Tác giả/Tác phẩm
Tìm kiếm
Quick Login
Lịch
Thống kê
6 Jun.2013

MỘT THỜI ÐỂ NHỚ
 
Truyện ngắn
LÊ XUÂN QUANG
- Này, ông chủ, bán cho em bộ quần áo thể thao kia.
Quầy hàng bán quần áo hôm nay vắng khách, ông chủ đang chăm chú gọi điện thoai chưa ngửng lên. Khách mua miệng nói nhưng không chỉ bộ thể thao nào, mà đăm đăm nhìn ''ông chủ''.
Ông chủ chừng 50 tuổi, cao, to, chải chuốt, ăn vận lịch sự . Hình như có linh cảm về giọng nói của người khách - Vội cúp máy, ngửng lên. Khi chủ - khách nhìn nhau, từ trạng thái đăm chiêu, nghiêm nghị, ông đột ngột bật dậy lao về phía người khách, thốt lên đầy ngạc nhiên: Thanh Nga? Có đúng là em không? Trời ơi! sao em lại ở đây? - Vừa nói, vừa dang tay ôm Nga đoạn nắm lấy hai bờ vai của người đàn bà ghì mạnh. Nga cũng từ trạng thái lãnh đạm chuyển sang xúc động, giọng nghẹn ngào: Anh Văn! Ðúng em đây! Anh... anh... 
Niềm hân hoan kéo dài chừng vài phút, Nga chủ động gỡ tay Văn, ngẩng nhìn, giọng vẫn lạc đi:
- Em không ngờ... lại tìm được anh... Có lẽ cái duyên của bọn mình chưa hết nên vẫn còn cơ hội gặp nhau. Văn gật đầu nhắc lại – đúng... số mệnh... Do số mệnh sắp đặt, họ đến với nhau hơn 20 năm trước trong một hoàn cảnh đặc biệt... Hôm nay lại gặp nhau cũng trong hoàn cảnh đặc biệt khác...
...
 Mùa đông năm 1977, từ thành phố Hồ Chí Minh, Văn cầm quyết định xuất ngũ, về thẳng trường Ðại học Giao Thông Vận Tải tiếp tục nốt chương trình đang học dở - do phải tham gia vào cuộc tổng động viên mùa hè năm 1972. Cán bộ được cử đi học phải chấp nhận phân công của nhà trường xuống học ngay từ năm thứ nhất để giup nhà trường dìu dắt lơp trẻ. Bởi vậy Văn đang học dở năm thứ 3 rồi nhập ngũ - giờ xuông làm lớp trưởng của một lớp năm thư nhất...
Vì học lại, Văn tỏ ra thảnh thơi nhàn nhã. Anh dành thời gian chăm lo cho 45  sinh viên. Ngoài chuyện ăn, ở, sinh hoạt tập thể cho nề nếp, còn  phải luôn dàn xếp những bất đồng vụn vặt, thậm chí cả những gây gổ giữa những ''sinh viên cá biệt'', chẳng giống tý nào công việc ở Trung đội Ðặc công do anh từng phụ trách.
Mọi chuyện dần ổn định khi bước sang năm học thứ hai.
Năm thứ 3 thì các nhược đìểm mang tính học trò phổ thông của hai năm trước không còn, nhưng tình trạng yêu đương tràn lan, ảnh hưởng lớn đến kết qủa học tập. Cô gíao chủ nhiệm gặp Văn bầy tỏ lo ngại: Còn 2 năm nữa ra trường, cô nhấn mạnh - Thời đại này sẽ không có chỗ đứng cho những kỹ sư ''tốt nghiệp chiếu cố''!
Văn vẫn im lặng nghe người gíao viên chủ nhiệm luống tuổi nhưng rất thông hiểu học trò của minh. Lát sau cô giáo tiếp tục giòng suy tư : Tôi đặc biệt lưu ý nhóm 7 cô gái Hà Nội...(kể rõ tên) và hai cậu Duy, Cường - trung tâm ‘’phiền phức’’ của toàn lớp...
- Thưa cô, em hiểu. Em sẽ nhắc nhở các bạn và truyền đạt đến từng người về sự quan tâm của cô.
