Tác giả/Tác phẩm
Tìm kiếm
Quick Login
Lịch
Thống kê
13 Dec.2010

TRUYỆN NGẮN LÊ XUÂN QUANG Không rõ

Tác giả: Admin   Phân loại:Truyện   
  Lớn | Vừa | Nhỏ
CÒ... CƯA... CỨA !
Truyện ngắn
Lê Xuân Quang

Bàn bạc mỗi lúc một sôi nổi, ồn ào.
Người ngồi trong, kẻ chầu rìa cùng suy nghĩ xem đánh quân nào thì có thể dẫn tới ù để rinh trọn ''Chuồng gà''. Ngay từ luc nhập cuộc, các ông chủ có cửa hàng trong siêu thị Đông Nam Á phó thác cho vợ bán, ra tụ tập sát phạt nhau. Con bạc thoả thuận quy tắc: Về Nhất ăn cả. ''nuôi gà'' bằng 10 EU sau mỗi ván. Cuộc ''chăn nuôi'' cứ diễn ra cho đến khi nào có người Ù thì bê cả chuồng, sau đó hội lại chăn lớp gà mới. Đến giờ đã gần hai chục ván mà vẫn chưa có ai ù khiến ''Gà'' trong chuồng cứ đầy lên. Qủa thật chiếc đĩa nhựa như có ma lực bởi từ trong đó phát ra mầu xanh của các tờ bạc có mệnh gía 5, 20. Màu đỏ của các tờ 10, 50. Đặc biệt mầu ánh kim của các đồng kim loại 1 - 2 EU. Dường như những mầu sắc kia hút hồn những kẻ mắu mê đen đỏ. Cac cặp mắt cứ hau hắu như đang chờ đợi sự may mắn mầu nhiệm. Tốc độ chơi rất nhanh. Chỉ dăm phút đã hết một ván, con bạc lại hăng hái ‘‘nuôi gà‘‘ rồi tiếp tục hy vọng... hy vọng vận may sẽ mỉm cười với mình ở ván khác... ván khác nữa...
Chu cầm những con bài vừa được chia mừng khấp khởi. Ván bài sao mà đẹp thế! Sau một lúc thao tác, sắp xếp, xoay ngang dọc bài đã chờ ‘‘Xuyên - Tất‘‘. Ngồi phia trên (bên trai) - một tay chơi có tiếng là ''Chì''. Quy tắc chơi của gã rất đặc biệt: Không được ăn là đạp đổ. Khi thấy bài của mình lẻ, rác, khó có thể về nhất nhì, gã thường xé những quân trên tay có bô, có khả năng chờ, găn kết - đánh, để ''Đì'' dưới không thể ăn được nhằm tiêu ma hy vọng của đối thủ. Đây là kiểu đánh của những tay đã có người đối diện là ''cặp bài trùng''. Biết rõ bản chât của gã, Chu quyết định sẽ chơi theo một kiểu khác ''được ăn cả, ngã về không'' - Bi mật tuyệt đối - ém quân! Kiên quyết không ăn một con nào cánh trên đánh, hoặc bốc lên không vào được là đánh đi ngay.
Hết con bốc thứ 4, các cửa bắt đầu hạ bài. ''Tay trên'' cúi nhìn cửa dưới... chần chừ... đoạn rút ngay một quân nhưng chưa đánh mà ngập ngừng suy tính: Nếu con kia... không ''ăn''... chăc chắn bộ này sẽ không có... Đanh quân... Vậy thì - này!
Tay Trên liệng, dằn quân bài xuống mặt bàn. Lực truyền vào lá bài bằng giấy mạnh đến độ phát ra tiếng ''đét'', kèm theo là tiếng nói như tiếng quát của tiểu đội trưởng hô đội viên xung trận - ù đi!
Chu mỉm cười, nhứơng mắt nhìn Tay Trên im lặng giây lát. Cả bàn bạc chăm chú theo rõi ''2 con trâu đang cài sừng'' . Tay Trên cười toét miệng hể hả: Thế nào? Ù được không? Đừng hòng lừa thiên hạ!
Chu không hề chớp mắt, vẫn thao láo nhìn đối thủ còn tay thì thoăn thoát rút từng nhóm bài đặt nhẹ nhàng xuống trước mặt mình. Tay Trên tái mặt... hai kẻ ngồi đói diện hai người - há hốc nhìn. Khi chụm 3 con bài sau cùng ném chồng lên con tay trên vừa đánh nói như kịch sĩ: Cám ơn tiên sinh. Tai hạ đã chờ nó từ lâu! Tiếp theo cao giọng, bật lên tiếng – Ù!
Tiếng ù... khiến các đối thủ nghe như tiếng súng nổ - Ù...ù...ùng!
Gần chục cặp mắt sáng lên khi Chu bê chiếc đĩa nhựa dốc cả vào túi Veston rông thùng thình đang mặc trên người. Tay ngồi cánh trên không lên tiếng mà cư nhìn chăm chắm vào các cây bài của Chu tuồng như nghi trong đó có sự gian lận. Sau rốt gã mới chịu ngẩng lên, buông một câu cộc lốc: Cậu May!
- May, may cái ''củ... chuối'' - ''Bài trùng'' văng tục - Thế mà cũng đòi đánh.
- Thì tao đâu có nhìn rõ bài của nó. Từ đầu đến cuối tao đánh con nào nó đâu có ăn được. Ai ngờ... Cả hai thất bại trước ''vận đỏ'' của Chu đâm ra cắn cấu nhau. Đúng là bài bạc đỏ đen. Anh có gian lận đến đâu, nhưng trước vận đỏ của đối thủ, làm gì đi nữa cũng vô ích. Chơi ''Phá'' chỉ hỏng ăn, chuốc lấy thất bại...
Trong khi đó tay ngồi đối diện với Chu vẫn xúyt xoa như tiếc cho cơ hội của mình. Gã vẫn giữ lấy đám quân bài không cho tay khác vơ, xào chia ván khác mà nói như thanh minh: Thằng quái! ''gan'' thật. Chỉ cần nó đánh những con ‘‘rác‘‘ là mình ù trước ngay! Sau câu nói của người ''ù Xẩy'', cả bàn bạc trầm trồ thán phục. Còn Chu thì dửng dưng. Ngay từ lúc cầm những cây bài lên, dường như đã có tiếng vọng trong tâm tưởng rằng ván này phải chơi như thê... như thế... và Chu đã chơi theo sự mách bảo kia. Mục đích chỉ để chông lại sự o bế của tay ngồi cánh trên. Ai ngờ hành động đó lại trở thành cái bẫy với đối thủ: Gỡ được bàn thua, lật ngược thế, đi tới chiến thắng. Sau một hồi phân tích, chê trách, chửi như tát nươc ''thằng ngu'' - Bài Trùng hạ hỏa vơ bài ấn vào tay Chu bắt chia ván khác.. Chưa kịp thao tác, từ ngoài đã vang lên tìếng gọi giật giọng của đứa bé mươi tuổi: Bố ơi! Mẹ bảo về!
- Về gì. Bảo với mẹ mày bố đang bận tiếp khách... hàng- ''Bài Trùng'' ngẩng lên, nổi quặu như cự lại thằng bé. Thằng nhỏ vận bộ quần áo bò trẻ con vừa khuýp cứ như may đo riêng cho nó. Mặt mũi khôi ngô mập mạp trắng trẻo - không chú ý đến người vừa nói vẫn bám lấy cánh taỳ bố lắc lắc, mồm nhắc lại- Mẹ bảo về... mẹ...
- Mày về thì có! - Tay kia Vừa quát vừa trợn măt nhìn thằng nhỏ vẻ sừng xộ.
- Cô giáo bảo không được nổi quặu- thằng bé ngừng lắc, quay sang nhìn chăm chú người kia, nói bằng tiếng Đức.(vì có thể nó không diễn tả được bằng tiếng Việt)
- Á à! thằng này định mang cô giao ra dọa tao hử? Lại còn nói tiếng Đức nữa! - Trên khuôn mặt lộ rõ sự tức giận, cay cú. Sau rốt gã rít lên - Về ngay! bảo với mẹ mày Bố đang bận. Đi, nhanh lên!.
Thái độ, hình hài gã tỏ ra dữ tợn, cứ như sắp đánh nhau đến nơi.
Mọi người nìn cười, nghe, xem hai thế hệ đối chọi nhau bên cạnh bàn bạc... Song, lần này thằng nhỏ buông tay bô đứng thẳng, hướng cặp mắt sáng, trong vắt nhìn người đối diện - giọng đĩnh đạc tiếp - bằng tiếng Đức:
- Cô gíao bảo không được đánh nhau!
Đến lúc này thì không ai còn nhịn được cười nữa . Từ ông bố mê bài bạc đến các bác các chú- con bạc- đều cười vang. Thằng nhỏ thì vẫn đứng nguyên phóng tia mắt nhìn ''ông chú'' như nhin một vật qúai lạ.
Một người đứng cạnh Chu dục: Đứng dậy! về ''xin phép vợ'' rôi hẵng ra tiếp tục.
Vừa lúc có tiếng gọi khác vang lên: Anh Chu, ra ngay đây em có việc cần... Sợ Chu bỏ đi ''ăn non'', Bài Trùng (vừa quát thằng nhỏ) ngẩng lên nhìn người vừa gọi, nói: Chuyện gì? Để sau khi chơi xong hãng hay.
