Tác giả/Tác phẩm
Tìm kiếm
Quick Login
Lịch
Thống kê
2 Mar.2010

Oan oan tương báo (Phần 3) Không rõ

Tác giả: Admin   Phân loại:Truyện   
  Lớn | Vừa | Nhỏ

Truyện Phim (Thể loại Kinh dị)
Lê Xuân Quang

(Tiếp theo và hết)

10

Một tốp quan quân đi lên chùa theo con đường chính.
Ðến trước cổng Tam quan cả đoàn dừng lại. Một người lính gõ chuông, chú tiểu ra mở cổng. Viên Ðội chỉ huy tóan lính tiến đến, nói như ra lệnh : Chú vào báo với Phương Trượng, có quan quân của triều đình đến, yêu cầu Phương Trượng ra tiếp kiến !
- Thí chủ đến không phải lúc rồi ! Phương Trượng có việc đi xa, hiện không có ở đây.
- Vậy mời Sư Bác Vô Thường, hay Vô Kỷ cũng được !
- Cả hai vị hôm nay cũng bận, không tiếp khách, Xin thí chủ trở về, khi khác đến ! Nói xong, chú tiểu định đóng cửa (chú được dặn dò như thế). Hai người lính xông đến chặn lại, quắc mắt, chú tiểu sợ sệt. Viên Ðội nói rành rọt : Chúng ta được lệnh của triều đình đến đây bắt tên tội phạm, chú không được ngăn trở ! Vừa lúc sư Vô Thường thấy ngoài cổng ồn ào, vội đi ra. Thấy vậy, viên Ðội tiến đến, Vô Thường tỏ vẻ kinh ngạc hỏi : A di đà phật ! chúng tăng có điều gì thất thố mà triều đình đến làm khó dễ ?
- Ðại sư nghe đây : Triều đình nhận được mật báo, nhà chuà chứa chấp tội phạm, tên ả là Hàn Than. Chúng ta thừa lệnh của Sở quân cơ đến đây bắt y Thị về trị tội. Xin Ðại sư đừng ngăn trở e rằng mang tiếng cửa phật can thiệp vào công việc của đời.
- Thí chủ nói vậy làm chúng tăng kinh ngạc. Trong chùa có nhiều tăng ni, tiểu đồng... chẳng có ai tên là Hàn Than... Nhưng theo di mệnh của tổ sư Ðại Ðức, người sáng lập ra Am cổ tự Lệ Kỳ, từ đời Lý. Đã có sắc phong: Chùa được miễn tất cả những ràng buộc về pháp luật của chính quyền... trừ trường hợp đích thân Hoàng đế có chiếu chỉ. Chẳng hay Thí chủ có mang theo không ?
Thấy nhà sư nói vậy, viên Ðội giật mình suy nghĩ... gã chỉ thừa hành. Gã cũng đã đọc sử, biết rằng, dưới thời nhà Lý đạo Phật được coi là quốc Ðạo... có thể lời nói của sư Bác Vô Thường là đúng, Nhưng gã không hiểu, dưới triều này... đạo luật đó còn được ứng dụng nũa không ? Sợ hành động thất thố, bị trọng tội, gã đành đánh bài hoãn binh, về hỏi cho rõ. Nghĩ vậy, quyết định nói dối để có thời giờ xoay sở, gỡ thể diện : Tãt nhiên là có chiếu chỉ. Ta sợ tội phạm tẩu thoát nên đi vội, bỏ quên... giờ cho người về lấy. Nói đoạn, quay sang bảo viên phó Ðội : Ngươi cho quân bố phòng xung quanh chùa, nội bất xuất, ngoại bất nhập, không để tội phạm chạy thoát, chờ ta trở lại. Viên phó Ðội thi hành mệnh lệnh ngay !
Sư Vô Thường bình tĩnh quay gót.
Chú tiểu đóng cổng. Mấy người lính định cản trở chú tiểu, viên phó Ðội ra hiệu, đám lính dãn ra!
Trong phòng Hàn Than.
