Chỉ hai ngày sau khi tàu Sewol chở 476 hành khách gặp nạn trên đường tới đảo Jeju, thầy Kang đã treo cổ lên một thân cây ở gần phòng tập thể dục trên đảo Jindo bởi “Tôi không thể sống được mà không biết 200 học sinh của mình còn sống hay đã chết”.
Thầy Kang không có lỗi khi chính ông đã tìm cách cứu những học sinh của mình trước khi ngất xỉu vì chứng huyết áp thấp. Nhưng sự dằn vặt đối với trách nhiệm một người thầy, dằn vặt ngay cả trước “cái sống” của mình khi hơn 200 học sinh còn “mất tích” đã khiến ông có một quyết định danh dự. Rất đắt. Bằng chính cái chết của mình.
“Xin đừng đổ lỗi cho người khác trong vụ tai nạn này. Chính tôi là người phải chịu trách nhiệm cho chuyến điền dã này. Xin hãy thiêu xác tôi và rải tro ở nơi chiếc phà chìm”, thầy Kang viết trong thư tuyệt mệnh. Và rất nhiều người đã không cầm được nước mắt khi đọc dòng cuối cùng trong lá thư tuyệt mệnh: “Ở thế giới bên kia, tôi sẽ lại là giáo viên của những học sinh chưa tìm thấy xác”.