Tác giả/Tác phẩm
Tìm kiếm
Quick Login
Lịch
Thống kê
2 Mar.2010

Oan oan tương báo (Phần 1) Không rõ

Tác giả: Admin   Phân loại:Truyện   
  Lớn | Vừa | Nhỏ

Truyện Phim (
Thể loại Kinh dị)
Lê Xuân Quang

(Phỏng theo truyện ‘’Oan Nghiệt Đào Thị’’ của tác gỉa Nguyễn Dữ - Truyển kì Mạn Lục - Văn học cổ điển Việt Nam Thế kỉ 17)

1
Bãi, bờ sông Ðuống.
Nương dâu xanh tươi. Ðó đây thấp thoáng bóng người hái dâu...
Từ trong nương dâu vút lên tiếng hát, tiếng hò...
Một cỗ kiệu đi trên đường cái quan.
Tiếng hát trên nương dâu vọng tới. Một người ăn mặc theo lối quan Thị vệ trong triều - vén rèm, thò cổ, lắng nghe đoạn ra lệnh cho phu khênh dừng kiệu. Quan Thị vệ bước xuống chăm chú hướng về phía có tiếng hát... tiếng hát dứt, ông sai người lính hộ vệ đi tìm người có tiếng hát hay kia dẫn về cho ông gặp.
Hai người lính đi xuống nương dâu, tìm hỏi...
Những người hái dâu chỉ cho người đang hát.
Họ đi tới... Lát sau dẫn về một cô gái, tuổi chừng 15, 16, ăn vận theo lối dân quê, nhan sắc xinh đẹp. Nàng đứng trước mặt quan thị vệ dáng tự tin. Quan hỏi, nàng thưa tên là Ðào Thị. Con một cụ Ðồ trong làng... Quan Thị vệ hỏi để tìm hiểu về gia thế… Đào thị đáp trôi chảy: Lên 6 tuổi được bố dậy học... Khi 10 tuổi bố mẹ đếu lần lượt qua đời, gia cảnh sa sút, nàng phải đi ở hái dâu, nuôi tằm, dệt cửi cho một nhà giầu trong làng để kiếm sống. Nghe gịong hát, lời đối đáp, nhìn người, viên thị vệ ưng ý ngay. Ông có nhiệm vụ đi tìm những người con gái xinh đẹp, hát hay, múa giỏi - tuyển vào cung cho đức Vua.
Người con gái được lập tức triệu hồi về kinh. được giao cho bà cung nữ già chăm sóc, dậy dỗ. Vốn tư chất thông minh, lại chăm chỉ... thấm thoát 5 năm trôi qua, nàng Ðào Thị trưởng thành chẳng những xinh đẹp mà còn tinh thông, điêu luyện Cầm, Kỳ, Thi, Họa. Nàng nhanh chóng trở thành người đứng đầu trong đám thị nữ. Những cuộc du ngoạn, thưởng vịnh của Ðức Vua, nàng đều được vời đi theo hầu. Tiếng tăm về Ðào Thị nổi lên như cồn. Những quan Văn Võ trong Triều, Tài tử Văn nhân trong kinh thành đều ngưỡng mộ.
2.
Kinh thành Thăng Long.
Hồ Tây. Một ngày đầu Xuân.
Ðức Vua cùng đoàn tùy tùng bơi thuyền dạo chơi. Ðào Thị được Vua cho đi theo, làm người hầu bên cạnh. Hôm nay Ðức vua vui, ngài thấy phong cảnh Tây Hồ ban mai rất đẹp, hứng khởi, tức cảnh đức vua, đọc :

Vụ ế chung thanh tiểu
Sa bình thụ ảnh trường.
Dịch :
Mù tỏa tiếng chuông nhỏ
Cát phẳng, bóng cây dài.
Ðoạn đức vua quay sang bảo tả hữu : Các khanh thử đối xem !
(Tãt cả câu đối, thơ trong kịch bản này đều lấy theo bản dịch của Trúc Khê Ngô Văn Triện, NXB Ðại Nam)
Ðoàn tùy tùng đi theo, có nhiều người học giỏi tài cao, đứng đầu nhiều lĩnh vực ở trong Triều. Tuy vậy vế ra của Ðức Vua cũng khó, chưa ai kịp nghĩ được vế đối, tỏ ra lúng túng... Ðào Thị đứng bên cạnh Vua, đưa mắt vẻ ngạc nhiên nhìn mọi người. Các quan văn võ, tả hữu đang tập trung suy nghĩ...
