TRẠM TRĂN GIÓ 2 - Nhà Văn Lê Xuân Quang - Le Xuan Quang Blog
Tác giả/Tác phẩm
Tìm kiếm
Quick Login
Lịch
Thống kê
10 Apr.2010

TRẠM TRĂN GIÓ 2 Không rõ

Tác giả: Admin   Phân loại:Truyện   
  Lớn | Vừa | Nhỏ
TRẠM TRĂN GIÓ (2)
 Tiếp Theo và hết
 ...
Ðột nhiên hai con chó đang xông xáo chạy trước, cụp đuôi quay ngược trở lại, quấn lấy Sơn, Lâm rồi khẽ hí lên, dụi đầu xuống đất như tìm chỗ trú, coi như ở dưới đất có nơi an toàn cho chúng. Sơn, Lâm cúi xuống vổ về con vật nhưng nó không thể yên tâm mà vẫn tỏ ra sợ sệt. Sơn ngẩng lên bảo 2 bạn: Ðây là hiện tượng đằng trước có trăn. Chó rất sợ Trăn. Những con Trăn lớn chỉ vươn cổ táp một cái là nuốt chửng con chó. Ta nên xua trăn đi.
- Sợ gì nó. Ðể hai con chó đây. Bọn mình 3 thằng 3 khẫu AK, Hổ cũng không sợ chứ đùng nói Trăn. Cứ đến gần xem Trăn Gió là thế nào?
Lời Lâm nghe có vẻ bùi tai, kích thích, tò mò của cả ba. Sơn - tuy vẫn kiên quyết phản đối nhưng thấy Lâm cứ đi, Sơn và Sửu đành tháo ba lô để quây xung quanh 2 con chó, tháo súng, lên đạn, cầm tay trong tư thế sẵn sàng bắn - đi theo Lâm. Ðược khoảng vài chục met Lâm dừng lại vẫy hai bạn tới gần - đưa cho tôi cây nứa trên ngọn vẫn còn chúm lá - chỉ về phía trước: Một đống lù lù như đống bánh xe ô tô xếp chồng lên nhau hình nón tháp. Ðó là con trăn không lồ đang cuộn tròn dấu mình. Dường như nó cố tình phục kích các con mồi trên đường. Nhớ lời Di, Sửu kéo Sơn, Lâm lại, nói với vẻ sợ sệt: Ta nên lùi ra sau đống đá kia, đồng thanh nổ mấy phát súng, Trăn thấy động trườn đi, chúng ta sẽ tránh được nguy hiểm.
- Không kịp. Bây giờ ta lùi, thấy động nó sẽ ''ra tay''. Lúc đó mới thật nguy. Chi bắng: Tiên hạ thủ vi cường - Ta đánh thức, Trăn ngỏng đầu, tôi và Sơn đồng loạt bắn vào đầu, cự li gần, đầu ''cu cậu'' sẽ vỡ nát, như vậy ta thoát.
Ngẫm nghĩ thây cũng đúng, tuy vậy vẫn thây phân vân không yên lòng. Con vật cũng chỉ làm cái việc để sinh tồn theo phân công của tự nhiên. Nó làm nhiệm vụ chọn lọc cho rừng những phần tử tinh nhanh, khôn khéo. Giết nó cũng chính là giết hại sinh vật vô cơ. Tôi tỉnh người, bảo Lâm: Ðừng... đừng... không nên! Nhưng Lâm gạt đi, nói át: Bây giờ ta làm như sau: Tôi sẽ đưng trên tảng đá dương sãn súng. Sơn đứng chếch sang phải cũng làm như mình. Còn Anh Sửu thì đứng gần tảng đá ngay bên dưới chỗ tôi đứng, cầm cây nứa vẫy mạnh cốt đánh thức, hường trăn về phía này. Khi nó ngỏng đầu chuẩn bị quăng mình, anh Sửu cúi xuống tạt ngang, tôi và Sơn đồng loạt nổ súng. Con trăn sẽ bị tiêu diệt. Chúng ta sẽ được chén bữa thịt tươi. Mỡ trăn qúy lắm. Ðó là môn thuốc chữa bỏng vô cùng hiệu nghiệm – Lâm hăng say thuyết phục.
Tôi vẫn tiếp tục phản đối chợt ‘‘đống bánh xe‘‘ cọ mình: Muộn rồi... đành làm theo sự phân công của Lâm. Tôi rung cây nứa, tiếng lá nứa đập vào nhau kêu lộp bộp. Ðúng như Lâm dự đoán: Một cái đầu to như qủa dưa hấu ngỏng lên rồi cái miệng há ra, chiếc lưỡi kép lo le, trong miệng mầu hồng nhạt. Từ khoảng hơn chục mét nhìn thấy con trăn mà sờn gai ốc…
Hai loạt đạn AK nổ ròn vang đến chói tai...
