Tác giả/Tác phẩm
Tìm kiếm
Quick Login
Lịch
Thống kê
2 Mar.2014


***Những truyện với ba

gạch đầu dòng***

Người bạn cùng tên, cùng tuổi

-Lâu rồi có đọc mấy quyển sách của Nguyễn Trần Bạt, thấy câu " Giới trí thức Việt Nam bị tha hoá. Dấu hiệu đầu tiên là nó mất khả năng dự báo về tương lai ". Tôi dừng đúng ở trang đó, gấp lại không đọc tiếp nữa. Các quyển sách tôi đưa cho một số người bạn được coi là trí thức bảo họ đọc trước đi, khi nào xong trả lại để tôi đọc và cho tôi ý kiến chủ quan về nhận định trên. Chẳng thấy họ hồi âm gì cả, sách thì cũng mất tiêu.
-Tôi cũng thôi không quan tâm đến thuật ngữ " Trí thức " trong câu trên. Nó chẳng liên quan đến mình, một người thích đủ thứ nhưng ghét một thứ - cái giá sách. Cần lên thư viện, mượn của ai lo trả nên phải lo đọc. Sách để trên giá của mình yên tâm quá nên chẳng nghĩ chuyện vội đọc làm gì. Giá sách hình như có ý nghĩa trang trí nhiều hơn. Thằng bạn cố tri của tôi, cùng tên, cùng tuổi, cùng nghiên cứu sinh  ở Kharkov, lại ít nhiều cùng chuyên môn, Nguyễn Tài Trung thì ngược lại.

Sách nhiều ơi là nhiều. Nhà thì như một thư viện với một nửa là sách khoa học, một nửa là văn học. Các giá sách luôn được cơi nới đến tận trần. Tài Trung chẳng quan tâm đến cái câu mà tôi trăn trở. Chúng tôi luôn ngược nhau mà. Nhà PGS TS NGƯT (phó giáo sư tiến sỹ nhà giáo ưu tú) độc thân này như một thư viện cho tôi và một số người, như một quán rượu cho tất cả. Cái ý thứ hai mới là chính - Người không biết uống rượu thì chớ đến, không được vào. Chị em cũng không ngọai lệ. Trên tường có treo một cái bảng và chủ nhà viết các bài thơ khi uống rượu, hôm sau xóa đi. Ai đọc, nhớ được thì muốn bảo của mình cũng không sao vì chưa đăng ký bản quyền, nhưng không được dùng giấy bút chép hay chụp trộm. Trung có viết tặng riêng tôi một bài thơ và tôi vứt đâu lúc đêm về chân nam đá chân siêu. Hôm sau tôi bắt hắn viết lại. Hắn không nhớ. Tôi cũng không nhớ. Hai anh em đều tiếc. Trung bảo tôi: " Đời người chỉ cần gặp được một người, viết được một bài thơ thế mà ông đánh mất ". Chúng tôi uống thên rượu, rất nhiều rượu cho say để lấy lại bài thơ nhưng không được. Tôi ngủ, còn hắn khóc, cứ nức nở như trẻ con. Hắn vẫn bảo tôi là " Trí ngủ " và câu nói của ông Trần Bạt nọ không liên quan gì đến tôi, quên đi. Còn hắn khóc thì là thường xuyên, những lúc say rượu. Từ hồi còn ở Kharkov cơ. Hồi đó tòan rượu quốc lủi do bố cô sinh viên Nga, bạn gái Nina của hắn nấu ở quê.
- Năm năm trước tôi đang vui chơi nhảy nhót tối ở sân công viên Hồ Thành Công thì có điện thoại của Trung :" Đức Trung ở đâu, đến đi, tao cô đơn quá ". Giọng nghe thấy lạ, không đùa. Tôi gọi Taxi đến ngay chung cư Trung Hòa. Bấm mãi hắn mới ra mở cửa. Yếu quá rồi, sinh khí hết. Tôi nhìn thấy quyển sách và chai rượu dở trên bàn. Tôi ngủ đêm ở đấy, đến sáng có người nhà hắn qua. Hắn còn dậy tiễn tôi ... bằng rượu.
Mấy hôm sau Uyển dạy cùng ở trường Bách Khoa gọi lúc tôi đang lên lớp :" Tài Trung nó đi rồi, ông biết chưa".
Tiễn đưa Tài Trung xong tôi sực nghĩ đến một người. Nina không biết bây giờ ra sao.

