Tác giả/Tác phẩm
Tìm kiếm
Quick Login
Lịch
Thống kê
2 Mar.2010

Oan oan tương báo (Phần 2) Không rõ

Tác giả: Admin   Phân loại:Truyện   
  Lớn | Vừa | Nhỏ

Truyện Phim (Thể loại Kinh dị)
Lê Xuân Quang


(Tiếp theo)

6
Đêm đã khuya
Toà lâu đài của quan Hành Khiển Ngụy Nhược Chân đã chìm trong làn sương mờ. Căn phòng ngủ của Phu nhân đèn đã tắt. Mấy bóng người làm nhiệm vụ canh gác, đi lại xung quanh nhà, lúc ẩn, lúc hiện...
Từ ở ba vị trí ngoài tường rào xuất hiện ba nhóm người. Tãt cả đều bịt mặt, chỉ hở hai con mắt. Bằng những động tác điêu luyện, từng người tung mình lên đình tường rào, số khác ngồi trên đình tường cúi xuống kéo người khác lên theo rồi nhẹ nhàng nhẩy vào trong...
Hai người gác thấy khác lạ vội chạy tới, chưa kịp hô hoán đã bị nhóm thích khách đột ngột từ những lùm cây xông ra đánh ngất sỉu...
Tại chỗ cổng ra vào đang diễn ra một cuộc đãu võ. Hai người gác khác, chỉ một thoáng cũng bị đánh gục. Một người trong đám thích khách ra mở cổng, số khác tiến đến cạnh ngôi nhà của đội trưởng đội bảo vệ.
Cổng mở, hai bóng đen từ bên ngoài đi vào, tiến về phía cửa phòng ngủ của phu nhân Quan Hành Khiển. Thấy có tiếng động lạ, đội trưởng đội bảo vệ đang ngủ, choàng tỉnh, chạy ra. Ở ngoài, hai thích khách xông tới. cuộc chiến quyền cước diễn ra... Hai bên, kẻ kia tám lạng, người này nửa cân nên cuộc đấu trở nên căng thẳng.
Bỗng có tiếng thanh la nổi lên. Tiếng reo hò la hét...
Cửa phòng phu nhân bật tung. Quan Hành Khiển và bà vợ đang say giấc nồng, thấy tiếng động vội choàng tỉnh, hốt hoảng, nhìn ra đã thấy hai người tiến vào. Một người dừng lại ở giữa phòng, hai tay khoanh trước ngực, cặp mắt sáng quắc, đảo liếc ngang dọc. Một người dáng nhỏ nhắn vẫn tiến đến bên giường, đôi mắt như thôi miên, đọan rút từ sau lưng ra con dao dài độ 3 tấc, nhỏ như chiếc lá lúa, sáng loáng...
Thích Khách đưa dao lên...
Nguỵ Nhược Chân mồm ú ớ, lùi dần vào chân giường.
Bà vợ nhìn vào đôi mắt của thích khách... đôi mắt bắn ra những tia sáng sắc lạnh... chợt như hiểu ra, bà dơ tay lên vái lậy, mồm lắp bắp rên rỉ : Xin hãy tha cho tôi ! tôi đã biết lỗi. Chúng tôi sẽ đền bù cho người... Ðừng giết... đừng !
- Ngươi làm lên tội, phải dám chịu trách nhìệm với việc mình làm chứ - đọan thích khách bỏ khăn bịt mặt, vợ quan HK nhận ra Hàn Than - ngất xỉu...
Hàn Than từ từ vung dao... bổ xuống...
Trên sân, cuộc đấu đã trở nên không cân sức. Ðám thích khách đang bị quân lính của đội vệ binh, nghe báo động, kéo đến trợ gíup, quây họ vào giữa, quyết bắt sống. Người Thích khách đang đãu với viên đội trưởng, lập tức bị 4 tên lính xúm vào tấn công... viên đội trưởng rảnh tay, bỏ lại đói thủ, cùng mấy nhân viên của mình chạy đến phòng của quan Hành Khiển...
Bỗng ầm...
Hai cánh cửa ở hai hướng trong, ngoài của căn phòng bật tung, tiếp theo là tiếng Vù... con dao đang trong tay thích khách bay lên cắm phập vào xà nhà, chuôi vẫn rung bần bật...
Người thích khách đứng giữa nhà, bị hai người lực lưỡng quây đánh.
