Tác giả/Tác phẩm
Tìm kiếm
Quick Login
Lịch
Thống kê
19 Jan.2011

TRUYỆN NGẮN LÊ XUÂN QUANG Không rõ

Tác giả: Admin   Phân loại:Truyện   
  Lớn | Vừa | Nhỏ
''F... 4''
Truyện Ngắn

Chiều chủ nhật - đầu tháng 2, chủ nhiệm Trần Hạnh bảo tôi: Cô thu xếp công việc để ngày mai đại diện cho báo mình dự cuộc hội thảo do Phòng Thương mại - Công nghiệp phối hợp với Hiệp hội người tiêu dùng Berlin - tổ chức.
Tôi ngạc nhiên vì đây là lần đầu Tạp chí Thời Đại cử phóng viên dự hội thảo Đức - Việt. Trần Hạnh như hiểu tâm trạng nhân viên của mình, tiêp: Báo Thời Đại của ta chủ yếu phục vụ Người Việt, nhưng còn phụ san tiếng Đức của nó cũng rất cần thông tin về cuộc hội thảo này. Điều quan trọng: Có sự tham dự của phái đoàn kinh tế Việt Nam đang đàm phán với EU tìm thị trường cho hàng xuất khẩu. Ngoài ra còn có một số Doanh Nhân, hội Doanh nghiệp của người Việt ở cả hai miền Đông - Tây tham dự. Cô đến làm quen, đặt quan hệ, vì đây là đîa bàn báo mình cần đi sâu khai thác!
Tôi về phòng làm cho xong vài việc đang dở: Giao cho biên tập viên Peter Rossman, mấy bài viết đã được dịch sang tiếng Đức dành cho Phụ san - để anh hiệu đinh. Dục biên tập viên Trung Chính hoàn thành trang Văn Nghệ mà anh phụ trách, hứa, đưa sớm để kịp sắp chữ điện tử, in ấn vì đã gần tới ngày báo phát hành.. 5 giờ sáng hôm sau từ Văn Phòng tòa soạn, tôi lái xe đi Berlin, hy vọng kịp đúng giờ khai mạc.
Buổi sáng ngày đàu tuần, trước giờ làm việc, khắp các tuyến xa lộ đi vào hường Berlin hầu như bị tắc nghẽn. Nhiều đoạn đường mỗi giải rộng 4 làn xe mà vẫn ùn tắc. Cũng may đã lường trước, đến nơi thì hội thảo vừa bắt đầu. Cả buổi sáng, phia Đức trình bầy ý kiến sau đó rất nhiều tham luận... cuối cùng đại diện của Việt Nam lên giới thiệu khả năng đáp ứng hàng Thủy sản, May mặc, da Giầỳ... Tôi không chú ý nội dung mà lại tập trung nhìn, nghe người đàn ông châu Âu phiên dịch. Anh dịch lưu loát, khoáng đạt nhưng rất chính xác so vơì lời Việt. Vốn được đào tạo ngành ngôn ngữ, tôi hiểu rõ hơn hết gía trị bản dịch ''Vo''của anh. Trong đầu tự dưng nẩy sinh ý muốn tìm hiểu người này... Giờ tạm nghỉ, mọi người đi ăn trưa. Vốn đã có chủ ý, tôi tiến tới làm quen, nói lời thán phục...
- Rất cám ơn chị. Tôi là Tuấn Anh!
- Tôi hơi tò mò: anh học ở đâu mà trình độ tiếng Việt tuyệt vời thế?
- Ở Đại học ngoại ngữ. Tuấn Anh đang định tiêp thì có người gọi... anh đưa tấm Card, bảo - Đây là nơi tôi đang nghỉ. Nếu tối nay chị có rảnh xin mới đến chơi, hân hạnh được đón tiếp. Bây giờ thì xin lỗi.