- Tôi tin tưởng ở Văn. Cậu hãy thử vận dụng kiến thức lãnh đạo đơn vị quân đội để uốn nắn lệch lạc của các bạn. Tất nhiên hoàn cảnh, thời đại khác nhău, đòi hỏi sư thuyết phục, uyển chuyển... hơn là áp đặt, nguyên tắc máy móc.
Hai người tiếp tục phát triển y kiến xoay quanh việc giáo dục sinh viên quan tâm hơn đến nâng cao chất lượng học tập. Mọi cố gắng của họ đã không uổng công : ''Trật tự'' của lớp được lập lại. Cảnh tối tối trai gái tụ tập chè thuốc, tán gẫu, cười đùa rồi dẫn nhau ra ngoài hàng rào... đêm khuya mới về - giảm dần. Ðiều quan trọng, kỳ thi kiểm tra rất khả quan, số điểm khá, giỏi tăng lên...
Một buổi chiều mùa đông cuối học kỳ 2 của năm thứ 3. Rét. Tối nhanh. Văn không còn ''vốn'' để nhàn nhã ''gặm'' dần như 2 năm trước. Sang năm thứ 3, anh dôc sức, căng đầu học để làm gương trước các bạn.
Bỗng... tiếng ồn ngoài hành lang vang lên...
Cửa bật tung. Nga lao vào. Ðến bên Văn, cô hốt hoảng, mặt tái dại, Hai mi mắt sưng húp. Lao theo sau là Duy - ngươi yêu của cô. Thấy Duy vào, Nga lúng túng tìm nơi ẩn nấp rồi như tuyệt vọng, luống cuống nép vào sau lưng Văn .
Duy hùng hổ lao tới.
Thanh Nga rú lên.
Khi Duy tới gần sát mặt, Văn đứng vụt dậy vươn tay đẩy mạnh. Anh chàng bị bất ngờ, không đề phòng, ngã ngửa về phía sau, đầu đập vào tường. Cú đập mạnh, đau... có lẽ làm Duy tỉnh người, vùng dậy, trố mắt nhìn Văn. Phút chóang váng qua đi, Duy ‘’gầm’’ lên : Việc gì đến anh ? Hay là hai người lâu nay vẫn lén lút ? Ðúng rồi - Duy đưa mắt hết nhìn Văn lại nhìn Nga đoạn gằn giọng : Ðược, thế là rõ... tao sẽ cho chúng mày biết tay. Dứt lời tung chân đá thắng vào mặt Văn.
Vốn là lính trinh sát. Cú đá của cậu trai mới võ vẽ mấy miếng phòng thân chẳng ăn nhằm gì đối với người Trung Úy lãnh đạo trung đội Ðặc công nội thành năm xưa. Tuy vậy, đòn ra khá độc khiến Văn nổi xung, hăng lên, vươn hai bàn tay bắt chéo, vừa đỡ, vừa nắm lây chân đối thủ vặn mạnh, đẩy xa. Cú giáng trả này mới thật ác : Duy bị hất lật người, đầu, mặt nện xuống sàn nhà đánh rốp... tiếp theo là tiếng hư... ư...hự... cố gượng ngửng đầu, chống tay lồm ngồm bò dậy, môi đã xưng vều như con đìa Trâu no bụng... mắu mồm tung toé, anh chàng gào lên: Ôi giời ơi ! Lớp trưởng đánh sinh viên ... cán bộ cậy thế đánh người...
- Lớp trưởng cứ đứng nguyên cho cậu đánh mà không được tự vệ à ?
Tiếng kêu, tiếng đối đáp vang vọng khiến người ở các phòng xung quanh xô tơi. Phần thì xấu hổ, phần ngượng với Nga, Duy kịp trấn tĩnh lại, lảo đảo đi nhanh về phòng mình, đóng vội cửa.
Những kẻ hiếu kỳ chỉ nhìn thây Văn và Nga đang ngơ ngác... họ lạ lùng, hỏi bâng quơ... Văn thản nhiên đáp... mọi người dần bỏ đi. Văn đóng cửa phòng,  quay sang hỏi : Chuyện gì xẩy ra mà cô như Cua gặp Ếch vậy (1)?
