Tác giả/Tác phẩm
Tìm kiếm
Quick Login
Lịch
Thống kê
24 Nov.2013
  

Tình NGƯỜI , Tình...CHIM !

Truyện ngắn
Lê Xuân Quang
(Tình yêu thời @ - 3)
Tôi cầm quyết định về nghỉ hưu mà lòng thanh thản. Ðúng lúc vợ chồng cậu con trai cả từ Ðức gọi điện về thăm nhà, biết tin, chúng đề xuất ngay việc mới ông sang chơi với các cháu, thăm nước Ðức. Tôi vui mừng nhận lời. 4 tuần làm thủ tục rồi lên máy bay. Sau 17 giờ ''lênh đênh'' trên trời, máy bay đáp xuống sân bay đông Berlin, các con cùng hai cháu ra đón về căn hộ 4 phòng, rộng, thoáng mát trên tầng 7 của một cao ốc nằm cạnh vườn thú đông Berlin.  

Do hoàn cảnh lịch sử, Berlin thừa hưởng di sản của hai nhà nước Ðức, là thành phố duy nhất trên thế giới có rất nhiều công trình đặc trưng của thủ đô song trùng như : Hai sân bay quốc tế, hai nhà ga xe lửa trung tâm, hai... hai... hai vườn thú quốc gia : Tierpark (Ðông) và Tiergarten - ZOO (Tây).

  

Tierpark là Công viên - Thú thuộc loại lớn. Mỗi cạnh dài chừng 3 Km. Có hàng rào bao quanh. Bên trong khu đất hàng mấy trăm hecta chia làm nhiều khu vực theo đúng tính chất của các vùng hàn đới, nhiệt đới để cầm thú sống gầu gũi với thiên nhiên. Buổi sáng, mùa hè, từ trong Tierpark vang vọng tiếng chim hót, vượn kêu, hổ, báo, voi, sư tử gầm... các âm thanh của muông thú hoà trộn cùng tiếng gầm gào của động cơ xe chạy trên đường Trescowalle, làm một khu vực đông Berlin sống động. Sau mấy ngày nghỉ, sức khoẻ đã trở lại bình thường, tôi bảo các con : Ngày mai thư bẩy, bố muốn cùng hai chắu đi thăm vườn thú.

  

Cậu con tán thành ngay : Con mời bác Suy đi cùng bố cho vui. Bác ấy ở ngay dưới tầng 1, đơn nguyên này (1a), rành về chim thú, lại thường đi thăm Tierpark. Biết tin bố sang sẽ lên thăm ngay....nói đoan con tôi goi diện... vài phút sau chuông cửa reo: Một ông gìa tóc bạc như cước, tầm thước, béo, tiến vào. Chúng tôi xiết chặt tay nhau. Thủ tục xã giao xong, khách hồ hởi : Nghe hai vợ chồng nó nói anh sắp sang, tôi ngóng mãi. Thế nào, đi máy bay có quen không ? Có còn mệt không ?

  

- Cám ơn anh. Tôi bình thường, tuy nhiên do thời tiết, khí hậu ở hai nơi cách nhau gần 2 chục nghìn cây số nên cũng ảnh hưởng sinh hoạt....

  

- Bố cháu muốn đi thăm Tierpark vào ngày mai, bác có rỗi không, mời bác đi cùng cho vui.

  

- Bác thì lúc nào chẳng rỗi. Xem nào - ông ngẩn người ra ít giây, đoạn nhìn tôi, hỏi : Xin tò mò, anh thích loại muông thú nào nhất ?

  

Ông Suy làm tôi hơi ngạc nhiên : ''Ði xem vườn Bách thú thì chô nào mà chả thú vị, chả đến... việc gì cứ phải thích mới được'' - Thoáng nghĩ nhưng thấy ông chăm chú chờ bạn trả lời. Làm ra vẻ cũng có kiến thức, tôi dè dặt, thăm dò : Tôi rất thích Chim. Lúc bé đã mê chim, thường đi bắt sẻ nướng ăn... để tổ cho sáo... bắt sáo non về nuôi dậy nói...

  

- Vậy là rõ - Ông Suy cắt ngang - Tôi cũng rât thích chim. Tierpark là một trong những vườn thú có nhiều chim. Sáng chủ nhật hãy lên đường. Ngày mai thứ bẩy, chúng ta cùng nhau nghiên cứu bộ sưu tập các loài chim do Tierpark xuất bản, khi đi xem sẽ không bỡ ngở.

  

Ðề nghị này làm tôi vô cùng thích thú. Vừa lúc, cô con dâu dọn cơm, tôi mời ông Suy cùng ăn, ông vui vẻ nhận lời. Cả nhà quây quần quanh mâm cơm thịnh soạn. Tôi và ông bạn già được mời uống rượu Sâm ngâm đã nhiều năm với rưọu Vodka Nga. Hương rượu thơm, nồng độ dịu, bổ khí huyết, thức nhắm ngon... cuộc gặp mặt của chúng tôi thật đậm đà đầm ấm.

  

Ðã 8 giờ tối, lũ trẻ đến giờ đi ngủ. Vợ chồng cậu con sáng mai vẫn phải đi bán hàng cho nên hai đứa thu xếp gọn gàng mọi thứ để hai ông gìa tự nhiên thoải mái ngồi nhâm nhi - lúc nào muốn nghỉ thì nghỉ - khép cửa phòng ăn đi nằm.

  

Có lẽ đã rất lâu không có bạn rượu - đúng như câu thơ của cụ Nguyễn Khuyến tả: - ''Rượu ngon không có bạn hiền...'' - Rượu vào làm cả hai hăng lên. Muốn tìm hiểu cuộc sống của người gìa ở Ðức, tôi gợi chuyện : Anh được mấy chắu ? Chị ấy vẫn khoẻ chứ ?

