một gã ẩm ương bảo sao nghe vậy. Cụ đâm tức mạnh miệng phê phán bộ sậu lãnh đạo mới của  tập đoàn. Cụ mổ xẻ từ  đường lối đối nội, đối ngoại đến tham nhũng hối lộ. Tiếng nói của cụ sang sảng hùng hồn làm nức lòng dân.  Nhưng nó đang vang như tiếng trống đồng thì  bỗng  ngẹn lại rồi in bặt.  Ngay cả  khi bộ máy lãnh đạo Tập đoàn  để đối tác chèn ép lấn sân rồi  cướp  mất cả chủ quyền cụ cũng không lên tiếng. Ai ngờ  căn bệnh nan y quái ác đã làm cụ cấm khẩu như vậy ?
         Tôi đang nghĩ vớ vẩn thì ông bác sỹ từ trên lầu đi xuống. Đã gặp nhau mấy  lần nên chúng tôi quen nhau. Tôi vồ vập  hỏi:
         - Thế nào ông! Cụ  nguy cấp lắm không?
         Đáp lại sự lo lắng của tôi là một gương mặt lạnh và giọng nói  tỉnh bơ:
         - Cụ còn lâu mới chết?
         - Thế sao họ đồn cụ đã cấm khẩu ?
         Ông bạn bác sỹ cười nhếch mép vỗ  vào vai tôi:
         - Bị nhiễm vi rút Hamimaqua ấy mà!
         - Hamimaqua là con vi rút gì ? Nhiễm từ bao giờ?
           Ông  bạn bác sỹ kéo tôi ngồi xuống nói nhỏ:
          -Ông không biết khi mới về , cụ mạnh miệng chống tham nhũng thế nào à? Cứ  liên tục nã “đại pháo” vào vi la, biệt thự của các lão đương chức lãnh đạo Tập đoàn.  Bọn đó  bảo nhau  xây ngôi biệt thự này cho cụ, cài con vi rút Hamimaqua vào thế là cụ cứng miệng. Nhưng con vi rút này chưa hiểm bằng con vi rút ngoại.  Trước đó , khi còn đương chức, một lần cụ lẻn sang thăm Tập đoàn Đaha, bị chúng nó bố trí  cho ngủ với một con điếm chuyên nghiệp và cho  tòi ra một đứa con hoang .  Cụ tưởng dấu diếm được, nào ngờ  con vi rút Hamimaqua  ngoại nhập ấy nó ủ bệnh hơn chục năm giờ mới bùng phá ...
          Ông bạn bác sỹ im bặt vì nghe tiếng ho của cụ Tổng Cựu. Ông kéo tôi ra cửa bảo:
       -Gặp cụ nhớ giữ mồm giữ miệng nhé! Coi chừng tôi với ông bị cấm khẩu luôn đó!
       Tôi suy nghĩ một lát rồi quyết định theo chân ông bạn bác sỹ chuồn luôn. Ở lại gặp cụ không biết nói thế nào  nhỡ ra lây nhiễm vi rút Hamiamaqua bị cấm khẩu thì khốn!
     3-9-2014
     M T
Viết nhận xét
  Tên gọi [Đăng ký]
  Mật khẩu (Khách không cần mật khẩu)
  Địa chỉ web
  Email
OpenID Hình vui