Bà Vãi gìa đang giúp Hàn Than mặc thêm áo. Căn phòng trông ra cổng chính. Nghe tiếng ồn ào, Hàn Than tiến đến bên cửa sổ, nhìn thấy diễn biến ở bên ngoài. Cô bảo bà vãi ra xem có chuyện gì, Vãi vâng lời. Lát sau trở lại nói hấp tấp : Nguy rồi cô nương ơi ! Quan quân cho lính tới bắt cô về trị tội ! Sư Bác Vô Thường đã tìm kế hoãn binh... Sư Vô Kỷ lại chưa về... làm sao đây ?
Ðược bà Vãi già thông báo cho biết tình hình, Hàn Than thoắt lo sợ, thừ người suy nghĩ. Nàng lẩm nhẩm, giọng mơ màng ’’ Giờ đã điểm...’’, đột nhiên trở nên tỉnh táo hẳn. Nhìn toán lính lố nhố đứng ngoài cổng, Hàn than ớn lạnh, rùng mình, tự nhủ lương tâm: ‘’Bọn chúng đã biết tung tích của nàng. Nếu bắt được triều đình sẽ khép tôị. Không biết tai họa khôn lường đến đâu sẽ ấp xuống ngôi chùa nhỏ bé và những tăng nhân?Nghĩ đến Vô Kỉ và phương trượng chùa - biết rõ tai họa cho chùa nếu chứa chấp tội phạm của triều đình - vẫn làm ngơ, vẫn giang tay cứu giúp, bất chấp phật quy cho nàng trú ngụ và làm điều nàng thích... Cảm cái ơn của mọi người trong chùa khoan thai độ lượng không một ai nỡ ghét bỏ. Giờ đây, trước cơn nguy biến, Nàng không thể ích kỉ bỏ mặc hậu qủa do chính nàng gây ra, ngôi chùa đã có hàng mấy trăm năm, danh tiếng vang lừng một thuở sẽ tan thành mây khói. Vô Kỷ, Vô Thường sẽ mang tội là bao che cho tội phạm, sẽ bị chu di tam tộc, toàn bộ tăng ni trong chùa sẽ bị chém đầu...
Hàn Than suy nghĩ - Nếu không đi, quan quân tìm cách vào chùa sẽ bắt được nàng. Nhưng đi đâu, bằng cách nào? Nàng tự hỏi và tự trả lời - Hết đường. Tứ phía chùa đã bị vây chặt. Sau một hồi toan tính, Hàn Than thấy lòng mình vơi đi nỗi sợ. Một ý nghỉ vụt ra, ánh lên... Nàng quay sang bảo bà Vãi : Cám ơn Vãi lâu nay đã chăm sóc cho tôi ! ơn ấy tôi nguyện sẽ có lúc báo đền. Bây giờ tôi cần chuẩn bị để rời khỏi chùa... khỏi gây lụy cho mọi người... Vãi đừng cho ai vào quấy rầy tôi nhé. Dứt lời, Hàn Than vào trong phòng của Vô Kỷ, đóng cửa.
Bà Vãi tần ngần nhìn theo...
Dinh thự của quan Hành Khiển Ngụy Nhược Chân.
Viên đội đứng ngoài cửa xin được vào yết kiến. Quan Hành Khiển đang ngồi đọc Văn Thư. Bà vợ đứng bên cạnh, gia nhân vào báo, bà vợ tươi nét mặt, thay chồng hạ lệnh : Cho anh ta vào ngay.
Thấy viên Ðội vào, Bà vội hỏi : Thế nào, đã giải Hàn Than về đây chưa ?
- Thưa Tướng quân, thưa Phu Nhân ! Lẽ ra tiểu nhân đã giải được Y thị về, nhưng vị sư trụ trì nói rằng, nhà Chùa được Hoàng đế Nhà Lý cho phép thoát ly trần tục không chịu sự ràng buộc của pháp luật... trừ phi có chiếu chỉ của thánh thượng. Tiểu nhân không hiểu thế nào, sợ hành động hàm hồ gây tôị, không dám tùy tiện, phải trở về xin ý kiến. Tuy nhiên tiểu nhân đã cho bao vây chặt các ngả... tin rằng bắt y thị không có gì khó khăn !