Nhận tấm Card, trong đầu bật nhanh ý nghĩ ''Sao lại có người Đưc biết tiếng Việt đến trình độ này. Phải tìm hiểu xem thực hư ra sao''. Vì vừa dịch xong tác phẩm văn học của một nhà văn Đức, rất muốn đưa bản thảo nhờ anh góp ý để tu chỉnh... tôi quyết định sẽ đến thăm anh ''có thể tìm ra một cái gì đó thú vi‘‘ - về con người mà hình thức bề ngoài cùng sự hiểu biết hai ngôn ngữ Việt, Đưc - gây cho người đối thoại những ấn tượng mạnh. Bệnh nghề nghiệp của phóng viên đã lôi tôi ra khỏi sự ''e ngại'' nên hăm hở chuẩn bị cho cuộc gặp mặt.
Xuất trình giấy tờ với người thường trực, 5 phút sau Tuấn Anh từ trên lầu khách sạn đi xuống. Tôi đề nghị sang Resstaurant bên cạnh mời nước. Tuấn Anh vui vẻ đồng ý. Khi các thứ đã được người phục vụ bưng ra, anh chủ động: Chắc chị tưởng tôi là người Đưc chứ gì? Tôi người Việt, bố mẹ đều người Việt.
- Thảo nào mà anh hiểu và dịch hay. Tôi cứ thắc mắc sao người Đưc này lại nói hay, hiểu ngôn ngữ Việt sâu đến thế... hoá ra... bây giờ tôi lại tự hỏi ''Sao người Việt này lại có hình hài... Đức, hiểu, giòi tiếng Đức thế? '' - Thật độc đáo!
- Chị không phải là người đầu tiên nói những lời này. Ngay chính các bạn Đức khi gặp tôi cũng thăc mắc như vậy... Sau ít phút chuyện xã giao, chúng tôi chuyển đề tài sang các lĩnh vực mà tôi quan tâm: ''Bếp núc'' của giới dịch thuật trong nước trước vấn đề thực hiện Công ước Berne... sự kiện ''Hoa Thủy Tiên''... cuối cùng bày tỏ ý định của mình. Nghe xong Tuấn Anh lảng tránh những câu hỏi khác, nhưng lại vui, hồ hởi: Rất sẵn sàng. Nếu chị tin cậy, tôi sẽ đọc bản dịch và thẳng thắn trao đổi. Tôi còn ở Đức 2 tuần nữa.
Tất nhiên là mừng rồi. Được một người như thế này thẩm văn thì còn gì bằng. Tôi mở túi xắc đưa cho Tuấn Anh chiêc CD chứa bản thảo tiếng Việt và sách nguyên tác tiếng Đức. Anh nhận với vẻ trân trọng. Đã 10 giờ đêm, chúng tôi chia tay, hẹn sẽ gặp lại vào thứ 7 tới. Trên đường về tôi cứ nghĩ vẩn vơ, lan man về những chuyện khác... rồi đột nhiên một câu hỏi bật ra: Nếu anh là người Việt thì sự giống''Người Đức'' giải thích như thế nào? Có thể... không thể nào... Bên trong chứa đựng điều gì nhỉ... tại sao... hay là? - Một giòng đối thoại trong tôi cứ trào ra. Người đàn ông nàỳ làm tôi chú ý ngay từ giây phút đàu khi anh xuất hiện trên diễn đàn. Cuộc hẹn gặp qủa thật làm tôi xao động tâm can...
Muốn cuộc trao đõi diễn ra thuận tiện, thoải mái đúng với tính chất của cuộc mạn đàm văn chương, tôi nói với người bạn có căn hộ nằm trong một chung cư ở Đông Berlin, mượn căn hộ của cô làm nơi tiếp Tuấn... Cô nghe xong mỉm cười, bảo: Mình đồng ý. Cũng may trong 2 ngày cuối tuần có việc đi Halle, ''cậu'' có thể toàn quỳền sử dụng căn hộ. Noi xong cô cứ chong mắt nhìn, anh mắt ''đầy soi mói''. Đên lúc này tôi mới hiểu ra bạn đang nghĩ gì... vội giải thich... Bạn phá lên cười.
Thành thực mà nói hành động của tôi khó làm cho bạn hiểu khác đi... tôi đành kể tỷ mỷ nguyên nhân cuộc gặp mặt...