Thích khách vừa định hạ sát phu nhân bị viên đội trưởng đội bảo vệ đá tung dao... hốt hoảng lùi lại. Viên đội trưởng gườm gườm lặng lẽ tiến theo...Thích khách lùi ra đến gần cửa thì lưng chạm tường. Ðã hết đường !
Thích khách kia, đang đánh với hai người, liếc nhìn... lo sợ vội tung một đòn sấm xét, đánh ngã một đối thủ. Vung tiếp một cước, đá vào mặt đối thủ còn lại. Bị trúng đòn, đối thủ rú lên, ôm mặt khuỵ xuống...
Thấy chiến hữu bị đánh gục, viên đội trưởng bỏ thích khách kia, nhẩy vào tiếp ứng... Người thích khách né tránh một đòn nguy hiểm của viên đội trưởng, nhẩy tới, cắp ngang hông Thích khách kia, tung người đạp vào cánh cửa sổ. Cánh cửa gẫy rời. Ðường thoát đã thông, ông ta cắp bạn vào hông lao ra...
Như con én liệng, ông nhẹ nhàng đáp xuống sân...
Sợ chủ lại bị tập kích, viên đội trưởng dừng lại không đuổi theo. Hai người lính bị đánh ngã lóp ngóp bò dậy lê bước đi ra ngoài. Vợ chồng quan Hành Khiển hoàn hồn, cám ơn viên đội trưởng rối rít. Ðám thích khách đột nhập vào Nhà quan hành Khiển người bị bắt, người tháo chạy. Trong sân nhốn nháo...
Thích khách thoát ra khỏi nhà từ cửa sổ đặt kẻ đang cắp trên lưng xuống, cả hai cùng chạy đến cạnh tường rào. Tường cao, ông ta lại nắm lấy hai bên hông của kẻ kia, nâng hất lên mặt tường, đoạn ông ta nhún người nhẩy lên theo...
Bên dưới, toán lính thấy có người nhẩy lên mặt tường, hô hoán chạy lại. Thích khách bình tĩnh, lại cắp ngang hông kẻ kia nhẩy xuống.
Bên ngoài tường rào, đã có một cỗ xe hai ngựa chờ sẵn. Hai người nhẩy lên, xe chạy, về phía bờ sông Hồng...
Phía sau, toán lính vẫn vừa chạy bộ, vừa phi ngựa hò hét rượt theo.
Leo lên hết bờ đê, hai người lột tấm vải đen che mặt, đó chính là bác Tạ và Hàn Than. Mệt mỏi, Hàn Than tỏ ra đuối sức đi không vững, lảo đảo chực ngã. Bác Tạ phải chạy lại dìu.
Ðòan người đuổi theo vẫn bám sát phía sau, đèn đuốc thắp sáng rực.
Bác Tạ thấy có cơ nguy, vôi cúi xuống cõng Hàn Than, thoát nhanh xuống chân đê, chạy một đọan nữa rồi lẩn vào bãi ngô, khom người chạy xế ra bờ sông. Thấy đã thoát xa khu vực nguy hiểm, bác ta đặt Hàn Than xuống, đứng lên một mô đãt quan sát...
Ðoàn quân lính rượt đuổi không thấy ai. bốn bề bạt ngàn là ruộng Ngô, họ dừng lại, thu quân trở về. Thấy đã yên tâm thoát được nguy hiểm, bác Tạ tiến đến chỗ Hàn Than nằm, đỡ cô ngồi dậy, nói : Bây giờ đã hết nguy hiểm, nhưng cần phải sang ngay bên kia sông, rồi đi khỏi kinh thành, càng xa càng tốt. Luẩn quẩn quanh đây, sáng ra là không thoát được với họ. Cháu tính sao ?
Hàn than mặt tái nhợt. Từ bé đến giờ, chưa từng bị nặng nhọc vất vả... bị rượt đuổi lại càng không. Giờ vừa thoát khỏi vòng nguy hiểm...kế hoạch lại bị thất bại, cô buồn bã : Cháu quá chủ quan, cố chấp... gây lụy cho Bác và anh em. Cháu thật ân hận !
- Thôi ! đừng suy nghĩ vẩn vơ nữa ! tất cả là do số mệnh đã sắp đặt, giờ nên nghĩ kế thoát thân, mọi chuyện hãy để đó, còn rừng xanh, lo gì thiếu củi đốt ! Cốt là giữ được mạng sống đã. Bác cho người chuẩn bị sẵn thuyền, chúng ta phải đi ngay. Nói xong dìu Hàn Than, đi về phía mép nước.