Còn đang lưỡng lự, tay chầu rìa - có lẽ tham ''cửa đang đỏ'' - gạt phăng Chu ra, giành lấy xấp bài, đuổi: Đi mà giải quyết việc quan trọng. Tao chơi thế.
- Không được! Thằng Chu phải ở lại để chúng tao gỡ!
- Tao không có tiền hả- vừa gắt vừa móc túi vất toẹt xuông mặt bàn vốc tiền kim loại cùng xấp tiền giấy cỡ mấy trăm đoạn trợn mắt cự lại thằng kia - cứ coi tao như thằng Chu đi và có gan thì ăn hết hơn 500 này! Hai thằng còn lại phải dàn hòa, nhặt những quân bài mà tay đang chia đüa lên thoăn thắt cài, đan tạo thành cái quạt trên bàn tay. Kẻ chia bài xong, đánh một quân, tay mới vào không ăn, chưa bôc, nói lớn - Tao giao hẹn trước. Phải chơi quân tử. Chơi vui. Không được ''cô ti nhê.''. Cặp ''bài trùng'' nhìn tay mới vào bằng cái nhìn khó chịu. Tuy vậy bàn bạc im lặng trở lại. Tay mới bôc bài nọc... đánh... bàn bạc tiếp tục sôi nổi trong không khí mới!
...
- Thế nào? Mày cần gì vậy, Khoan? Khi đã ra hẳn ngoài đường Chu mới lên tiếng hỏi chàng trai. Cậu kia cười, thanh minh- Có việc quan trọng lắm, hay ta vào qúan Hương Quê vừa nhâm nhi vừa trao đổi.
- Phiền qúa. Con mẹ hĩm lại cho thằng nhỏ ra gọi. Này con - Chu quay sang, cúi xuóng hỏi thằng bé - Có việc gì mà mẹ mày gọi thê?
Cậu bé ngẩng nhìn chú Khoan, nói: Mẹ bảo bố về, chú Khoan tới!
- Sao không nói rõ! Thằng này... Chu cằu nhằu nhìn thằng bé. Khoan lên tiếng - Biết chuyện em cần gặp anh nên chị cho chắu ra gọi. Chị chắc anh sẽ không về ngay nên bảo em ra ''trợ lực''. Thế mà mãi mới bẩy được anh ra khỏi bàn bạc...
- Ôi! Khoan!... làm ăn thì cũng phải có lúc giải trí tí chut chứ. Tớ đang cho lũ ''Dòi'' kia biết thế nào là lễ độ. Chúng nó huênh hoang lắm. Lại còn chơi gian nữa. Tớ vừa ù một ván đổ đĩa được hơn 500. Nếu cậu và thằng bé này không phá đám, tớ sẽ còn tiếp tục ''gặt''. Thế có tiếc không...

Nữ chủ quán Hương Quê xinh đẹp mới ngoài 30 tuổi. Cô đến Đức hơi chậm nhưng lại vượt mặt những đàn anh đàn chị đến trước hơn chục năm. Cô đi lên nhờ buôn thúng ban bưng, nhờ dịch vụ... tất nhiên không từ cả tàng trữ, tiêu thụ hàng lậu. Nhưng khác các bạn - mà trước đây cô thường phải đi làm thuê cho họ - Sau khi có vốn, Mai chuyển sang làm ăn đàng hoàng. Và sự đàng hoàng kia cộng với kiến thức kinh doanh, chỉ sau mấy năm cơ sở Hương Quê phất lên, quy mô như hôm nay. Trong một gian phòng rộng lớn được phân thành 2 khu: Nửa trái bán hàng thực phẩm châu Á. Nửa kia mở qúan ăn Việt Nam. Khách vào đây được phục vụ theo sở thích. Kể cả những đặc sản mà ngay ở bên nhà không phải nơi nào cũng dễ có. Nếu mua về tự nấu nướng phục vụ cho những ngày lễ lạt có thể dễ dàng tìm được những thứ nguyên liệu cao cấp như: Rượu nấu tại chỗ bằng gạo dẻo. Lòng lợn, tiết canh, các loại thịt - kể cả Thịt dê, thịt chó - giò chả cùng tất cả những sản phẩm ngon, qúy của Biển, của Sông hồ... Nếu muốn ăn tại chỗ thì chỉ cần cầm cuốn sổ bìa da lên đọc, có tơi hơn 20 món thuần túy dân tộc - cứ như dinh cả dẫy hàng ăn ở vỉa hè Hà nội về - không pha trộn như các món của Restaurant bán cho dân sở tại ngoài phô. Đúng lúc hai anh em cùng thằng nhỏ chọn xong chỗ ngồi thì chủ nhân nhà hàng đi tới. Đã quen biết nhau, Mai xởi lởi: Chào hai anh! Chắc đang bàn việc làm ăn phải không? Chu tươi cười dáp lại: Bàn chuyện làm ăn gì đâu. Nhớ tách cà phê Phin - Nâu của em nên đến thôi.
- Thật hân hạnh. Em sẽ bảo các em bưng ra ngay. Nhưng để em thu xếp rồi mời hai anh vào trong này - Mai chỉ vào khu vực được quây xung quanh bằng những bình phong trang trí như những bưc tứ bình - Chúng ta vừa uống vừa chuyện trò. Em nghe người ta nói về tài xem tử vi của anh, muốn nhờ anh xem cho một quẻ. Được không?
- Sao lại không được? Nhât là Mai yêu cầu thì bận gì cũng gác lại. Sau câu nói là tràng cười ròn rã của cả 3 người. Thằng bé nhướng mắt nhìn người đàn bà xinh đẹp chăm chắm... Mai đứng lên đi vào quầỳ hàng nói gì đó, cô phục vụ đi đến, Chu bảo: Em gói cho chău 4 bánh nướng, 4 bánh dẻo. Cô gái quay đi. Chỉ vài phút sau trở lại đặt trước mặt hai người hai ly cà phê còn bốc khói, đüa cho thằng nhỏ túi Nilon nặng chĩu. Chu cúi xuống bảo con: Con về nói với mẹ, bô đang ngồi ở quán cô Mai với chú Khoan. Thằng bé khệ nệ xách túi, hớn hở ra về. Còn lại hai anh em, Khoan tiếp - Đang có 5 ‘‘lưc điền‘‘ cần việc làm. 2 ''vú em'' muốn trông trẻ, còn 2 người nữa muốn tìm cửa hàng hoa, một người mở Imbiss. Xưởng làm giò cũng đang cần nhiều người - Tất cả đều yêu cầu nhanh, anh xem đáp ứng được không?
Khoan chưa nói hết, Chu đã tháo chiếc cặp vẫn kè kè bên mình- đặt lên bàn, lôi ra chiếc máy tính xách tay, bật công tắc điện, lướt qua những tên mục lưu trữ. Sau một hồi đọc, gật gù... quay sang bảo Khoan- Tất cả, đều có thể đáp ứng được. Nhưng cần phải gặp trực tiếp những người có nhu cầu này đã. Trươc tiên là 5 ‘‘lực điền‘‘. Sau đó lần lượt đến mở hàng, mở quán và những chuyện khác...
- Tất nhiên. Em định bắt đầu từ 10 giờ sáng mai, hẹn giờ để anh tiếp tất cả tại văn phòng.
- Nhưng... cậu đã nói với họ về tính chất công việc, gía dịch vụ tìm việc, nguyên tắc phân phối tiền lương của họ, chưa?
- Em đã thông báo đúng như Ba rem anh đưa. Còn nữa: Bọn thằng Khoa dục xe IFA - W.50.
- Đã tìm ra 5 con song chưa đàm phán xong gia cả. Bọn có xe là những hộ tư nhân ở làng. Họ mua được xe mới ngay từ đợt xuất xưởng cuối cùng, sau đó nhà máy đóng cửa nên tiếc rẻ không vất đi. Bây giờ vẫn dùng để vận chuyển phân, rơm rạ trên đồng ruộng. Ac cái nước Đức đã thống nhất hơn 10 năm rồi. Hầu như loại xe này đã bị đem ''nấu'' cả. Cậu nói với bọn họ chờ vài ba hôm, tôi đã biệt phái gần chục thằng đi khắp nơi ''tia''. Dứt lời, Chu móc túi lấy chiếc TeléFunk bấm số. Đầu kia lên tiếng. Sau vài phút hỏi... trả lời... Chu lại chuyển sang bấm số máy khác... Lặp lại như lần trước... cuối cùng tắt Funk bảo: Mọi việc đã sẵn sàng, guồng máy đang chạy. Chu tắt máy vi tính, kéo khóa. Hai người tiếp tục vừa uống cà phê vừa nói về những chiếc W50 mà theo họ, mua được đem bán lại cho khách bên nhà sang - sẽ vớ bẫm...
- Em không hiểu tại sao đến gìò bên ta vẫn còn chuộng thứ này nhỉ- Khoan nhìn Chu, hỏi.
- Anh cũng thắc mắc như chú. Hồi đầu năm 1991, Êkíp anh đã ''xúc'' được một mớ. từ một hợp đồng mấy chục con W50. Dạo đó dân Đông Đức có phong trào đem vất IFA vào tha ma ô tô để nấu lấy sắt nên các chủ bán rất rẻ. Thế mà bây giờ bên ta lại vẫn còn đi mua.