- Anh ấy nghi em ''bắt cá hai tay'' ... rồi nổi điên đánh em...
- Thì phải bình tĩnh mà giải thích có lý lẽ chứ ? Chưa lấy nhau đã vậy, thành vơ chồng thì sao ?
Nga đỏ mặt nghẫm nghĩ, không đáp. Vừa lúc có tiếng gõ cửa. Văn không đứng dậy, nói xẵng : Cứ vào !
3 người lừ lừ tiến đến trước mặt Văn. Người đi đầu là Tài, lớp phó Cầu Hầm. Hai người đi theo cùng học với Tài. Cả bọn to con, có tiếng ''anh chị'' trong khóa. Tài lên tiếng : Sao, chuyện gì mà cậu ra tay nặng thế ?
- Các vị hãy nghe Thanh Nga giải thích. Cô ấy là nguyên nhân gây ra sự ồn ào này.
- Duy nổi mắu ghen vớ vẩn... đuổi đánh em. Em chạy vào phòng anh Văn lánh nạn... Duy vô cớ gây sự với anh Văn...
- Vô lý ! Không có lửa sao có khói - Một ''Anh chị'' lên tiếng vẻ khiêu khích.
- Không tin được – ‘’Anh chi’’ kia tiếp lời.
 Văn bình tĩnh, đứng dậy giọng từ tốn : Ở đời còn nhiều điều nhìn bề ngoài như thế  nhưng bên trong lại khác. Hai vị không tin được dù đó là sự thật - (đai lại câu thơ của Giang Nam) - đúng thôi...
 - Anh hơn tuổi Duy. Là cựu chiến binh, cán bộ lớp... vì một chuyện không đâu lại đánh bạn như thế à?
- Phải ! Ðúng hết - Văn bắt đầu nóng mắt - Xin hỏi, đã bao giờ ông bạn bị người ta phóng chân đá vào giữa mặt chưa ? Nếu lúc đó ông sẽ làm gì ? Duy ngoài chuyện thượng cẳng chân, hạ cẳng tay với bạn gái, bạn học, rồi xông vào phòng tôi hành hung. Là ai, là gì đi nữa, nếu còn là người bình thường, khi bị kẻ khác ''Tẩn'' vào mặt thì cũng phải trả đũa thôi.  Dứt lời Văn quắc mắt, chỉ tay ra cửa, tiếp - Tôi không có thời gian tào lao. Xin mời các vị đi ra. 
Thái độ kiên quyết - có phần hung dữ - khiến hai đại ca trợn mắt, lẳng lặng, lừ lừ đi ra. Tài nán lại, quay sang bảo Nga : Nào, em! ta cùng về, Duy đang chờ. Nga ngước mắt nhìn Văn. Văn quay lại nói gay gắt như khiêu khích: Cô Nga muốn thì về. Không muốn cứ ở lại. Anh đồng ý cho em trú ngụ ở đây.
- Cám ơn anh Văn - hướng vào Tài - Em chưa muốn về.
- Còn vấn đề gì nữa không hả, lớp phó ? Văn quay sang tiếp. Tài nhường mắt nhìn Văn không nói gì, lụt cụt đi ra.
Nga phá lên cười : Hay ! Tuyệt vời. Không ngờ hàng ngày anh trầm tĩnh, thế mà vừa giờ lại hiên ngang đến vậy. 3 người đó là anh em kết nghĩa của Duy. Họ thường tụ tập với nhau ở phòng Duy ăn nhậu cùng với một người khác nữa. 4 người thường gọi ông kia là Sư phụ . Em sợ họ sẽ không để anh yên đâu.
- Không để mình yên thì làm gì ? Mà thôi, hôm nay cô định ở lại đây thật à ?
- Thât chứ. Em mà về hắn ta lại biến em thành con Cua. Sợ lắm !
- Vậy thì anh đành sơ tán sang ngủ chung với cậu Hoan. Rõ thất rắc rối. Cây muốn lặng, gió chẳng đừng. Ðang tự nhiên lại tự quàng ách vào cổ. Giời ạ !
Nga hồn nhiên phá lên cười trước vẻ ‘’tuyệt vọng’’ của Văn. Trong lòng cô xuất hiện, nhen nhóm thứ cảm gíac vui, thoải mái, an toàn...