Ðêm đã về sáng, trời tối đen như mực. Hai bác cháu lò dò đi, chỗ gần mép nước đất nhấp nhô, Hàn Than thỉnh thoảng lại vấp ngã. Lát sau đến được bờ đất cao. Bác Tạ đưa hai tay lên miệng, làm tiếng chuột rúc. Ngay gần đây, phía trước mặt có tiếng rúc đáp lại. Từ trong đêm tối, dưới sông có ánh lửa lòe sáng, một con thuyền, có khoang mui che thấp thoáng. Hai bác cháu hướng đi tới. Một tấm ván từ trên thuyền gác lên bờ đất, hai bác cháu bước lên, chui vào trong khoang. Con thuyền rời bến, ngược giòng...
Tới ngã ba, sông Nhị Hà, con thuyền rẽ quặt vào sông Ðuống. Nước sông Nhị Hà đang lớn, đổ vào sông Ðuống. Xuôi giòng, con thuyền lao vun vút. Lúc này, người chủ thuyền mới từ bên ngoài đi vào. Theo sau là chàng trai, bưng mâm thức ăn, trên đặt chai rượu, ông ta vái bác Tạ, cung kính nói : Thưa chủ tướng ! Thưa cô nương ! Mời ngài cùng cô dùng chút điểm tâm cho ấm bụng ! Người trai bưng mâm nhẹ nhàng đặt xuống chiếc bàn lửng trên khoang thuyền. Bác Tạ tươi cười bảo : Cám ơn chú ! Mời chú cùng ngồi xuống đây, vừa ăn ta vừa nói chuyện. Chủ thuyền vâng lời, rót rượu cho hai người.
Vốn là cung nữ đã từng đi theo hầu Vua, tửu lượng của Hàn Than cũng khá, vả lại qua một đêm nguy hiểm, vất vả, cô thấy thèm rượu, và đói bụng. Mọi thứ được chủ thuyền chuẩn bị chu đáo, lại nóng sốt, rượu được cất bằng gạo nếp, đặc sản của vùng Kinh Bắc, nên cô uống và ăn rất ngon...
Rượu được vài tuần, nhìn trời, đã cuối canh ba, bác Tạ hỏi :
- Từ đây đến Lục Ðầu Giang còn bao nhiêu đường nữa ?
- Thưa ngài, cũng phải mất 2 canh giờ.
- Từ bến Lục Ðầu đi vào chùa Lệ Kỳ còn bao xa ?
- Ði nhanh cũng phải mất 3 canh giờ!
Bác Tạ im lặng ngẫm nghĩ, lát sau tiếp : Tôi có một đề nghị - Chú tìm một nơi nào an toàn, thuận lợi, ghé thuyền cho chúng tôi nghỉ tạm, qua ngày hôm nay, vừa tránh sự truy đuổi của quan quân, vừa lấy lại sức, sáng sớm ngày kia khởi hành, chọn gìờ đi sao cho tới bến Lục Ðầu vào giữa trưa, và từ đó tới chùa Lệ Kỳ trước lúc trời tối !
- Thưa Ngài được ! Chúng ta sẽ nghỉ ở bến Hồ. Ðây là quê tôi, ngài và cô nương hoàn toàn yên tâm !
Bác Tạ gật đầu. Chủ thuyền đi ra sắp xếp thực hiện kế hoạch. Hàn Than quay sang hỏi ông Tạ : Thế Bác sẽ đi đâu ? Cháu, định về tỉnh Ðông lánh tạm ít ngày.
- Lúc này về tỉnh Ðông không được. Luẩn quất xung quanh Kinh đô rất nguy hiểm. Bác sẽ đưa cháu tới chùa Lệ Kỳ. Chùa nằm ở chân dãy núi Phượng Hoàng, phong cảnh đẹp, địa thế hiểm trở... Quan quân của triều đình khó mà truy lùng tới được. Bác có người bà con đi tu ở đó. Cháu phải cải trang làm chú tiểu hoặc ni cô, đợi khi nào yên hàn, bác sẽ cho người xuống đón chắu về.
Thấy bác Tạ chu đáo. Hàn Than im lặng suy nghĩ. đoạn tiếp : Cám ơn Bác ! Ơn này cháu có dịp sẽ báo đền !