- Dân mình hình như chuộng ''rác'' của thiên hạ thật. Báo Tuổi Trẻ, WebSeite đưa tùm lum chuyện nhập khẩu rác. Đọc tít một bài báo mà rùng cả mình:''Bịt mũi đi xem hàng nhập khẩu'' . Bịt mũi vì từ đông Rác kia bốc mùi thối, khắm... Cứ như trong Rac của người ta còn lẫn vàng, kim cương ngọc thạch ấy! Máu tham hễ thấy hơi đồng là mê. Đây lại là hơi ''thối, khắm'' mà vẫn mê mới kỳ chứ!
- Chưa biết chừng trong đó có vàng thật. Mà cũng có thể lẫn cả Rac... Nguyên tử - Nói đến đây Chu trầm ngâm... ngập ngừng giây lát rồi tiếp bằng giọng nghi hoặc - Nếu ''bọn xấu'' thù, ghét, hại ta - gài chiếc hộp chứa mấy lạng Uraniom đã tinh chế với chiếc kíp kích nổ lẫn trong đám rác kia... mấy ông chủ đồng nát đem cho vào lò ở ngay thành phô Hồ Chí Minh - nung nóng chẩy để lấy thép - thì... ôi thôi!
- Gớm! Sao anh tưởng tượng ra hình ảnh quái đản thế! Khiếp!
- Sao lại không thể? Hay ít ra một qủa bom vi trùng hẹn giờ được dâu kín trong khung ''gầm'' của xác những chiếc ô tô phế thải - chẳng hạn. Tất nhiên tớ để cho trí tưởng tượng bay bổng... nhưng sao lại không thể xẩy ra khi thời đại đang dấy lên hoạt động của các ‘‘Bố‘‘ - Khủng Bố!
- Nghiêm chỉnh lại đi, anh!
- Được thôi! Cậu có nhớ hồi đầu những năm 90 của thế kỷ trước, mấy cha nội Nghiên cứu SUM (*) ở Liên Xô đã vớ bẫm trong vụ lây vàng từ những chiếc bóng bán dẫn bị nền Công nghiệp - Khoa học Liên bang Sô Viết vất bãi rác, khoa học gia - Nghiên cứu sinh - của ta đánh hơi thấy... mua rẻ, mang về về tinh lọc ngay tại trươc mũi họ - Trong DOM. 5 - thu được khá nhiều vàng ròng, còn dân cư xung quanh tha hồ hít, ngửi Axit...
- Chuyện ấy cách đây đã hơn 10 năm. Bây giờ làm gì còn cơ hội như thế nữa. Còn... Rác... Thôi, kệ thiên hạ! Anh em mình hơi đâu mà lo những chuyện trời ơi đất hỡi kia. Đó là chuyện quốc gia đại sự. Nhà nước trả lương cho cả... một bô chủ quản chuyên trách lo việc này rồi!
Ly cà phê đã cạn, Mai trở ra trong bộ đồ mới, sang trọng cùng những trang sức quý, tươi tắn bảo: Mời hai anh vào trong này. Mai đi vào trươc. Lách qua tấm bình phong, Chu thấy trên bán đã bầy sẵn hai Phin cà phê đang nhỏ từng giọt. Bên cạnh có hộp sữa ông Thọ, thìa, phích nước. Giữa bàn đặt ngay ngắn trang trọng chiếc đĩa sứ Trung quốc. Trong lòng có cỗ bài tây chưa bóc. Khi cả 3 ngồi xuống, Mai bảo: Em muốn nhờ anh xem cho việc mua nhà. Anh xem bài tây hay Tử vi?
- Bài tây là để các cặp trai gái bói... cho nhau. Anh chỉ xem tử vi.
Mặt Mai thoáng biến sắc... chỉ giây lát trở về bình thường. Cô gật đầu đưa đẩy - Tất nhiên, được anh xem tử vi phương Đông là nhất rồi. Xin lỗi anh, năm tháng, ngày, giờ sinh của em đây. Mai đưa cho Chu tờ giấy. Chu đọc rồi thao tác trên phím bấm... lát sau quay sang bảo - Cung Điền Trạch của em có vấn đề... lại ngẫm nghĩ đọan hỏi - Em mua nhà ở hay cửa hàng?
- Nhà ở kiêm cua hàng. Có một biệt thự 3 tầng, mặt đường cùng khu đất rộng hơn 500 mét vuông nằm trên một phố sầm uất. Chủ nhà bán với gía qúa rẻ. Em ‘‘kết‘‘ căn nhà cùng khu đất này lắm! Nhờ anh xem hộ...
- Em có đóng tiền tiết kiệm mua nhà không - Chu lơ đãng hỏi.
- Có, nhưng mới được 1 năm, mỗi tháng 1000 EU. Mà gía tiền mua nhà lại khoảng 120 nghìn, Trong khi hàng tháng khai báo thu nhập để nộp thuế, em chỉ khai dư thừa chút it... Cứ tính toán bình thường thì phải 5 năm cộng với vay thêm của nhà Bank mới có đủ tư cách để mua. Đằng này 1 năm... mua, chỉ lo Sở Tài Chính - Thuế vụ thọc vào, vặn vẹo...
Chu lẳng lặng mở mục lưu trữ khác.
Màn hình liên tiếp hiện ra các giòng chữ, các bảng... lát sau quay sang Mai, bảo: Năm nay, ngoài cung Điền Trạch của em xấu, lại bi sao Kế đô... mệnh hợp với lời tổng kết của cổ nhân:
Một, Ba, Sắu, Tám - Kim Nâu;
Làm nhà, Cưới vợ, Tậu Trâu thì đừng.
Em đang đứng ở số 3.
- Vậy thì làm thế nào? Tiếc thật - Mai súyt xoa...
- Ác cái luật pháp Đức không theo Tử vi... Việt. Đây là xứ sống bằng luật pháp. Cứ cắm đầu làm thì chưa biết hậu qủa thế nào. Nhưng né tránh, ''chờ sung rụng'' thì lỡ hết... Mưu sự tại Nhân, Thành sự tại Thiên. Cho nên phải tìm thây giỏi để giải hạn... trước khi bắt tay vào việc, nhất là chuyện tậu cơ ngơi bằng tiền có nguồn gốc thu nhập không chính đáng!
- Sao lại ‘‘không chính đáng‘‘. Tiền này do em buôn bán chứ có lừa đảo đâu - Mai tỏ ra phật ý!
- Thế khai thu nhập em có khai cả khoản này không? Nếu khai thì phải nộp thuế.
- À... ừ... Chính thế nên em mới tìm nhờ ''thầy'' – Mai dàn hoà, tươi cười, tiếp - Liệu có cách nào hóa giải được không? Tìm mãi mới được căn nhà hợp ý mọi mặt. Chần chừ chủ sẽ bán cho người khác! Chu mỉm cười trân an: Yên trí! Tất nhiên có thầy làm được việc này. Anh chỉ căn cứ ngày sinh tháng đẻ của em, dùng phép toán học lập bảng tử vi... nhìn các Sao xuất hiện trên bảng... chỉ ra những liên hệ tưong hỗ của quan hệ mầu nhiệm kia rồi nói thật cho thân chủ nghe về số mệnh của họ tại thời điểm để họ suy nghĩ và quỳết định... Yểm, Giải hạn phải nhờ người khác. Mỗi người đều có mỗi nghề. Con Lân thì múa, con Nghê thì chầu. Trên đời chẳng ai tinh thông tất cả mọi lĩnh vực, không thể làm thay, phán bừa. Thầy ‘‘Trên thông thiên văn, dười t ường địa lý‘‘ chỉ là chuyện bịp! Tất nhiên - noi đến đây Chu ngập ngừng dường như khó tiếp... Mai biết ý khuyến khích: Em hiểu... Em chấp nhận... miễn là mua được nhà.
- Tuy có cách giải hạn nhưng muốn cho công việc suôn sẻ, xác xuất an toàn tối đa, phải tìm thầy cao tay. Thật cao tay. Thầy làng nhàng, ''tay ấn'' kém... chỉ tổ hại thân chủ. Không thể giao, phó thác ‘‘mệnh‘‘ của mình cho những thấy dốt, rồi dại dột hành đông phiêu lưu. Em chờ vài hôm, tôi tìm thấy giỏi Phong thủy - Giải hạn. Đừng nôn nóng, vội vàng.
- Anh cố giúp em. Trong vòng 1 tuần phải trả lời người ta.
- Hôm nay chủ nhật. Chậm nhát là thứ 4 chúng ta sẽ biết. Yên trí đi!
- Trưa rồi, mời hai anh uông với em chén rượu nhạt. Mai rướn người hướng về phía quẩy rượu dơ tay làm hiệu. Vài phút sau hai cô chạy bàn bưng 2 khay ra, đặt lên bàn những đĩa món ăn còn nóng sốt, chai 3/4 lít rượu trắng trong vắt, vẫn đang sủi tăm cùng một đĩa sứ men hồng, trong lòng đặt chiếc phong bì dán kín. Mai trân trọng rót ra 3 ly, dơ lên, nói: Chúc hai anh làm ăn phát đạt.