Muốn kích thích mọi người cùng tham gia cho cuộc du chơi thêm thú vị, thấy thái độ của Ðào Thị, vốn đã biết tài văn thơ của nàng, Ðức Vua quay sang bảo: Trẫm muốn nghe nàng đối trước !
Ðào Thị ngước nhìn các vị quan đầu bạc tỏ ý ngại ngùng. Nhưng là lệnh của Vua, nàng phải thực thi, bình tĩnh thưa : Văn tài của thần thiếp kém cỏi, nếu Bệ Hạ không chê, thần thiếp xin tuân mạng - đoạn cất gịong đọc :
Hàn than Ngư hấp Nguyệt
Cổ lủy Nhạn minh Sương.
Dịch :
Bến lạnh Cá đớp Nguyệt
Lủy cổ Nhạn kêu Sương.
Nhà Vua tươi cười khen ngợi vế đối của Ðào thị. Các quan tùy tùng cũng chịu là vế đối hay và chỉnh. Nhân đó đức Vua tiếp : Vế đối thật hay ! Vừa vẽ lên được khung cảnh mờ ảo, vừa miêu tả được sinh vật sống động trong đó... Ðối cả về ý lẫn lời. Ðiều cốt yếu, người đối ứng khẩu. Tuyệt diệu ! Từ nay trẫm sẽ gọi khanh là ''Ả Hàn Than'' để kỷ niệm chuyến đi du ngoạn này !
Năm năm sau chuyến du ngoạn, Ðức Vua cũng đã tạ thế !
Kinh thành Thăng Long không ngừng được xây dựng mở mang, đông vui sầm uất. Ở một phố chính, gần trung tâm có một toà lâu đài sang trọng. Ðằng trước nhà, xe, ngựa rầm rập kẻ đến, người đi... Trên trụ cổng toà lâu đài treo một tấm bảng lớn viết giòng chữ vàng, nổi bật trên nền đỏ : ''Hàn Than Tịnh Xá''.
Một cỗ xe hai ngựa, trang trí đẹp, xịch đỗ trước cửa.
Một người đàn ông trên xe bước xuống, tuổi trạc tứ tuần, béo tốt phương phi, ăn vận sang trọng. Thấy có khách, hai người hầu từ trong ra đón. Người khách dường như đã quen, thong thả tiến vào.
Từ trong nhà, một người phụ nữ, tuổi ngoài 20, nhan sắc xinh đẹp, phong thái cao sang, tiến ra chào. Vị quan kia đáp lễ, theo người đàn bà đi vào phòng khách. Người hầu tiếp nước. Vị khách chính là Quan Hành Khiển Ngụy Nhược Chân ! Ông là người lịch lãm, có tài văn thơ. Vốn trọng tài của Chủ nhân, thường ghé thăm, khi thưởng nguyệt, lúc ngâm vịnh. Chủ nhân ngôi nhà chính là Ðào Thị - Hàn Than.
Sau khi Hoàng đế băng hà, Hàn Than được đưa ra khỏi cung. Trước khi Hoàng Ðế mất, di ngôn lại ''Cấp cho Hàn Than nhà ở, người hầu hạ, tiền bạc...''. Nàng sống sung túc trong ngôi nhà này.
Hàn Than gọi căn nhà mình là ''Hàn Than Tịnh xá'', hàm ý muốn nhắc thiên hạ, nhớ đến thời hoàng kim của mình, được Tiên đế sủng ái. Ðối với tài tử, văn nhân trong kinh thành, Hàn Than vẫn là một giai nhân được ái mộ ! Hàng ngày có nhiều người đến thăm. Giữa tuần trăng, nàng cho tổ chức ngâm vịnh tại nhà, mời bạn bè đến dự... Chẳng mấy chốc, nơi đây đã trở nên một tao đàn Thi xã của kinh thành Thăng long...

3

Hôm nay 14 tháng tám. Tết rằm Trung thu.