  

- Cám ơn anh quan tâm. Ba cháu nhà tôi còn bé, chắu lớn mới vừa 17 tuổi. Bà vợ tôi người  Ðức. Chúng tôi chia tay nhau đã 5 năm.

  

Thoáng bỡ ngỡ. Tôi thấy gợn lên sự thông cảm đối với ông bạn gìa. Ở bên này vốn đã ít người Việt. Hàng xóm kiểu Ðưc thì đặc biệt, nhà nào biết nhà nấy... gìa, sông độc thân thật buồn, bất tiện. Hiểu được suy nghĩ của bạn, ông Suy thong thả tâm sự : Tôi đi Hợp tác lao động ngay từ sau khi hiệp định HTLÐ cuả hai nhà nước Việt Nam - Cộng Hòa Dân Chủ Ðức ký kết (D.D.R), có hiệu lực vào cuối năm 1981, được phân về Công ty xây dựng nhà ở quận Köpenick, lãnh đạo một nhóm công nhân Việt Nam trong đội xây lắp nhà cấu kiện Béton tấm lớn. Làm được hai năm quen công việc, thạo tiếng Ðức... nên lãnh đạo công ty chính thức đề cử làm đội trưởng đội xây lắp có 30 công nhân mà non nửa là người Ðức.

  

Mùa hè năm 1983, trường đại học xây dựng Berlin cử một đoàn sinh viên về đơn vị thực tập. Trong đoàn có một nữ sinh viên xinh đẹp, con một cán bộ lãnh đạo của quận. Chẳng hiểu sao cô Violet lại mê tôi như điếu đổ. Anh tính, xa vợ con, gặp cô gái bản xứ thực lòng... cái chính sự từng trải... mạnh dạn, hấp dẫn bề ngoài của cô ấy đã làm tôi xiêu lòng. Rồi cái gì phải đến đã đến - tôi không thể cưỡng lại mối tình mà Violet dành cho...

  

Lúc đó, kỷ luật của Ban Quản Lý Lao Ðộng Việt Nam rất cứng. Cùng giới Hợp tác lao động, trai chưa vợ, gái chưa chồng, quan hệ với nhau lỡ có thai, đã bị kỷ luật đuổi cả về nước, huống hồ có vợ con lại đi ''lòng thòng'' với người bản xứ. Tôi đang là Ðội trưởng nên lãnh đạo đặc biệt quan tâm, chỉ thị cho đơn vị dành hẳn một ngày chủ nhật họp. Anh chị em xúm vào phê phán. Có thể cấp trên quan niệm cần đưa ra làm gương để răn đe những người khác nên cuối cùng tôi nhận án kỷ luật : Cách chưc Ðội trưởng, đưa về nước.

  

Cấp trên giao cho đơn vị giữ tôi chờ ngày đưa lên máy bay. Người ta thu dọn một phòng trong khu tập thể người Việt cho tôi ở tạm. Ðơn vị cử người thay phiên nhau ''săn sóc'' suốt ngày đêm. Khi đi ra nhà vệ sinh tập thể, cậu gác cũng theo ra đứng ngoài chờ. Lúc trở về, anh chàng ngượng, buồn rầu thanh minh : Anh thông cảm cho em. Ðây là lệnh của trên, em phải làm. Chỉ có hai ngày thôi, anh sẽ hết phiền, em cũng hết mệt - vì hai ngày nữa có chuyến bay về Việt Nam.

  

Mãy ngày nằm vắt tay lên trán suy nghĩ đã thấm thía ''tội trạng''. Vả lại ở quê nhà vẫn còn vợ và hai con trai đang chờ... tôi không có ý định trốn chạy nên vỗ vai anh ta, bảo : Cậu yên tâm mà làm nhiệm vụ. Tôi hiểu... không trốn đâu, quyết định về, làm lại từ đầu.

  

Trong khi đó Violet cứ ra ngóng vào trông. Bởi vì mấy hôm nay khác hẳn lệ thường, cứ sau giờ tan ca tôi lại có mặt cùng cô vui hưởng những giây phút hạnh phúc. Nhưng đến giờ, đã 3 ngày người yêu vắng bóng, cô bỏ giờ lên lớp, tới công trường tìm... gặp đội phó hỏi. Anh này cho biết lý do... Violet tức tốc chạy tới Ban QLLÐ chất vấn, người ta không nói. cô vội báo tin cho bố... ông phó chủ tịch Quận, điện sang Sứ quán hỏi ''Peter - tên tiếng Ðức của tôi - vì sao bị kỷ luật ?'', người ta chối...Không thể ngồi chờ, Violet sục tìm khắp nơi... được mấy cô bạn Việt Nam tốt bụng ''xi nhan'', cô tới thẳng nơi người yêu đang ở, xăm xăm đi tới cửa. Phía VN đã được báo động nên tăng cường canh chừng vì chỉ còn đêm nay, sáng mai máy bay cất cánh là việc này kết thúc.

  

Thấy cô gái Ðức, hai người đứng chặn cửa, còn anh Phiên dịch đi tới hỏi :

  

- Violet, cô đi đâu vậy ?  

  

- Tôi muốn vào thăm Peter !

  

- Cậu ấy không ở đây.

  

- Anh hãy để tôi vào !

  

- Không có Peter ở đây thật mà !

  

- Ðược, các anh gỉoi lắm, nhưng đừng hòng đánh lừa được tôi. Người phiên dịch im lặng, mỉm cười ra vẻ thách thức. Violet phóng cặp mắt rực lửa nhìn 3 chàng trai Việt Nam to lừng lững đứng che lấp cả khuôn cửa. Hai bên gườm gườm... Lát sau Violet bỏ đi. 3 người nhìn nhau lúng túng. Một anh lên tiếng : Tình yêu mãnh liệt thật. Chịu cô ta...

  

- Theo mình, phải báo cáo với trên ngay. Cô gái này nhất định không chịu đâu.

