ĂN CẮP VÀ CƯỚP ĐOẠT  Ở VIỆN VH - ĐH VH HN - Nhà Văn Lê Xuân Quang - Le Xuan Quang Blog
Tác giả/Tác phẩm
Tìm kiếm
Quick Login
Lịch
Thống kê
17 Apr.2014

MỘT VỤ ĂN CẮP VÀ CƯỚP ĐOẠT

TÀY ĐÌNH Ở VIỆN VĂN HÓA -

ĐH VĂN HÓA HN

Tễu blog 16.4.14


Lời dẫn: Từ năm 2006 đến năm 2013, cô Nguyễn Thùy Vân, với sự "bảo kê" của Viện trưởng Đỗ Thị Minh Thúy đã thực hiện được 17 đề  tài, trong đó có 14 đề tài theo loại hình dịch thuật từ chữ Hán sang chữ  Việt, 1 đề tài dịch tiếng Anh sang tiếng Việt (với số trang bản gốc các ngoại ngữ là 7.000 trang) và 2 đề tài nghiên cứu. Và tất cả các "sản phẩm" của bà Vân sau khi "ra lò", đều được cất kỹ trong kho. Các sản phẩm này, phần lớn là "ăn cắp" nguyên văn từ các công trình và luận văn đã xuất bản của rất nhiều dịch giả và tác giả.

Mỗi đề tài đều bị đoạt luôn 50 % kinh phí được cấp để cúng cho bà Viện trưởng Đỗ Thị Minh Thúy, để bà làm "thủ tục" cúng lên các cấp trên. 

Mời các vị đọc bài trên báo Công An Nhân Dân, số ra ngày 16.2.2014:
Viện Văn hóa - Trường ĐH Văn hóa Hà Nội:
 
Sốc vì vụ "đạo văn" lớn trong giới học thuật
CAND 10:30, 16/01/2014

Công An Nhân Dân - Những ngày qua, "nghi án" hàng trăm triệu đồng kinh phí Nhà nước cấp phục vụ  nghiên cứu khoa học, đã bị chi sai mục đích để "tư túi", đã gây xôn xao  dư luận tại Viện Văn hóa - Trường ĐH Văn hóa Hà Nội. Mặc dù Viện không  có chức năng xuất bản, nhưng từ nhiều năm nay một cán bộ trẻ được "chỉ  thầu" dịch hàng chục tác phẩm lớn từ tiếng Trung, tiếng Anh ra tiếng  Việt. Và rồi hàng nghìn trang sách mang tính học thuật cao, đã được  chuyển ngữ với một tốc độ "chóng mặt", gây sửng sốt cho các GS, TS bậc  thầy.

Té ra các đề tài đó được "copy - paste" không sai dấu chấm, dấu phẩy từ  công trình của nhiều học giả tên tuổi. Vậy dòng tiền chi cho các hợp  đồng dịch thuật đã "chảy" đi đâu? Phải chăng "nhóm lợi ích" cũng hiện  diện trong "lâu đài khoa học"? 

"Dịch" sách siêu tốc 

Gửi đơn tố cáo tham nhũng đến báo CAND, bà Trần Bình  Minh - Trưởng Ban Văn hoá thế giới, Viện Văn hoá -Trường ĐH Văn hoá Hà  Nội, cùng một cây "đại thụ" trong làng Sử học, đã không giấu được sự bức xúc: "Gian dối trong khoa học là không thể chấp nhận được. Sao chép dù  chỉ một bài báo khoa học, đã đủ giết chết một tên tuổi, nhưng ở đây là  hàng chục đề tài, được cóp nguyên xi từ các công trình đã công bố, cho  nên sự gian dối này đã mang tính hệ thống, và nếu không có sự bảo kê,  chống lưng của người có trách nhiệm, thì chuyện động trời này làm sao có thể kéo dài suốt những năm qua". 

Bà Nguyễn Thùy Vân - cán bộ Ban Văn hoá thế giới,  người bị tố cáo là "đạo văn chuyên nghiệp" tốt nghiệp chuyên ngành tiếng Trung tại trường ĐH Dân lập Phương Đông Hà Nội, vào làm việc tại Viện  Văn hóa chưa lâu. 

Đọc danh mục các đề tài nghiên cứu khoa học của Viện  Văn hoá, thấy từ năm 2006 đến năm 2013, bà Vân đã thực hiện được 17 đề  tài, trong đó có 14 đề tài theo loại hình dịch thuật từ chữ Hán sang chữ  Việt, 1 đề tài dịch tiếng Anh sang tiếng Việt và 2 đề tài nghiên cứu.  Vì các "sản phẩm" của bà Vân sau khi "ra lò", đều được cất kỹ trong kho, nên đến nay chưa có thống kê chính xác về số lượng trang và chữ của 14  đề tài này. 

Trường Đại học Văn hoá Hà Nội.

