Tác giả/Tác phẩm
Tìm kiếm
Quick Login
Lịch
Thống kê
27 Aug.2014

Tiểu thuyết Cò hồn Xã nghĩa 36.

      

Phạm Thành

36.

Bác Hà Độ, sau khi ruộng vườn bị nước từ đập sông Cầu Chày cuốn trôi biến thành ao chuôm thì bác không còn đất trồng cây lương thực nữa. Bác được khôi phục lại nghề giáo viên, rồi nước Mynga phong học hàm giáo sư cho bác. Nhờ đó vợ con bác lại đoàn tụ về một nhà.

Nhà bác có bảy nhân khẩu, gồm vợ bác, bốn con trai, một mụn gái. Vợ bác và năm người con thuộc nhân khẩu của hợp tác xã, lương thực nhận chia từ hợp tác xã hàng năm chẳng được bao nhiêu. Lương của bác sống cho riêng bác đã chật vật, nay con cái lại đang tuổi ăn, tuổi lớn, chúng ăn như tàu há mồm ăn hàng, nên tiền lương của bác không thể nào đủ chi dùng hàng ngày.

Muốn đủ cơm ăn, áo mặc cho chính bác và cho con cháu, bác buộc phải bỏ nghề dạy học, tập trung mọi sức lức làm kinh tế trên đám ruộng trũng của riêng bác.

Bác không quản sớm hôm, chiều tối, cùng con cháu cật lưng ra đào ao, quây đầm, be bờ, ngăn ao, làm mương phai, xây cống, làm nhà bảo vệ, tốn công, tốn của hàng chục triệu đồng mới hình thành được vài khuôn viên ao để nuôi cá tôm; tôn cao đất được vài bãi, dựng chuồng nuôi lợn, nuôi gà.

Công việc chăn nuôi, trồng trọt của bác diễn ra suôn sẻ được dăm năm thì bốn người con trai của bác theo phong trào lần lượt nhập ngũ hết cả và cô con gái bác cũng bỏ đi đâu hết cả.

Hai vợ chồng bác, một cá nhân riêng lẻ, một xã viên hợp tác xã cần mẫn làm ăn, tằn tiện chi tiêu, đời sống cơm áo có phần no đủ.

Nhân có chủ trương đổi mới, trước tiên là đổi mới tư duy kinh tế, thấy bác mát tay trồng trọt chăn nuôi, Hò Văn Đản đến tận nhà, vận động bác nhận chăn nuôi và trồng trọt thêm trên ao đầm mà hợp tác xã bỏ hoang ngay cạnh ao đầm của bác. Bác lưỡng lự mãi rồi mới đồng ý. Bác tính rằng, nhà bác có những bốn anh con trai, một mụn gái, nay mai con trai bác phục viên trở về cũng cần có chút vốn dựng vợ, gả chồng cho chúng.

Bác đồng ý, nhưng yêu cầu Hò Văn Đản phải làm hợp đồng rõ ràng với bác.

Hò Văn Đản động viên bác:

“Khó chi cái hợp đồng. Ta cứ soạn, rồi hai bên ký cho chắc, hỉ”.

Trong hợp đồng có điều khoản ghi rõ:

“Ông Lê Hà Độ chỉ phải nộp sản phẩm cho hợp tác xã khi làm ăn có lãi”.

Bác Hà Độ khoái cái điều khoản này lắm. Bác tự thầm thì trong bụng mà sướng: “Đúng là có đổi mới có hơn”. Bác còn nghĩ xa: “Trời thương cho ta mạnh khỏe, làm ăn phát đạt, tích cóp một vài khoản, dành dụm ít vốn cho các con trai ta lấy vợ, con gái ta lấy chồng, còn sung sướng, hạnh phúc nào bằng”.

Thế là, bác quần quật lam lũ với trang trại, ăn ngủ luôn tại trang trại.

Của cải không phụ công sức bác, ngày một sinh sôi trong trang trại của bác. Cây gì, con gì bác đầu tư vào cũng có thu hoạch; cũng có lãi. Nhưng đồng lãi còn quá ít. Bác muốn làm ăn lớn và lâu dài, bao nhiêu đồng lãi tích cóp được bác dốc hết đầu tư cho tái mở rộng sản xuất để có lời lãi nhiều hơn ở mùa sau.