  

- Ðược rồi ! Tuất - tên người phiên dịch - phân công : Cậu đi kiếm hay mượn chiếc xe di chuyển anh ta tới địa điểm khác. Còn cậu đi gọi điện xin chỉ thị, tớ ở lại canh chừng. Nhưng phải thật nhanh, nếu không sẽ rầy rà to với cô gái này. Dứt lời ai vào việc ấy.

  

...

  

10 phút trôi qua, khi hai đồng sự chưa kịp trở lại đã thấy một xe cảnh sát rú còi ập tới. Tuất đi ra. Hai cảnh sát tiến đến cửa, theo sau là Violet. Người cảnh sát đeo lon Trung úy nghiêm khắc nhìn người đối diện.

  

Tuất, hỏi : Chuyện gì thế các đồng chí ?

  

- Chúng tôi được báo, ở đây co bọn buôn lậu trốn nên đến giúp các đồng chí, đưa chúng về để tòa án trị tội.

  

- Ðâu có ! Tin như vậy mà các đồng chí cũng cho là đúng ư ?

  

- Thế trong này có gì ? Ðồng chí mở cửa cho chúng tôi vào kiểm tra. Dứt lời, người cảnh sát to như ông hộ pháp khẽ gạt Tuất ra một bên, đẩy cửa.

  

Trong nhà chỉ có Peter đang ngồi đọc báo.

  

Thấy người yêu, Violet lao tới ôm ghì Peter hôn tới tấp lên mặt, lên môi, bất chấp Tuất và hai người cảnh sát đứng trố mắt nhìn.

  

- Người này là ai ? yêu cầu cả anh ta cùng anh, theo chúng tôi về quận làm rõ mọi chuyện - viên Trung úy nhìn Tuất giọng nghiêm khắc.

  

Ðến lúc này Peter mới gỡ tay Violet ra, quay sang viên trung uy, nhẹ nhàng: Thôi. Rudolfor, đừng làm khó dễ anh ấy nữa. Anh ta chỉ thi hành lệnh của cấp trên - Viên trung úy hết nhìn Peter lại nhìn Tuất... Peter tiếp : Này Tuất, thật phiền cho cậu. Chính mình cũng không biết Violet lại có thể làm được chuyện này... Xin lỗi các Sếp hộ mình.

  

Vừa luc đó ngoài sân có tiếng động cơ ô tô. Violet lên tiếng : Ta đi thôi anh. Cám ơn Rudilfor đoạn quang sang Tuất: Này anh bạn - Cô gằn giọng - đi làm cái việc chia cắt vợ chồng, cha con người ta là bất nhân, hành vi đáng xấu hổ. Anh không có vợ con, người yêu hay là chưa hề yêu bao giờ ?

  

Tuất im lặng...

  

- Ðủ rồi em yêu ! Anh đã nói... đừng trách cậu ta.

  

Hai người bạn của Tuất xô cửa vào. Thấy Cảnh sát, họ đứng nguyên lấm lét. Viên trung úy phóng cặp mắt nghiêm khắc nhìn hai người vừa vào đoạn lừ lừ đi ra. Peter, Violet đi giữa, sau cùng là viên cảnh sát mang lon hạ sỹ. Khi đoàn người đi ngang qua chiếc xe con vừa đến, Peter nhìn thấy trong xe có một người đàn ông, anh dơ tay, gật đầu chào trước con mắt ngạc nhiên của vị khách kia...  

  

Từ sau sự việc ''cướp tù  nhân'', ông Suy bị coi là kẻ phản bội, bị khai trừ ra khỏi hàng ngũ những người Việt Nam đi HTLÐ. Ông được chính quyền quận cho phép sống với Violet. Việc nhập quốc tịch Ðức khó khăn vì những nguyên tắc cứng nhắc, nhiêu khê... khắc phục chuyện này, người ta cấp cho ông giấy phép cư trú vĩnh viễn trên nước Ðức. Tổng công ty Xây dựng Berlin cử ông về làm Phó giám đốc Công ty xây dựng quận, nơi trươc đây ông đã làm đội trưởng đội xây lắp.

  

Chỉ sau khi ''cứu'' người yêu 6 tháng, Violet sinh con gái. Cả giòng họ nhà cô vui mừng vì đứa chắu ngoại đẹp như thiên thần. Tiêp sau đó, trong 10 năm cô lại sinh cho Peter một trai một gái nữa. Gia đình của họ thật hạnh phúc. Ðúng như mong muốn của mọi người : ''Vợ đẹp, con khôn...'', khoẻ mạnh, kinh tế dư dật...

  

Hai nhà nước Ðức thống nhất, các cơ sở sản xuất theo mô hình XHCN bị giải thể, Ông Suy có tay nghề cao không bị thất nghiệp như nhiều bạn mình, chỉ phải chuyển sang làm cán bộ chuyên môn. Làm được 5 năm, mang bệnh Thận, được nghỉ hưu ''Non''. Bệnh tật đã tạo ra bước ngoặt trên chặng đường đời của ông...

  

Ông Suy hơn vợ tới 20 tuổi. Khi đến Ðức đã 40. Có thể ngoài khả năng, trình độ, tri thức ra, cô gái Ðức thuần chủng khoẻ mạnh gặp được người đàn ông mà theo cô là hoàn hảo. Cô yêu chồng say đắm. Ðến độ dù đã có với Peter 3 con, Violet vẫn ghen với tất cả những cô gái, bất kể là Ðức hay Việt làm việc dưới quyền chồng, khi họ có những cử chĩ qúa thân mật. Ông Suy đáp lại tình yêu của vợ bằng hành xử, bằng tình cảm của người trai nhuần nhuyễn truyền thống, phong tục Việt, yêu thương vơ con. Sự đáp lại tấm lòng của Violet không chỉ vì cô nhiệt tình, xinh đẹp, hấp dẫn, mà còn vì lòng biết ơn. Cuộc tình - hạnh phúc này do chính Violet mang lại. Violet vô cùng cảm động. Bạn gái cùng trang lứa với cô hết lời ca ngợi mối tình của hai người.