Trước cửa nhà được trang hoàng lộng lẫy: Các loại đèn, hoa được chủ nhân mua, đem trưng bầy làm cho căn nhà như ở tiên cảnh bồng lai. Theo lệ thường, khách tao đàn đến dự cuộc ngâm vịnh. Thật đúng cảnh: '' Dập dìu tài tử giai nhân. Ngưa xe như nước áo quần như nêm''. Cuộc thưởng ngoạn trăng hôm nay quan Hành Khiển Ngụy Nhược Chân cũng tham dự.
Khách khứa vừa an tọa. Hàn Than tiếp đón nhiệt thành, niềm nở. Nàng mặc theo lối trang phục của những vương phi mệnh phụ đương thời. Đang ở tuổi sung mãn của người đàn bà, lại vốn bản tính phóng khoáng nên trông nàng rực rỡ như tiên nữ giáng trần.
Cuộc họp mặt bắt đầu.
Một vị Thi Hữu đứng lên tuyên bố đề tài ngâm vịnh...
Vừa lúc ngoài cửa có tiếng ồn ào... Mọi người nhìn ra : Gia nhân đang ra sức cản một nhóm người. Ði đầu là hai người đàn ông to cao dáng vẻ dữ dằn. Theo sau hai võ sỹ, một vị phu nhân, tuổi trạc 40 cùng 3 thị nữ tháp tùng. Mặt bà ta sát khí đằng đằng. Tiếp đến nhiều người khác đi theo thái độ cũng tỏ ra hung hãn..
Gia nhân không cản nổi.
Bà mệnh phụ tiến đến trước mặt Nguỵ Nhược Chân lườm. nguýt... Quan Hành Khiển đầu cúi... không dám ho he. Bà ta tiến đến trước mặt Hàn Than, hai tay chống nạnh nhìn nàng, mồm hấm hứ…
Thấy người đàn bà tự dưng xông vào nhà, thái độ ngang tàng, xấc xược, Hàn Than tiến đến trước mặt người kia, bình tĩnh hỏi : Thưa Bà ! chẳng hay bà là ai ? có chuyện gì, tự dưng xông vào nhà tôi làm náo động ?
- Ta là ai ư ? Nàng chưa biết hay cố tình lơ đi ! Ta là con gái Tể tướng. Là Nương Tử của Ngụy Nhược Chân. Nàng cậy tuổi trẻ, biết chút thi phú, có nghề múa hát để quyến rũ đàn ông, quyến rũ chồng ta. Hôm nay ta quyết nói cho mọi người thấy rõ bộ mặt thật của nàng, phá tan cái ổ nhơ bẩn này. Nói đoạn bà ta quay sang phía hai tên võ sỹ, và đám gia thuộc đứng đằng sau, quát : Chúng bay đánh cho con này một trận, phá hết, đập hết, tôị vạ đâu ta chịu !
Lời vừa dứt, lũ gia nhân đi theo thực hiện mệnh lệnh tức thì. Một nhóm 4 người đàn bà xông tới, quây Hàn Than vào giữa cào, cấu, xé quần áo nàng.
Tiếng la thét, tiếng đồ vật bị đập phá vang lên...
Những người tới dự ngâm vịnh sợ liên lụy ào ào kéo nhau ra về.
Ngụy Nhược Chân vốn sợ vợ, thấy vợ làm dữ, không hám ho he, chỉ đến trước mặt khom mình, van xin... Bà vợ xấn xổ, truu tréo càng làm gìa. Chẳng những không dừng tay, mà còn ra lệnh cho tay chân làm mạnh hơn. Ðoạn, cầm tay chồng lôi xềnh xệch ra cửa...
Ðám thủ hạ thấy vợ quan Hành khiển ra về cũng dừng tay, lủi hết.
Căn nhà như một bãi chiến trường. Ngổn ngang bàn ghế gẫy. Ðồ đạc vương vãi tứ tung. Hàn Than mặt mày thâm tím, quần áo bị xé rách, nhiều chỗ trên da thịt bị xây sước... Ðám gia nhân cũng bị hành hung. Nàng nước mắt lưng tròng. Người vú già mang đến cho Nàng một chiếc áo khoac. Mấy cô thị tỳ mang thuốc đến. Kẻ xoa bóp, người bôi thuốc. Số khác xúm vào thu dọn nhà cửa...