Nadia
------
- Cả đoàn lưu học sinh rời thành phố Taskent đi nghỉ hè trên núi. Dân khu Bốn ở phòng bên đông thế, toàn thức khua tụ tập chơi bài, nói to, hát nữa. Thế mà tôi vẫn ngủ được. Tôi nằm hình dung cảnh đồi núi trời mây xứ Uzbek nơi đây và những cánh chim bồng bềnh rồi ngủ thiếp đi. Mãi nhiều năm sau này tôi mới hiểu là mình vô tình đã thực hiện Quán Tưởng trong Visualization Meditation. Nói chung cảnh biển, núi cao và cánh chim rất hay đến trong giấc ngủ của tôi. Người ta bảo mơ trong mơ là mộng. Tôi mới chỉ mơ trong giấc ngủ thôi.
-Buổi sáng tôi lại dậy sớm và chạy lên núi. Còn hơn hai tếng mới đến giờ ăn sáng. Tôi như anh chàng Robinson lạc lên hoang đảo muốn khám phá từng phương của nó. Với tôi là sau cái núi cao đó cái có gì và đứng ở trên đó sẽ ra sao. Thế là ngay hôm đầu tôi đã trèo lên. Không khó nhưng lúc xuống phải bò giật lùi nhiều đoạn. Cũng hú vía. Những hôm sau nhìn lên đỉnh núi đó tôi vẫn thấy may, may vì không ngã xuống suối bên, may vì không ai nhìn thấy. Vì từ nhà nghỉ nhìn lên có thể thấy nếu tôi chuyển động.
-Nhưng có một người con gái nhìn thấy tôi trên đó. Nadia chỉ tôi cho mẹ lúc đi dạosáng hôm sau gặp tôi ở bờ suối. Nadia 16 tuổi, kém tôi 2. Một cô gái Nga thật sự, tóc vàng, mắt xanh giữa đất nước Uzbek Trung Á. Mẹ em tin cậy để chúng tôi đi chơi các buổi sáng với nhau. Quả thực trông tôi hồi đấy ai cũng bảo là hiền. Hai đứa cứ như trong phim, hay như trong các truyện của Pautovski vậy. Và mùi của thông, mùi gió, cây dại, mùi tóc, môi của Nadia, tôi không phân biệt được sau đó nữa. Một mùi vị thân thiết mà tôi được trời cho biết. Đúng ra phải là thánh Alah ban vì đó là vùng đạo Hồi
Về Taskent tôi nhớ em không chịu được, có tâm sự với anh Quảng cán bộ đi học. Anh ấy cùng một số anh lớn tuổi không qua được kỳ thi tiếng Nga nên về học đại học trong nước. Anh ấy rất thông cảm và cùng tôi đến thăm gia đình em. Sau này về Kharkov chúng tôi có thư từ và tôi yêu thơ Nga, còn làm cả thơ bằng tiếng Nga cho Nadia.
Một làn anh Ninh phụ trách đơn vị gặp tôi. Tôi hiểu là mình đã mạo hiểm, thư từ với gái Tây, lộ ra có thể bị đuổi về nứoc. Cũng chưa lá thư nào bị mất vì tôi đăng ký ở bưu điện, tự ra lấy. Tôi viết cho em một lá thư xin lỗi. Tôi cũng nhận được lá thư cuối của Nadia. Hôm đó tôi mãi không ngủ được,  mãi vì em viết trước hôm thi vào nhạc viện. Viết và khóc.
Hôm kỷ niệm Cách Mạng Tháng Mười Nga, chúng tôi những lưu học sinh xưa ấy lại gặp nhau. Mọi người lại mở những bài ca Nga một thời. Có bài " Những con gấu trắng " làm tôi nao lên. Bên bãi cỏ năm ấy em hát và nhảy cho tôi bài ca trong phim chiếu hồi đó. Rồi em chơi Piano và hát cho tôi với anh Quảng nghe ở nhà em. Tôi cũng không gặp lại anh ấy bao giờ. Nghe nói anh tốt nghiệp
Kinh Tế Quốc Dân Hà Nội rồi về quê ở Nghệ An làm.
Sau này tôi vẫn vào Youtube tìm nghe lại một bài hát Nga. Nadia đã hát cho tôi bài hát về những chú gấu, hồn nhiên như cô gái nọ, chỉ có tóc em vàng và đôi mắt xanh, còn tôi thì mắt tóc đều đen, ngược lại với chàng trai tóc vàng trong phim này