Trong khi Quan Hành khiển chưa kịp lên tiếng, bà vợ đã xồn xồn : Ngươi thật vô dụng hồ đồ ! Có thế mà cũng không hiểu. Chùa Lệ Kì được hưởng ân huệ của triều vua trước, đó là quy định, luật lệ của triều đại cũ. Còn Ðây là triều đại mới... Bất cứ người nào sống trên đãt nước này, ăn cơm gạo, uống nước, hít thở không khí của nước đại Việt - đều là thần dân của của Ðại Vương. Ðều phải có nghĩa vụ thực thi pháp luật do đương triều đặt ra. Kẻ nào muốn thoát ra khỏi khuôn khổ, là phạm tôi khi quân sẽ bị chu di! Ngươi hãy trở lại ngay chùa Lệ Kỳ, bắt bằng được Hàn Than về đây. Nếu mấy tên cuồng tăng kia mà ngăn cản, cứ bắt luôn cả chúng, giải về trị tội một thể rồi cho san phẳng chùa ngay.
Quan hành khiển miệng ấp úng như ngậm hạt thị.
Viên đội giùng giằng chờ lệnh của quan ta chưa chịu lui. Bà vợ thấy vậy tru lên: Sao ngươi chưa đi, còn chờ gì nữa?
- Da! tiểu nhân đi ngay ạ ! dứt lời vội quay gót lui ra.
12
Vô Kỷ mồ hôi nhễ nhại, vai đeo chiếc bị cói, trong đựng thuốc và những vật dụng cho người mang thai con so, tất tả đi về lối đường chính. Từ xa, nhìn thấy lô nhô bóng quân lính, ông lấy làm lạ, rảo bước. Vừa đến trước cổng chùa, hai người lính xông ra cản lại. Vô Kỷ cự nự : Tôi về chùa, tại sao các người lại ngăn cản ?
- Người là ai, Ở đâu đến ? Lệnh của trên : Nội bất xuất, ngoại bất nhập !
- Tôi là Vô Kỷ, trụ trì tại chùa này !
- Vậy hả ? đi nhanh lên ! Không được ra ngoài nữa đó !
Vô Kỷ vừa qua cổng, chú tiểu đã chạy lại báo : Sư Vô Thường mời Ðại sư đến ngay !
Hàn Than thay bộ đồ nâu sòng bằng bộ đồ nàng vẫn mặc trong khi tiếp khách ở những buổi tụ tập ngâm vịnh hồi còn ở Kinh đô. Nàng trang điểm lộng lẫy như những ngày theo Hoàng thượng đi du ngoạn. Trang điểm xong, tiến đến trước gương soi ngắm, mỉm cười, đoạn đến bên bàn, lấy cây bút, viết, cho vào bì thư, để trên bàn. Mọi việc xong xuôi, Hàn Than thắp ngọn nến, mở cửa hầm đi xuống. Đây là căn hầm kiên cố, cất dấu những tài sản qúy của sư trụ trì. Sau khi đóng cửa, ngụy trang cẩn thận, mở tiếp cửa đi vào căn phòng – nơi vẫn cùng Vô Kị ân ái - cầm chiếc ghề đẩu, đặt dưới chiếc xà nhà, cầm giải lụa, một đầu buộc vào quai chiếc ấm chuyên, tung lên xà nhà, kéo xuống, luồn chéo rút lên... xong, nàng đứng lên ghế đẩu, đút đầu vào chiếc thòng lọng...nhắm mắt...
Vô Kỷ ngạc nhiên. Thấy Sư Đệ đang đợi mình vẻ mặt xúc động, lo lắng... Chờ Sư Huynh vào hẳn trong nhà, đóng cửa gài then cẩn thận, Vô Thường nói vội vã : Quân lính của triều đình đến đòi bắt Hàn Than, Đệ đã tìm cách câu giờ chờ Huynh về... chỉ kéo dài được một vài ngày... đệ cùng cho ý kiến giải quyết !