Hàn Than ngồi suy nghĩ, vẻ mặt thay đổi liên tục, dường như nàng đang tính toán một bước đi... lát sau, như đã quyết định, nàng bảo người hầu có tuổi : U gìa vào buồng tôi, cầm chiếc hộp để trong ngăn tủ ra đây. U vâng lời đi ngay. Hàn Than quay nhìn gia nhân - đang hí húi thu dọn - tiếp : Xin mọi người ngừng tay đến đây, ngồi xuống, tôi có câu chuyện muốn nói.
Ðám gia nhân ngạc nhiên, chưa hiểu chủ nhân mình định làm gì, nhưng vẫn vâng lời. Người vú già đi ra, đưa cho Hàn Than chiếc tráp. Nàng cầm, chưa mở, nói : Từ ngày tôi dọn ra đây, được các bác, các thím, các em đến sống chung, tôi rất vui. Chúng ta tưởng sẽ mãi mãi bên nhau. Ai ngờ tai họa ập đến, tan đàn xẻ nghé... tôi không còn mặt mũi nào ở lại đây nữa. Hôm nay chúng ta đành phải chia tay. Trước khi ra đi, tôi có chút tiền, gọi là thêm thắt để các người đi làm cho chủ khác, hoặc trở về quê hương kiếm kế sinh nhai - nói đến đây, Hàn Than mở tráp, lần lượt đưa cho mỗi người một nắm bạc...
Mấy người đàn bà có tuổi sụt sùi...
Mãy người đàn ông nhận tiền, vẻ mặt buồn bã...
Mãy cô tỳ nữ khóc ròng...
U già là người cuối cùng nhận tiền. Bà đi theo chăm sóc cho Hàn Than ngay từ ngày nàng nhập cung. Thấy cô chủ có thái độ kỳ lạ, bà hỏi : Vậy cô chủ đi đâu ? Tôi già rồi, đã sống với cô nhiều năm, Tôi nguyện cô đi đâu, xin đi cùng...
- Cám ơn U ! lần này tôi sẽ đi xa... U không thể theo tôi được. Bây giờ mọi người thu dọn nhà cửa cho thật gọn gàng. Tôi muốn mở một bữa tiệc thết đãi bạn bè, những người có ơn sâu nghĩa nặng với tôi để tạ ơn, và từ giã. Nhưng không ai đựợc hở ra cho người ngoài biết ý đồ của tôi - Nàng nhấn mạnh - Tiệc xong, mọi người sẽ ra đi - Ngừng một chút, nàng đüa mắt nhìn đám gia nhân khắp lượt... Mọi người tỏ ra kinh ngạc... thật sự xúc động nên không thốt ra lời. Nàng tiếp : Bác Nhâm - Tên một người đàn ông làm quản gia. Ông ngẩng lên thưa : Dạ, tôi đây, cô cần gì xin cứ nói.
- Bác giúp tôi một việc. Ngay bây giờ cho người đi báo cho ông Tạ, nói rằng tôi có việc cần nhờ... mời ông ấy đến dự tiệc luôn. Ngừng một chút ngẫm nghĩ, đoạn tiếp : Từ đây đến phủ Kinh Bắc đường xa, phải đi ngay mới kịp. Sau đó, Bác cắt cử người chuẩn bị cho bữa tiệc. Danh sách khách mời đây - Hàn Than đưa cho bác Nhâm một bức thư cùng tờ giấy, trên ghi tên, địa chỉ khoảng 20 người, đoạn nhấn mạnh : Bác đưa cho ông Tạ thư này. Còn đây là danh sách những khách qúy của tôi, xin các vị tiếp đãi cho chu đáo. Họ sành các món ăn của tiệm Vị Hương, ta hãy đặt đầu bếp của tiệm này nấu nướng. Mọi người đã rõ ý của tôi chưa ?
- Dạ rõ !
- Vậy thì ai vào việc ấy, bắt tay đi ! Dứt lời, nàng quay sang U già : Riêng U, sau khi tiệc xong, ở lại với tôi, khi nào tôi lên đường, U cũng lên đường... được không ?
- Dạ được !
- Bác Nhâm này - Hàn Than gọi giật khi Bác Nhâm quay người định đi ra, Bác Nhâm quay lại, hỏi : Thưa Cô, còn dặn tôi điều gì nữa ?
- Bác cho người đi Kinh Bắc ngay. Cố gắng đưa ông Tạ về đây càng sớm càng tốt ! Khi nào Ông Tạ đến, dẫn ông ấy vào gặp tôi ngay !