Nhưng theo người tố cáo cho biết, thì quy mô các đề  tài khoa học tối thiểu là 200 - 300 trang, đề tài có số trang hơn 1.000  khá phổ biến. Tính bình quân đề tài mà bà Vân thực hiện có độ dày khoảng 500 trang. Với số trang như vậy, thì 7 năm qua Vân đã chuyển ngữ khoảng 7.000 trang sách từ tiếng nước ngoài sang tiếng Việt, với hơn 3 triệu  chữ. Tốc độ dịch sách như vậy có thể nói là "thần kỳ", vì mỗi ngày cán  bộ này sẽ dịch không dưới 3 trang sách (khổ A4) với 1350 chữ.

Trong khi đó, theo một học giả chuyên dịch sách tiếng  Hán ra tiếng Việt, thì để chuyển ngữ được một công trình khoa học, nhất  là để chuyển ngữ được các tác phẩm mang tính học thuật cao, cần phải có  kiến thức nền tảng về lĩnh vực đó, còn để dịch hay, buộc phải có sự am  hiểu sâu sắc, tinh thâm và một phông văn hóa đủ lớn, cần phải có một đội ngũ chuyên gia làm nhiệm vụ cố vấn, hiệu đính, thì tác phẩm dịch mới có thể được công bố.

Bản kiểm điểm bước đầu thừa nhận sai phạm của bà Vân.

Do đó, việc một cán bộ trẻ, trình độ tiếng Trung hệ  đại học, kinh nghiệm công tác và trải nghiệm cuộc sống chưa nhiều, lại  thường xuyên xin nghỉ việc để sinh con, nghỉ ốm, nghỉ ôn thi Cao học…  nhưng vẫn thường xuyên cho ra đời các đề tài khoa học mang tính chuyên  khảo đồ sộ, khiến các vị "mũ cao, áo dài" trong làng học thuật không  khỏi kinh ngạc. Từ chỗ thán phục, sửng sốt về lao động của bà Vân, họ đã tìm đọc, rồi bàng hoàng nhận ra các đề tài mà bà này đã "nộp quyển",  phần nhiều là "đạo", mà là "đạo" một cách trắng trợn, từ các công trình  mà các GS,TS, các học giả đã công bố, xuất bản. 

Xin đơn cử, vào năm 2010, bà Vân "trúng" hợp đồng dịch thuật hai tác phẩm có tên: "300 vấn đề văn hoá sử Trung Hoa" (phần kinh tế) và: "300 vấn đề trong văn hoá sử Trung hoa" (phần đời sống) viết  bằng tiếng Hán. Đối chiếu giữa công trình bà Vân đã bàn giao lại cho  Viện Văn hóa, với tác phẩm của nhóm dịch giả Trần Ngọc Thuật, Đào Huy  Dật, Đào Phương Chi dịch và công bố năm 1999, thấy giống nhau một cách  bất thường, giống cả đến dấu chấm, dấu phẩy. Hay tại các đề tài mà bà  Vân được giao thực hiện trong các năm 2009-2010 như: "Ý nghĩa văn hoá  của thành ngữ tiếng Hán có yếu tố chỉ con số (đối chiếu với thành ngữ  tiếng Việt có yếu tố con số", và: "Văn hoá xưng hô trong gia đình người  Việt có so sánh với gia đình người Hán".

Kết quả đối chiếu với Luận văn Thạc sĩ của Giang Thị  Tám và Luận án Tiến sĩ của Phạm Ngọc Hàm, Khoa Ngôn ngữ học, Trường ĐH  Khoa học xã hội và Nhân văn Hà Nội, thấy Vân đã sao chép cẩu thả đến mức không phát hiện ra lỗi chính tả. Không chỉ "copy - paste" nguyên văn,  bà Vân còn "lập lờ đánh lận con đen", khi biến tên của tác giả thành tên chủ biên, tác phẩm 100% của người Việt, lại biến thành sách dịch từ  tiếng nước ngoài. Chẳng hạn, năm 2008, bà Vân dịch cuốn: "Văn hoá cổ  điển Trung hoa", ở ngoài bìa đề tài bà Vân ghi chủ biên là Nguyễn Tôn  Nhan (một học giả người Việt đã mất).

Công văn số 397 ngày 5/7/2013 của Trường ĐH Văn hóa Hà Nội chỉ đạo giải quyết vụ việc.

Thực tế, đây chính là cuốn sách tiếng Việt do ông viết có tên: "Bách khoa thư văn hoá cổ điển Trung Quốc". Hay cuốn: "Điển cố  Trung hoa" dịch năm 2009 của bà Vân cũng là một tài liệu có bản gốc bằng tiếng Việt. Mặc dù chỉ được đào tạo tiếng Trung, nhưng bà Vân vẫn  "dịch" sách tiếng Anh ra tiếng Việt "ngon ơ", trong đề tài: "Tiếng nói  của quá khứ - lịch sử truyền miệng"...