- Cháu đừng nói vậy ! Chỉ mong cho cháu thoát khỏi tai kiếp này là bác vui , thoả lòng, làm tròn lời hứa với cha mẹ cháu trước khi họ nhắm mắt !
Chủ thuyền lại quay vào. Hai Bác cháu ngừng trao đổi. Mâm cơm được tiếp thêm rượu, thức nhắm. Cuộc vui tiếp tục...
Trống canh năm từ trên chòi của chiếc điếm canh trên mặt đê vọng xuống, điểm từng tiếng chậm chạp. Phía xa, trên bờ đã lấp ló ánh đèn, Từ ngoài khoang thuyền, một thuỷ thủ nữa vào bẩm : Thưa ông ! đã tới bến Hồ. Mời ông và quý khách chuẩn bị lên bờ.
Chủ thuyền và ông Tạ đi trước. Hàn Than theo sau. Người trai đi sau rốt, ôm một chiếc tráp và chiếc bị cói. Ðoàn người lên khỏi bến, đi vào Làng. Ðến trước cổng một ngôi nhà to lớn, có tường gạch bao quanh. (Như nhà của một người có vai về, giầu có). Chủ thuyền thò tay qua lỗ tròn ở phía trên giật chuông, Bên trong có tiếng người hỏi vọng ra : Ai đó ?
- Tôi, Xã xệ đây !
Có tiếng lạch cạch mở khoá. Cánh cổng lim, mở ra. Ba người lọt vào. Chàng trai đưa chiếc Tráp và chiếc bị cói cho chủ thuyền, rồi quay lại, đi vào một ngõ khác.
Ông Tạ và Hàn Than được gia nhân đưa vào ở mỗi người ở một một phòng sát vách ngăn. Hai người được dẫn đi tắm rửa. Hàn Than thay quần áo, trang điểm. Họ đã biến thành hai cha con với thân phận khách của chủ nhân - từ Tỉnh Nam tới thăm viếng !
Ðể tránh mọi bất trắc, hai người ở lỳ trong phòng đến giờ ăn, có người bưng cơm đến tận nơi phục vụ, sau bữa ăn, lại ngủ lấy sức, chuẩn bị cho một chặng đường mới sắp đi !
7
Núi rừng trùng điệp...
Trên đường thiên lý, dẫn đến chân núi Phượng Hoàng.
Hai người, hai cha con ông lão. Cha chừng 60 tuổi. Cậu con trai chừng đôi mươi. Hai người lặng lẽ tiến đến trước cổng một ngôi chùa cổ. Trên cổng tam quan, đề năm chữ : ''Lệ Kỳ Cổ Am Tự ''.
Người cha - chính là ông Tạ, còn cậu con trai, là Hàn Than cải trang. Ðứng trước cửa tam quan ngần ngừ một chút. Cửa am đóng. Ở ngoài có treo một chiếc chuông nhỏ. Ông Tạ cầm chiếc dùi gõ chuông. Cửa mở. Chú tiểu chừng 15 tuổi hiện ra. Thấy khách lạ, chú tỏ vẻ ngạc nhiên, lễ phép hỏi : A di đà phật ! Thí chủ cần gì ?
- A di đà phật ! Tôi là thân nhân của sư Bác Vô Thường. Tôi muốn gặp sư Bác.
- Sư Bác đi vắng. Thí chủ chờ, tôi vào bẩm với Phương trượng. Chú tiểu quay vào, giây lát trở ra, nói : Phương trượng mời thí chủ vào nghỉ tạm trong chùa. Sư Vô Thường hai hôm nữa sẽ về.
Hai người theo chân chú tiểu đi vào một khu nhà nằm ở phía sau chùa. Một vị sư Bác đã chờ sẵn. Hai bên chào hỏi nhau. Vị sư tự giới thiệu tên là Vô Kỷ, sư Huynh của Vô Thường. Ông ta chỉ nhỉnh hơn Hàn Than ít tuổi. Phong thái có vẻ thư sinh, hơn là nhà tu hành. Sư Vô Kỷ đích thân dẫn Hai bác cháu Hàn Than đi xem nơi ăn, chốn ở của ngôi nhà khách, sau cùng, sư hỏi : Thí chủ còn cần gì nữa xin cứ nói !