  

Khi bệnh tật, sức khoẻ yếu đi, nhất là lúc Bác sỹ yêu cầu phải ngừng hẳn hoạt động sinh lý... Quan hệ vợ chồng mới trở nên gay cấn. Violet đang độ sung mãn. Mặc dầu hiểu và thông cảm cho chồng, thế nhưng trong vấn đề tình cảm không thể dùng lý trí để giải quyết. Sức chịu đựng của người đàn bà đang thời xuân sắc chỉ có hạn.... Tình trạng đè nén ức chế kéo dài được 3 tháng - cũng là sự cố gắng tột cùng - sau đó Violet đành nhắm mắt vượt rào...

  

Ngay sau cái lần đầu tiên đó, vì vốn rất yêu Suy, chị thú nhận với chồng vẻ cam chịu. Ông Suy đã sống như người Ðức nên hiểu hoàn cảnh của mình, nhẹ nhàng bảo : Anh rất thông cảm cho em. Cám ơn sự tin cậy thành thật của em. Anh đã trù liệu rồi, định sẽ chính thức nói với em vào một vài ngày tới... nhưng hôm nay em đã cho anh biết cho nên đề nghị giải pháp thế này: Chúng ta sẽ ly dị !

  

Violet tròn xoe mắt nhìn chồng.

  

Ông suy bình tĩnh nhẹ nhàng tiếp : Ly dị là để cho em đỡ khó xử... anh giảm bớt đau buồn, dằn vặt....

  

- Không thể được ! Anh đang bệnh tật, còn gia đình... các con...

  

- Chính vì anh, vì các con, vì danh dự của gia đình ta và - ông Suy ngập ngừng... ngập ngừng - và vì anh yêu em nên mới quyết định như thế. Em thử nghĩ xem, cố giữ mặt mũi cho anh, cho gia đình... để em một mình chịu đựng... phải lén lút đi làm cái việc không muốn làm... thử hỏi có nên không, có đáng không ? Anh không muốn sống trong tình trạng giữ được con người mà làm khổ tinh thần em. Nếu ích kỷ như vậy, anh đâu còn là anh nữa. Cho nên, đây là giải pháp tốt nhất. Anh mất em chỉ là mất cái phù phiếm, nhưng lại được tình cảm chân thành. Chúng ta vẫn thương yêu nhau, giữ những ấn tượng tốt đẹp mãi trong tâm khảm. Em giúp anh chăm sóc, nuôi dậy các con. Anh có lợi trong cuộc đánh đổi này rồi... hai người đệ đơn ly hôn.

  

Chuyện những người Việt lấy chồng lấy vợ người nước Ngoài, châu Âu - không ít những vụ ly tan mà trong cùng hoàn cảnh, ở Việt Nam ít xẩy ra. Hai vợ chồng ông Suy cũng nằm trong tình trạng chung, tuy cả hai không muốn, bởi cũng chẳng tìm ra được cách nào khác tốt hơn... cuối cùng thì vẫn phải xuôi theo tự nhiên : Ông Suy xách va ly ra khỏi nhà để căn biệt thự 3 tầng - hai người mua sau khi nước Ðức thống nhất - cho 4 mẹ con Violet ở. Sự thắm thiết vương vấn của hai người chỉ kéo dài được ít lâu rồi năm tháng trôi đi, xa mặt cách lòng... nhạt dần và đến bây giờ chỉ còn như đôi bạn gìa, xa lạ.

  

Bù lại, an ủi ông Suy là sự quan tâm thương yêu cha của cô con gái đầu lòng. Tuy là người sinh ra, lớn lên ở nước Ðức, mang trong mình một nửa giòng mắu Ðức, nhưng Rosa thừa hưởng gien di truyền của bố. Em thương bố như những cô gái Việt Nam hiếu thảo. Rảnh rỗi, các kỳ nghỉ hè, nghỉ đông, ngày tết của Việt Nam, đăc biêt những ngày giổ ông, cụ nội mình, em rất nhớ và đến căn hộ bố ở, thắp hương, bắt bố dậy nấu món ăn Việt Nam. Hàng năm, hai lần vào ngày Phật Ðản và rằm tháng 7 Vu lan, em thường theo bố đến chùa Việt lễ... Rosa còn có ưu điểm khác : Học viết, nói tiếng Việt rất giỏi. Ông Suy được an ủi phần nào. Hai đứa em của Rosa - Magrarita, Hero Viet - thì ngược lại. Dường như tính trội gien di truyền của mẹ chúng lấn át... cách xử sự với bố y hệt mọi trẻ em Ðức khác….

  

- Có phải tôi đã phụ người để khiến người phụ lại không - ông Suy buồn bã kết thúc giòng tâm sự với vẻ cam chịu...

  

- Thế sao anh không về thăm nhà ? Chị cả với hai chău bây giờ ra sao ? Chị ấy có đi bước nữa không ? Tôi nhẹ nhàng gợi chuyện để không khí bớt căng.

  

Người bạn gìa cầm ly rượu chưa uống, nhìn chăm chăm vào đáy ly... lát sau ngẩng lên hướng ra khung cửa sổ, thảng thốt : Bà ấy vẫn ở vậy nuôi con không một lời than phiền, kêu ca... Anh bảo làm sao mà về nhìn bà ấy được. Nhất là lúc này...

  

- Anh nghĩ thế thôi. Chắc anh về chị và các chắu mừng lắm. Hai mươi năm rồi còn gì nữa. Hận thù, khổ đau mấy cũng bị lớp bụi thời gian phủ kín đến mờ nhạt...

