Tác giả/Tác phẩm
Tìm kiếm
Quick Login
Lịch
Thống kê
21 Mar.2014

Serguei Kouzmic:"Cái tem dán

lên mông con voi"-Rồi sao nữa?

Serguei Kouzmic     

Theo blog Serguei Kouzmic

Thế là đã xong, cái tem Crimée đã được dán lên cái mông của con voi Nga, bây giờ thì sao? Gượm nói chuyện này đã, ta nói chuyện Putin trước. Không phải mấy ngày gần đây, với dân chúng Việt Nam nói riêng và “nhân loại tiến bộ” và cả “cần lao” khắp thế giới đang hướng về ông ta sao?

Phải nói rằng Putin là một người đàn ông đang được đa số “nhân loại tiến bộ” toàn thế giới ngưỡng mộ. Chị em thì thích cái anh đẹp trai, “nạnh nùng”, quyết đoán này. Đàn ông thì thích vì đó là biểu hiện của quyền lực, quyền lực thực sự, chẳng cần nói, là làm, mà nói thì hay, đã nói hay, làm còn hay hơn. Thực sự, mình thích ông này, ở rất nhiều phương diện. “Uy tín” của ông ta trong trái tim mình chỉ bắt đầu nhúc nhích đi xuống khi sửa Hiến pháp Nga để ở lại thêm mấy nhiệm kỳ, đưa tổng thời gian làm tổng thống Nga lên đến mấy chục năm. Có thể nói, “chủ nghĩa đế quốc” có là “diều hâu” chăng nữa, thì cũng chẳng bao giờ có cái chuyện cổ tích đó xảy ra từ sau 1789 là năm của cuộc Đại Cách mạng Pháp.

Vừa mới khen Putin hành động quyết đoán chính xác, nhanh chóng… rất phù hợp với quyền lợi của nước Nga hôm trước, thì hôm sau ổng phang cho bài diễn văn “làm thay đổi cả thế giới” (cách gọi của báo chí Cách mạng Việt Nam, mình hóng thôi nhé) – nếu cái bài này chỉ dừng ở “Cuộc trưng cầu dân ý ở Crimée hoàn toàn phù hợp với các tiêu chuẩn của luật pháp quốc tế” – chuẩn luôn. Nhưng, (khổ, lại “nhưng”) Putin lại tiếp tục “Crimée là máu thịt Nga…” thì là nghe chừng đã có gợn rồi đấy. Nếu như một ngày đẹp trời nào đó, ông hoàng Norodom Sihamoni của xứ Chùa Tháp tuyên bố “Trà Vinh Sóc Trăng là máu thịt không thể tách rời của Campuchia!” – nào, các chú tính sao?

Phù, may quá, ngày xưa nghe cái truyền thuyết “Bác” Mao bẩu Bác Hồ: “Anh ạ, anh em mình bây giờ môi hở răng lạnh, hai tỉnh Lưỡng Quảng trước là đất Bách Việt (máu thịt không thể tách rời của Việt Nam! – kinh chưa?) nên em định giả lại cho anh!” mà Bác của chúng ta không tỉnh, ôm cái “con voi Lưỡng Quảng” ấy về thì “cái tem Việt Nam” có mà bẹp gí.

Vừa mới nho nhoe hôm trước, rằng “Đừng ví Putin với Hítle khổ thân ông ấy” thì hôm nay với tuyên bố “máu thịt”, thì những hình ảnh “cả vạn dân Nga ra Quảng trường Đỏ mít tinh ủng hộ Crimée về Nga” lại gây ra những cái gợn nữa. Xin nhớ rằng, Hítle ngày xưa cũng hùng biện không kém, và dân Đức thời quốc xã cũng không phải kéo có vài vạn ra Quảng trường, mà cả triệu thậm chí còn hơn nữa để ủng hộ Hítle. Và chỉ sau vài chục năm, người dân Đức tiến bộ mới nhìn lại đoạn đó như một đoạn lịch sử đáng hổ thẹn của dân tộc. Xin nhớ rằng, có những điều mà ở cái tầm cỡ của nó, chỉ có thể đánh giá được sau vài chục năm, thậm chí lâu hơn.

Nói tiếp chuyện dân xứ ta. Trải qua một cuộc chiến tranh kéo dài 20 năm, mà chúng ta quen gọi là cuộc “kháng chiến chống Mỹ”, chúng ta cũng quen với cái suy nghĩ Mỹ là kẻ thù rồi. Nên, chúng ta cũng thích tự trang bị cho mình một suy nghĩ, trước là Liên Xô, nay ta yêu Nga, Nga mạnh lên làm một cực đối trọng với Mỹ. Sự kiện 11.9.2001 đã cho thấy có những suy nghĩ kỳ lạ của nhiều người dân Việt Nam: họ hể hả khi nhìn thấy nước Mỹ bị tấn công. Đơn giản, vì họ ghét Mỹ. Đơn giản, vì mấy chục năm nay, họ được tuyên truyền cho rằng “nước Mỹ là kẻ thù”. Thế nếu ngày mai đây, chiến tranh nổ ra ở Trường Sa (với ai mình khỏi nói), một tay ta gõ cửa Nga, một tay ta gõ cửa Mỹ, thử hỏi xem cái cửa nào sẽ mở ra với Việt Nam ta? Yêu thì cứ yêu, nhưng cũng nên tỉnh táo mà nghĩ xem nên cưới ai! Vả lại, có phải là cứ yêu anh Nga là anh ấy cưới ta đâu, tuyển về làm tì thiếp còn khó ấy chứ. Với dân chúng xứ Việt ta, rõ ràng đây là một tình yêu đơn phương, thực sự… “khó đỡ”.