- Chúc Mai mọi sự như ý. Cả 3 cạn ly. Vừa luc cô phục vụ quay nhanh trở lại, ghé sát tai Mai nói thầm. Chủ quán sáng mắt nhìn Chu, thanh minh - Em xin lỗi phải đi giải quyết công việc. Mời hai anh cứ tự nhiên. Chu tươi cười đứng dậy bắt tay Mai: Em cư đi. Mặc bọn anh. Yên tâm, mọi chuyện sẽ thông đồng bén giọt!
Chủ quán Hương Quê đi khỏi...
Sau vài tuần rượu nữa, Chu với tay cầm chiếc phong bì, trên đó ghi giòng chữ nắn nót: Kính tặng thầy lễ vật nhỏ mọn. ‘‘Thầy‘‘ lơ đãng đút phong bì vào túi... Khoan mở nút, nghiêng chai - bên trong, rượu đã vơi đi 2 phần 3 - rót vào ly của hai người - nôn nóng, hỏi: Anh tìm thầy giải hạn nào vậy? Liệu có tin được không? Em sợ...
- Sic! Chú mày! Thầy giải hạn là chuyên viên cao cấp của Công Ty Tài chính - Địa ốc! Với họ - chỉ cần có thù lao xứng đáng theo phần trăm - số tiền mua nhà kia sẽ trở nên hợp pháp, sạch bong - dễ như móc túi lấy tiền lẻ mua bao thuốc lá! Tớ đã cùng họ giải quyết mấy vụ tương tự. Liệu như vậy đã đủ tin cậy chưa? Dứt lời Chu dôc ngược ly rượu... khà!
Khoan vỗ đùi reo lên: Hay! Tuyệt vời! Thế thì em yên tâm rồi!
Tháng 7 năm 2003.
(*) - Nguyên văn : Nghiên Cứu Sinh. Dân việt gọi trệch đi chữ Sinh thành Sum - hồi thời kỳ khối XHCN đông Âu chưa xụp đổ. Đây là 3 chữ đầu tiếng Nga, tiêng Bulgaria - của từ Bách Hóa Tổng Hợp Trung tâm (Xentrano Univernưi Magazin). Nghiên Cứu SUM là nghiên cứu, tia... lùng hàng rẻ, hàng hạ gía, hàng mua kiểu hối lộ của cửa hàng BHTH trung tâm, chuyển về VN cho gia đình bán kiếm lời (xe đạp, Mokich, vải, thuốc tây, tủ lạnh, bàn là, nồi áp xuất, quạt tai voi...).
xxx
GIÒNG F... 5
Chiều chủ nhật - đầu tháng 2, chủ nhiệm Trần Hạnh bảo tôi: Cô thu xếp công việc để ngày mai đại diện cho báo mình dự cuộc hội thảo do Phòng Thương mại - Công nghiệp phối hợp với Hiệp hội người tiêu dùng Berlin - tổ chức.
Tôi ngạc nhiên vì đây là lần đầu Tạp chí Thời Đại cử phóng viên dự hội thảo Đức - Việt. Trần Hạnh như hiểu tâm trạng nhân viên của mình, tiêp: Báo Thời Đại của ta chủ yếu phục vụ Người Việt, nhưng còn phụ san tiếng Đức của nó cũng rất cần thông tin về cuộc hội thảo này. Điều quan trọng: Có sự tham dự của phái đoàn kinh tế Việt Nam đang đàm phán với EU tìm thị trường cho hàng xuất khẩu. Ngoài ra còn có một số Doanh Nhân, hội Doanh nghiệp của người Việt ở cả hai miền Đông - Tây tham dự. Cô đến làm quen, đặt quan hệ, vì đây là đîa bàn báo mình cần đi sâu khai thác!
Tôi về phòng làm cho xong vài việc đang dở: Giao cho biên tập viên Peter Rossman, mấy bài viết đã được dịch sang tiếng Đức dành cho Phụ san - để anh hiệu đinh. Dục biên tập viên Trung Chính hoàn thành trang Văn Nghệ mà anh phụ trách, hứa, đưa sớm để kịp sắp chữ điện tử, in ấn vì đã gần tới ngày báo phát hành.. 5 giờ sáng hôm sau từ Văn Phòng tòa soạn, tôi lái xe đi Berlin, hy vọng kịp đúng giờ khai mạc.
Buổi sáng ngày đàu tuần, trước giờ làm việc, khắp các tuyến xa lộ đi vào hường Berlin hầu như bị tắc nghẽn. Nhiều đoạn đường mỗi giải rộng 4 làn xe mà vẫn ùn tắc. Cũng may đã lường trước, đến nơi thì hội thảo vừa bắt đầu. Cả buổi sáng, phia Đức trình bầy ý kiến sau đó rất nhiều tham luận... cuối cùng đại diện của Việt Nam lên giới thiệu khả năng đáp ứng hàng Thủy sản, May mặc, da Giầỳ... Tôi không chú ý nội dung mà lại tập trung nhìn, nghe người đàn ông châu Âu phiên dịch. Anh dịch lưu loát, khoáng đạt nhưng rất chính xác so vơì lời Việt. Vốn được đào tạo ngành ngôn ngữ, tôi hiểu rõ hơn hết gía trị bản dịch ''Vo''của anh. Trong đầu tự dưng nẩy sinh ý muốn tìm hiểu người này... Giờ tạm nghỉ, mọi người đi ăn trưa. Vốn đã có chủ ý, tôi tiến tới làm quen, nói lời thán phục...
- Rất cám ơn chị. Tôi là Tuấn Anh!
- Tôi hơi tò mò: anh học ở đâu mà trình độ tiếng Việt tuyệt vời thế?
- Ở Đại học ngoại ngữ. Tuấn Anh đang định tiêp thì có người gọi... anh đưa tấm Card, bảo - Đây là nơi tôi đang nghỉ. Nếu tối nay chị có rảnh xin mới đến chơi, hân hạnh được đón tiếp. Bây giờ thì xin lỗi.
Nhận tấm Card, trong đầu bật nhanh ý nghĩ ''Sao lại có người Đưc biết tiếng Việt đến trình độ này. Phải tìm hiểu xem thực hư ra sao''. Vì vừa dịch xong tác phẩm văn học của một nhà văn Đức, rất muốn đưa bản thảo nhờ anh góp ý để tu chỉnh... tôi quyết định sẽ đến thăm anh ''có thể tìm ra một cái gì đó thú vi‘‘ - về con người mà hình thức bề ngoài cùng sự hiểu biết hai ngôn ngữ Việt, Đưc - gây cho người đối thoại những ấn tượng mạnh. Bệnh nghề nghiệp của phóng viên đã lôi tôi ra khỏi sự ''e ngại'' nên hăm hở chuẩn bị cho cuộc gặp mặt.
Xuất trình giấy tờ với người thường trực, 5 phút sau Tuấn Anh từ trên lầu khách sạn đi xuống. Tôi đề nghị sang Resstaurant bên cạnh mời nước. Tuấn Anh vui vẻ đồng ý. Khi các thứ đã được người phục vụ bưng ra, anh chủ động: Chắc chị tưởng tôi là người Đưc chứ gì? Tôi người Việt, bố mẹ đều người Việt.
- Thảo nào mà anh hiểu và dịch hay. Tôi cứ thắc mắc sao người Đưc này lại nói hay, hiểu ngôn ngữ Việt sâu đến thế... hoá ra... bây giờ tôi lại tự hỏi ''Sao người Việt này lại có hình hài... Đức, hiểu, giòi tiếng Đức thế? '' - Thật độc đáo!
- Chị không phải là người đầu tiên nói những lời này. Ngay chính các bạn Đức khi gặp tôi cũng thăc mắc như vậy... Sau ít phút chuyện xã giao, chúng tôi chuyển đề tài sang các lĩnh vực mà tôi quan tâm: ''Bếp núc'' của giới dịch thuật trong nước trước vấn đề thực hiện Công ước Berne... sự kiện ''Hoa Thủy Tiên''... cuối cùng bày tỏ ý định của mình. Nghe xong Tuấn Anh lảng tránh những câu hỏi khác, nhưng lại vui, hồ hởi: Rất sẵn sàng. Nếu chị tin cậy, tôi sẽ đọc bản dịch và thẳng thắn trao đổi. Tôi còn ở Đức 2 tuần nữa.
Tất nhiên là mừng rồi. Được một người như thế này thẩm văn thì còn gì bằng. Tôi mở túi xắc đưa cho Tuấn Anh chiêc CD chứa bản thảo tiếng Việt và sách nguyên tác tiếng Đức. Anh nhận với vẻ trân trọng. Đã 10 giờ đêm, chúng tôi chia tay, hẹn sẽ gặp lại vào thứ 7 tới. Trên đường về tôi cứ nghĩ vẩn vơ, lan man về những chuyện khác... rồi đột nhiên một câu hỏi bật ra: Nếu anh là người Việt thì sự giống''Người Đức'' giải thích như thế nào? Có thể... không thể nào... Bên trong chứa đựng điều gì nhỉ... tại sao... hay là? - Một giòng đối thoại trong tôi cứ trào ra. Người đàn ông nàỳ làm tôi chú ý ngay từ giây phút đàu khi anh xuất hiện trên diễn đàn. Cuộc hẹn gặp qủa thật làm tôi xao động tâm can...