- Dạ rõ !
- Tôi cần nghỉ một chút, U cùng với Bác Nhâm đôn đốc mọi người bắt tay chuẩn bị ngay cho bữa tiệc hộ tôi nhè ! Dứt lời Hàn Than đi vào phòng riêng.
Trong phòng ngủ của Hàn Than.
Ðồ đạc sang trọng, sắp xếp trang trí tao nhã...
Hàn Than tiến đến chiếc tủ, mở cánh, lôi ra một chiếc hộp khác. Bên trong đựng đầy vàng lá, ngọc ngà, xuyến bông. Nàng cầm lên, đôi mắt thẫn thờ nhìn vào một điểm trong không trung trước mặt, lát sau, lại bỏ vào đậy hộp lại, đoạn cất tiếng thì thầm : Từ biệt ’’các ngươi’’. Chấm dứt một quãng đời vô vị, nhàn nhã, rong chơi !... Chúng bay sẽ giúp ta rửa mối hận này. Nàng ôm chiếc hộp áp vào ngực. Hai mắt long lanh... từ đó phát ra những tia sắc lạnh !
Trên đường đi vào Kinh đô, trời dần sáng. Cổng thành vừa mới mở. Một người đàn ông trạc ngoại 50 tuổi, rậm râu, dáng con nhà võ, cưỡi trên mình một con tuấn mã. Con ngựa có vẻ mệt mỏi, mép ngựa xùi xùi bọt trắng, lông đẫm mồ hôi, áng chừng nó vừa vượt qua chặng đường dài. Chạy đến trước cửa Hàn Than Tịnh Xá, người cưỡi ghì cương. Con ngựa dừng lại. Từ trong nhà, một bác gia nhân tiến ra mở cửa. Ngừơi lữ khách quay sang hỏi : Cô Hàn đâu ?
- Xin ngài vào thư phòng chờ, tôi đi báo cho cô chủ. Một ngừơi khác đón lấy giây cương, dẫn ngựa ra tàu. Người lữ khách bước vào gian tiền sảnh.
U già đi đến trước cửa buồng Hàn Than, nói : Thưa cô ! Ông Tạ đã đến !
Từ trong phòng vọng ra tiếng của Hàn Than : Dẫn ông ấy vào thư phòng, tiếp nước, tôi sẽ tới ngay ! U nói với Bác Nhâm, trong vòng 2 canh giờ, không được cho ai vào quấy rầy tôi !
- Vâng !
U già đi ra. Lát sau, Người có tên là Tạ - cũng chính là lữ khách vừa đến - xuất hiện trên hành lang, ông ta đến trước cửa buồng dừng lại, sửa tư thế, trang phục, bước vào. Chừng ít giây phút, cửa thư phòng lại mở, Hàn Than hiện ra. Ông Tạ thi lễ, gia nhân lùi ra. Cửa đóng lại. Hai người tiến đến bên bàn trên đã ccể sẵn tấm sơ đồ, hai người cúi nhìn tấm bản đồ...
4
Dinh thự của quan hành khiển Ngụy Nhược Chân.
Từ trong phòng ngủ của quan vọng ra tiếng người nói ... tiếp đó là tiếng khóc.
Ở bên trong phòng: Quan hành khiển đang dỗ dành phu nhân. Bà vừa gây ra chuyện lớn, làm cho ông mất mặt trước bàn dân thiên hạ, gây thù chuốc oán với những người không cùng cánh. Ðiều đặc biệt, đã nhục mạ nàng Hàn Than, một người phụ nữ có tài, mà ông thực sự mến phục, được tiên đế sủng ái.
Biết hành động đánh ghen của mình quá đáng, nhưng nghĩ lại thì đã quá muộn, nóng giận làm cho con người ta mất khôn... Bà vợ bây giờ ân hận, đành làm mình làm mẩy chỉ hòng đánh lạc hướng để gỡ tôị. Bà thừa biết ông chồng rất nể sợ mình, nhưng câu chuyện đã trở nên nguy hiểm cho địa vị của chồng. Bà ''làm mình'' chẳng qua mục đích để chồng đừng rầy trách, ai ngờ kế hoạch lại thành công. Chồng bà chẳng những không la rầy, mà lại còn tỏ ra thương bà. Nắm được cái thóp đó, bà tiến thêm một bước : Này ông ! tôi biết làm như vậy đối với ả Hàn Than hơi qúa. Ai bảo mình say ả, bỏ mặc tôi. Nhưng chuyện đã lỡ, nếu mình không cứu tôi, thì rất nguy ! Thiên hạ nhìn vào, mình sẽ bị mất mặt, mà tôi thì cũng chẳng hay ho gì. Những kẻ thù sẽ nhân đó khoét sâu chuyện này, kích động dư luận, chúng sẽ lu loa lên. Như vậy đường thăng quan tiến chức của mình sẽ ảnh hưởng ! Còn tôi có cơ bị tội.