  

- Nhưng tôi vẫn ngại. Nhất là hai thằng con. Thư nào bọn chúng cũng vẫn tỏ ra nhớ Bố, thương Bố. Thế mới càng làm tôi không yên. Những lúc chúng cần nhất thi tôi lại bỏ chúng...

  

- Các chắu nghĩ khác. Tôi cũng có con như anh, lại sống bên quê nhà nên tôi hiểu tâm trạng của lũ trẻ. Bọn chúng hầu như không bị quá khứ dù là tươi đẹp hay bi thảm chi phối. Tôi kể chuyện này, nghe xong anh sẽ thấy ngay : Ông A - bạn đồng nghiệp của tôi - trong một lần uống rượu với ông B - bạn mình (tôi cũng quen) sống cùng một khu tập thể. Tửu nhập, ngôn xuất. Hai ông nói hết chuyện mới... lôi chuyện cũ ra thanh toán... cuối cùng là xô sát. Ðám con cái hai nhà túa ra can thiệp. Con trai ông A chẳng những không ''cắm đầu'' bênh bố mà lại dàn hòa, xin lỗi người kia hộ bố mình...

  

Về nhà ông A giận điên người, mắng thằng con một trận về tính ''khôn nhà, dại chợ'', ''bênh kẻ thù không bênh cha''. Cậu con thẳng thắn cãi lại : Ðó là việc của thế hệ trước. Chúng con không thể vì  ân oán của các Bố, vì quá chén của các Bố mà... đánh nhau. Bới vì bọn con chơi với nhau từ bé, lớn lên trong cùng chiếc sân nhà tập thể. Chúng con lại thân quý nhau. Thế thì không thể chỉ vì hai cụ bị hơi men kích thích, chúng con lại đi gíup ''hơi men''... làm vừa lòng những người say !

  

Thế đấy. Bọn trẻ bây giờ khôn hơn chúng ta lúc bằng tuổi chúng. Dù gì anh vẫn là bố. Chúng quan tâm nhiều đến hiện tại và tương lai thôi...

  

Ông Suy im lặng tợp hết ly rượu. Câu chuyện của tôi chắc đã ít nhiều có tác dụng. Thấy không khí dịu đi, tôi chuyển tiếp : Nghe các cháu nói, anh có nhiều chim lắm hả. Lại mang cả chim của bên ta sang nữa... thế có Vẹt không?

  

Dường như không muốn tiếp tục uống, ông Suy nhìn đồng hồ, ngật ngưỡng đứng dậy, bảo : Ðúng ! Vẹt tôi cũng có. Bây giờ khuya rồi. Chuyện chim để khi khác. Sáng mai 10 giờ, mời anh xuống tôi chơi, anh sẽ nhìn thấy lũ bạn - Chim của tôi. Chúng ta sẽ nói chuyện về chim... sau đó mời anh ăn thịt chim câu ra ràng 10 ngày, sáng ngày kia đi Tierpark xem tiếp. Chúng tôi chia tay nhau vào lúc 12 giờ khuya.

  

  

xxx

  

  

Tôi ấn chuông, chủ nhà ra đón.  

  

Nhà khá rộng, 4 phòng có 2 mặt tiếp giáp với thiên nhiên. Ông chủ dành hẳn phòng lớn cho thú chơi chim cây cá cảnh. Một phòng đại sảnh, một phòng khách, còn phòng nhỏ nhất để ngủ. Phòng đại sảnh chừng 20 mét vuông, có đủ mọi phương tiện thông tin liên lạc và những thiết bị nghe nhìn loại hiện đại, đắt tiền. Giữa phòng kê bộ sa lon gỗ nguyên, sơn mài, khảm trai (1). Trên bàn nước đã có sẵn tất cả : Bộ ấm trà kiểu cổ, da lươn, chén hạt mít. Bộ ấm đĩa pha cà phê, phích nước nóng. Ðĩa trái cây. Chủ nhân hỏi thân tình : Bữa sáng anh thích dùng thứ điểm tâm nào ? Hôm nay nhà tôi có : Bánh bao, bánh cuốn, xôi lạp xường, bánh ngọt. Còn uống thì có cà phê, chè Thái Nguyên, kể cả bia, rươụ, anh thích thứ gì cứ nói.

  

- Cho tôi cà phê và xôi Lạp xường.

  

- Có ngay. Tất cả chỉ 3 phút sẽ có xôi lạp xường nóng sốt và cà phê bốc khói. Ðúng thời gian tuyên bố, chủ nhà bê những thứ tôi yêu cầu đặt lên bàn. Chúng tôi cùng ăn uống, cứ như cảnh 60 năm trước - tôi và ông Suy trở về là hai thằng bé cùng lũ bạn bẫy được đôi chim sẻ, đốt lửa nướng rồi chia nhau cắn nhai xít xoa... trong không gian có làn khói rơm lúa nếp toả bay, quyện theo mùi thịt chim nướng, thơm lừng. Bữa điểm tâm kết thúc trong khoảng một tiếng. Hai chúng tôi thu dọn bếp núc gọn gàng, chủ dẫn khách sang phòng Top Ten 4C : Chim - Cây - Cá - Cảnh. Khi cánh cửa vừa mở, có người lên tiếng :

  

- Chào khách. (Tag - Thác) (2)

  

Theo phản xạ tự nhiên tuy hơi ngờ ngợ nhưng tôi vội đáp lời cũng bằng tiếng Đức:

  

- Xin Chào !

  

Con sáo nhẩy trong lồng. Tôi nhướng mắt nhìn khắp phòng mà không hề thấy ai. Ngạc nhiên, quay sang hỏi ông chủ : Hôm nay anh có người phụ giúp việc nhà hay sao ? Có tiếng nói mà chưa thấy người ? Ở trong phòng anh nói vọng sang à ?

  

Ông Suy đắc ý cười hả hê, đi đến phía chiếc lồng to, đẹp nhất dơ tay chỉ : Nó đây ! Sáo, chào khách đi !