- Tôi có câu chuyện muốn nhờ sư Bác – ông Tạ thăm dò, Vô Kỉ ngẩng lênn nhìn chăm chú Hàn Than, tiếp lời – Xin thí chủ cứ bày tỏ.
Ông Ta nhìn Vô Kỉ thoáng vẻ suy tư, đoạn tiếp: Vô Thường là thân nhân của chúng tôi. Nhưng đên đây không gặp, tôi không thể nán lại ở đây được lâu, không biết sư bác có thể giúp tôi được không ?
- A di đà phật ! chúng tăng là nhà tu hành, lấy việc phổ độ chúng sinh làm chính. Bãt cứ việc gì, giúp được chúng sinh, chúng tăng đều ráng sức, xin thí chủ cứ bày tỏ.
- Cám ơn sư Bác ! Thằng cháu của tôi đây vốn có duyên với cửa phật. Ngay từ bé, lúc đi học nó đã thông tuệ văn thơ... tôi muốn cho chắu đến đây tu thân tích đức để sau này phụng sự phật gia. Chẳng hay sư Bác có thể nói giúp với Phương trượng để cho con tôi được ở lại đây không ?
Vô Kỷ nhìn chăm chú Hàn Than, trong mắt ánh lên tia sáng long lanh đoạn quay sang từ tốn nói với ông Tạ: Thí chủ cứ yên tâm, bần tăng sẽ ráng sức, tin rằng Phương trượng sẽ thâu nạp. Nếu thực thí chủ cần phải trở lại tư gia thì cứ đi. Bần tăng sẽ thay sư đệ, sáng mai đưa tiểu huynh đệ lên tiếp kiến Phương trượng. Bây giờ xin cha con thí chủ nghỉ ngơi. Bần tăng đang dở chút việc, xin kiếu từ.
Vô Kỷ quay gót đi ra. Ông Tạ bảo Hàn Than : Bác phải trở về kinh thành ngay để giải quyết những việc tồn tại, không thể ở đây với cháu được. Cháu cứ yên tâm ! chắc chắn Vô Kỷ sẽ gíup chúng ta. Cháu cố gắng giữ kín thân phận, thỉnh thoảng, nếu có điều kiện, Bác sẽ lên thăm. Dùt lời, ông Tạ nắm tay Hàn Than từ biệt.
Hàn Than cố nén, nhưng vẫn không kìm được tiếng nấc và những gịot nước mắt chân tình tuôn trào. Nàng đưa cho bác Tạ gói vàng bạc châu báu, nói: Bác cầm lấy số vàng này, thay cháu tạ lỗi với anh em. Nếu ai bị tù đầy bác hãy dùng tiền này cứu anh em ra.
- Cháu cần giữ lấy phòng thân, có cơ dùng đến. Ông Tạ từ chối không nhận. Hàn Than ấn vào tay ông, giọng năn nỉ, chân thành - Xin bác thay cháu nói lời xin lội mọi người. Số vàng ngọc này cháu thật sự không cần đến. Bác hãy nhận thay cho tấm lòng của cháu.
Ông Tạ cầm gói vàng lòng bùi ngùi. Qua biến cố trong mấy ngày, cô đã xem ông như cha. Giờ phút chia tay, cô xúc động... Ông Tạ cũng cảm động không kém, mãi sau, buông tay Hàn Than, ông nói trong nghẹn ngào : Cháu đầy lòng nhân ái. Bác thay mặt anh em cám ơn ! Ráng chịu đựng, hy vọng bác chắu ta có ngày trùng phùng ! Dứt lời ông đi nhanh ra cửa. Bóng ông trải dài trên đường chiều của miền sơn cước !
8
Ðiện chính chùa Lệ Kỳ.
Ở ngoài cửa, hai ông Hộ pháp ngồi chễm trệ trên hai chiếc bệ. Một người mặt xanh, một người mặt đỏ, trông dữ tợn, tăng thêm vẻ trang nghiêm. Qua cửa chính, tới gian thờ. Trước bệ thờ, từng cấp từ thấp tới cao, có nhiều tượng phật... trên cao nhất, tượng phật bà quan âm nghìn mắt nghìn tay...
Trước bệ thờ, trải một tấm thảm đỏ. Trên đó có một tấm bồ đoàn, một chiếc mõ lớn. Phương trượng trụ trì chuà là một nhà sư già tên là Pháp Vân. Tóc, mi của Phương trượng trắng như cước. Nhà sư đang tụng kinh. Lát sau, bài kinh đã dứt. Phương trượng trở ra, về phòng nghỉ.