Ðúng như Nga nói. Sáng hôm sau, từ trên giảng đường trở về, Văn nhận được bì thư của đối thủ, trong đó có lời hẹn gặp mặt ở sân bóng vào lúc 4 giờ chiều. Nga tò mò, giằng thư của Văn, đọc. Cô giật mình, nhận ra, những người đàn ông này vì chuyện của cô mà đánh nhau, đi đến thanh toán theo kiểu băng nhóm nên lo lắng hỏi : Anh có đi không ?
Văn chưa trả lời, Nga ngẫm nghĩ một chút đoạn tiếp - Hay là để em đến nói lại với Duy, bỏ qua chuyện này đi. Bọn họ đông người... em lo cho anh.
- Chậc ! Ði thì đi chứ sao. Em chưa biết anh đấy thôi. Anh không thể để em vì chuyện này mà phải hạ mình, quay lại kiếp sống ''con Cua -  con Ếch''. Cứ yên tri. Nếu bọn nó muốn ‘’chơi lớn’’ thì anh chiều, nhất là thôi làm lớp trưởng, bị kỷ luật, đừng ép nhău...
Lời trấn an của Văn làm Thanh Nga yên tâm, thậm chí còn vui lên. Không hiểu sao hình ảnh của Duy từ sau lúc bị Văn đánh ngã cừ mờ dần... mờ mỗi lúc một nhanh rồi chi qua đêm, đến giờ đã không còn vướng đọng trong trí tưởng của cô. Thay vào đó là sự lo toan, hồi hộp cho cuộc gặp chiều nay của Văn với nhóm người kia. 
Chợt như nhớ ra... Văn nhìn thẳng vào mặt Nga, nghìêm nghị : Cấm em không được theo anh ra chỗ hẹn. Ðây là chuyện của bọn đàn ông. Em là con gái không nên dính vào. Hứa đi.
- Nhưng... em...
- Không nhưng nhị gì cả. Nếu không nghe lời thì chào - đi đi.
- Thôi được. Em hứa.
- Tốt. Nếu muốn giúp anh thì đi chơ mua chút gì về nấu nướng, anh em mình cùng nâng ly chúc cho em tai qua nạn khỏi - Tiền đây - Văn đưa cho Nga xấp giấy bạc. Nga cầm, nhìn vào mắt Văn ngỡ ngàng... gật đầu...
Văn đến chỗ hẹn trước 15 phút nhằm mục đích quan sát khu vực. Ðó là tính nghề nghiệp Ðiều - Nghiên của dân trinh sát . Tuy biết chắc đối phương không thể làm gì được mình nếu chúng chỉ có 2, 3 người. Nhưng ''cảnh gíac vẫn hơn''. Sau khi xác định được các yếu tố an toàn ở nơi hẹn Văn vạch ra phương án tự bảo vệ. Vừa lúc đối thủ cũng xuất hiện. Vẫn 3 người hôm trước. Thấy Văn đứng chờ, hai đại ca hùng hổ tiến tới. Khi cách Văn chừng 3 met, cả hai dừng lai, tách ra thành hai hướng. Tài dơ tay làm hiệu ngăn - giọng trầm, dứt khoát : Các cậu hãy giải thích cho anh ta về nguyên nhân cuộc gặp này đã.
- Chúng tôi không ngờ anh là người học võ mà lại ra tay độc ác đối vơi bạn mình như vậy. Thầy nào dậy anh thế ? Ông ta không dậy đức độ của người học võ ư ? Dùng võ đoạt tình - anh chàng ám chỉ việc Văn đánh Duy... việc Nga không về, làm lành vơi người yêu - đó là hành động của kẻ hèn hạ, tiểu nhân, bỉ ổi. Giọng đầy vẻ giang hồ, khiêu khích.
- Thôi, đừng phun ra những lời thối hoăng làm ô nhiễm không khí trong lành nữa. Muốn gì cứ ra tay - Văn bình tĩnh, ngắt lời nhằm kích động  đối phương - điều tối kỵ đối với người đấu võ.
- Thẳng thắn lắm. Bọn này  muốn làm thầy dậy anh bài học ''Võ Ðức'' - chưa dứt lời, cả hai ra đòn ngay bằng các cú đá.