- Nhưng bây giờ biết làm thế nào ? Mình chỉ vì ghen tuông... đã hại tôi ! Nói đến đây ông Chân cúi gầm mặt đau khổ...
- Chỉ còn có một cách ! Nếu mình chịu nghe lời tôi sẽ không sao, mình và tôi đều vô tội. Kẻ thù của mình sẽ không còn cớ để công kích.
- Cách gì ? Như người chết đuối vớ được cọc, Ông Chân nẩy người lên, dục: Nói đi!
- Ông hãy nói với bạn bè rằng, Hàn Than dụ dỗ... vì nhất thời thiếu suy nghĩ , không cưỡng được nên đã sa ngã…
- Không được ! cách nào thì cách, nhưng cách làm đó thật đê tiện, ô nhục... tôi là quan Hành Khiển trong triều... có ăn học... để chạy tội... làm cái việc vu oan, giá hoạ, bất nhân bất nghĩa này, tôi không thể nghe mình được ! Dứt lời ông gỡ tay vợ đang nắm lấy hai cánh tay mình, đứng dậy, đi ra cạnh cửa sổ ngẩn người suy tư...
Cũng lúc ấy, tại Hàn Than Tịnh Xá đang diễn ra cuộc vui. Mặc dù chủ nhân bị làm, nhục, quan khách trong kinh thành được mời vẫn đến dự đông đủ...

Bà vợ chưa nói hết ý mà quan Hành Khiển đã ngắt lời. Ông dẫy lên như đỉa phải vôi. Thoạt đầu bà tưởng chồng sẽ nghe lời mình, không ngờ chồng phản ứng kịch liệt . Nhưng rõ tính chồng, bà đứng dậy theo ra đứng bên cạnh, nhẹ nhàng nói tiếp : Mình bình tĩnh nghe em nói hết đã. Ðiều mình ngại cũng là điều em lo. Phải ! làm như vậy thật bất công đối với Hàn Than... Thiên hạ sẽ chê bai hành động của mình là hạ tiện. Nhưng, nếu không làm, ả Hàn Than sẽ kiện cáo vì bị hành hung. Ả lại là cung nữ của Tiên đế, ngộ nhỡ Hoàng Thượng truy cứu, thì dù em có là con gái quan Tể Tướng cũng không thoát tội. Mình có đành lòng nhìn em bị tội không - Nói đến đây, Bà ta sụt sùi, trước bé, càng về sau bà càng gào thê thảm...
Vốn sợ vợ, lại nhu nhược ''mười rằm cũng ư, mười tư cũng gật''. Bà vợ lại nắm đúng điểm yếu của ông cộng với tình hình thực tế, Quan Hành Khiển ôm đầu rũ xuống.
Chỉ chờ có vậy, bà vợ nín bặt, tấn công tiếp : Tuy làm vậy, có xấu chàng đôi chút, nhưng mọi chuyện sẽ ổn thoả. Thánh thượng chỉ trách chàng cái tội ''háo ngọt'', mà cái đó không kể là tôị được. Ở trong triều, ai mà chẳng có tật đó... ối kẻ ngoài chuyện háo ngọt ra còn ăn hối lộ, dùng quyền thế chiếm đoạt tài sản, thậm chí kể cả giết người - cũng chẳng sao, huống hồ đây chỉ là chuyện bờm sơm... cùng lắm thì xuất tiền ra, dùng những tờ giấy bạc bịt mắt bọn đối nghịch, bịt mồm lũ ngồi lê đôi mách... việc này dù khó, nhưng em sẽ nhờ phụ thân giúp cho, yên tâm đi chàng ơi !