Sư Bác Vô Kỷ chờ sẵn. Nói với chú tiểu xin phép được vào tiếp kiến Phương trượng. Chú tiểu vào thưa. Nhà sư ngần ngừ... suy nghĩ... cuối cùng quay bảo chú tiểu : Con ra mời Vô Kỷ vào đây.
Chú tiểu ra. Vô Kỷ vào bái kiến. Thấy Vô Kỷ lúng túng chưa thốt ra lời, Phương trượng bảo : Ngươi có gì cần nói !
- Bạch sư phụ ! Hôm qua có người khách xưng là thân nhân của sư đệ Vô Thường, dẫn con trai tới đây xin Phương trượng cho con y được xuất gia đầu phật. Y có việc gấp phải đi. Con trai y hiện đang chờ ở ngoài, xin Phương trượng cho y được tiếp kiến !
- Ngươi ra mời y vào !
Vô Kỷ ra. Trở vào dẫn theo Hàn Than (đã cải trang). Nàng tiến đến trước mặt nhà sư, qùy xuống, bắt chước gịong của một thư sinh : Thưa Ðại sư ! tiểu sinh tự thấy có duyên với nhà Phật... xin Ðại sư cho được nương náu, sớm hôm kinh kệ... đặng trở thành chính quả !
Phương trượng nhìn Hàn Than chăm chú, lát sau nhà sư nhắm mắt... tiếng ông trầm, nhẹ, nhưng vang xa : Cửa phật là nơi thanh tịnh. Thí chủ vẫn còn nặng lòng trần, ta e rằng chốn này không phải là nơi thích hợp để nương nắu, xin thí chủ hãy đi tìm nơi khác ! Dùt lời, nhà sư xoay người, tỏ ra không còn chú ý đến xung quanh, thả tâm hồn vào việc tĩnh tọa.
Hàn Than nhấp nhổm nóng lòng định nài nỉ...
Vô Kỷ ra hiệu cho Hàn Than đừng làm phiền Phương trượng. Hàn Than đứng dậy, vái dài, đi giật lùi ra cửa. Vô Kỷ theo ra. Bỗng tiếng Phương trượng vang lên : Vô Kỷ ở lại !
Vô Kỷ ra hiệu cho Hàn Than về phòng trước, đoạn quay trở vào. Nhà sư già mở mắt, nhìn Vô Kỷ nghiêm khắc : Ðây là một người con gái, gỉa trai. Cô gái này lòng trần còn nặng, nết không cẩn nguyện, tính bén lẳng lơ. Tuổi còn trẻ trung, sắc đẹp lộng lẫy. Cho nàng ở lại, ta e lòng thiền không phải sắt đá, sắc đẹp dễ mê lòng người. Vả lại, nàng vừa gây họa ở kinh thành... cái họa oan nghiệt e rằng còn dài... Hảy bảo nàng ta đi đi!
Từng lời của Phương trượng làm Vộ Kỷ xửng sốt, trên nét mặt Vô Kỉ thay đổi liên tục. Nhìn thấy diễn biến của đồ đệ, Sư phụ Pháp Vân tiếp : Nên từ chối ! Ðể nàng ở lại, sau này con sẽ hối không kịp !
- Thưa sư phụ ! con đã hứa với cha nàng - Vô Kỷ hấp tấp - vả lại, nàng là thân nhân của sư đệ Vô Thường. Ðã đến đây, ắt có nguyên do... Phật đã dậy rằng, ''cứu một mạng người hơn xây tháp cửu trùng đài'', nỡ nào đuổi nàng đi ?
Nhận thấy trong thâm tâm Vô Kỷ đã quyết muốn giữ Hàn Than lại, Phương trượng lắc đầu... Lát sau ông mới lên tiếng, lần này gịong nói âm nhu, không còn gay gắt như trước : Ngươi hãy về suy nghĩ và tự quyết định ! Ta đã nói hết lời rồi ! đoạn đứng dậy rời điện, đi về phòng trai giới..
Vô Kỷ thất vọng, trở ra.
Hàn Than đã đứng chờ ở cửa. Vô Kỷ mở cửa, Hàn Than vào theo. Vô Kỷ tiến đến chiếc ghế đẩu, mệt mỏi ngồi xuống. Hàn Than lặng lẽ ngồi theo ở chiếc ghế đối diện. Trên khuôn mặt xinh đẹp của nàng ánh lên nỗi buồn. Hồi lâu Vô Kỷ mới khó nhọc cất tiếng : Ta đã hiểu tất cả, đã làm những gì cần làm, nhưng Phương Trượng không nghe...