Dung yêu cầu, chiều thứ sắu đến nhận chìa khóa căn hộ để cô đi thăm bạn.
Tôi thực hiện theo yêu cầu của bạn rồi gọi điện cho Tuấn Anh nói địa chỉ, mục đích ngầm nhắc anh cuộc hẹn để anh chuẩn bị. Anh tỏ ra vui - thông báo: ''Sau 4 ngày đọc song song cả nguyên tác lẫn bản dịch, đã có một số ý kiến tham gia, ngày mai sẽ trao cho dịch gỉa''.
Chiều hôm sau, mọi chuyện diễn ra đúng như đã thống nhất: Tuấn Anh đến rất đúng giờ. Bước vào căn hộ 1 buồng của phụ nữ độc thân, anh thoáng vẻ ngạc nhiên về cách trang trí. Kiến thức, bàn tay của cô bạn học Kỹ thuật Đồ họa làm cho căn buồng của mình sinh động, sang trọng, khiến ngay phút đàu đã chinh phục khách mời. Tuấn Anh cứ nhìn bên phải, bên trái đầu gật gật... lát sau mới trầm trồ: Thật tuyệt. Không ngờ... chị còn là họa sĩ nữa! Ngừng một chut vẻ do dự... (còn tôi thì chưa kịp cải chính) anh đã tiếp - Thảo nào đây đó trong bản dịch tôi thấy thấp thóang sự diễn giải bằng ngôn ngữ hội họa - đoạn đưa trả CD, cuốn sách và 2 trang giấy khổ A.4. Liếc nhanh tờ giấy, nhận ra trên ghi những nhận xét, những chữ Đức để trong ngoặc kép cùng lời diễn giải đi kèm... tóm lại đây là kết qủa làm việc của người có tay nghề, có kiến thưc dịch sách. Tôi vui mừng hết chỗ nói. đặt sách, CD, giấy sang bên hỏi anh thich uống gì. Anh xuề xòa rất ''Việt'' - chị thích thứ gì thì mang ra. Sở thích của tôi là cà phê Trung Nguyên pha Phin uống với sữa ông Thọ. Tôi trả lời rồi nói tiếp về những từ tiếng Đức khó chuyển ngữ sang tiếng Việt, vừa chờ Phin cà phê nhỏ giọt. Khoảng thời gian chờ đó thật có ích. Tất cả những từ ngữ ''chưa thỏa mãn'' đều được Tuấn Anh chỉ ra, giải nghĩa dễ dàng... Khi câu chuyện chữ nghĩa đã vãn, không khí cuộc nói chuyện trở nên thân tình, tự nhiên, vốn trong đầu vẫn phảng phất chuyện ''người Việt, người Đức'', giờ lại trỗi lên. Không thể kìm được tính tò mò, đành bật ra: Rôt cuộc việc ''giống người Đưc'' của anh là thế nào?
Tuấn Anh mỉm cười, chưa trả lời ngay mà trầm ngâm... lát sau ngẩng lên nhìn tôi chăm chắm đoạn như mệt mỏi: Đây cũng chính là câu hỏi vẫn vang lên trong tôi mỗi khi có người như chị hỏi, tôi lại phải khẳng định, tự nhận mình là ngươi Việt 100%. Thế nhưng không một ai tin tôi cả. Ròi giọng như uất ức - Liệu tôi thực là hiển hiện của Di Truyền ''giòng F.5'', hay đây chỉ là sự thương hại, thông cảm mà sô phận đã an bài rồi để cho bà Nội thay mặt đấng tối cao ''tuyên chỉ''?
- Tôi thành thật xin lỗi về sự tò mò đáng ghét này. Anh hãy bỏ qua đi. Bây giờ đã tơi giờ ăn, chúng ta ăn uống đã - tôi vội an ủi Tuấn Anh như để chuộc lỗi khi gợi ra những điều anh không muốn nhắc tới...