Nghe lời biện của vợ, Ông Chân cũng thấy nguôi ngoai. Ông nghĩ: '' ờ, thôi đành ! Người quân tử việc đáng làm thì phải làm'' ! ''Phi tàn độc bất thành trượng phu''! Nghĩ tới dây, ông im lặng, mơ màng nhìn ra ngoài khung cửa...
- Vậy ngày mai - bà vợ thăm dò, đọan tấn công tiếp - em cho gia nhân đóng gỉa dân thường đi khắp nơi trong kinh thành, đến những chỗ có đông người qua lại, dán những tờ bố cáo, phao tin, kể tội Hàn Than... dân chúng nghe, đọc được thông tin này sẽ ủng hộ việc làm của em. Chuyện đánh ghen ở nhà Hàn Than hôm tết Trung thu sẽ tan loãng, dư luận đánh ghen sẽ lu mờ dần, Hàn Than sẽ từ người bị em đánh trỡ thành đối tượng bị dư luận lên án, lật hẳn thế cờ, do đó em trở thành vô tội.
Quan hành khiển ngẩng đầu nhìn vợ.
Thấy vợ trình bầy kế hoạch, một chút liêm sỷ còn sót lại trong ông, bùng lên... Ông lại thấy không đành lòng chỉ thốt lên những tiếng rời rạc: Vậy... vậy... thì... thì. Lát sau, mới bật thành tiếng - rên rỉ : Mình ơi ! làm vậy sẽ bị quả báo đó ! Ðừng ! đừng...
Vừa nói ông vừa nắm tay vợ ra chiều van xin. Bà vợ hất tay chồng ra, xẵng gịong : Ðừng, đừng cái gì ! để yên cho tôi làm ! Ðàn ông như mình thật phí ! có vậy mà cũng run. Bà ta đứng dậy đi ra, trước con mắt thẫn thờ thất sắc, tuyệt vọng của quan Hành Khiển .
Mặt trời dần lặn. Ðêm chậm chạp buông xuống.
Quan khách lục tục kéo nhau ra về. Chỉ một thoáng, trên sân Hàn Than Tịnh Xá đã vắng tanh. Tiếp đến, gia nhân cũng lần lượt thu dọn đồ đạc, theo lệnh bà chủ ra đi. Bà vú gìa vẫn bịn rịn, cầm bọc khăn gói, nhưng chưa đi. Hàn Than nhìn bóng đám gia nhân khuất dần, đoạn quay lại, tiến đến ôm lấy ngừơi Vú già. Giây lát, buông tay, buồn bã nói : Vú đi đi ! Vì hoàn cảnh, con không thể đưa Vú theo được. Nhưng sẽ có một ngày nào đó, nếu con còn ở trên cõi đời này, con sẽ trở về sống với Vú ! Dứt lời, nàng xoay người Vú hướng ra phía ngoài. Bà Vú mếu máo, cúi đầu bước đi.
Cánh cổng toà nhà khép lại.
5
Căn phòng của Hàn Than rộng lớn, trước đây mấy canh giờ ồn ào náo nhiệt, giờ đã trở nên tĩnh lặng. Chỉ cò một tốp người đang ngồi uống rươụ. Ông Tạ đứng dậy, rời bàn rượu, tiến đến chiếc bàn đối dịên, rút túi lấy một tờ giấy trải ra. Mọi người cũng đứng dậy đi theo. Khi tất cả đã chăm chú nhìn, ông lên tiếng : Ðây là sơ đồ khu nhà ở của Quan Hành Khiển. Xung quanh là hàng rào. Ta đột nhập ở 3 vị trí này. Còn đây - ông cầm chiếc que chỉ tiếp - phòng khách. Chỗ này là phòng ngủ của phu nhân, còn ở đây, và đây, nơi ở của đội bảo vệ. Chỉ huy đội bảo vệ có võ nghệ cao cường. Y to con. Muốn vào được phòng ngủ của phu nhân, trước hết phải có hai nhóm khống chế được đội bảo vệ và người chỉ huy, việc này do chú Tam, cùng với 6 anh em của nhóm chú đảm nhiệm. Nhóm chú Dân gác vòng ngoài, yểm trợ, và đảm bảo cho toàn đội rút khi xong việc. Còn tôi và cả nhóm sẽ đi cùng cô chủ thi hành lệnh... bảo vệ cô khi có biến !