Muốn cuộc trao đõi diễn ra thuận tiện, thoải mái đúng với tính chất của cuộc mạn đàm văn chương, tôi nói với người bạn có căn hộ nằm trong một chung cư ở Đông Berlin, mượn căn hộ của cô làm nơi tiếp Tuấn... Cô nghe xong mỉm cười, bảo: Mình đồng ý. Cũng may trong 2 ngày cuối tuần có việc đi Halle, ''cậu'' có thể toàn quỳền sử dụng căn hộ. Noi xong cô cứ chong mắt nhìn, anh mắt ''đầy soi mói''. Đên lúc này tôi mới hiểu ra bạn đang nghĩ gì... vội giải thich... Bạn phá lên cười.
Thành thực mà nói hành động của tôi khó làm cho bạn hiểu khác đi... tôi đành kể tỷ mỷ nguyên nhân cuộc gặp mặt...
Dung yêu cầu, chiều thứ sắu đến nhận chìa khóa căn hộ để cô đi thăm bạn.
Tôi thực hiện theo yêu cầu của bạn rồi gọi điện cho Tuấn Anh nói địa chỉ, mục đích ngầm nhắc anh cuộc hẹn để anh chuẩn bị. Anh tỏ ra vui - thông báo: ''Sau 4 ngày đọc song song cả nguyên tác lẫn bản dịch, đã có một số ý kiến tham gia, ngày mai sẽ trao cho dịch gỉa''.
Chiều hôm sau, mọi chuyện diễn ra đúng như đã thống nhất: Tuấn Anh đến rất đúng giờ. Bước vào căn hộ 1 buồng của phụ nữ độc thân, anh thoáng vẻ ngạc nhiên về cách trang trí. Kiến thức, bàn tay của cô bạn học Kỹ thuật Đồ họa làm cho căn buồng của mình sinh động, sang trọng, khiến ngay phút đàu đã chinh phục khách mời. Tuấn Anh cứ nhìn bên phải, bên trái đầu gật gật... lát sau mới trầm trồ: Thật tuyệt. Không ngờ... chị còn là họa sĩ nữa! Ngừng một chut vẻ do dự... (còn tôi thì chưa kịp cải chính) anh đã tiếp - Thảo nào đây đó trong bản dịch tôi thấy thấp thóang sự diễn giải bằng ngôn ngữ hội họa - đoạn đưa trả CD, cuốn sách và 2 trang giấy khổ A.4. Liếc nhanh tờ giấy, nhận ra trên ghi những nhận xét, những chữ Đức để trong ngoặc kép cùng lời diễn giải đi kèm... tóm lại đây là kết qủa làm việc của người có tay nghề, có kiến thưc dịch sách. Tôi vui mừng hết chỗ nói. đặt sách, CD, giấy sang bên hỏi anh thich uống gì. Anh xuề xòa rất ''Việt'' - chị thích thứ gì thì mang ra. Sở thích của tôi là cà phê Trung Nguyên pha Phin uống với sữa ông Thọ. Tôi trả lời rồi nói tiếp về những từ tiếng Đức khó chuyển ngữ sang tiếng Việt, vừa chờ Phin cà phê nhỏ giọt. Khoảng thời gian chờ đó thật có ích. Tất cả những từ ngữ ''chưa thỏa mãn'' đều được Tuấn Anh chỉ ra, giải nghĩa dễ dàng... Khi câu chuyện chữ nghĩa đã vãn, không khí cuộc nói chuyện trở nên thân tình, tự nhiên, vốn trong đầu vẫn phảng phất chuyện ''người Việt, người Đức'', giờ lại trỗi lên. Không thể kìm được tính tò mò, đành bật ra: Rôt cuộc việc ''giống người Đưc'' của anh là thế nào?
Tuấn Anh mỉm cười, chưa trả lời ngay mà trầm ngâm... lát sau ngẩng lên nhìn tôi chăm chắm đoạn như mệt mỏi: Đây cũng chính là câu hỏi vẫn vang lên trong tôi mỗi khi có người như chị hỏi, tôi lại phải khẳng định, tự nhận mình là ngươi Việt 100%. Thế nhưng không một ai tin tôi cả. Ròi giọng như uất ức - Liệu tôi thực là hiển hiện của Di Truyền ''giòng F.5'', hay đây chỉ là sự thương hại, thông cảm mà sô phận đã an bài rồi để cho bà Nội thay mặt đấng tối cao ''tuyên chỉ''?
- Tôi thành thật xin lỗi về sự tò mò đáng ghét này. Anh hãy bỏ qua đi. Bây giờ đã tơi giờ ăn, chúng ta ăn uống đã - tôi vội an ủi Tuấn Anh như để chuộc lỗi khi gợi ra những điều anh không muốn nhắc tới...
Sau ít phút xúc động anh dần trấn tĩnh, đứng dậy giúp dọn bàn. Khi mọi thứ đã đày đủ, tôi mở chai bia, rót ra 2 cốc. Chúng tôi vui vẻ chúc tụng. Sau vài ngụm, Tuân Anh bình tĩnh tiếp nối câu chuyện đang dở: Chị đừng ngại. Chuyện này tôi gặp nhiều lần... cũng đã nói với mấy người bạn. Nhưng họ đều là đàn ông, lời họ nói không làm tôi thỏa mãn. Hôm nay tôi tâm sự với chị hòng tìm ra câu trả lời thich đáng.
- Tất nhiên tôi sẽ nói thật miễn là câu hỏi có thể trả lời được.
- Cám ơn trươc! Xin chị hãy nói thật: Người đàn bà có thể cảm nhận được: Sau lần nào đi lại với chồng thì minh mang thai ?
- Điều này thì người đàn bà trong cuộc biết rõ. Tôi chợt như nhận ra điều gì đó trong câu hỏi của người bạn... ngập ngừng hỏi lại - Mà... tại sao anh lại quan tâm đến vấn đề này vậy?
Tuân Anh nhìn tôi bằng ánh mắt dịu, từ từ lia mắt hướng lên bưc tranh Đức mẹ Đồng Trinh treo trên tường - giọng xa vời: Đây chính là mấu chồt của câu chuyện xẩy ra trong gia đình tôi gần 40 năm trước:
...
Năm 1958 bố tôi từ chiến trường được về phục viên theo chủ trương đưa 8 vạn bộ đội chống Pháp đi xây dựng kinh tế. Là thành phần Tư sản đi kháng chiến, ra quân, ông được phân ngay đi học Đại học sư phạm. 3 năm sau tốt nghiệp được giữ lại dậy Đại Học Tổng Hợp. Ở đây ông quen một Thủ thư gìa, rồi nhân sự quen biết, qúy trọng nhau, ông thủ thư kia tạo điều kiện cho bố tôi gặp con gái cụ - chính là mẹ tôi sau này - (đang làm phiên dịch tiếng Anh cho Bộ ngoại giao). Một năm sau hai người làm lễ cưới. Sống với nhau 5 năm liền vẫn chưa sinh con. Do hoàn cảnh công việc, mẹ tôi thường phải đi công tác với cac đoàn khách quốc tế...
Đầu năm 1967 - chiến tranh chống Mỹ lan ra miền Băc.Bố mẹ tôi, ai nấy đều đi sơ tán theo cơ quan mình, thỉnh thoảng mới gặp nhau... Cuối năm 1967 mẹ có mang tôi. Cả nhà vui mừng. Người vui nhất chính là bà Nội. Lúc đó bà đã ngoài 60 nhưng chiều thứ 7 nào cũng từ Hà Nội lên chỗ cơ quan mẹ sơ tán mang cho con dâu những nhu yếu phẩm mà ở vùng quê sơ tán không có - ''Để chắu tôi đủ dinh dưỡng, sinh ra trắng trẻo mập mạp'' - cụ thường giải thích với mọi người khi khen cụ chiều con dâu.
Ròi điều mong đợi của giua đình đã đến: Mẹ đến kỳ sinh nở.
Người phụ nữ nào sinh con ra cũng vô cùng mãn nguyện, hạnh phuc. Nhưng mẹ tôi sau khi nhìn thấy con trai thì đau khổ khôn cùng. Suốt ngày chỉ nằm khóc. Bởi vì tôi hoàn toàn không giống những đüa bé khác: Chỉ có nét Việt Nam ở Đôi mắt đen nhạt, mũi không qúa lõ, còn da, tóc, khuôn mặt - đúng như đùa trẻ con của cặp vợ chồng người châu Âu. Thời đó, đây là sự kiện gây dư luận khá ồn ào, còn hơn cả sinh ra''quái thai''. Bà Viện trưởng họp nhân viện khoa phụ sản nhác nhở mọi người không được bàn tán, thái độ đói với sản phụ phải hết sức thân ái nhằm an ủi người trong cuộc. Họ bàn cách''Giảm sốc'' cho thân nhân sản phụ. Lúc đó cha tôi đang bận việc gì đó ở nơi sơ tán nên không về ngay. Tiêu chuẩn của người sinh nở chỉ được nằm lại bệnh viện không qúa 3 ngày nếu hai mẹ con khoẻ mạnh. Cũng không còn cách nào hơn, bà Viện trưởng sai nhân viên tới tận nhà gặp bà Nội tôi, thông báo ngắn gọn... mời gia đình đến đón về. Bà nội bỏ cả mọi việc cùng em gái mình thuê xe xích lô tời ngay Bệnh viện. Tuy lúng túng ngại ngùng nhưng Viên Trưởng rất có kinh nghiệm, hiểu tâm trạng của thân nhân sản phụ có các ca sinh nở khó khăn, đặc biệt... nên đón tiếp chu đáo.