Rồi, vậy thì sao nữa?

Với con voi Nga, việc nuôi cái tem dính trên mông mình, muỗi! Vấn đề là cái cuống rốn của cái tem đó, nó gắn với đất liền ở Ukraine. Nước Nga nuôi cả thành phố Kaliningrad ở tận Đông Phổ xa lắc còn được, nay làm cái đường ống dẫn dầu, khí đốt, nước ngọt, kèm theo một bó dây điện, internet… qua eo biển Kerch, muỗi nốt! Vấn đề là bao giờ làm? Chưa làm thì trước hết “ao sọt” (out-sourcing) của Ukraine, đâm ra Ukraine cũng vẫn có tí ti lợi ích, chứ nào có mất cả. Hay xúi mấy tỉnh phía đông của Ukraine “trưng cầu dân ý” nốt đi cho gọn, cho Crimée dính luôn vào Nga đỡ phải nghĩ? Cũng không loại trừ! Thì mình đã bảo, ván cờ địa chính trị mới chỉ bắt đầu mà!

Bằng hành động quyết liệt của mình, nước Nga dường như đã khẳng định một điều quan trọng. Nếu như trước đây, một mặt, là nhu cầu nhất thể hóa Châu Âu, ít nhất về kinh tế. Mặt khác, là nhu cầu độc lập của Nga về quân sự với NATO, và rộng hơn là nhu cầu ngăn chặn các nước cộng hòa thuộc Liên Xô cũ gia nhập NATO “đẩy biên giới Nga – NATO ra xa”. Hay nhỉ, sao Nga không gia nhập béng NATO cho rồi? Hỏi hay nhỉ, Nga gia nhập NATO thì ai đối đầu ai bây giờ? Hay lúc đó NATO có Nga đối đầu với… Trung Quốc? Đã nhất thể hóa về quân sự, thì nhu cầu vũ trang của các quốc gia thành viên cũng giảm đi, giới công nghiệp quốc phòng các nước đó không thích đâu nhé, kể cả Mỹ! Nên nếu tự dưng Putin lấy giấy bút ra viết đơn xin NATO cho Nga vào, thì chắc chẳng ma nào đồng ý cả. Và do đó, lần này Nga đã khẳng định, tao không cần chơi với chúng mày, còn chúng mày, cãi nhau xong đi rồi thằng nào thích chơi, tao vẫn chơi. Gấu thế chứ, đúng là “gấu Nga”!

Cũng đừng nghĩ là bà Thủ tướng Đức tuyên bố “Nga vẫn là thành viên G8” là một cái gì đó thắng lợi cho Nga. Đơn giản, như cái xe ô tô 7 chỗ Việt Nam ta quen gọi là “xe 7 chỗ” nhưng thực chất, nó là “5 chỗ + 2”, thì G8 = G7+1. Nga sẵn sàng nhìn người ta làm phép trừ, G7+1-1=G7. Vậy thôi. Trừng phạt kinh tế hả? Cùng lắm là tăng thuế ô tô nhập khẩu từ thị trường phương Tây vào Nga mà thôi, cũng chẳng sợ, thằng có tiền nó vẫn mua, như Việt Nam ta bao lần tăng thuế ô tô có sao đâu? Đa số dân Nga vẫn dùng hàng hóa bình dân trong nước, chứ đâu có phụ thuộc vào hàng hóa xa xỉ phương Tây đâu mà phải lo. Có điều khá nhiều sản xuất trong nước của Nga nay nằm trong tay… thương nhân Trung Quốc. Ai có lợi ở đây nhỉ?

Dễ thấy, trước mắt sau chuyện này, kệ bà Angela Merkel muốn nói gì thì nói, Châu Âu sẽ đoàn kết với Hoa Kỳ hơn, (Phương Tây sẽ đoàn kết hơn). Còn Nga, sẽ phải là trung tâm của một cực mới, cực đó sẽ là Nga – Trung Quốc - Ấn Độ… đại loại thế. Có điều làm “bạn cùng cực” với anh Trung Quốc, không biết với Putin thế nào chứ mình thì mình không có ham! Bài học biên giới Xô – Trung 1969 vẫn còn sờ sờ ra đó, quên sao được.

Vậy thì phương Tây sẽ làm gì với Nga? Phải mình thì mình chẳng cần làm gì cả: lên gân với Nga thì ông ấy có sợ đâu, mà làm? Cấm vận kinh tế có khi làm giá dầu mỏ thế giới tăng lên cao hơn, Phương Tây thì chắc chắn thua thiệt còn Nga có khi lại càng có lợi. Phải mình thì mình chẳng cần làm gì cả, vì Nga ngoài chuyện lắp cái cuống rốn để nuôi con tem, sẽ phải đối mặt với nhiều chuyện khôn lường khác. Ôm về Crimée không “xương xẩu” như Tây Đức ôm Đông Đức, nhưng vẫn tiềm tàng chủ nghĩa cực đoan và chủ nghĩa khủng bố bên trong đó.

Khói bom khủng bố ở Mátxcơva, Volgagrad vẫn còn chưa tan…

Viết nhận xét
  Tên gọi [Đăng ký]
  Mật khẩu (Khách không cần mật khẩu)
  Địa chỉ web
  Email
OpenID Hình vui