Sau ít phút xúc động anh dần trấn tĩnh, đứng dậy giúp dọn bàn. Khi mọi thứ đã đày đủ, tôi mở chai bia, rót ra 2 cốc. Chúng tôi vui vẻ chúc tụng. Sau vài ngụm, Tuân Anh bình tĩnh tiếp nối câu chuyện đang dở: Chị đừng ngại. Chuyện này tôi gặp nhiều lần... cũng đã nói với mấy người bạn. Nhưng họ đều là đàn ông, lời họ nói không làm tôi thỏa mãn. Hôm nay tôi tâm sự với chị hòng tìm ra câu trả lời thich đáng.
- Tất nhiên tôi sẽ nói thật miễn là câu hỏi có thể trả lời được.
- Cám ơn trươc! Xin chị hãy nói thật: Người đàn bà có thể cảm nhận được: Sau lần nào đi lại với chồng thì minh mang thai ?
- Điều này thì người đàn bà trong cuộc biết rõ. Tôi chợt như nhận ra điều gì đó trong câu hỏi của người bạn... ngập ngừng hỏi lại - Mà... tại sao anh lại quan tâm đến vấn đề này vậy?
Tuân Anh nhìn tôi bằng ánh mắt dịu, từ từ lia mắt hướng lên bưc tranh Đức mẹ Đồng Trinh treo trên tường - giọng xa vời: Đây chính là mấu chồt của câu chuyện xẩy ra trong gia đình tôi gần 40 năm trước:
...
Năm 1958 bố tôi từ chiến trường được về phục viên theo chủ trương đưa 8 vạn bộ đội chống Pháp đi xây dựng kinh tế. Là thành phần Tư sản đi kháng chiến, ra quân, ông được phân ngay đi học Đại học sư phạm. 3 năm sau tốt nghiệp được giữ lại dậy Đại Học Tổng Hợp. Ở đây ông quen một Thủ thư gìa, rồi nhân sự quen biết, qúy trọng nhau, ông thủ thư kia tạo điều kiện cho bố tôi gặp con gái cụ - chính là mẹ tôi sau này - (đang làm phiên dịch tiếng Anh cho Bộ ngoại giao). Một năm sau hai người làm lễ cưới. Sống với nhau 5 năm liền vẫn chưa sinh con. Do hoàn cảnh công việc, mẹ tôi thường phải đi công tác với cac đoàn khách quốc tế...
Đầu năm 1967 - chiến tranh chống Mỹ lan ra miền Băc.Bố mẹ tôi, ai nấy đều đi sơ tán theo cơ quan mình, thỉnh thoảng mới gặp nhau... Cuối năm 1967 mẹ có mang tôi. Cả nhà vui mừng. Người vui nhất chính là bà Nội. Lúc đó bà đã ngoài 60 nhưng chiều thứ 7 nào cũng từ Hà Nội lên chỗ cơ quan mẹ sơ tán mang cho con dâu những nhu yếu phẩm mà ở vùng quê sơ tán không có - ''Để chắu tôi đủ dinh dưỡng, sinh ra trắng trẻo mập mạp'' - cụ thường giải thích với mọi người khi khen cụ chiều con dâu.
Ròi điều mong đợi của giua đình đã đến: Mẹ đến kỳ sinh nở.
Người phụ nữ nào sinh con ra cũng vô cùng mãn nguyện, hạnh phuc. Nhưng mẹ tôi sau khi nhìn thấy con trai thì đau khổ khôn cùng. Suốt ngày chỉ nằm khóc. Bởi vì tôi hoàn toàn không giống những đüa bé khác: Chỉ có nét Việt Nam ở Đôi mắt đen nhạt, mũi không qúa lõ, còn da, tóc, khuôn mặt - đúng như đùa trẻ con của cặp vợ chồng người châu Âu. Thời đó, đây là sự kiện gây dư luận khá ồn ào, còn hơn cả sinh ra''quái thai''. Bà Viện trưởng họp nhân viện khoa phụ sản nhác nhở mọi người không được bàn tán, thái độ đói với sản phụ phải hết sức thân ái nhằm an ủi người trong cuộc. Họ bàn cách''Giảm sốc'' cho thân nhân sản phụ. Lúc đó cha tôi đang bận việc gì đó ở nơi sơ tán nên không về ngay. Tiêu chuẩn của người sinh nở chỉ được nằm lại bệnh viện không qúa 3 ngày nếu hai mẹ con khoẻ mạnh. Cũng không còn cách nào hơn, bà Viện trưởng sai nhân viên tới tận nhà gặp bà Nội tôi, thông báo ngắn gọn... mời gia đình đến đón về. Bà nội bỏ cả mọi việc cùng em gái mình thuê xe xích lô tời ngay Bệnh viện. Tuy lúng túng ngại ngùng nhưng Viên Trưởng rất có kinh nghiệm, hiểu tâm trạng của thân nhân sản phụ có các ca sinh nở khó khăn, đặc biệt... nên đón tiếp chu đáo.