Võ nghệ của hai bên chênh nhau nhiều, ngiêng ưu thế về phía Văn. Anh còn có lợi thế, đã từng lâm nhiều trận mà ở đấy ranh giới thắng bại là cái chết và sự sống. Hai con ''ngựa non'' này chẳng thấm tháp gì nên Văn ứng chiến rất linh hoạt. Ðối thủ đông hơn, nhưng giữa không gian rộng, Văn có điều kiện dy chuyển, né tránh, giữ sức. Thỉnh thoảng khi chộp được cơ hội lại phản kích những cú đòn nặng khiến đối thủ tiêu hao, đau, tức mà không làm gì để dứt điểm.
Cuộc đấu trở nên gay go...
Cả hai bên đã say đòn...
Bỗng có tiếng ồn ào... Văn nhẩy tránh ra xa quay nhìn : Thanh Nga dẫn đầu đang chạy về phía Văn, theo sau có 2 người đàn ông khác. Văn trở lại thế thủ, cũng vừa lúc đoàn người tới nơi. Người đi sau Nga lên tiếng giọng diễu cợt : Trời, các cậu làm gì vậy ? Ðấu võ mà không thông báo cho cả khóa biết để mọi người chiêm ngưỡng ? Còn hai cậu Vũ, Nghệ, ngưa ngáy chân tay lắm hả ? Các cậu có biết đang đấu với ai không ? ''Thủ khoa - tam đai'' của Câu lạc bộ Võ thuật thanh niên Thành phô 10 năm trước đó.
Hai anh bạn ngẩng nhìn Văn, thoáng lúng túng. Người kia tiếp : Còn Văn, đã lâu không gặp xem ra vẫn sung sức như xưa. Dứt lời người kia tiến tới xiết chặt  tay . Văn tươi cười đáp lại : Tưởng ai, hóa ra cậu à ? Hiện giờ ở đâu, Dũng ?
- Cũng như cậu, học Chế tạo máy bên trường Ðại Học Bách Khoa. Thanh Nga đã kể cho tôi nghe rõ mọi chuyện. Cậu Duy sai. Ðối xử với bạn gái như thế là không được, chưa kể đến chuyện đánh người là phạm pháp. Tình yêu không thể khiên cưỡng. Không giữ được là lỗi tại mình. Các hai cậu không được bênh bạn mù qúang như thế . Còn cậu Tài đáng đánh đòn, Thấy như vậy phải can ngăn họ chứ. Ðằng này lại đi ''Rắc cơm...'' (3) - Hả ?
- Em làm sao ngăn được. Chính chúng nó muốn thi đấu thử sức kia mà - Tài cãi. Tuy biết tính ông thầy dậy võ của mình rất cố chấp, nhất là khi ông cho điều gì là đúng...
- Im đi. Cậu còn cãi nữa hả ?
Tài cúi đầu im lặng.
Văn nhìn Vũ, Nghệ... đoạn quay sang Dũng giải thích : Cám ơn bạn gìa. Thực ra hai bạn Vũ, Nghệ nói mình cũng không oan... Mình thành thực xin lỗi hai bạn. Tất cả là sự hiểu lầm thôi.
Trong mắt của Vũ, Nghệ ánh lên sự biết ơn. Nhận ra, Văn tiếp : Bây giờ đã rõ mọi chuyện, mời các bạn về chô mình nhâm nhi, nhân tiện mìmh và Dũng có dịp ôn lại chuyện cũ. Ði, cô Nga đã chuẩn bị các thư, chỉ còn ngồi vào mâm rót rượu...
- Cám ơn anh Văn và Nga. Bọn em phải về xem thằng Duy. Anh Văn qủa thực ra đòn hơi qúa tay. Môi nó xưng vều...
Văn ái ngại cúi mặt...
- Cũng được, bảo với nó tý nữa bọn mình sang. Cầm lấy lọ thuốc này thoa vào vết thương. Còn vỉ Tétracylin thì uống. Sẽ hết đau thôi. Ði đi kẻo nó chờ.
...