Viện trưởng mời bà Nội vào phòng, rào trước đón sau, loanh quanh... Bà nội ngắt lời ngay: Xin Bác sĩ cho tôi tới đón chắu. Còn mẹ nó đề nghị Bác sĩ chăm sóc giùm. Nêu chưa khoẻ hẳn xin cho nằm thêm. Vừa nói cụ vừa nôn nóng đứng lên. Viện trưởng không nói được gì hơn đành cùng cô y tá đüa cụ đên phòng trẻ sơ sinh. Còn đang đứng ở cửa, cụ đưa mắt nhìn một lượt... đến nơi tôi nằm người nữ y tá dừng lại, chần chừ... bà Nội mặt thoáng thay đổi... cụ chợt reo to: Đây rồi! Chắu tôi đây rồi. Vừa lúc cô y tá bế, đưa tôi đền, bà Nội đón, ôm chắu. Bà Dì giải tấm khăn bông, bà Nội đặt tôi vào, gói lại như gói bức tượng bằng ngọc thạch, đoạn nâng lên ấp vào ngực, ngẩng nhìn bà Viện trưởng, tiếp: Cám ơn bác sĩ. Tôi xin phép bà cho chắu về. Xin Bệnh viện chăm sóc giùm cho mẹ chắu. Thoáng cái hai bà gia đã ra khỏi cửa xuống bậc thêm lên nhanh hai chiếc xính lô đã chờ sẵn. Mọi người có mặt ngơ ngác... Riêng Viện trưởng như bị hẫng. Bà thực sự khó hiểu. Những sự lo lắng của bà từ lúc đón bà cụ giờ đã tan biến nhanh, Khúc mắc, ngại ngùng cho sản phụ từ mấy ngày nay đã bị bà Nội của đứa bé ''con lai'' - hoá giải!
Hai hôm sau mẹ mới ra viện. Ngày hôm sau nữa bố từ nơi sơ tán về thăm con trai. Bà nội kể lại giây phút này làm tôi nhớ mải: Vừa dựng chiếc xe đạp cạnh cửa, bố chạy như xông vào, tiến đến phía giường của hai mẹ con. Khi ông nhìn thấy tôi trong chiếc tã lót bằng chiến chăn bông trẻ con thì lùi lại rồi đứng xững nhìn tôi chăm chăm, không cất lên lời. Lúc ấy bà Nội mới lên tiếng: Các con lạ lắm phải không? Đây đích thực là con của các con, chắu đích tôn của mẹ. Nó hoàn toàn giống cụ ngoại nó!
- Mẹ bảo sao - bố mẹ tôi đều đồng thanh.
- Đây là bí mật mẹ dấu kín trong lòng, định chẳng bao giờ cho các con biết. Nhưng lúc này thì đành... Ông nội của mẹ gốc là người Đức. Cụ trong đoàn quân viễn chinh Pháp sang Việt Nam từ những năm đàu thập niên ba mươi của thế kỷ 20. Cụ kết duyên với bà nội của mẹ là con một gia đình tư sản ở Hải Phòng. Đến bây giờ tính - đến mẹ đã được 3 đời. Có điều này rất đặc biệt - Từ đời mẹ trở đi, hầu như không còn biểu hiện sự di truyền về mặt hình thức... Có lẽ cụ tổ linh thiêng đã hiển linh, nhập vào thằng bé đời thứ 5 này để nhắc mẹ nhớ đến cội nguồn chăng?
Cơn Sốc của bố tan nhanh. Mẹ tôi cứ nhìn bà Nội chăm chăm không chớp mắt. Thông tin của bà đã lấy lại thăng bằng cho mẹ. Còn bố thì biến đổi chậm hơn. Ông tiến đến nhìn tôi đang nằm trong nôi, đột nhiên bế thốc tôi dậy, dâng lên trước mặt nhìn chăm chú. Bà kể lại giây phút đó chẳng hiểu sao do nằm lâu, mỏi người hay bàn tay của bố truyền cảm, tôi toét miệng cười. Cả nhà đều cuời theo. Bô ấp tôi vào ngực, nơi trái tim ông đang đập mạnh...
... Tôi lớn lên như thổi - nói theo cách nói của Bà.
Tôi bỏ vú rất sơm vì mẹ phải đi sơ tán cùng cơ quan. Ở nơi sơ tán thiếu thốn vật chất, nước không sạch, nhiều ruồi muỗi, không có điều kiện bồi dưỡng, đảm bảo sức khoẻ cho chắu, bà không cho mẹ đưa tôi đi cùng mà kiên quyết giữ lại Hà Nội ''nuôi Bộ''. Có lúc mẹ lo ngại, bà gạt đi: Con yên tâm. Mẹ nuôi chắu sẽ hơn con vì mẹ không phải đi làm, có điều kiện chăm chắu... Thằng bé này có sức chịu đựng hơn hẳn bố nó lúc bé bằng nó.
Trong hoàn cảnh chiến tranh, bố mẹ đều thấy ý kiến bà là đúng, đành để tôi ở với Bà, vài tuần mới về thăm con một lần. Tôi lớn lên, trưởng thành trong lòng bà Nội. Dân gian thưòng nói ''Con hư tại mẹ, Chắu hư tại Bà'' - Đối vời bà Nội, câu ngạn ngữ này hoàn toán sai. Bà chăm tôi không chỉ trong ăn uống, ngủ nghê, thuốc thang khi nhức đàu sổ mũi, mọc răng mà ngay cả trong lúc chơi đùa, học hành... Bà kiêm tất cả mọi chức năng: Mẹ, Cô giáo, Thầy thuốc, Bà Nội.
Mỗi lần bố mẹ từ nơi sơ tán về muốn ấp ủ con trai cho đỡ nhớ, nhưng chỉ được một lúc rồi tôi choãi ra. Nhất định không chịu rời bà khi ngủ đêm. Tôi đến tuổi đi học, phần thì không đi sơ tán, phần thì tất cả các trường cấp 1 ở nội thành đóng cửa, nhưng cái chính sợ tôi tới trường, các em cùng học sẽ châm chọc... làm tổn thương đến chắu, Bà mua sách giáo khoa cấp 1 về dậy chắu học. Khi tôi vào cấp 2 cũng là lúc đất nước đã thống nhất, bố mẹ về sống cùng, tôi được mẹ xin cho vào học trong trường con em các chuyên gia nước ngoài đang công tác tại Việt Nam, từ đây bước thẳng vào Đại học ngoại ngữ rồi đi tu nghiệp ở Đông Đức....
Tuấn Anh ngừng lời. Anh tợp hớp bia đoạn ngẩng lên hướng tới phia cửa sổ, mơ màng... Tôi cũng đã từng được bà ngoại chăm bẵm lúc bé... hiểu anh đang nghĩ gì nên không hỏi thêm, để cho giòng tự sự của anh tự tuôn trào.
Hai chúng tôi cùng im lặng, tiếp tục uống... đột nhiên tiếng anh lại vang lên: Töi không hiểu thực hư huyền thoại mà bà Nội cung cấp có đúng như vậy không? Rất nhiều năm đã trôi qua, Bà Nội đã về với tổ tiên từ hơn mười năm trước, tôi đã có thể độc lập suy nghĩ, tìm ra thực chất, cội nguồn của gia tộc nội - ngoại mình.... Nhưng tôi không dám tiếp tục bắt tay làm...Thực ra tôi sợ!
- Thế mẹ anh chưa bao giờ nói thật, khẳng định... với anh ư? Còn nữa: Bằng vào quan sát hàng ngày sinh hoat của bô mẹ, anh không thấy có gì khác à? - tôi buông câu một cách ‘‘vô duyên‘‘. Tuấn Anh nhìn tôi chăm chăm không ra phản đói, không ra đồng tình. Anh im lặng đầu gật gật, lát sau mới cất lời giọng rầu rĩ: Hai người, trước mặt tôi và bà Nội vẫn tỏ ra bình thường như mọi cặp vợ chồng khác. Bởi vì cả hai đều là trí thức, có chức có quyền, có đîa vị trong xã hội. Tuy vậy, một lần sau bữa ăn chính, cả nhà ăn tráng miệng bằng xoài cát, tôi hỏi mẹ: Sao mẹ không sinh cho con đứa em. Con thèm có em gái lắm.
Mẹ mỉm cười nhìn bố nhìn Bà... Bố im lặng chẳng có phản ứng gì trước câu nói của thằng bé 7 tuổi. Bà xoa đàu tôi tươi cuời bảo: Bố mẹ chắu đang thực hiện ''sinh dẻ có kế hoạch''. Nhưng... nếu sinh thêm đứa em, chắu sẽ ‘‘ra rìa‘‘, bà phải tập trung cho em chắu, làm sao có thơi giờ chăm chắu như bây giờ - Bà kéo tôi vào lòng thơm lên trán lên má. Tôi vít đầu bà xuống, ghì chặt... thốt lên: Ứ...ừ... chắu không chịu đâu!
