Tác giả/Tác phẩm
Tìm kiếm
Quick Login
Lịch
Thống kê
31 Dec.2013

“Ông vua không ngai”

Thành Được – người chuyên

gieo rắc khổ đau cho phụ nữ


LÊ VY
Ông là một trong vài nghệ sĩ cải lương thành công nhất ở Sài Gòn trước  năm 1975. Ông là nghệ sĩ cải lương đầu tiên tậu xe hơi. Ông dám thuê máy bay từ Sài Gòn đi Buôn Ma Thuột để hát. Ông được phong là “vua không  ngai” ở Sài Gòn. Ông không chỉ làm khổ bao phụ nữ ái mộ trên đường lưu  diễn, mà còn gieo rắc khổ đau cho những tài danh như Út Bạch Lan, Thanh  Nga. Ông chính là nghệ sĩ Thành Được.
Bị để ý trong vụ án Thanh Nga
Trong vụ trọng án nữ nghệ sĩ cải lương  tài danh Thanh Nga bị bắn chết tại nhà riêng, có một nghệ sĩ cải lương  bị đưa vào khả năng có liên quan tới vụ án. Đó là nghệ sĩ Thành Được - người từng có thời gian rất “gắn bó” với Thanh Nga. Thành Được từng có  một thời say đắm cô đào tài sắc vẹn toàn Thanh Nga mà không được đáp  lại. Ông đã đeo đuổi và dùng cả thế lực ngoài đời để chinh phục cho bằng được Thanh Nga.
Thế nhưng, khi “ván đã đóng thuyền”, ông lại mãi mê đuổi theo những hình bóng giai nhân khác - là nguyên nhân  làm cho Thanh Nga quyết định rời xa ông để lập gia đình. Như vẫn còn  luyến tiếc, Thành Được vẫn đeo đuổi Thanh Nga, ít nhất là trong hoạt động nghệ thuật cải lương, nhưng luôn bị Thanh Nga lánh mặt, từ chối. Vì vậy mà có những lúc bốc đồng, Thành Được lỡ lời dọa dẫm Thanh Nga. Đó  là nguyên nhân khiến sau này người ta đưa ra khả năng Thành Được giết  Thanh Nga vì chuyện cũ. Thế nhưng, tên của Thành Được đã nhanh chóng bị loại khỏi diện nghi ngờ vì không có cớ gì ông lại giết người mình yêu,  bằng chứng ngoại phạm cũng rất rõ ràng.
Thành Được tên thật là Châu Văn Được,  sinh năm 1938 tại huyện Kế Sách, tỉnh Sóc Trăng, trong một gia đình phú  nông. Sau khi học xong tiểu học, ông theo cậu ruột là bầu gánh hát cải  lương Thanh Cần, để học hát. Ông bước lên sân khấu diễn lần đầu tiên vào năm 1954 trong gánh hát của người cậu. Ông nhanh chóng nổi bật trong  vai Tô Điền Sơn (tuồng Khi hoa anh đào nở).
Năm 1958, Thành Được về đoàn Kim Chưởng, sau đó tới đoàn Thanh Minh -Thanh Nga. Bắt đầu từ đây, ông nhanh chóng  nổi lên trong làng sân khấu cải lương với biệt danh “ông vua không  ngai”. Ông là nghệ sĩ cải lương đầu tiên dám tậu xe hơi đời mới. Cũng  chính ông làm rùm beng báo chí Sài Gòn khi vì mê coi đá bóng (một đội  CLB của Pháp đá với tuyển Sài Gòn trên sân Cộng Hòa vào năm 1963) mà  không đi theo xe đoàn hát lên Buôn Ma Thuột, đến chiều coi đá bóng xong, ông thuê hẳn chiếc máy bay đưa lên Đăk Lăk cho kịp giờ hát.
Thành Được đoạt giải Thanh Tâm năm  1966 với vai diễn tướng cướp Thi Đằng trong vở Tiếng hạc trong trăng.  Với chất vọng ngân vang, mang hương vị ngọt hậu, nghe sang trọng, trí  thức, ông đã thành công trong nhiều vở tuồng, như Tùng (Nửa đời hương  phấn), Văn (Con gái chị Hằng), Diệp Băng Đình (Thuyền ra cửa biển), Điệp (Lan và Điệp)... Hiện ông đang định cư tại Mỹ, sống bằng nghề mở quán ăn mang tên Thành Được.
Đôi tài danh bậc nhất Sài Gòn
Thành Được bắt đầu nổi danh trên sân  khấu, cùng lúc bên phía nữ cũng xuất hiện một cô đào làm sôi động sân  khấu cải lương, đó là “sầu nữ” Út Bạch Lan. Họ đóng cặp với nhau, nâng  nhau lên đỉnh cao nghệ thuật. Khán giả say mê những vai diễn của Thành Được - Út Bạch Lan qua các vở tuồng: Chưa tắt lửa lòng, Bên đồi trăng  cũ, Thuyền ra cửa biển, Áo trắng nàng Mộng Trinh, Nửa bản tình ca, Người đẹp Thành Bát Đa… Chính cuộc tình thắm đượm nhân nghĩa trên sân khấu đã xe mối lương duyên để cả hai trở thành đôi uyên ương ngoài đời. Cuộc  hôn nhân của Thành Được - Út Bạch Lan được cô Bảy Phùng Há đứng chủ hôn. Đám cưới được tổ chức long trọng, hầu hết các ký giả kịch trường, soạn  giả và nghệ sĩ tài danh đều được mời tham dự.