Từ sau hôm xẩy ra sự kiện - mà sau này ''bọn ngồi lê đôi mách'' thêu dệt, gọi là ''Dùng Võ đoạt tình'' - Thanh Nga nhanh chóng đoạn tuyệt với Duy, dành cho Văn tình cảm thiết tha nồng thắm, thậm chí còn mãnh liệt hơn khi đến với Duy trước đây. Cô thốt lên trong đáy lòng ''đây mới thựcc là người mình tìm kiếm bấy nay''.
Ðối với Văn, tuy cũng nhận ra tình cảm cô gái dành cho mình, nhưng bản chất người lính, sự dè dặt... tiếp xúc với phái nữ ít nên anh đón nhận, đáp lại tấm lòng của Nga chầm chậm... Cô gái đã dầy dạn trong tình trưòng - yêu càng nồng nhiệt, mãnh liệt hơn. Cuối cùng thì cả hai không thể kiềm chế, cưỡng lại được quy luật muôn đời của tuổi trẻ. Họ từ từ tiến đến tình yêu đích thực...
Sợ dư luận, nhiều lần Văn nhắc Nga về những hành đông quá thân mật, khuyên nên ít gặp nhau đi, rằng nên sang vào ban ngày... dành thời gian cho ôn luyện bài vở. Nga lì ra, lấy lý do, không dám về phòng mình sợ Duy đến quấy rầy ''bắt em trở lại làm con cua'' - mặc dù Văn thừa biết đây chỉ là cái cớ để cô được ở bên mình nhiều hơn. Sự có mặt của Nga gây cho Văn và Hoan - cùng phòng - nhiều khó khăn.  Căn phòng 8 mét vuông, kê chiếc giường tầng cho hai người, có thêm người thứ 3 - lại là con gái - càng trở nên phiền toái. Ðiều phiền hơn là dư luận. Miệng thế gian như làn sóng biển, tiếng đồn, thêu dệt của lũ bạn gái cứ ngày một tăng, loang ra cả khóa. Cô giáo chủ nhiệm tìm hiểu, biết chuyện, tuy tin tưởng người học trò lớp trưởng có bản lĩnh rất ''Ðàn ông'', nhưng nếu cứ để họ tiếp tục sống như vậy sẽ ảnh hưởng đến quy định của kí túc xá. Cô nhắc nhở, hai người hứa sẽ chú ý và khắc phục.
Buổi chiều kia - khi họ chưa kịp ''khắc phục'', cửa xịch mở: Một ông gìa ăn vận sang trọng bước vào, trong khi Văn và Nga đang ngồi kề sát nhau bên bàn làm đồ án môn học.
Ông gìa e hèm...
Nga và Văn quay ra cửa.
Nga nhẩy xổ ra vừa ôm ông gìa, vừa reo : Bố. Hoan hô bố đến thăm chúng con.
- Bố vừa đến phòng con. Các bạn gái nói con không ở đó nữa mà dọn sang ở bên này.
- Bọn ngồi lê đôi mách ấy ghen ăn, tức ở, nói bừa, bố đừng tin. Con chỉ sang học với anh Văn... bố đã về nhà chưa ? Dạo này bố có khoẻ không ?
- Bô yếu lắm - trong khi trông ông phương phi, da dẻ hồng hào.
- Hứ bố nói dối. Con xin giới thiệu với Bố ...
- Ðây là Văn, lớp trưởng, võ sư đai đen chứ gì - ông bố nói mặt tỉnh bơ - Bây giờ bố có chuyện cần nói với Văn. Con về phòng cùng Tuyết, Hồng làm cơm để bố với Văn cùng các con ăn trưa nhé. Thực phẩm cần thiết mẹ con mua bảo bố mang đến giao cho Tuyết rồi...
Khi Thanh Nga miễn cưỡng, phụng phịu - ra khỏi cửa, ông khách gìa mới cất lời, hỏi : Anh cũng từng là quân nhân phải không ?
- Dạ, phải.
- Ðơn vị nào ?
- D... F... Quân đoàn 3
- Thanh Nga còn trẻ, đang học. Anh hãy cho em nó chuyên tâm học để thi tốt nghiệp. Ra trường còn nhiều thời gian. Gia đình chúng tôi đặt nhiều hy vọng vào con bé này, nhất là mẹ nó. Tôi không hiểu sao nhà trường lại để tình trạng hai chàng trai sống chung với cô gái trong một phòng nhỏ xíu. Hay, anh là lớp trưởng có ngoại lệ.