Viện trưởng mời bà Nội vào phòng, rào trước đón sau, loanh quanh... Bà nội ngắt lời ngay: Xin Bác sĩ cho tôi tới đón chắu. Còn mẹ nó đề nghị Bác sĩ chăm sóc giùm. Nêu chưa khoẻ hẳn xin cho nằm thêm. Vừa nói cụ vừa nôn nóng đứng lên. Viện trưởng không nói được gì hơn đành cùng cô y tá đüa cụ đên phòng trẻ sơ sinh. Còn đang đứng ở cửa, cụ đưa mắt nhìn một lượt... đến nơi tôi nằm người nữ y tá dừng lại, chần chừ... bà Nội mặt thoáng thay đổi... cụ chợt reo to: Đây rồi! Chắu tôi đây rồi. Vừa lúc cô y tá bế, đưa tôi đền, bà Nội đón, ôm chắu. Bà Dì giải tấm khăn bông, bà Nội đặt tôi vào, gói lại như gói bức tượng bằng ngọc thạch, đoạn nâng lên ấp vào ngực, ngẩng nhìn bà Viện trưởng, tiếp: Cám ơn bác sĩ. Tôi xin phép bà cho chắu về. Xin Bệnh viện chăm sóc giùm cho mẹ chắu. Thoáng cái hai bà gia đã ra khỏi cửa xuống bậc thêm lên nhanh hai chiếc xính lô đã chờ sẵn. Mọi người có mặt ngơ ngác... Riêng Viện trưởng như bị hẫng. Bà thực sự khó hiểu. Những sự lo lắng của bà từ lúc đón bà cụ giờ đã tan biến nhanh, Khúc mắc, ngại ngùng cho sản phụ từ mấy ngày nay đã bị bà Nội của đứa bé ''con lai'' - hoá giải!
Hai hôm sau mẹ mới ra viện. Ngày hôm sau nữa bố từ nơi sơ tán về thăm con trai. Bà nội kể lại giây phút này làm tôi nhớ mải: Vừa dựng chiếc xe đạp cạnh cửa, bố chạy như xông vào, tiến đến phía giường của hai mẹ con. Khi ông nhìn thấy tôi trong chiếc tã lót bằng chiến chăn bông trẻ con thì lùi lại rồi đứng xững nhìn tôi chăm chăm, không cất lên lời. Lúc ấy bà Nội mới lên tiếng: Các con lạ lắm phải không? Đây đích thực là con của các con, chắu đích tôn của mẹ. Nó hoàn toàn giống cụ ngoại nó!
- Mẹ bảo sao - bố mẹ tôi đều đồng thanh.
- Đây là bí mật mẹ dấu kín trong lòng, định chẳng bao giờ cho các con biết. Nhưng lúc này thì đành... Ông nội của mẹ gốc là người Đức. Cụ trong đoàn quân viễn chinh Pháp sang Việt Nam từ những năm đàu thập niên ba mươi của thế kỷ 20. Cụ kết duyên với bà nội của mẹ là con một gia đình tư sản ở Hải Phòng. Đến bây giờ tính - đến mẹ đã được 3 đời. Có điều này rất đặc biệt - Từ đời mẹ trở đi, hầu như không còn biểu hiện sự di truyền về mặt hình thức... Có lẽ cụ tổ linh thiêng đã hiển linh, nhập vào thằng bé đời thứ 5 này để nhắc mẹ nhớ đến cội nguồn chăng?