Một lần khác - lúc 15 tuổi - khi đi ngang qua phòng bố mẹ, nghe thấy hai người đang thì thầm. Tính trẻ hay tò mò, tôi ghé sát tai vào ổ khóa nghe câu được câu chăng: ''... nếu không tin lời mẹ thì... làm gì thì làm chúng ta... đừng để... Tuấn Anh...'' chợt một bàn tay phía sau kéo mạnh... Quay lại thấy Bà. Khi hai bà chắu đã ra ngoài sân, Bà hiền từ, bảo: Nghe trộm... làm trộm... là không nên. Chắu hãy nhớ: Lớn lên làm điều gì cũng phải Quang minh chính đại, không được làm vụng trộm. Lúc đó câu chuyện của bố mẹ vẫn phảng phất trong đầu, vả lại không hiểu ý nghĩa của từ Quang minh chính đại nên tôi im lặng, cho qua. Nhiều năm sau này câu nói của Bà vẫn đọng sâu trong tiềm thức... rồi có lúc trỗi dậy... tôi nhận biết hết ý nghĩa của từ đó. Đến lúc bà hấp hối, tôi qùy bên cạnh giường, ấp tay bà vào trái tim, nấc lên: Bà ơi! Chắu đã hiểu câu bà dậy, cháu đang thực hiện lời bà đây!
Câu chuyện của Tuấn Anh gieo vào lòng tôi niềm cảm xúc rạt rào. Đã định không nói thêm lời nào nữa vì sợ làm tổn thương Anh. Tuy cố ghìm cuối cùng vẫn bật ra: Anh thực sự không muốn tìm hiểu cội nguồn của mình ư? Sau câu hỏi, tôi ngập ngừng... rồi tự trả lời thay - Ừ! Mà tìm để làm gì nhỉ?
Tuấn Anh ngẩng nhìn tôi đoạn gật đầu - Tôi cũng nghĩ như chị. Tìm ra sự thật này chẳng để làm gì... Mẹ đã cho tôi cuộc đời. Bà Nội đã cho tôi tình thương bao la. Bố đã vì tôi mà cả đới dằn vặt, thậm chí cả đau khổ... để san sẻ cho tôi chút bản lĩnh. Tìm... tìm hiểu... thôi đi! Hãy để cho những người thân yêu của tôi yên!
Hè Giáp Thân 2004
-------------------------
CHIẾC BƠM XE ĐẠP
Quầy ăn nhanh của Tá nằm trước cửa Ga tầu điện ngầm số 15. Khi mới khai trương, chỉ đặt trên chiếc xe chuyên dụng, khi ăn nên làm ra, quáb được thay bằng Công ten nơ. Bây giờ sau gần 10 năm, tại vị trí cũ, quán ăn kia cũng đã lại được xây dựng khang trang với số ghế ngồi nhiều hơn và có thể phục vụ khách cả mùa hè (ngoài trời) và mùa đông (trong nhà). Lât2n đầu đến thăm bạn, gặp ông gìa người Ðức - khoảng trên 70 tuổi - ngồi ăn uống ở chiếc bàn nằm trong góc sân. Vài lần nữa đến đều gặp, thấy ông cụ đối với Tá thân tình, vui vẻ...
Một lần đến quán, thưa khách, cũng không thấy ông gìa, tôi hỏi Tá về mối quan hệ này, bạn cho biết: Ông cụ trước đây là bố nuôi... sau đó... bây giờ... là bố vợ mình, đoạn thong thả kể về nguồn gôc mối quan hệ của hai người...
Cuối năm 1981, Tá đến Công Hòa Dân Chủ Ðưc (D.D.R) Hợp Tác Lao Ðộng (HTLÐ). Thời kỳ đó đất nước mình còn nghèo. Những ai được ra nước ngoài bất kể du học, nghiên cứu hay HTLÐ đều hãnh diện, vinh dự, tâm niệm cầm chăc cuộc đổi đời. Trong khi ở quê nhà cả đời mơ ước chiếc xe đạp Thống Nhất không được thì ở đây, chỉ làm việc trong vài ba tháng - trừ mọi chi phí cho sinh hoạt - vẫn đủ tiền mua một chiếc MIFA - mặt hàng bên nhà rất được ưa chuộng.
MIFA quý nhu vậy, kẹt nỗi có tiền không mua được. Bởi vì hễ cửa hàng bày bán, những tay tổ trong làng hối lộ đã ''Chõm'' rồi dùng đủ mọi chiêu ''xí'' hết. Họ móc ngoặc với nhân viên bán hàng chỉ dành một phần bày cho có vì, còn lại tuồn ra cửa sau cho các mối đã đưỡc ăn gía từ trước. Hễ cửa hàng nào bầy bán là tin tức lan truyền rất nhanh. Người Việt đang trú ngụ tại địa phương nườm nượp kéo tới săn tìm. Ngưòi bán kẻ mua lặp lại những ''vấn từ ?'' và ''phủ định từ '', đến cuối ngày vẫn chỉ một điệp khúc đơn điệu ''còn không và hết rồi''! Mọi người ngán ngẩm quay ra, móc túi, dở bản đồ thành phố trên đã ghi dấu những cửa hàng xe đạp, xe máy khác trong niềm hy vọng mong manh...
Tá là dân quê chính hiệu nhưng ra Hà nội làm việc nên cũng đã ''nhiễm'' được chut ít mặt trái của Ðô thành. Khi sang Ðức, làm việc - sống ở Berlin 6 tháng đã được một đàn anh - ômg trùm ''đánh'' xe MIFA - để ý thông qua những việc sai bảo, điếu đóm. Nhiều khi công việc rất nhếch nhác khó coi. Tá vui vẻ phục vụ đại ca không hề ngần ngại. Ông trùm vui lòng, kết luận : ''Thằng em này dậy được, phải dùng nó vào việc...''.
Dịp may đến.
Sếp cửa hàng xe đạp đường Edison gọi điện thông báo rằng 3 ngày nữa cửa hàng sẽ bán MIFA. Lần này có 50 chiếc 1/3 mầu ngọc bích, chia đều trong 5 ngày, mỗi ngày chĩ bầy bán 5 cái - ''Nhưng cậu không được xuất hiện liên tục, để giữ an toàn, chỉ xuấz hện lần đầu, các lần đi mua xe tùa tình hình sẽ có người khác'' - Sếp nhắc nhở.
Ông trùm vội lên kế hoạch lấy xe, gửi xe. Việc đầu tiên là thông báo cho những khách hàng đã đặt cọc, liên lạc với bộ phận gửi hàng ở sân bay... Tất cả mọi mắt xích xung quanh dịch vụ cung cấp xe đạp bắt đầu chuyển động. Tá được phân công đi mua vào lúc cuối giờ nghỉ trưa ngày bán thứ hai. Lúc này thường vắng khách. Ông trùm chỉ dẫn một số chi tiết đoạn vui vẻ bảo : - Mang xe về an toàn, chú mày sẽ được anh sang lại 1 chiếc với gía ưu tiên. Sau đó anh sẽ gửi hộ về nhà, mọi chi phí nếu thiếu, sẽ ứng trước, làm trả dần. Tá cảm ơn ’’Sếp’’ rồi hăm hở ra cửa hàng chờ lấy xe.
Theo kế hoạch : 11 giờ 45 phút - trước lúc cửa hàng nghỉ trưa 15 phút - Tá lảng vảng đằng trước cửa hàng quan sát, tránh để đồng nghiệp nhìn thấy ''thậm thụt'' nhằm giữ bí mật mối hàng. Thế mà mãi 11 giờ 55, tốp khách cuối cùng là 3 cô gái ở cùng khu tập thể mới từ trong, tay không đi ra. Chờ cho họ khuất dang, Tá nhanh như vận động viên điền kinh lao về đích. Cũng vừa lúc cô bán hàng từ quầy ra đóng cửa. Tá đưa tờ giấy (trên đó đại ca đã viết sẵn) cùng gói tiền. Cô nhận, kéo Tá vào trong, dẫn ra sân sau giao cho 2 chiếc xe đạp dựng sẵn cạnh cổng cùng hai tờ hóa đơn, mở cửa, chỉ cho bến xe trước mặt. Tá vui như mở cờ hai tay dắt hai chiếc xe mới kính coong đi nhanh như chạy trón.
Từ đây về nhà khoảng hơn cây số. Nhưng đại ca đã dặn phải đi Taxi cho nhanh, cốt không để cả ''Ta lẫn Tây'' nhìn, biết. Tiền đi xe đả có trong túi. Khi đi qua chiếc Taxi chở hàng cồng kềnh - đang chờ khách - Tá định vẫy, nhưng như có ai đó ghìm lại rồi trong đầu vang lên : ''...mấy chục Ost Mark đấy. Số này ''quy ra thóc'' ở bên nhà sẽ làm được nhiều việc'' - Tá khoát tay nhắm mắt bước vội, cứ như sợ gã lái Taxi biết, gọi dật lại.