- Cám ơn đệ ! Hàn Than đang ốm, ta về cho nàng uống thuốc... đêm nay sẽ đưa nàng đi. Khi ta vắng mặt, Sư đệ thay ta trông nom mọi việc.
- Sư Huynh yên tâm ! Đệ sẽ lo chu tất !
Hàn Than đüa đầu vào chiếc giây thòng lọng, nàng ngước nhìn lên trần, đôi mắt sáng rực... đoạn thốt lên: Chàng ơi ! Thứ lỗi cho thiếp. Thiếp chờ chàng nơi tuyền đài...
Chiếc ghế đẩu đổ xuống phát ra tiếng động khô khốc...
Bên ngoài, bà Vãi như linh cảm thấy điều gì chẳng lành, giật thót người nhưng ngơ ngác không biết điều gì đã xẩy ra...
Vô Kỷ hối hả đi về phía khu nhà phía sau chùa.
Bước chân vào, bà Vãi gìa đang bồn chồn đi đi lại lại. Thấy Vô Kỷ, bà định tường thuật, Vô Kỷ ngăn lại : Tôi đã rõ mọi chuyện ! Hàn Than đâu ?
- Cô Nương vào trong phòng ngài trước đây một canh giờ, chờ ngài trong đó, dặn tôi không cho ai vào quấy rầy !
Vô Kỷ lật đật đến đẩy cửa. Bên trong khoá trái. Bà Vãi gọi : Cô nương mở cửa ! Ngài Vô Kỷ đã về ! Bên trong vẫn im lặng. Vô Kỷ lấy sức toàn thân xô vào... cánh cửa bật tung : Không thấy bóng Hàn Than. Trên bàn có bức thư, Vô Kị đọc, hốt hoảng mở nắp hầm: Hàn Than treo lơ lửng trên dải lụa, Khuôn mặt nàng tím ngắt, lười thè quặt sang bên mép. Làn gió bên ngoài ùa vào làm cái xác đung đưa...

13
Mùa hè. Hoa nở đầy cành. Chim hót líu lo...
Một căn nhà nằm ở góc rừng. Trong nhà để một chiếc quan tài. Sư Vô Kỷ mặt mũi hốc hác, tiều tụy... ôm chiếc quan tài. Chốc chốc lại rên rỉ : Em ơi ! sao nỡ bỏ anh !...
- Vì sao mà Em đã chết oan uổng ? Kẻ độc ác ! quân giết người. Vợ ta đã tìm tới nơi đây để làm lại cuộc đời mà chúng bay cũng không tha. Anh sẵn lòng theo em để em khỏi vò võ một mình nơi chín suối. Nếu có linh thiêng, hãy về đưa anh đi theo. Em đã chết, trên cõi đời này đối với anh chẳng còn ý nghĩa gìa nữa!...
...
Có tiếng động ở ngoài cửa...
Vô Kỷ ngẩng mặt nhìn ra...
Hàn Than đang đi vào. Nàng tiến đến...Vô Kỷ đứng dậy chạy ra, hai người ôm lấy nhau, như mọi cặp tình nhân lâu ngày xa nhau bây giờ gặp mặt. Vô Kỷ dìu Hàn Than đến chiếc giường tre, đặt trong góc nhà. Hai người ngả người nằm xuống. Hàn than ôm lấy đầu Vô Kỷ, áp vào ngực mình, khóc, nói : Thiếp buổi trước ngàn dâu xế bóng, được nương nhờ chốn cửa Phật. Ðáng tiếc thay, chưa dứt lòng trần... còn vương nợ oan nghiệt... may gặp chàng, thiếp tưởng quên đi tất cả để cùng nhau chung hưởng hạnh phúc đến thuở đầu bạc răng long. Nào ngờ nghiệt oan còn nặng, kẻ thù không buông tha, khiến thiếp phải lấy cái chết để báo đền ơn mưa móc mà chàng và trời phật ban cho. Giờ nơi suối vàng lạnh lẽo, oan nghiệt chất chồng... dục vọng báo thù nung nóng. Thiếp xin chàng hãy theo thiếp về nơi tuyền đài, để thiếp nương nhờ Phật lực... thác hoá đầu thai... trả cho xong món nợ oan gia kiếp trước !