Ông ta nhìn xoáy sâu vào đáy mắt Văn, lát sau tiếp - Hy vọng rằng chuyện này cần chấm dứt. Tôi không muốn Hiệu trưởng của anh biết, khi mà chưa trực tiếp nói với anh.
- Cám ơn bác đã thẳng thắn. Cháu biết mình phải làm gì rồi!
- Nói cụ thể đi!
- Nga phải về phòng mình. Chúng cháu phải chấm dứt quan hệ.
- Ðúng, tốt ! Tạm biệt. Dứt lời, ông gìa quay người bươc đi.
Cuộc tình tuy mới nở, thời gian đến với nhau chưa dài nhưng đã gieo vào lòng Văn ấn tượng sâu sắc. Qua cuộc nói chuyện với bố Nga, Văn nhận ra, hai người sẽ chẳng đi đến kết qủa, chưa nói đến chuyện ông bà gìa này có chức quyền, quan niệm môn đăng hộ đối hình như đang bao trùm suy nghĩ của họ. Mặc dù rất yêu Nga, nhưng buổi gặp với cha cô đã kích động lòng tự trọng, thậm chí làm tổn thương tự ái khiến tính sỹ diện bùng lên. Ngay sau khi cha ra về, Nga trở lại, nhận ngay được thái độ từ chối rất nhẹ nhàng nhưng kiên quyết của Văn. Những ngày sau... những ngày sau nữa... Nga vẫn tiếp tục vấp phải ''bức tường lãnh đạm'' khiến quan hệ của họ ngày càng xấu đi. Cô chỉ còn biết âm thầm đau khổ. Ðối với Văn, dù mối tình đã trở nên sâu đậm, hằn sâu trong tiềm thức nhưng vì tự ái, vì... vì... anh vẫn kiên quyết  đến phũ phàng để chia tay với Nga.
Năm thứ 3 kết thúc, sang năm thứ tư, lớp chia làm 4 đoàn đi thực tập tốt nghiệp. Nga và Văn mỗi người đi một nơi, cách xa nhau hơn 300 cây số. Cứ tưởng đó là cách để hai người quên nhau, đáp ứng nhu cầu của bố mẹ Nga: Chàng trai sẽ quên con gái họ vì hai người có sự chênh lệch tuổi tác, gia cảnh và điều quan trọng ông bà gìa không thích con rể là người miền Trung.
Văn sẽ quên Thanh Nga để khẳng định mình có bản lĩnh, trả lời cho hai ông bà gìa kia biết : Anh không phải thằng hèn! Ở đời đâu chỉ có con gái họ làm anh yêu say mê.
Thế nhưng, sau 3 tháng thực tập, trở về trường, cả hai thèm khát gặp nhau. Văn cứ nghĩ đến hôm ông gìa gặp và nói những lời miệt thị là lại như lên cơn sốt, càng tìm cách cự tuyệt Nga. Tệ hại hơn cự tuyệt một cách gay gắt, nhiều lúc đến thô bạo. Hành động đó càng làm tổn thương Nga. Cô không còn giữ được tính hồn nhiên, trẻ trung, yêu đời như ngày nào. Cô hận Văn, hận bố - những người đã mang lại cho cô đau khổ....
Kỳ thi tốt nghiệp đến. Văn và Nga đều đỗ, cả  hai cầm tấm bằng và quyết định đi nhận công tác mà trong lòng trống vắng. Hôm lớp chia tay nhau, Thanh Nga ngồi như kẻ mất hồn ở một góc, buồn bã, chán chường. Cô đinh ninh Văn sẽ đến an ủi, chia tay... thậm chí nói lời xin lổi để quay về nối lại quan hệ, hoặc một điều gì tương tự. Nhưng suốt hai giờ trôi đi, vẫn chẳng có gì xẩy ra. Trái lại Văn còn tỏ ra vui,  đùa với các bạn khác. Nga nóng mắt, cứ nhấp nhổm. Cũng may, anh trai đến đón. Cô nổi cắu, vùng vằng ra về trong hờn tủi...