Đầu năm 1962, Út Bạch Lan và Thành Được rời gánh hát của bà Kim Chưởng để về Đoàn Thanh Minh -Thanh Nga. Cả hai tiếp tục tạo dấu ấn qua các tuồng: Con gái chị Hằng, Tấm lòng của  biển, Bọt biển, Chuyện tình 17, Tình Xuân muôn tuổi, Rồi 30 năm sau,  Giấc mộng giữa hoàng lăng... Là kép hát lừng danh, Thành Được có vô số người hâm mộ nữ, trong đó có không ít mối tình. Người vợ Út Bạch Lan với tấm lòng nhân hậu, bao dung đã cố chịu đựng “cố tật” của chồng. Thậm  chí bà còn chấp nhận rước con rơi của chồng về nhà nuôi. Thế nhưng, đến  khi bóng dáng của nghệ sĩ tài danh Thanh Nga xuất hiện trong cuộc đời  Thành Được thì chuyện tình Thành Được – Út Bạch Lan mới thật sự tan vỡ. Dù vậy, cuộc tình Thành Được - Út Bạch Lan đã để lại cho đời nhiều vai  diễn hay, nhiều bài ca cổ bất hủ cùng năm tháng.
Thiên thần và... nghệ sĩ
Chúng tôi không dám dùng chữ “thiên thần và ác quỷ”, dù thực tế, tấm lòng của “sầu nữ” Út Bạch Lan đối với Thành Được thật phúc hậu, bao dung như thiên thần, dù Thành Được mang đến cho bà bao khổ đau. Âu cũng là cái tính trăng hoa của “ông vua không ngai” một thời. Theo lời kể của soạn giả Nguyễn Phương, vào năm 1966, Út Bạch  Lan có mướn cô gái trẻ tên Trinh phụ giúp làm tuồng cho vợ chồng bà. Một ngày, Út Bạch Lan phát hiện cô gái có chửa, cái bụng ngày một phình lớn lên...
Út Bạch Lan hy vọng thủ phạm là anh tài  xế riêng của vợ chồng bà. Khi Út Bạch Lan chất vấn, anh tài xế nói nếu  cô Trinh nói anh là tác giả cái bào thai đó thì anh vui mừng xin cưới cô Trinh ngay. Nhưng rất tiếc anh tài xế không phải là người ở trong tầm  mắt yêu chuộng của cô gái nhan sắc.
Đêm đó, sau vãn hát, Út Bạch Lan chất  vấn chồng, Thành Được đành phải chịu thiệt. Cô gái tên Trinh không được  tiếp tục ở lại với đoàn hát, nhưng đứa con của Thành Được thì bà Út Bạch Lan nhận về nuôi nấng đàng hoàng. Trong thời gian cuộc sống vợ chồng,  bà Út Bạch Lan (không có khả năng sinh con) còn nhận thêm một đứa con  rơi nữa của chồng về nuôi. Sau khi chia tay Thành Được, có 2 người phụ nữ khác ở tỉnh lẻ mang con đến trả cho Thành Được, bà Út Bạch Lan cũng  mở lòng nhận về nuôi thay cho người chồng phụ bạc.
“Sầu nữ” Út Bạch Lan đã trải lòng về chuyện này như sau: “Tôi đã nuôi bốn người con rơi của ông ấy, trong đó  có 3 đứa khai sinh tên mẹ là tôi. Bốn đứa con là của bốn bà mẹ khác  nhau, ở khắp các vùng miền. Lúc sống chung hai đứa, sau khi chia tay hai đứa. Đứa đầu là con gái, tên Liên, con của một nghệ sĩ dưới Cần Thơ. Cháu được 3 tuổi thì được mẹ đưa lên với tôi và nói: “Chị ơi, em vất vả quá không nuôi cháu được. Chị nuôi cháu giùm vì chị cũng chưa con cái  gì, nuôi để lấy hên. Khi nào khấm khá, em đến rước cháu về”. Đứa thứ hai là Dũng, mẹ cháu ở Huế. Khi lỡ lầm, người mẹ ấy bị gia đình đuổi ra  khỏi nhà, bụng mang dạ chửa lặn lội vào Sài Gòn và được giới thiệu tìm đến tôi. Tôi nói: “Thôi thì phận đàn bà con gái, em cứ ở lại, chị thuê  nhà cho em ở để sinh nở và thuê bà vú chăm con cho em”.
Đứa thứ 3 tên Sơn, con của một phụ nữ ở Gò Công. Đứa thứ tư tên Châu, hầu như các con đều được mang đến cho tôi  khi còn đỏ hỏn. Cách đây ít năm, Sơn được mẹ về bảo lãnh sang Mỹ. Lúc ấy, bà chánh án tòa án bảo, công sức nuôi bao năm sao tôi không đòi hỏi  tiền nuôi dưỡng. Tôi chỉ nói, giờ mẹ con họ được đoàn tụ là tôi thấy  mừng cho con và cho người mẹ đó, chứ công lao gì ở đây. Để con gọi mẹ  đến suốt đời, đó mới là điều thiêng liêng nhất mà tôi yêu quý, trân  trọng”.
Qua một vòng đời nghiệt ngã, sau năm  1975, Út Bạch Lan hội ngộ với Thành Được qua vai vợ chồng ông Bảy Đờn  trong vở cải lương “Người ven đô”. Khi bước lên sân khấu, Thành Được xúc động nói một câu ngoài kịch bản: "Bà ngồi xuống đi rồi nghe tôi nói, bà sống với tôi bao nhiêu năm qua bà chưa được hưởng một ngày hạnh phúc,  tôi đã làm khổ bà nhiều quá phải không?". Lúc ấy, bỗng dưng Út Bạch Lan  khóc thật, khóc nhiều dù cảnh ấy không có trong kịch bản
Viết nhận xét
  Tên gọi [Đăng ký]
  Mật khẩu (Khách không cần mật khẩu)
  Địa chỉ web
  Email
OpenID Hình vui