- Ðược , ta cũng đã mong được như thế từ lâu ! Vì nàng, ta nguyện sẽ làm hết sức mình...
- Cám ơn chàng. Thế là thiếp đã thoả lòng, không còn ân hận gì nữa. Chúng ta hãy vui đi... hãy tận hưởng... trước khi bước vào một cuộc đời mới...
Hai người tiếp tục ân ái ngày càng cuồng nhiệt!
Ngoài trời nổi cơn giông bão... Quan tài bật nắp...từ trong bay ra một vệt trắng... Hai người trên giường buông nhau, dắt tay nhau đi theo...
Sãm chớp đùng đùng, gío dật, đất rung... mưa như trút nước.
Kinh thành Thăng Long chìm trong mưa bão. nhiều nhà đổ, cây trên đường ngổn ngang.
Trong lâu đài của quan Hành Khiển Ngụy Nhược Chân. Phu nhân đang ngủ bỗng kêu thét lên, bật người, mồ hôi đầm đìa trên mặt. Thấy vợ như vậy, Quan Hành Khiển lo lắng hỏi han. Hồi lâu tỉnh lại, bà kể : Thiếp chiêm bao thấy có hai con rắn lớn, dài ba trượng quấn lấy thiếp, cắn vào hai mạng sườn, thiếp vừa đau, vừa sợ vùng chạy mà không thoát, vừa lúc phu quân lay gọi. Bây giờ mạng sườn thiếp hãy còn đau. Nói xong bà cầm tay chồng đặt vào chỗ mà bà cho là hai con rắn vừa cắn mình - mặt vẫn còn nhăn nhó. Ông chồng cũng chiều vợ để tay nhưng chẳng nhận thấy điều gì khác lạ, nên an ủi vợ cho qua : Có lẽ phu nhân yếu người, nên mơ huyễn hoặc... thôi ngủ đi, sáng mai ta sẽ cho mời thầy thuốc tới bốc thuốc. Uống vào sẽ khỏi !
Bà vợ nằm xuống... thao thức... hình ảnh hai con rắn vẫn luẩn quất đâu đây...
Ba tháng sau, thầy thuốc khám báo tin phu nhân đã mang thai. Quan Hành Khiển xiết đỗi vui mừng...
Một năm sau.Phu nhân đến kỳ sinh nở.
Bà sinh đôi được hai cậu con trai. Cả nhà vui mừng. Hai đứa trẻ được nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa. Hai cậu thông minh đĩnh ngộ lạ thường. lên một tuổi đã biết nói. Lên ba đã biết đọc biết viết. Lên năm thơ phú đã làu làu... tiếng tăm hai cậu thần đồng nổi lên như cồn. Hai vợ chồng Quan Hành Khiển vui mừng khôn tả. Quan đặt tên cho đứa lớn là Long Thúc, đứa bé là Long Qúy...
Hai đứa bé lớn lên trong niềm vui mừng hãnh diện của cha mẹ...
14
Mười lăm năm sau !
Hai công Tử Long Thúc, Long Qúy giờ đã ra dáng trưởnh thành.
Cha mẹ rước thầy về dậy hai con học. Mỗi người được bố trí ở một căn phòng riêng, bài trí sang trọng. Căn phòng ở lầu hai, trông ngay ra đường phố ! Hàng ngày, hai anh em lên giảng đường (cũng là một phòng rộng trong toà lâu dằi này) nghe thầy giảng, hết giờ lên lớp, hai anh em lại trở về tự học ở trong phòng mình... cứ đến giờ Tý, hai cậu lại gài cửa phòng đi ngủ... gia nhân ít thấy hai công tử đi ra ngoài. Chỉ những ngày nằm, mười tư, vào tuần trăng sáng, hai công tử mới dắt nhau đi về phía Hồ Tây...