Bác vui rằng, bác làm ăn bước đầu như thế là thành công.

Chính quyền Hò Văn Đản cũng đánh giá rất cao thành công của bác. Ông ta chỉ đạo báo chí đến trang trại của bác chụp ảnh, viết bài đăng báo, khen ngợi bác như là hộ điển hình làm kinh tế giỏi trong thời kỳ đất nước đổi mới.

Nhưng…

Bỗng vào một ngày giáp Tết Âm lịch, bác đang ngồi bên ao xem cá bơi lượn và ngẫm nghĩ, tính toán sản lượng thu hoạch năm nay liệu đã có khoản nộp lãi cho Ủy ban chưa, thì bác chợt nghe tiếng gió thổi ào ào, tiếng máy công nông nổ “phình phình” lọng óc, lập tức run sợ từ đâu đó chạy rần rật trên khắp thân thể bác.

Khi bác quay người nhìn ra phía cổng trang trại thì thấy Hò Văn Đản và Hò Lê Đỗ Hành cầm đầu một lực lượng hùng mạnh, bao gồm: Công an, bộ đội, Kiểm sát, Tòa án, Mặt trận… cùng xe pháo và súng ống đang ào ào xông vào trang trại của bác.

Việc đầu tiên chúng làm là chốt chặn các cửa chuồng chăn nuôi lại và đem lưới đánh cá, loại lưới vét, quẳng xuống ao cá của bác.

Bác chưa hết bàng hoàng, run run đứng thẳng người lên, bị ngay mấy thanh niên lực lưỡng ôm ghì lấy bác và chúng nhanh chóng khóa tay và xích hai chân bác lại.

Bác kêu lên:

“Ôi trời cao, đất dày ơi!”

Rồi bác nức nở, ồng ộc hét lên:

“Quân phá hoại”,

“Quân ăn cướp”,

“Bọn chó chính quyền”,

lập tức, bác bị cả bọn quây vòng quanh bác. Đứa túm tay, đứa ôm chân, đứa túm lấy cổ bác, và rất mạnh mẽ, chúng dang tay đấm thẳng vào mồm, vào mũi, vào mặt bác, làm máu từ miệng bác phun ra; làm ba chiếc răng cửa từ miệng bác bắn ra khỏi miệng bác.

Chỉ trong tích tắc, bác bị ngất lịm, thân thể bác như một hình nộm người cũ nát, ngả lăn quay xuống đất, nằm bất động như một xác chết được chúng kéo lê ra một góc vườn.

Tiếp theo những hành động côn đồ tập thể, được chỉ đạo, quán triệt tư tưởng, tinh thần từ trước, Hò Văn Đản và Hò Lê Đỗ Hành ra lệnh cho Đội Cưỡng chế nhanh tay hành động.

Thế là, người thì tràn xuống ao bắt cá, kẻ thì xông vào chuồng bắt gà, bắt lợn của bác, đến cái chòi bác thường ăn ngủ cũng bị lục loại tung lên.

Chỉ sau vài tiếng đồng hồ, khu chuồng trại chăn nuôi của bác, biến thành một khu hoang tàn với những ao chuôm nước đục lờ, vài ba con cá nhỏ chết ngạt sót lại nổi lênh bềnh trên mặt nước; những chuồng chăn nuôi cũng trở nên trống không, trong đó chỉ còn vương vải những túm lông gà, lông vịt và những cục cứt lợn tròn tròn, lả tả vương vải theo nhau ở ngay mặt giữa lối đi từ trang trại của bác nối ra con đường chính của nước Mynga.

Lợn, vịt, gà, ngan ngỗng, cá, tôm.. đã theo bọn Cưỡng chế, bọn phá hoại, bọn ăn cướp mất hút như mất hút vào bụng quỷ đói. Trang trại hoang tàn, vắng vẻ chỉ còn lại có bác, bất động, im lìm như một người chết nằm ở một nghĩa địa hoang.