Cơn Sốc của bố tan nhanh. Mẹ tôi cứ nhìn bà Nội chăm chăm không chớp mắt. Thông tin của bà đã lấy lại thăng bằng cho mẹ. Còn bố thì biến đổi chậm hơn. Ông tiến đến nhìn tôi đang nằm trong nôi, đột nhiên bế thốc tôi dậy, dâng lên trước mặt nhìn chăm chú. Bà kể lại giây phút đó chẳng hiểu sao do nằm lâu, mỏi người hay bàn tay của bố truyền cảm, tôi toét miệng cười. Cả nhà đều cuời theo. Bô ấp tôi vào ngực, nơi trái tim ông đang đập mạnh...
... Tôi lớn lên như thổi - nói theo cách nói của Bà.
Tôi bỏ vú rất sơm vì mẹ phải đi sơ tán cùng cơ quan. Ở nơi sơ tán thiếu thốn vật chất, nước không sạch, nhiều ruồi muỗi, không có điều kiện bồi dưỡng, đảm bảo sức khoẻ cho chắu, bà không cho mẹ đưa tôi đi cùng mà kiên quyết giữ lại Hà Nội ''nuôi Bộ''. Có lúc mẹ lo ngại, bà gạt đi: Con yên tâm. Mẹ nuôi chắu sẽ hơn con vì mẹ không phải đi làm, có điều kiện chăm chắu... Thằng bé này có sức chịu đựng hơn hẳn bố nó lúc bé bằng nó.
Trong hoàn cảnh chiến tranh, bố mẹ đều thấy ý kiến bà là đúng, đành để tôi ở với Bà, vài tuần mới về thăm con một lần. Tôi lớn lên, trưởng thành trong lòng bà Nội. Dân gian thưòng nói ''Con hư tại mẹ, Chắu hư tại Bà'' - Đối vời bà Nội, câu ngạn ngữ này hoàn toán sai. Bà chăm tôi không chỉ trong ăn uống, ngủ nghê, thuốc thang khi nhức đàu sổ mũi, mọc răng mà ngay cả trong lúc chơi đùa, học hành... Bà kiêm tất cả mọi chức năng: Mẹ, Cô giáo, Thầy thuốc, Bà Nội.
Mỗi lần bố mẹ từ nơi sơ tán về muốn ấp ủ con trai cho đỡ nhớ, nhưng chỉ được một lúc rồi tôi choãi ra. Nhất định không chịu rời bà khi ngủ đêm. Tôi đến tuổi đi học, phần thì không đi sơ tán, phần thì tất cả các trường cấp 1 ở nội thành đóng cửa, nhưng cái chính sợ tôi tới trường, các em cùng học sẽ châm chọc... làm tổn thương đến chắu, Bà mua sách giáo khoa cấp 1 về dậy chắu học. Khi tôi vào cấp 2 cũng là lúc đất nước đã thống nhất, bố mẹ về sống cùng, tôi được mẹ xin cho vào học trong trường con em các chuyên gia nước ngoài đang công tác tại Việt Nam, từ đây bước thẳng vào Đại học ngoại ngữ rồi đi tu nghiệp ở Đông Đức....
Tuấn Anh ngừng lời. Anh tợp hớp bia đoạn ngẩng lên hướng tới phia cửa sổ, mơ màng... Tôi cũng đã từng được bà ngoại chăm bẵm lúc bé... hiểu anh đang nghĩ gì nên không hỏi thêm, để cho giòng tự sự của anh tự tuôn trào.
Hai chúng tôi cùng im lặng, tiếp tục uống... đột nhiên tiếng anh lại vang lên: Töi không hiểu thực hư huyền thoại mà bà Nội cung cấp có đúng như vậy không? Rất nhiều năm đã trôi qua, Bà Nội đã về với tổ tiên từ hơn mười năm trước, tôi đã có thể độc lập suy nghĩ, tìm ra thực chất, cội nguồn của gia tộc nội - ngoại mình.... Nhưng tôi không dám tiếp tục bắt tay làm...Thực ra tôi sợ!