Bỗng một luồng gio như bão - ào tới, đẩy tôi về phía trước làm dập mặt xuống đất rôi ngất đi!
Khi tỉnh lại, không gian vắng lặng.
Thấy mồm đau ươn ướt, sờ lên: 2 chiếc răng cửa, hàm trên gẫy, môi rách. Tôi bò ngõm dậy: Một cảnh tượng hãi hùng bầy ra trước măt: Con trăn to như chiếc cột nhà sải mình vắt ngang chặn trên lồng ngực Lâm, còn Lâm đổ dọc trên nền đất cách tảng đá chừng vài ba mét. Tôi tiến đến, nhìn thấy đầu mặt Lâm đụng phải mỏm đá - nát bét. Ngực vỡ vụn như dán xuống mặt đất. Khẩu súng trong tay Lâm chỉ có đoạn báng, mấy chi tiết còn lại văng tứ tung.  Bất giác tôi qùy xuống gào lên: Lâm ơi! Lâm chết rồi - đoạn khóc hu hu...
Tiếng khóc của tôi làm Sơn hồi tỉnh. Cũng may Sơn kịp ngã sấp mặt xuông nền đất, nên tranh được khúc đuôi của con Trăn văng vút qua - mặt mũi rách nát, ngực đau tức, hai bắp dưới khuỷ tay có hai vệt xước dài tời gần 10 phân. Sơn lổm ngổm bò dậy tiến đến chỗ tôi, cũng qùy xuống vái lạy thi hài Lâm. Cùng lúc, từ xa, Di, Linh chạy đến. Di, Linh nghe thấy hai tràng đạn AK, đoán bọn Sửu gặp chuyện vôi chạy tới ứng cứu.
Thấy Sữu, Sơn vái lạy... hai bạn cũng làm theo đoạn lấy thuốc xức rồi, băng bó vết thương cho hai người. ít phút sau Di bảo: Bây giờ bọn mình phải chôn cất Lâm ngay. 4 người xúm vào kéo mãi mới đưa được xác con trăn rời ra....tôi lấy chiêc tăng, tui ngủ từ trong ba lô của Lâm trải rộng, hai bạn xúm vào nhặt từng mảnh thi thể Lâm gói lại rồi đưa vào túi ngủ. Tôi, Sơn, Linh lấy 3 chiếc xẻng gấp trong ba lô đào huyêt. Di đi đâu đó ít phut rồi vác về một đoan cây trông như cây Lim. Anh dùng dao quắm đẽo, dao găm gọt , hì hục... Chừng 2 giờ sau công việc an táng Lâm hoàn thành.
Trong khi chúng tôi lấp phủ đất lên mồ, Di vác cây gỗ tới ra hiệu cho Linh, hai người lấy đá đóng cây cọc xuống... Ðó là tấm bia mộ trên khắc nghuyệch ngoạc giòng chữ: ‘‘N.LAM - Hi Sinh  Ngày... Tháng....1972‘‘. Sợ mãnh thú đánh hơi sẽ đào mộ, 4 anh em xúm vào bê, khênh nhưng tảng đá đắp xung quanh tạo thành nấm mồ bằng đá.
Di bảo: Các cậu cùng mình phải nhớ kĩ, ghi chép lại địa hình: Bên trái, bên phải, trước, sau... có các điểm chuẩn. Mai này nếu ai còn sống thì đến đây đưa cậu ấy về quê để cậu ấy bớt lạnh lẽo. Cả 4 người không ai cầm được nước mắt trươc cảnh vĩnh biệt bạn. Khi việc chôn cất xong, 4 người mơi tiên đến nhìn con trăn. Nó dài khoảng trên dươi 5 mét, bụng chỗ to nhất hơn 2 vòng gang tay. Chiếc đầu bị mấỳ chục viên đạn thủng lỗ chỗ, xác xơ. Thật không hổ danh Trăn Gió. Bị băn như thế mà vẫn còn dư sức văng mình nhanh như gió, mạnh như phong ba... Dù rất tiếc thương Lâm nhưng 4 người vẫn cúi đầu kính cẩn vái con trăn. Di vừa vái vừa khấn: Chúng tôi ngu muội không biết nên đã mạo phạm, làm tổn thương đến ngài. Bạn tôi đã phải theo ngài đến cửu tuyền để hầu hạ ngài hòng chuộc lỗi, mong ngài đừng làm khó để anh ấy sớm đầu thai chuyển kiếp.
- Làm thế nào để chôn cả trăn bên cạnh Lâm đây- Linh phân vân.
- Không thể chôn được. Nó to và dài thế này...
- Hãy cứ để nguyên trạng. Chỉ mươi phút sau khi chúng ta đi khỏi, bọn chó sói, chim ưng sẽ đến đây dọn sạch. Ðó là ‘‘Ðiểu táng‘‘ mà một số dân tộc bên Tây Tạng vẫn dành cho người thân. Chúng ta đành dùng nghi lễ này vậy- Sơn góp ý.