  

Con Sáo đen, mỏ vàng, chân vàng ngẩng đầu, hai mắt chớp chớp, há mỏ. Từ trong đó phát ra âm thanh như tiếng nói của ông Suy : Chào khách (Tag - thác)!

  

- Trời ơi ! - tôi ngạc nhiên thốt lên - Anh dậy nó nói hả ? - Chào cậu Sáo.... Con sáo quay ngươi ngiêng cổ liếc nhìn tôi chớp chớp cặp măt vằn đỏ. Chắc nó chỉ biết đáp đến thế... Chủ nhân đỡ cho nó, kể tóm tắt về qúa trình nuôi, dậy con sáo, từ lúc gặp ban quản lý vườn thú xin mua sáo non, đến khi, đem về chăm bẵm, nuôi, dậy nó nói được... đã gần 5 năm.

  

Từ bé đã từng nuôi sáo dậy nói. Lớn lên đọc sách, đi xem, hỏi kinh nghiệm những người nuôi được sáo biết nói... tôi biết đó là việc làm công phu, kiên trì của con người nên vô cùng cảm phục ông bạn gìa. Thấy khách cùng mình thưởng thức công trình sáng tạo đã đủ, chủ nhân quay bốn phía - đặt đầy những chậu cây, cành lá xum xuê, chỉ từng chiếc lồng với từng loại chim... có dễ đến hơn 30 loại, rồi tiếp tục giới thiệu xuất xứ của từng con ... Tôi nghe nhưng đầu lại cứ nghĩ về con sáo nói...

  

Sau khi xem chim, chúng tôi xem bể cá vàng. Qủa thật đây cũng là công trình thuộc loại lớn. Dọc gần suốt tường ngang căn phòng, ông đặt chiếc bể cá. Tấm kính có kích thước 2,5 x 1,5 m. Thấy tôi chưa nhìn cá mà lại chăm chú nhìn tâm kính, ông Suy giải thích : Tấm này dầy phân rưỡi, chế tạo đặc biệt, chống áp lực nước và chống rạn, nứt, khi gắn lên đây một thiết bị tự làm sạch tạo cho người đứng bên ngoài nhìn vào, thấy nước, cá và những cảnh vật bên trong dưới ánh đèn chiếủ rọi như trong, đẹp hơn lên. Núi non, rong rêu, bơm khí, đèn... gía thành cuả toàn bộ bể cá này có thể mua được chiếc ô tô loại trung bình...
  

Sang đến cây Cảnh, cây Thế (Bonsai), nhất là khi nghe ông phân tích các cây có danh xưng : Phụ Tử tình thâm, Tứ đại đồng đường, Tình mẫu tử, Huynh đệ song hành... và khi nghe ông thông báo gía, tôi mới giật mình :

  

- Nó đắt vì phải mua mang từ bên nhà sang. Chủ yếu đắt ở chỗ cổ thụ, ý nghĩa hình tượng của tác phẩm được người chăm nuôi cây tạo ra. Nhưng anh hãy nhớ, nếu bây giờ tôi ngỏ lời bán, chĩ riêng cây Phụ tử tình thâm với chiếc Chậu cùng Ðôn kê, tiền thu được đã có thể mua cả căn hộ một phòng chứ đừng nói chi bể cá, lồng chim.

  

- Khiếp ? có gì đặc biệt vậy ?

  

- Cây này có tuổi 102 năm. Anh nhìn và tưởng tượng : Cây to, cổ thụ nhưng chỉ cao 70 phân, đứng bao trùm lên cây con. Cây con có dáng dấp như cây to, nép dưới gốc. Tuy nhỏ, được cây to che trở nhưng vẫn tìm cách lách ngọn xuyên qua cành lá cây to, ngoi lên đón nhận ánh sáng,  hướng tới bầu trời. Giống như hai cha con... dựa vào nhau... Còn nữa : Chậu nuôi cây, Ðôn kê chậu - đều là loại đời Mãn Thanh có tuổi hơn hai trăm năm. Cả 3 thứ gộp lại, tạo ra gía trị liên thành, đắt vì thế !

  

Tôi lắc đầu thán phục.

  

Một đôi Họa My - loại của Việt Nam - thấy chúng tôi tới gần cứ nhẩy choi choi, loạn xa... kêu vang. Ông Suy ngừng nói, nhìn... từ từ mở cửa lồng, lấy chiếc lọ thủy tinh đựng nước - nhưng nhẵn khô - lóng ngóng, rút tay, chưa kịp đóng cửa lồng...

  

Bỗng... xoạch !

  

Từ góc lồng phía trên, con Họa My trống lao theo tay chủ, qua cửa lồng, như mũi tên - cứ như nó đã quan sát ghi nhớ từ trước - bay, khẽ lách mính theo góc thứơc thơ, luồn trên gờ chiếc cửa sổ loại kính lật, ra ngoài, vút lên cây sồi đối diện. Ông Suy lặng người, tái mặt, lật đật mở hẳn cửa số ngó ra dõi theo vị trí đậu của chim. Lát sau ông chậm chạp đóng cửa quay lại, giọng buồn rầu : Tiếc quá. Cặp này tôi nuôi đã 3 năm. Chúng rất quen nhà, hót tuyệt vời. Phải nhờ người mua lúc bé, từ Việt Nam mang sang. Thỉnh thoảng vẫn mở lồng cho bọn nó ra rồi dùng vợt bắt vào. Lần này sơ ý, ''con quái'' đã sổ lồng... Sắp tới mùa đông - ông hạ giọng – nơi xứ lạ quê người, nó sẽ chết rét...

  

- Nếu đây là một cặp, ta đưa con mái ra dụ... nhưng anh có lồng bẫy không ?

  

- Có ! May mà tôi đã phòng xa làm một chiếc. Ừ phải, tôi không nghĩ ra.