- Xin người hãy giúp tôi ! Tôi không còn đường chọn. Hàn Than nói trong nỗi tuyệt vọng.
- Thấy người mắc nạn mà khoanh tay đứng nhìn để khỏi liên lụy là hành động của kẻ bất nhân. Ta không thể để nàng ra đi lúc này ! Nàng cứ ở đây, ta sẽ tiếp tục thưa với Phương trượng, hy vọng rằng sư phụ sẽ chuyển ý - Vô Kỷ tỏ ra cương quyết.
- Cám ơn người ! Xin hãy nhận ở thiếp một lạy ! - Hàn Than tiến đến qùy trước mặt Vô Kỷ khấu đầu, tiếp : Ơn này thiếp có dịp sẽ trả !
Vô Kỷ cúi xuống nâng nàng dậy. Hai tay nắm tay, mắt nhìn mắt đắm đuối !
Ðêm về khya!
Phương trượng trụ trì chùa Lệ Kỳ đi đi lại lại trong phòng, suy nghĩ lao lung... lát sau ông thở dài, dừng lại, vẻ mặt thay đổi, như quyết định một vấn đê gì đó đoạn thu dọn một số sách vở, đồ dùng cá nhân bỏ vào chiếc khăn vuông gói lại. Lấy giấy viết mấy hàng... xong ! Ði ra hành lang, đến một căn phòng nhỏ, nằm ở phía cuối gõ cửa. Một người lão bộc xuất hiện. Phương trượng ra hiệu, người lão bộc quay vào phòng, quẩy một gánh lên vai, đi theo Phương trượng. Tới một chỗ ngoặt, hai chú tiểu nữa, trên vai quẩy gánh cũng từ trong bụi tiến ra nhập đoàn. Ðoàn người rời khỏi chùa, ra đi trong đêm khuya. Họ đi theo hướng con đường dẫn lên đỉnh núi Phượng Hoàng.
Bóng họ mờ dần rồi hoà lẫn trong sương đêm
9
Chùa Lệ Kỳ trong ánh ban mai !
Vô Kỷ tiến đến trước cửa phòng nghỉ của Phương trượng. Gõ cửa. Bên trong im lặng. Thấy hiện tượng lạ, khác với mọi ngày - Phương trượng thường dậy sớm - Vô Kỷ đẩy cửa đi vào. Bên trong vắng lặng. Căn phòng vẫn tinh khiêt, ngăn nắp. Vô Kỷ nhìn thây trên bàn để bức thư. Cầm lên đọc... nét mặt thay đổi rồi chuyển sang vui mừng, vội quay gót, lật đật trở về nhà khách.
Hàn Than đón Vô Kỷ ở cửa, nét mặt buồn bã.
Vô Kỷ vào trong phòng, đóng cửa cẩn thận đoạn nói trong hơi thở gấp : Sư Phụ có việc đi xa... cho phép ta được quyết định mọi chuyện ở Chùa... Nàng có thể yên tâm ở lại, không còn gì phải lo ngại nữa !
- Thật vậy ư ? Chàng đừng dối thiếp nhé !
- Thật ! Chuyện quan trọng như vậy, ta nào dám dối nàng. Vô Kỷ dứt lời nhìn Hàn Than đắm đuối. Như có sức hút vô hình, chân Vô Kỷ bước chầm chậm tới phía Hàn Than... Nàng chẳng những không lùi, mà cũng từ từ bước tới... hai tay đưa ra đón Vô Kỷ... chỉ còn một đọan ngắn, cả hai lao vào ôm chầm lấy nhau.
...
Ðêm !
Trời quang... Trăng sáng vằng vặc.
Ở vườn sau chùa Lệ Kỳ.
Dưới những tán cây, bên cạnh những khóm hoa, một bàn rượu bày sẵn. Hàn Than ăn mặc giản dị, theo trang phục của ni cô nhưng trông nàng rực rỡ như tiên nữ giáng trần. Từ sau khi Phương Trượng Pháp Vân ra đi, nàng và Vô Kỷ ngang nhiên sống với nhau như một cặp vợ chồng ở tuần trăng mật ! Hai người thường tổ chức những buổi tối ngày rằm trăng sáng, ngâm vịnh thơ phú...