Ký ức cô giáo người Nga
------------------------
- Năm thứ ba tôi và Sứ, một sinh viên Việt nam nữa, được nhà trường gọi lên chụp ảnh treo ở bảng danh dự trong toà nhà chính. Oách thật. Có điều ảnh mình nó thế nào ấy, mắt to mắt nhỏ, xấu không ra xấu hẳn, trông trẻ con lại có cái gì ngu ngu ấy. Ảnh Sứ thì tuyệt, lại thêm cặp kính cận, cái nhìn đăm chiêu cứ như đang suy ngẫm sâu xa lắm, đầy trí tuệ. Ảnh mình để cạnh trông tội nghiệp quá, cứ như trò với thầy ấy. Nhưng Sứ giỏi thật, chẳng giống ai. Năm thứ hai cậu ta đến gặp giáo sư Glazman muốn được ông ấy hướng dẫn nghiên cứu khoa học.
Giống như Weierstrass nhà toán học người Đức, cha đẻ của giải tích toán học xưa, để đuổi bớt những kẻ quấy rầy, ông Glazman bảo Sứ tim quyển " Bài tập lý thuyết toán tử " ông viết và trong một tuần giải hết được thì đến gặp, không thôi. Tôi động viên, không sao, Kovalevskaia xưa cũng chỉ được Weierstrass cho có 3 ngày. Tôi cũng thử giải cùng Sứ mới biết mình dốt thật. Cứ 10 bài tôi chỉ giải được 6,7 và phải mất hàng ngày. Chẳng giúp gì được "Thiên tài " quê ở Nam Hà này, thôi mình đi chợ, nấu ăn, lo hậu cần vậy. Hết tuần Sứ giải gần xong 1000 bài nhưng không đến gặp thầy được. Giáo sư Glazman đã tự tử. Ông ấy là người Do Thái.
- Vẫn như hình dung thấy cái bảng danh dự treo các ảnh hồi xưa. Hoá ra ông trưởng phòng thí nghiệm hồi chiến tranh là sỹ quan công binh. Thầy chủ nhiệm khoa của tôi, giáo sư Galaskokov là lính xe tăng, lon trung uý, còn thua cả bà giáo khoa hoá tên là Nadezda (giờ tôi quên mất họ của bà) trong quân phục đeo lon đại uý. Hồi đó bà đẹp quá, cứ như diễn viên trong phim " Vùng trời Baltic " ấy.
-Khi tôi làm cộng tác viên khoa học trường Bách Khoa Kharkov chỉ còn khoảng 10 sinh viên Việt Nam, lại ở ký túc xá khác nên cũng ít gặp. Một lần khoảng mùa thu, có một bà già đến tìm và ngồi chờ tôi ở sảnh ký túc xá. Bà ấy cầm cái ảnh tôi xưa. Qua mấy câu nói tôi nhận ra bà giáo khoa hoá, cô đại uý Bộ binh trên bảng danh dự. Bà ấy hẹn tôi đi thăm mộ một cậu sinh viên thời tôi học tên là Năm, học trò bà ấy, chết bệnh. Cậu ấy cùng trường nhưng khoa khác tôi không biết, với lại hồi đó đông sinh viên Việt Nam lắm.
Ngày chủ nhật tôi dắt tay người mẹ già Nga đó đi thăm đứa con Việt Nam. Xa, phải đi ô tô qua ngoại ô, rừng. Nghĩa trang đẹp quá, như những bài thơ. Mộ Năm được xây, có hàng rào xung quanh trong đó có dành một phần mộ không bên cạnh. Bà Nadia nói là chỗ nghỉ của bà sau này. Không có hương, chúng tôi thắp nến. Tôi có mang theo sơn để sơn lại, nhưng không cần. Ai đó đã sơn, ai đó đã căm hoa vừa xong, chắc chỉ mới hôm qua.