  

Hai chúng tôi tiến hành công việc trang hoàng chiếc lồng để dụ chim. Vừa làm, hai ''anh gìa'' vừa nhắc lại chuyện lúc bé đi bẫy chim cu gù, sẻ... lát sau bắt con mái bỏ vào, mang ra treo lên cành cây, nơi con trống đang lẩn trốn. Ông Suy đưa cho tôi một ống nhòm, ông một chiếc, lui về phòng, mở cửa sổ quan sát. Chúng tôi tin tưởng ''chú'' Họa My trống kia sẽ bị ''cô'' mái trong lồng thu hút bằng tiếng hót gọi... chú ta sẽ tìm cách trở vào...

  

Thế nhưng thật lạ, con Họa My từ trên ngọn cây nghe tiếng ''vợ'', đáp xuống, đậu bên trên mái lồng, rồi lại di chuyển xung quanh, thậm chí chúng đứng sát bên nhau qua nan lồng  chứ không chui vào cửa - nới chúng tôi đã đặt bẫy.

  

Ông Suy bắt đầu sốt ruột. Tôi trấn an : Anh yên tâm. Nhất định cu cậu sẽ vào. Tôi đã từng đi bẫy nhiều chim, tuy Hoạ My khôn ranh... nhưng có con mái bên trong nó sẽ về... Ðiều cốt yếu phải kiên trì...

  

Ông Suy nhìn tôi mắt sáng ngời, hỏi :

  

- Anh chơi được cờ tướng, cờ vua không ?

  

Ở cơ quan, cứ giờ nghỉ trưa, không ngủ, chơi cờ với mấy ông bạn để giết thời gian... Nhiều năm ''rèn luyện tay nghề'' nên cũng được anh em trong cơ quan liệt vào danh sách các đấu thủ có hạng. Sang đây đang sợ không có đối thủ, khi được hỏi, vui mừng đáp ngay :

  

- Thứ nào tôi cũng ''mần'' được. Cờ tướng đi !

  

- Tuyệt ! Chúng ta vừa chơi vừa chờ  để ''chị vơ'' gọi ''anh chồng'' về... ha...ha... - ông Suy cười thoải mái, tiếp - Anh bầy bàn, tôi chuẩn bị các thứ phục vụ kẻo đang chơi, ngừng lại đi hút thuốc, uống nước mất hứng.Hai chúng tôi chơi cờ ngay trong căn phòng đầy cây cảnh, chim cá.  

  

...

  

Hai ván đầu thăm dò chiến thuật của nhau. Hòa. Ván thứ 3 tôi chơi thế Pháo thụt. Ðối thủ tấn công ào ạt. Vẫn ''võ'' cũ, tôi nhử... đối thủ mắc bẫy : Hoặc là thua vì pháo nổ ăn Tượng chiếu bí. Hoặc Xe ăn Pháo không thua ngay nhưng mất Xe...

  

Ông Suy thừ người suy nghĩ...

  

Từ ngoài có tiếng trẻ líu no vọng vào. Ðể đối thũ tĩnh lặng tìm cách phá thế cờ quái ác, tôi liếc nhìn ra : 5 bé gái cỡ 8 đến 10 tuổi, đang đứng dưới gốc cây, ngẩng cổ nhìn chiếc lồng chim và con chim trống, cười noí, bàn tán. Hai em tách ra, đi sang bên kia đường vào trạm điện thoại tự động. Em khác nói với theo...

  

Thấy không có em nào trêu chọc chim, tôi yên tâm quay lại nhìn bàn cờ, nhặt con Xe, tung những đòn sấm sét bằng thế Tam Tử Ðồng Biên (4). Ông Suy lắc đầu chịu thua, bày ván khác, ván khác nữa. Chúng tôi đã bị những quân cớ hút hồn...

  

Chợt bên ngoài có tiếng ồn ào... tiếng động cơ. Cả hai bừng tỉnh cùng nhìn ra : Một chiếc xe cần trục đỗ cạnh gốc cây, cần vươn cao. Ba người đàn ông vận quần áo mầu xanh lá cây đang xăng xái xung quanh. Ông Suy xô cửa chạy ra, tôi theo sau. Khi đến nơi, cần trục đã thu lại xếp gọn trên xe, lồng chim đã được hạ xuống. Con Họa My bị sổng đã ở bên trong. Trên sàn xe ô tô, có một chiếc lồng khác, cũng có một con Hoạ My nhưng từ kích thước, mầu lông nhạt hơn đôi Hoạ My cuả ông Suy. Hai mắt con chim thỉnh thoảng lại chớp chớp...

  

Một người đàn ông Ðức, tuổi chừng ngoài 50, tay cầm chiếc điều khiển từ xa bấm nút... Con chim kia há mỏ hót... đôi chim của ông Suy nghe tiếng cũng rụt cổ hót theo... Chúng tôi vô cùng ngac nhiên nhận ra : Con vừa hòt là chim Mồi. Mà còn là Chim Máy... Mồi ! Nó biết cách dụ được ''kẻ lãng tử'' mà chính ''vợ'' chàng ''Sổ lồng'' không làm được. Người đàn ông Ðức trợn mắt, ngạc nhiên, cười hả hê...Ông Suy tiến đến lịch sự : Chào các ông ! Xin hỏi, ai đề nghị các ông đến lấy chiếc lồng chim này ?

  

- Các em bé kia -  ông ta chỉ, nhướng mắt nhìn người hỏi.

  

- Chiếc lồng và những con chim của tôi. Xin ông trao lại, cám ơn sự nhiệt tình của Hội Bảo Vệ Ðộng Vật.

  

- Ô ! ông nói sao ? lấy gì để chứng minh đây là chim của ông ? Chúng tôi nghĩ rằng chim của ông phải ở trong nhà...