Hôm nay ngày rằm tháng giêng, tết nguyên tiêu. Theo thường lệ Vô Kỷ cho bầy tiệc để hai người thưởng nguyệt. Hàn Than ôm chiếc đàn Tỳ bà. Nàng dạo mấy ngón, đoạn cất gịong ngâm :
MÂY NÚI
Bên trời dặm nhạt không thường,
Ráng chiều mưa sớm, bốn phương đi về.
Sư lười, Tiểu cũng lười ghê,
Siêng năng khép cửa bồ đề ấy ai ?
Vô Kỷ cất tiếng ngâm tiếp :
MƯA NÚI
Rào rào một trận mưa rơi,
Ðầu Non ngọc rụng, lưng Trời sao sa,
Nước xô hơi lạnh vào nhà
Buồng sâu quạnh vắng, đêm tà tà canh.
Hai người thay nhau đối vịnh từng cảnh :
TRĂNG NÚI
Sau Rừng khí sáng lên cao,
Long lanh gương bạc gác vào đỉnh non.
Bóng soi mát rượi tâm hồn,
Lên lầu Nam, lọ phải còn tốn công...
...
CHIM NÚI
Khói mây ngày tháng thong dong,
Kêu trong sắc núi, vờn trong mây chiều.
Tha qủa chín, đậu đồi kiêu...
Bên rừng lá rậm, dập dìu liệng quanh.
......
(Tãt cả những bài thơ này đều lấy từ bản dịch của Trúc Khê Ngô văn Triện...) .
Hai người cứ thi nhau, hết người này ngâm, đến kẻ kia vịnh.... mà khúc ngâm vịnh nào cũng tuyệt diệu, tưởng chừng trong họ có một kho văn thơ, không thể nào cạn...
Tháng ngày dần trôi.
Thấm thoát đã được nửa năm...
Một buổi ban mai !
Cây rừng nở đầy hoa.
Trên cành chim hót, dưới nước suối trong, cá lội tung tăng... Hàn Than thong thả đi dạo trên bờ suối, hai mắt nhìn đăm đăm về phương trời xa xăm, nơi đó là hướng kinh thành Thăng Long. Sắc thái trông có vẻ tièu tụy hơn so với ngày mới đến...
Vô Kỷ xuất hiện ở đằng sau, Hàn Than vẫn không hay biết ! Vô Kỷ vẫn nhẹ bước tiến lại. Một bước chân dẫm lên chiếc cành cây khô phát ra tiếng động, Hàn Than giật mình quay lại. Vô Kỷ dơ tay nắm lấy tay Hàn Than, lo lắng hõi :
- Nàng làm sao thế ? Không được khỏe ư ?
- Mãy hôm nay, Thiếp thấy mệt mỏi !
- Ðể ta đi mời thầy lang về xem bệnh cho nàng ! Vô Kỷ quàng tay đở dìu Hàn Than. Ði được vài bước, nàng bước không nổi, qụy xuống, Vô Kỷ phải bồng nàng trên tay, đưa về phòng nghỉ...

Hàn Than nằm mê mệt. Ông Lang thuốc đang xem mạch. Lát sau đứng dậy. Vô Kỷ lo lắng hỏi : Thưa thầy ! Bệnh tình của nàng ra sao ?
- Chúc mừng Ông ! Bà nhà đã có thai ở tháng thư 3. Ðó là bệnh của những người có thai lần đầu... đây là thang thuốc bổ, uống vào sẽ khỏe mẹ khỏe con. Ông cho người đi bốc về, sắc cho Bà uống theo chỉ dẫn...
Thầy Lang đưa cho Vô Kỷ tờ đơn, rồi từ biệt.
Vô Kỷ quay ra gọi bà Vãi gìa. Bà vãi xuất hiện, Vô Kỷ bảo : Vãi trông nom săn sóc nàng, tôi đi ra Trấn lấy thuốc ! Bà Vãi vâng lời. Vô Kỷ tất tả, bóng ông khuất sau rặng cây tùng, trên con đường tắt, phía sau chùa, dẫn xuống phố Núi.

(Xem tiếp phần 3)
Viết nhận xét
  Tên gọi [Đăng ký]
  Mật khẩu (Khách không cần mật khẩu)
  Địa chỉ web
  Email
OpenID Hình vui