- Thế mẹ anh chưa bao giờ nói thật, khẳng định... với anh ư? Còn nữa: Bằng vào quan sát hàng ngày sinh hoat của bô mẹ, anh không thấy có gì khác à? - tôi buông câu một cách ‘‘vô duyên‘‘. Tuấn Anh nhìn tôi chăm chăm không ra phản đói, không ra đồng tình. Anh im lặng đầu gật gật, lát sau mới cất lời giọng rầu rĩ: Hai người, trước mặt tôi và bà Nội vẫn tỏ ra bình thường như mọi cặp vợ chồng khác. Bởi vì cả hai đều là trí thức, có chức có quyền, có đîa vị trong xã hội. Tuy vậy, một lần sau bữa ăn chính, cả nhà ăn tráng miệng bằng xoài cát, tôi hỏi mẹ: Sao mẹ không sinh cho con đứa em. Con thèm có em gái lắm.
Mẹ mỉm cười nhìn bố nhìn Bà... Bố im lặng chẳng có phản ứng gì trước câu nói của thằng bé 7 tuổi. Bà xoa đàu tôi tươi cuời bảo: Bố mẹ chắu đang thực hiện ''sinh dẻ có kế hoạch''. Nhưng... nếu sinh thêm đứa em, chắu sẽ ‘‘ra rìa‘‘, bà phải tập trung cho em chắu, làm sao có thơi giờ chăm chắu như bây giờ - Bà kéo tôi vào lòng thơm lên trán lên má. Tôi vít đầu bà xuống, ghì chặt... thốt lên: Ứ...ừ... chắu không chịu đâu!
Một lần khác - lúc 15 tuổi - khi đi ngang qua phòng bố mẹ, nghe thấy hai người đang thì thầm. Tính trẻ hay tò mò, tôi ghé sát tai vào ổ khóa nghe câu được câu chăng: ''... nếu không tin lời mẹ thì... làm gì thì làm chúng ta... đừng để... Tuấn Anh...'' chợt một bàn tay phía sau kéo mạnh... Quay lại thấy Bà. Khi hai bà chắu đã ra ngoài sân, Bà hiền từ, bảo: Nghe trộm... làm trộm... là không nên. Chắu hãy nhớ: Lớn lên làm điều gì cũng phải Quang minh chính đại, không được làm vụng trộm. Lúc đó câu chuyện của bố mẹ vẫn phảng phất trong đầu, vả lại không hiểu ý nghĩa của từ Quang minh chính đại nên tôi im lặng, cho qua. Nhiều năm sau này câu nói của Bà vẫn đọng sâu trong tiềm thức... rồi có lúc trỗi dậy... tôi nhận biết hết ý nghĩa của từ đó. Đến lúc bà hấp hối, tôi qùy bên cạnh giường, ấp tay bà vào trái tim, nấc lên: Bà ơi! Chắu đã hiểu câu bà dậy, cháu đang thực hiện lời bà đây!
Câu chuyện của Tuấn Anh gieo vào lòng tôi niềm cảm xúc rạt rào. Đã định không nói thêm lời nào nữa vì sợ làm tổn thương Anh. Tuy cố ghìm cuối cùng vẫn bật ra: Anh thực sự không muốn tìm hiểu cội nguồn của mình ư? Sau câu hỏi, tôi ngập ngừng... rồi tự trả lời thay - Ừ! Mà tìm để làm gì nhỉ?
Tuấn Anh ngẩng nhìn tôi đoạn gật đầu - Tôi cũng nghĩ như chị. Tìm ra sự thật này chẳng để làm gì... Mẹ đã cho tôi cuộc đời. Bà Nội đã cho tôi tình thương bao la. Bố đã vì tôi mà cả đới dằn vặt, thậm chí cả đau khổ... để san sẻ cho tôi chút bản lĩnh. Tìm... tìm hiểu... thôi đi! Hãy để cho những người thân yêu của tôi yên!
Hè Giáp Thân 2004

Viết nhận xét
  Tên gọi [Đăng ký]
  Mật khẩu (Khách không cần mật khẩu)
  Địa chỉ web
  Email
OpenID Hình vui