Tiếng vỗ tay và cái tát
-----------------------
-Lâu quá mới qua công viên Hồ Thành Công. Hồi xưa ở Láng Hạ, tối nào mình cũng đi dạo, thấy nhiều bãi khiêu vũ, nhạc rộn ràng. Cuộc sống thật thanh bình đáng yêu. Nhớ một lần dạo xong 2 vòng hồ về qua bãi to ở cổng lúc họ vừa kết thúc nhảy tối, đang thu dọn nhạc loa. Bỗng có một xe sang trọng đi vào sân. Bước xuống 5 người , bà mẹ, hai đứa trẻ khoảng dưới 10 tuổi ăn mặc kiểu Vũ hội La tinh, cậu lái xe cầm theo máy quay, bộ nhạc và một cô có vẻ cô giáo. Tiếng nhạc nổi lên, hai đứa trẻ khởi động, xoay chân. Chuyên nghiệp quá. Đám đông không giải tán mà tạo vòng rộng xem. Vẫn còn sớm, trời đẹp.Thứ bảy.
- Tôi cũng đứng lại xem. Bản nhạc Latin hay quá. Không chỉ hai đứa trẻ nhảy mà xung quanh mọi người cũng lại bắt đầu cầm tay nhau nhún nhảy, lắc lư, te đổ. Cậu bé phấn khích trước những vỗ tay ngưỡng mộ, bắt đầu pha thêm các nhún lắc. Đám đông sung sướng. Cô giáo vỗ tay bắt dừng. Làm lại. Vẫn thế. Cậu bé như bị hút hồn bởi những tiếng vỗ tay, những quằn quại lắc lư của các đôi người lớn cũng vui sướng phụ thêm vào các bước nhảy. Tuyệt thật.
Bà mẹ im lặng từ đầu, bỗng đến tắt nhạc đột ngột. Mọi người sững lại. Bà bước ra đến chỗ con và ... Một cái tát, rồi lôi cậu bé vào xe. Bất ngờ quá. Mọi người phấn nộ. Có tiếng kêu :" Gọi cảnh sát ". Các phản ứng kèm với các kỹ năng suy đoán mà người Việt đã sẵn có bùng lên " Chắc đây là con riêng của chồng, mụ Cám này, sau này trả giá, trời có mắt, đây là phạm điều mấy, điều mấy hiến pháp, chắc chồng nó bỏ đi với chân dài rôi.... ". Chỉ có cô giáo, cậu lái xe và cô bé vẫn tỉnh bơ, cứ như không có ai, không nghe gì, thấy gì. Cô bé vẫn bước dạo một mình nhưng bước Rumba mũi gót, trọng tâm. Một lúc sau bà mẹ dẫn cậu bé ra, nước mắt vẫn đầm đìa. Nhạc lại bắt đầu. Bây giờ đám đông hoàn toàn im lặng, vũ điệu được trình diễn từ đầu đến cuối. Hai đứa trẻ như không biết đến xung quanh, chỉ có chúng với nhau.
Tiếng nhạc dứt. Im ắng chờ đợi. Cô giáo đừng lên vỗ tay, thế là đám đông ào ào vỗ theo. Cậu bé quay nhìn mẹ. Mẹ đứng dang hai tay. Cậu chạy lại ôm mẹ, không biết khóc hay cười, cả hai người
-Giải tán. Có bàn tay ai bên cạnh cầm tay kéo tôi đi. Đến cổng quay lại, mới biết là nhầm tay. Cô ta nói xin lỗi, còn tôi đáp cảm ơn

Viết nhận xét
  Tên gọi [Đăng ký]
  Mật khẩu (Khách không cần mật khẩu)
  Địa chỉ web
  Email
OpenID Hình vui