Mấy người xì xào... chú Tam lên tiếng : Thưa Bác ! đây là công việc nguy hiểm, tại sao lại để cô chủ đi theo? vừa khó khăn cho chúng ta, vừa không an toàn cho cô chủ !
- Phải đấy ! Cô chủ không nên đi. Cứ để mọi việc chúng tôi làm !
- Tôi hiểu, đã đề nghị và giải thích, nhưng cô không nghe, nhất quyết đòi phải đích thân ''xử'' người đã lăng nhục cô hôm trước và vu cáo cô hôm nay...
- Thôi được ! đã là ý của cô, chúng ta đã nhận tiền, phải tuân theo. Có điều phải hết sức chú ý, đảm bảo an toàn cho cô ấy ! Nhóm trưởng Dân lên tiếng. Mọi người im lặng tán đồng. Bác Tạ tiếp : Còn ý kiến gì nữa không - dứt câu hỏi, ông đưa mắt nhìn khắp lượt các chiến hữu, không có ai lên tiếng, ông kết luận : Nếu vậy, chúng ta đi chuẩn bị, cuối giờ Hợi, tập trung tại đây, đầu giờ Tý lên đường .
Mọi người lục tục đứng dậy rời khỏi bàn...
Trong phòng Hàn Than.
Cô ăn mặc như một thích khách, chỉ bịt mặt bằng chiếc khăn đen là không ai nhận ra. Cô đang thu nhặt một nắm vàng, ngọc, vài bộ quần áo, cho vào một chiếc khăn vuông gói lại như hình qủa mướp. đeo quáng qua vai. Có tiếng gõ cửa. Cô quay ra , nói : Mời vào!
Ông Tạ xuất hiện. Hàn Than tiếp : Mọi việc chuẩn bị xong cả rồi chứ Bác ?
- Ðã xong ! Nhưng - Ông ngập ngừng... Hàn than ngước cặp mắt đen huyền, ngạc nhiên, hỏi : Sao hả Bác ?
- Có điều này ta phải nói với cháu : Ði theo chúng ta thật nguy hiểm. Ðây là lời khuyên cuối cùng. Nếu cháu chịu thay đổi quyết định, sẽ chưa muộn. Cháu nên suy tính kĩ. Có nên tiếp tục việc này không?
Ông Tạ ngừng một chút. Hàn Than vẫn im lặng, ông tiếp :
- Việc đi trả thù bà vợ quan hành khiển đầy mạo hiểm, mệt mỏi đối với cháu có đáng không ? Cháu ạ ! Ta với Cha cháu vốn là bạn thâm giao. Chẳng may cha mẹ cháu mất sớm, ta coi cháu cũng như con ta. Cháu bị nạn, bị lăng nhục, âu đó cũng là số kiếp. Nhưng coi đó là mối hận, phải rửa hận thì không nên. Cổ nhân đã dậy : Oán thù nên cởi chứ không nên thắt ! Nếu cứ vậy, người này gây thù, kẻ kia chuốc oán, oan oan tương báo, biết đến bao giờ mới hết ! Chuyện đã qua hãy để cho qua đi ! Ðây là lời nói cuối cùng của ta. Nếu cháu vẫn nhất quyết đi, ta đành theo, và hứa sẽ hết mình bảo vệ cho cháu. Hoặc gỉa, cháu không nên theo chúng ta, rời khỏi nhà đến nơi đã định, mọi chuyện để chúng ta lo liệu, xong việc sẽ tưc tốc đến báo tin vui.
- Cám ơn bác ! Cháu hiểu bác lo cho cháu, coi cháu như con ruột. Nhưng cháu đã quyết phải trả mối thù này, nếu không, cháu có chết cũng không nhắm được mắt ! Bác hãy đi lo cho anh em, đầu giờ Tý chúng ta xuất phát !
Dứt lời, Hàn Than đứng dậy, quay người tiếp tục thu dọn hành trang.
Bác Tạ nhìn Hàn Than buồn bã lắc đàu, im lặng đi ra.

(Xem tiếp phần 2)
Th.gian13:52 Nhận xét(0) Trích dẫn(0) Đọc(2165) Tags: , , ,
Viết nhận xét
  Tên gọi [Đăng ký]
  Mật khẩu (Khách không cần mật khẩu)
  Địa chỉ web
  Email
OpenID Hình vui