  

- Ðúng, về nguyên tắc phải như thế. Nhưng nó sổ lồng, tôi tìm cách bắt lại nên đưa ra để trên cây bẫy, ngồi trong nhà canh chừng. Nhà tôi đây - ông Suy dơ tay chỉ vào cửa sổ - Còn nửa : Chiếc lồng có biên lai mua, hai con chim từ Việt Nam, có hồ sơ ''nhập cảnh''...

  

- Thôi được ! Nếu vậy ông phải trả lệ phi các khoản chi cho việc bắt chim...

  

- Tại sao tôi lại phải trả những khoản tiền vô lý này. Tôi đâu có yêu cầu quý vị ?

  

- Vậy ai bắt, đưa vào lồng cho ông ?

  

- Tôi có chim mồi, sẽ dụ được nó vào -  Ông Suy cãi.

  

- Ông tưởng thế à ? Liệu có chắc không ? Chúng tôi đến, con chim mồi và chiếc lồng này đã ở đây, con kia vẫn đứng bên ngoài... Thôi, chúng ta đành gặp nhau ở tòa án - Người kia phẩy tay

  

Nghe đến đây, mặt ông Suy đỏ bừng. Tôi thấy ông đang xúc động, không - nổi xung mới đúng. Thái độ mất bình tĩnh qua đi nhanh. Khi thần sắc trở lại bình thường, ông nhẹ nhàng hỏi : Các khoản chi phí là bao nhiêu ?

  

- Tiền điều động xe máy, thiết bị, công của người được huy động, phụ phí, tiền thuế... tổng cộng khoảng… D.Mark. Ông Suy lại tái mặt, ngắc ngứ...

  

Người đàn ông kia tỏ vẻ thông cảm : Ðây là quy định của Hội dựa trên cơ sở luật pháp. Tôi hiểu hoàn cảnh của ông. Cũng có một giải pháp thỏa đáng khác, nếu ông muốn có thể thực hiện...

  

- Giải pháp gì, xin ông cứ nói, tôi nghe.

  

- Ông cứ nên trả tiền chi phí bắt chim. Sau đó, nếu thấy không thích, có thể bán.

  

Nghe đến đây, mắt ông Suy sáng long lanh, hai cánh mũi phập phồng : Bán cho ai ? Ðược bao nhiêu ?

  

- Bạn tôi rất thích chim Họa My. Cặp này của ông đáng gía lắm. Chúng lại được thuần hóa trên đất Ðưc, hót rất hay... Theo tôi, anh ta có thể mua tới giá gấp rưỡi số tiễn ông vừa thanh toán. Ông Suy chớp chớp mắt... thần sắc trở lại bình thường, gật gù... cất giọng rầu rĩ : Thế thì tốt quá. Dạo này tôi cũng đang kẹt... tiền. Thôi được, tôi đồng ý giải pháp thanh toán phụ phí bắt chim của Hội các ông, kẻo ra tòa phiền phức, chưa kể đến việc tốn tiền luật sư. Ðưa biên bản đây. Tôi sẽ suy nghĩ và nhờ ông giới thiệu khách mua cặp Họa My kia...

  

Người đàn ông nói với nhân viên đi theo. Anh này rút từ trong cặp tờ giấy mẫu in sẵn, bắt ''khổ chủ'' kê khai, ký tên. Ông ta ký theo, xong, đưa cho ông Suy một bản cùng chiếc lồng chim rồi thu quân. Trước khi lên xe, đưa tiếp tấm danh thiếp, bảo : Nếu ông đã quyết định bán chim hãy gọi điện cho số này, tôi sẽ dẫn người mua đến ngay, gía cả còn có thể thương lượng  thêm. Tạm biệt.

  

Nhìn thần sắc, nghe tiếng nói... tôi nhận ra vị đại diện của Hội Bảo Vệ Ðộng Vật đã say, mê những con chim của bạn tôi. Khi toán người và chiếc xe đi khỏi, ông Suy đỏ mặt tía tai hướng theo gào lên : Ðồ ăn cướp !

  

Chúng tôi xách lồng chim trở về.

  

Trên đường, ông bạn gìa không nói gì. Tới nhà sau khi treo lồng lên vị trí cũ, ông tát nhẹ vào cửa lồng, mắng : Mẹ bố mày ! Lầu son gác tía, ăn ngon (5), ngủ ấm không muốn, lại thích ngao du... Ngữ mày, ra ngoài rét chết. Ðồ khốn, làm ông mất toi món tiền lớn.

  

Càng về sau, cái tát càng mạnh khiến chiếc lồng đung đưa...

  

Hai ''vợ chồng'' Hoạ My như hiểu được ông chủ đang nổi xung - sợ, bay loạn xạ làm chiếc lồng càng chao đảo mạnh...

  

  

Koepnick 15. 11. 2001 - .

  

L.X.Q

  

  

GHI CHÚ.

  

(1a). Danh từ chuyên môn của ngành Xây Dựng, chỉ khu vực bố trí các căn hộ của cả cầu thang.

  

(1). Ở Ðức, đồ mộc đa phần là gỗ ép, gỗ giả tráng nhựa. Ðồ mộc gỗ nguyên súc, xẻ, lại sơn mài khảm trai, gía rất đắt.

  

(2). Gut (Tốt) - nguyên văn tiếng Ðức.

  

(3). Nguyên văn tiếng Ðức : Wie geht ?

  

(4). 3 phần tử cùng ở một bên biên (thường là Xe, Pháo, Mã). Thế cờ cực kỳ hiểm  ác. Chơi cờ rơi vào thế này chỉ có thua.

  

(5) Thức ăn cho chim Họa My được làm bằng gao, tẩm lòng đỏ trứng gà rồi đem phơi sấy khô. Chim ăn sẽ có nhiều dinh dưỡng, hót hay, dài hơi..

  
Viết nhận xét
  Tên gọi [Đăng ký]
  Mật khẩu (Khách không cần mật khẩu)
  Địa chỉ web
  Email
OpenID Hình vui