Một buổi trưa mùa hè.
Trời nóng nực. Nắng chang chang. Người đi lại trên đường phố hối hả, ai cũng muốn đi cho nhanh, về nhà vào chỗ rợp để tránh nắng.
Quan Hành khiển ngồi đọc sách trên lầu, phòng của ông nằm gần phòng của hai con trai. Ông cũng ngồi hóng gío để giải cơn nhiệt. Từ phía xa, một Ðạo sỹ đang tiến đến phiá nhà mình. Ðạo sỹ đầu trần, dép cỏ, cầm đọan trúc làm cây gậy chống. Khi ngang toà lâu đài, tự dưng ông dừng lại tiến lên ngắm nhìn...lùi lại ngiêng ngó... Ðạo sỹ định đi, nhưng lại không đi được... như có gì kéo chân ông lại. Lát sau, ông ta súyt xoa : Lạ thay ! Toà lâu đài như thế kia, mà rồi sẽ thành cái vực của Thuồng Luồng... Ðáng tiếc ! Ðáng tiếc !...
Quan Hành Khiển nghe thấy vậy, nghi hoặc lật đật chạy xuống mời đạo sỹ vào chơi. Ðạo sỹ từ chối nói rằng có việc bận phải đi. Quan gặng hỏi về lời vừa nói là có ý gì ? Ðạo sỹ nghiêm sắc mặt từ chối, nói rằng mình đang nghĩ tời một câu văn, ở trong một câu chuyện mới viết, buột miệng đọc ra chứ không dám ám chỉ nhà Quan. Vừa trả lời, Ðạo sỹ vừa ngó ngiêng, ra tuồng sợ ai nghe thấy... Thấy hành động của Ðạo sỹ qúai lạ, Quan Hành Khiển xin lỗi, để Ðạo sỹ đi, đoạn trở lên nhà, cải trang bí mật đi theo. Ðến trước cửa một quán trọ cuối kinh thành, Ðạo sỹ bước vào, Quan Hành Khiển theo sau. Ðạo sỹ vừa ngồi xuống đã thấy người chủ toà lâu đài cũng kéo ghế ngồi theo. Ðạo sỹ không có vẻ gì là khó chịu, nói : Ngài thật thông minh. Sở dỹ tại đó, tôi không thể nói rõ được là vì trong nhà ngài đã có yêu quái ! Nhìn khí sắc, tôi biết chúng phép thuật rất cao, chúng ở trong nhà ngài đã lâu, chỉ còn không bao lâu nữa tai họa sẽ phát tác, cả nhà ngài sẽ không còn một mống ! Chẳng hiểu đó là nghiệp báo kiếp trước, hay oan gia kiếp này của ngài...
- Xin Thầy hãy vì lòng nhân đạo, ra tay cứu giúp chúng tôi thoát tai kiếp này !
- Trừ được chúng, chỉ có một người, đó là Ðại sư Pháp Vân, trụ trì ở chùa Lệ Kỳ. Những người khác chớ có mời, họ không đủ pháp thuật, mời đến, chỉ làm mồi cho lũ thuồng luồng mà thôi.
- Nhưng lũ quỷ này là ai ? xin thầy cho biết cụ thể ?
- Muốn biết mặt chúng không khó, nhưng ngài phải bí mật... nếu hở ra, tai họa sẽ đến ngay. Ngài hãy về chuẩn bị... làm như thế này... thế này... - Ðạo sỹ ghé tai Quan nói nhỏ - khi thấy tôi gõ vào chiếc sênh này, nói huyên thuyên... Chính nó là con qủy biến hình đó ! Quan HK cám ơn hứa sẽ làm theo. Họ hẹn ước ngày giờ thực hiện kế hoạch...
Phân trang [1] [2]
Viết nhận xét
  Tên gọi [Đăng ký]
  Mật khẩu (Khách không cần mật khẩu)
  Địa chỉ web
  Email
OpenID Hình vui