Mãi tới nửa đêm hôm ấy, bác Minh Quân hay tin mới lén lút lần theo ánh trăng đêm mò đến, lần tìm, thấy bác đang một mình thoi thót, mới kéo bác vào lều cấp cứu, rồi lại nhờ người cõng bác về nhà. Bác sĩ Minh Quân tận tình thuốc thang, chăm sóc bác cả tháng trời, bác mới gượng ngồi lên được.

Hò Văn Đản nêu lý do phải cưỡng chế cơ sở sản xuất của bác, là vì, bác tùy tiện chuyển mục đích sử dụng đất, bỏ trồng lúa sang chăn nuôi mà không có kế hoạch báo cáo lên chính quyền; làm ăn lãi lờ nhiều nhưng lại trốn thuế; lại còn ngăn ao, tôn đất thành những gò cao nuôi lợn, nuôi gà lấn chiếm cả vào đất không ghi trong hợp đồng của hợp tác xã.

Bác uất quá, làm đơn khiếu kiện chính quyền lên Tòa án. Nhưng ông tòa án lập tức bác đơn kiện của bác, vì trong pháp luật của nước Mynga không có điều khoản cá nhân kiện tổ chức hoặc tập thể. Mà không kiện tổ chức thì bác chẳng biết kiện ai, chính bác cũng không biết ai trực tiếp bắt gà, bắt lợn, bắt cá của bác, vì lúc tài sản của bác bị cướp, bác bị ngất lịm đi rồi. Khi bác tỉnh lại, trang trại của bác tất cả trở nên hoang tàn, đến tiếng nhái cũng không con i éo lọp bọp như trước nữa. Hơn thế, Hò Văn Đản còn gửi đến cho bác một quyết định cảnh cáo bác không nộp thuế và yêu cầu bác phải nhóng chóng san lấp, trả lại mặt bằng sông nước ao hồ như trước đây, nếu không chính quyền chuyển vụ việc của bác cho Công an, Kiểm sát, Tòa án xử lý bác.

Hò Văn Đản còn tuyên truyền oang oang trên loa:

“Nhà nước chuyên chính Xã nghĩa không cho bất kỳ ai làm gì mà không có kế hoạch, không có báo cáo xin phép. Quan hệ bây giờ là quan hệ hợp tác ở trình độ cao. Mọi chỉ thị, mệnh lệnh phải dứt khoát. Mọi hành động phải quyết liệt, phải mạnh mẽ, không cần phải giải thích, vận động như hồi hợp tác xã cấp thấp nữa. Hà Độ cứ tưởng đất đai của cá nhân, cậy có hợp đồng, muốn làm gì cũng được sao?

Đáng sợ ở nước Mynga chỉ có Phạm Vương. Nhưng chuyên chính của chế độ ta đã đè bẹp nó như đè bẹp con ểnh ương, thắt chặt bụng nó như thắt chặt bụng ểnh ương. Chuyên chính của ta ép cho cái bụng nhiều chữ của ông ta phải căng phồng lên, chữ phải oẹ ra, hơi phải xì ra, cựa nhiều, kêu nhiều tất phải có ngày tự chui đầu vào cái rọ của chính quyền mà chết.

Nhà ông ta, trước thì ai cũng tin, cũng kính phục, trọng thị, nhưng bây giờ có ai dám thân ông ta, gần ông ta nữa đâu. Đến chú bác, cô gì, cậu mợ, bạn bè thân sơ, những người chịu ân, chịu nghĩa với ông ta, bây giờ đều phải tránh xa nhà ông ta, nhân dân đều coi nhà ông ta, người nhà ông ta như người hủi, nhà hủi, người mang bệnh lậu cả rồi.

Hà Độ không thấy gương đấu tranh đó mà tránh ra, lại cứ cố tình trêu tức chính quyền. Không dẹp nhanh để mất chế độ Xã nghĩa ưu việt của nước chúng ta sao?

Đã muốn làm ăn kinh tế thì cần phải biết ngậm mồm lại.

Không ngậm mồm, không theo ta, ắt phải nhận kết cục đó”.

Viết nhận xét
  Tên gọi [Đăng ký]
  Mật khẩu (Khách không cần mật khẩu)
  Địa chỉ web
  Email
OpenID Hình vui