Bà Trần Bình Minh cho biết: "Chúng tôi đã phát hiện 6  trong số 15 đề tài dịch của bà Vân là sự sao chép nguyên bản các đề tài, luận văn, công trình nghiên cứu của các tác giả lớn. Nếu kiểm tra hết,  chắc chắn sẽ không dừng lại ở con số 6. Vụ việc đang tiếp tục được xác  minh làm rõ". 

Hé lộ những khuất tất 

Viện Văn hoá, Trường ĐH Văn hoá Hà Nội không có chức  năng xuất bản, việc chuyển ngữ tài liệu tiếng nước ngoài ra tiếng Việt,  chỉ để tham khảo phục vụ công tác nghiên cứu của Viện. Tuy nhiên, trong  những năm qua bà Đỗ Thị Minh Thuý - Viện trưởng đã giao cho bà Vân dịch  15 công trình khoa học. Theo quy định, khi cán bộ nhân viên có đề tài  nghiên cứu sẽ đề xuất lên lãnh đạo. Căn cứ báo cáo đề xuất, lãnh đạo  Viện sẽ tổ chức một hội đồng khoa học để xét duyệt đề tài. Nếu đề tài  được duyệt, cá nhân đó tiếp tục lập đề cương trình hội đồng thẩm định và triển khai thực hiện đề tài. Khi hoàn thành, đề tài phải qua bước trình hội đồng khoa học nghiệm thu. 

Thông báo số 543 ngày 23/9/2013 của Trường ĐH Văn hóa Hà Nội xác định bà Vân có sai phạm.

Quy trình là thế, nhưng việc giao đề tài và nghiệm thu  đề tài của bà Thúy đối với bà Vân theo cách "chẳng giống ai". Trong đơn tố cáo, bà Minh cho biết: "Hội đồng khoa học của Viện có như không, bởi nhiều đề tài bà Thúy tự ý giao cho bà Vân thực hiện, phớt lờ Hội đồng.  Nếu có đưa ra mà bị phản đối, thì bà Thuý vẫn cứ giao bà Vân thực hiện.  Thành thử, hầu hết các đề tài mà bà Vân đã thực hiện, đều không báo cáo  đề cương và thông qua nghiệm thu đánh giá chất lượng trước Hội đồng khoa học. Chỉ khi bà Vân "nộp quyển", chúng tôi mới biết".

Bà Viện trưởng Đỗ Thị Minh Thúy
Vẫn theo tố cáo, bà Minh cùng một số nhà khoa học  trong Viện đã chịu áp lực buộc phải ký vào phiếu nghiệm thu đề tài khi  mà bà Vân đã lấy tiền công, với lý do để hợp thức hóa chứng từ trước các  đợt kiểm toán. Ước tính số tiền thực hiện đề tài mà bà Vân được trả đã  lên đến hàng trăm triệu. 

Năm 2009 - 2010, việc bà Vân sao chép công trình của  người khác đã bị phát giác, lãnh đạo ban yêu cầu kỷ luật, nhưng trong  các cuộc họp bà Vân thường vắng mặt, nếu có thì quanh co, không thừa  nhận khuyết điểm. 

Bức xúc trước những vi phạm của bà Vân, ngày 28/1/2013 và ngày 24/6/2013, bà Trần Bình Minh đã có đơn kiến nghị gửi lên Ban  Giám hiệu Trường Đại học Văn hóa, đề nghị cho thẩm định lại toàn bộ số  đề tài của bà Vân và xem xét các biểu hiện sai phạm của bà Thúy trong  quản lý khoa học, quản lý cán bộ, quản lý tài chính. 

Ngày 5/9/2013 tại Thông báo số 543 của Trường ĐH Văn  hóa Hà Nội đã xác định: "Qua một vài cuốn được kiểm tra, bước đầu đã  phát hiện có hiện tượng sao chép, trong đó cuốn bà Nguyễn Thuỳ Vân dịch  nhưng bản gốc lại được viết bằng tiếng Việt và của tác giả Việt Nam".

Được biết, trong Bản kiểm điểm ngày 4/11/2013, bước  đầu bà Vân thừa nhận đã "dịch" sách từ tác phẩm "Điển cố Trung Hoa" sang tiếng Việt. Hiện Tổ Thanh tra của nhà trường đã thu giữ, niêm phong  toàn bộ "đề tài khoa học" của bà Vân để thẩm tra, còn bà Thúy bị yêu cầu giải trình thành khẩn sai phạm của bản thân.


Ngày 9/1/2014, chúng tôi đã liên lạc với bà Nguyễn  Thùy Vân qua điện thoại đề nghị được gặp để hỏi về việc có liên quan.  Tuy nhiên bà Vân đã từ chối gặp với lý do bận việc riêng.

                        
              Trung Hiếu - Ngọc Trâm


Chúng tôi sẽ tiếp tục công bố các hồ sơ về vụ việc nghiêm trọng này...
Viết nhận xét
  Tên gọi [Đăng ký]
  Mật khẩu (Khách không cần mật khẩu)
  Địa chỉ web
  Email
OpenID Hình vui