Di lắc đầu phản đôi: Không thể làm vậy được. Lúc sống ''ngài'' rất dũng mãnh, khi đột tử càng thiêng hơn. Có lẽ đây là một Trăn Tinh. Các cậu thử nghĩ xem: Bị bắn nát đầu mà ‘‘ngài‘‘ còn có thể trả thù kẻ giết mình, chỉ có thấn linh mới làm được điều đó... ta nên chuộc lỗi thay cho Lâm - đưa ngài xuống Thủy táng.
Nghe ra, mọi người theo lời Di, xúm vào mỗi người một khúc vác con trăn ra bờ suối hò nhau đẩỳ xuống. Giòng nước nhẹ trôi, con trăn nổi lập lờ rồi lát sau chẳng hiễu bên dưới lũ cá xúm vào riả, lôi, hay từ trong cơ thể dũng mãnh kia vẫn tiềm tàng ma lực... con trăn lao vút đi trước những con người mấy giờ trước còn tỏ ra dũng mãnh, bây giờ cúi gập người vái lạy như tế sao.... Mãi 3 giờ chiều mọi việc mới xong. Chung tôi trở lại lấy ba lô. Con chó của Lâm có lẽ thương chủ cũng đã chết. Sơn ôm vác con chó của mình về trạm, hôm sau nó mới hết sợ và hồi lại. Linh đem xác con chó của Lâm chôn dưòi gốc cây Gắm, trong hàng rào.
Vì sự kiện này, chuyến đi của tôi và Sơn chậm lại 5 ngày. Tôi nhờ Di đánh cho bức điện về đơn vị báo tin. Cũng may đoạn suối này tương đối rộng, dốc thoải, không có đá ngầm chắn trên giòng... Chuyến đi kết thúc. Báo cáo của chúng tôi bổ xung, đề xuất một số ý kiến trong việc thả trôi hàng như các nới đã làm. Ðơn vị bắt tay thực hiện phương án, kết qủa thu được rất khả quan... Ðây là kết qủa chúng tôi đã phải trả gía bằng mạng sống của đồng đội., thương tích đầy trên mình của tôi và Sơn!
Ðấy! Trăn Gío là như thế đấy - ông Sửu kết thúc câu chuyện trong nỗi buồn.
Những người nghe chuyện lặng đi.
Trong đầu họ hiện ra khung cảnh nui rừng Trường Sơn... Mường tượng ra những động vật hoang dã lâu đời đang sống yên bình, bỗng nhiên bi tiêu diệt. Nơi chúng sinh sống từ ngàn đời bị tàn phá... Một người lên tiếng phá tan bầu không khí trầm lắng: Liệu đây có phải là sự trả thù, sự phản kháng của muôn loài, sự trừng phạt của thượng đế không?
Một người khác đồng tình: Mọi vật đều có linh khí. Xã hội loài người- Giết người đền mạng - đó là thiên kinh địa nghĩa. Còn đối với thiên nhiên, vô cớ giết hại sinh linh, hủy hoại môi sinh - trước sau, gì cũng sẽ nhận được sự trừng phạt của đấng tối cao. Chuyện của ông Sửu kể... chuyện đàn voi rừng ở huyện Tánh Linh hồi năm ngoái, năm kia và gần đây nhất: Hai con Gấu rừng bị bọn thợ săn bắt bán cho lái buôn mang về nuôi nhốt trong chuồng để rút mật kiếm lợi – đã nổi điên xé xác chủ nuôi - là một minh chứng hùng hồn, là lời cảnh báo nghiêm khắc... (*).
 Tháng 8 năm 2005 – 4/2007
LXQ
 (*) . Theo truyền thuyết, theo quan niệm của người đời: Tất cả những thợ săn vô lương tâm, những kẻ giết hại đồng loại... thường có kết cục không may mắn, không bình thường, phải nhận qủa báo (oán)... Ít nhất không được - ‘‘Chết tử tế ‘‘...
(*) - Ðàn voi rừng ở huyện Tánh Linh, bị dân cư xung quanh phá rừng làm chúng không còn đất sinh sống... đã nổi đóa xông về giết người, phá rẫy. Vì là thú qúy, nhà nước đã chi rất nhiều tiền để đưa chúng về rừng sâu. Kết qủa chúng vẫn chết gần hết...
(*) Chuyện xẩy ra tại TP HCM. Tin của VietnamNet ngày 9/10/2005.
(*) Theo báo Dân Trí ngày 17/4/2007 - đưa tin; Tại đảo Sumatra (Indonesia) người ta bắt được con trăn dài 15 mét, vòng bụng 0,85 mét, cân nặng 447 Kg.
Viết nhận xét
  Tên gọi [Đăng ký]
  Mật khẩu (Khách không cần mật khẩu)
  Địa chỉ web
  Email
OpenID Hình vui