Khi Nga đi rồi, Văn cũng xẹp luôn. Thì ra, hành động của anh chỉ là giả tạo. Anh yêu, thương Nga nhưng bị tính sỹ diện, lòng tự ái không chế. Văn cũng rời cuộc liên hoan trước khi kết thúc, về phòng, đóng cửa nằm dài suy nghĩ... suy nghĩ... Hai người ra đi trong khắc khoải, suy tư.
 Nga đi đâu, cuộc sống ra sao Văn không hề biết. Cuộc tình diễn ra tự nhiên, chớp nhoáng trong mấy tuần lễ ở hoàn cảnh đặc biệt trong năm học thứ 3 ở trường Ðại học - đã ghi sâu trong lòng, như một vết thương không liền miệng mặc dù ra công tác đã được 2 năm. Không thể chịu được sự mất mát, để như trốn chạy, Văn chủ động xin đi Hợp Tác Lao Ðộng và đã đến Cộng Hòa Dân Chủ Ðức. Cứ tưởng đi xa... thât xa... trong khung cảnh phồn hoa đô hội sẽ quên được cuộc tình ngắn ngủi. Nhưng Văn không làm được. Gần 20 năm lăn lộn nơi xứ người, hình ảnh Nga vẫn cứ chập trờn, lảng vảng trong những đêm rét, ngoài trời tuyết rơi, những lúc cô đơn khi cuộc sống chồng vợ của Văn bi đổ vỡ...
- Hơn 20 năm qua em sống ra sao ? Văn hỏi Nga đầy vẻ ngạc nhiên .
- Em cũng như anh thôi. Ðã sống những ngày khắc khoải. Từ sau giây phút theo anh trai rời khỏi buổi liên hoan chia tay - em tự hưa với mình sẽ quên anh, quên không thương tiếc để làm lại từ đầu. Thế nhưng không sao làm được. Có lúc cũng quên đấy, nhưng rồi lại nhớ thương gấp bội. Em đã thử làm cái việc dại dột : Tìm một bóng hình thay anh... Em tìm... cuối cùng tưởng là tìm được nhưng lại vỡ mộng, đành lại chia tay nhau để tiếp tục mòn mỏi nhớ về anh.
- Cám ơn em. Thế làm sao lại tìm được anh, trong khi từ bấy đến giờ anh không hề gửi thư cho em?
- Ðó là bí quyết của người đàn bà đang yêu. Em không nói đâu. Còn đời tư ? Em sống độc thân. Vùi đầu vào công việc. Nhân cơ quan gửi hàng tham gia Hội chợ EXPORT 2000, Nhớ tới anh, em quyết định xin đi theo làm nhiệm vụ giới thiệu. Mục đích chính để tìm gặp, xem anh ra sao...
- Chao ơi ! Liệu có thể nói, chúng ta có Duyên - Phận không ?
- Duyên Phận - Có - Thanh Nga ngừng lại, mơ màng nhìn qua khung cửa... lát sau chậm rãi, tiếp : Có, mà còn sâu đậm nữa. Gần 1/4 thế kỷ đi tìm nhau rồi mới quay lại điểm xuất phát để gặp...
Cả hai nhìn nhau đắm đuối!
 Hội chơ Hannover –
Germany tháng 8 năm 2000
 GHI CHÚ
(1). Cua đồng, sống ở vùng nước ngọt có rất nhiều ở đồng ruộng hồ ao. Êch là động vật cùng họ với nhái, chẫu Chuộc, ễnh Ương...
Cua là động vật nhỏ bé nhưng rât kiên cường. Nó tấn công cả người. Khi người bắt, cua dương càng cắp lại. Nhưng khi gặp con ếch, cua xếp càng, nằm nguyên để cho ếch nuốt. (Hai loài này kỵ nhau, cũng như Trăn, Rắn kỵ dây cây Gắm, bột Hùng Hoàng. Vịt, Ngỗng sơ rọc khoai nướng...).
Viết nhận xét
  Tên gọi [Đăng ký]
  Mật khẩu (Khách không cần mật khẩu)
  Địa chỉ web
  Email
OpenID Hình vui