Chuyện hai tay dắt hai chiếc xe đạp đi bộ hơn cây số đối với Tá chẳng có gì khó khăn. Thế mà chẳng hiểu sao lúc này - có lẽ đã lâu không dắt cộng với áp lực tinh thần... việc đi trên hè đường kềnh cang chiếm chỗ, làm phiền, dân đi bộ cứ phải tránh dạt vào trong hay ra ngoài - Tá cảm thấy như họ đang tránh ''người Hủi''. Anh chàng thấy ngài ngại. Nhưng rồi nhanh chóng nhận ra nhiều người trên đường nhìn với thái độ không thân thiện, thậm chí kinh ngạc như nhìn con vật từ vườn thú Tierpark - xổng chuồng.
Chỉ còn khoảng 300 mét là về đến nhà.
Cứ được một đoạn, hai chiếc Gi đông (do chưa được vặn chặt) cừ ngoặt ngẹo làm chiếc xe đổ kềnh. Người đi đường dừng lại nhìn, chỉ trỏ rồi cười... Tá xấu hổ, sốt ruột, cắu tiết quyết định: Hai tay nâng hai chiếc xe đạp lên hai vai - vác. Cũng may, xe MIFA nhẹ, chỉ độ mươi ký mỗi chiếc - Tá đi xăm xăm . Trên đường phố Berlin, giữa thanh thiên bạch nhật, một thanh niên châu Á trẻ măng, cường tráng, to cao như ''Tây'' vác hai chiếc xe đạp nghễu nghện... dân Ðức từ ngạc nhiên đên xửng sốt rồi cười thoải mái.
Về đến nhà, đại ca mừng rỡ : Chú em giỏi. Không có gì xẩy ra chứ ?
- Mọi chuyện y như kịch bản anh đã dàn dựng. Gần hết giờ bọn con Thoa cũng đến...
- Chúng có lấy được xe không ?
- Không.
- Tốt. Bọn ta vẫn còn cơ hội. Chú ý : Tuyệt đối bi mật ! Bây giờ cho chú một ''con''. Tiền mua xe, tiền cước gửi về nhà, nguyên gía. Riêng phí dịch vụ tao chỉ lấy 1/2 so với những đứa khác, tổng cộng là... Có bao nhiêu tiền đưa đây. Còn lại hàng tháng trả dần.
- Cám ơn anh. Em chỉ thiếu chút ít...
- Ðược. Ngày thứ 5 tiếp tục...
- Lại em à ? Có ngại không ?
- Không sao, chú mày lần đầu chưa bị chú ý.
Ðại ca nói Tá tin ngay, vội vác xe về nhà. Ðến nơi, đặt chiếc MIFA giữa phòng ngắm nhìn. Các bạn trong khu tập thể nghe tin, xô lại thưởng thức. Cùng trang lưa, cùng đến Ðức một ngày, tất cả còn đang bỡ ngỡ thế mà Tá đã dắt về chiếc MIFA mầu bích ngọc. Ai cũng trầm trồ thán phục. Chợt một cậu thắc mắc: Sao lại không có bơm?
Nghe nói vậy, Tá hướng mắt nhìn : Không có thật. Chột dạ, Tá bỏ mặc mọi người đang vây kín xung quanh chiêc MIFA, lao như gío ra ngoài. Vừa lúc giờ mở cửa buổi chiều, đang vắng khách. Tá tiến tới trước mặt cô nhân viên xinh đẹp, trẻ măng - vừa thay ca. Tiếng Ðức cón qúa ít dể diễn giải lý do. Quan trọng nhất từ bơm xe đạp lại không biết, Tá ấp úng... Cô bán hàng ngạc nhiên hỏi Tá cần gì... rút cục đành liều dùng động tác để diễn tả.
Trước tiên phải biểu lộ đặc trưng của chiếc bơm bằng tay và mồm. Tay biểu hiện lúc bơm vào bắnh xe. Mồm thể hiện hơi từ trong bơm đẩy ra. Sau dăm phút thị phạm – cô bán hàng ngạc nhiên… lắc đầu, Tá ngừng, suy nghĩ. Nhìn thấy trên mặt bàn có chiếc bút bi và tờ quảng cáo, Tá vươn tay vơ lấy, lất mặt tờ giấy rồi vẽ chiếc vòng tròn (biểu thị chiếc banh xe). Một cái núm nhô ra (chiếc van), cạnh vòng tròn vẽ chiếc bơm tay. Mệt, xúc động hình vẽ nguyệch ngoạc khiên chiếc bơm cong cong trông như qủa chuối hột.
Cô bán hàng vẫn chưa hiểu ông khách của mình muốn gì.
Tá chỉ cây bút vào ''qủa chuối hột'' rê đến chiếc ''Van'' rồi lại làm đông tác bằng hai tay. Hành động của hai cánh tay không có gì. Ác cái khi làm động tác bơm, vì đã mệt, khúc người từ thắt lưng trở xuống cứ đung đưa, ưỡn ẹo, nhịp nhàng rướn về phía trước rồi cong cong phía sau... Cô bán hàng tròn xoe mắt... bất chợt như hiểu ra, cô khẽ rú lên, mặt đỏ bừng. Tuy được trường dậy bán hàng giáo dục, nhắc nhở rằng không được vô lễ, cáu gắt với khách mua hàng, rằng phải làm thỏa mãn mọi nhu cầu của người mua…
Thế nhưng khách mua này chỉ nhỉnh hơn cô ít tuổi, đẹp trai, cao lớn mà hành động ''gạ gẫm'' qúa trắng trợn, thộ bỉ ngay tại đây giữa ban ngày ban mặt - khiến cô không thể nào ''chịu'' được. Sau ít phút trấn tĩnh lại, cô Jenke chữa thẹn bằng cách lắc đầu liên tục còn giọng thì vẫn nhẹ nhàng :
- Không được, anh bạn. Tuy rằng trông anh cũng hấp dẫn thật đấy, nhưng làm chuyện đó đâu thể khi mà tôi và anh lần đầu gặp nhau. Anh đi đi !
Tưởng cô bán hàng hiểu ra chuyện, Tá vui ra mặt, dơ tay ra phia trước vẫy vẫy hường vào làm hiệu ''đưa đây'', mồm lắp bắp từ tiếng Ðức ''Bit thơ'' (đề nghị, khẩn cầu)- trong khi nếu biết nhiều tiếng Ðức phải diễn giải dài dòng hơn : Xin chị đưa cho tôi chiếc bơm vì khi trả tiền xong, dắt xe về nhà mới phát hiện thìếu.
Ðáng ghét nhất, mồm Tá cứ toe toét, lặp đi lặp lại từ Bít thơ và động tác ''đưa đây'' . Cô Jenke trước còn bình tĩnh, nhưng khi thấy Tá từ từ tiến lại tay vẫn làm động tác... mồm nói... tưởng anh ta như lên cơn, cô sợ qúa gào lên : Cùu... cứu... tôi vớí ! Vừa lúc từ bên ngoài có hai thanh niên đi vào, Jenke chạy tới nép về phía sau hai chàng kia rồi nói không ra hơi... Một trong hai người trừng mắt, rút trong túi áo ra chiếc thẻ. Tá không biết anh ta nói gì chỉ nghe được từ Polizei - Tiếng này thi hiểu và nhớ - tái mặt trước khi người thanh niên kia xông tơi, bằng động tác nhanh mạnh, quật Tá ngã xoài xuống sàn nhà, đầu gối chặn đè lên lưng - như cách bắt tội phạm. Nửa phút sau chiếc khóa số 8 đã tròng vào cổ tay, sau đó người kia nắm lấy chiếc khoá kéo mạnh như người ta xách chú gà trói cánh từ dưới đất - dựng Tá dậy.
Ngoài đường, một số người hiếu kỳ tiến vào.
Thấy ồn ào, từ buồng bên Cửa hàng trưởng Stefan mở của đi ra. Cô bán hàng hối hả trình bầy sự việc với Sếp... Ông Stefan tiến đến trước Tá và viên cảnh sat, nhìn Tá chăm chú... Vôn có kinh nghiệm bán hàng cho người nước ngoài, ông bảo viên cảnh sát: Ðề nghị đồng chí mở khóa cho anh ta. Tôi cần hỏi cho ra lẽ, chắc có sự hiểu lầm gì đó.
- Anh ta điên... nếu không làm vậy sẽ nguy hiểm.
- Yên trí đi. Tôi đủ sức chế ngự nếu anh ta điên thật.
Người kia miễn cưỡng làm theo. Ông Cửas hàng trưởng ra hiệu cho Tá đi theo. Khi Sếp và Tá sắp khuất qua khung cửa, người CS nói với theo: Chúng tôi ở ngoài này, nếu có gì... xin Sếp gọi, tôi sẽ vào ngay. Cẩn thận ! Ông Stefan quay lại, không đáp, chỉ nhìn viên CS chăm chú rồi khép cửa.
Ðến lúc này Tá mới hoàn hồn. Tuy không nghe hiểu hết những câu trao đổi của Sếp và viên cảnh sát nhưng bằng quan sát thái độ, bằng suy luận, Tá hiểu rằng người ta đang hiểu lầm hành xử của mình.''Nhưng mình có làm gì đâu ?'' - Anh tự vấn lương tâm rồi chợt nghĩ rộng ra : Nêu họ lập biên bản... giải về sở CS... truy tố... thì...
Ðang giữa mùa thu mà sống lưng lạnh buốt trong khi mò hôi vã ra, chảy thành giọt từ thái dương xuống má, rớt xuống cổ. Bởi vì như vây sẽ bị kỷ luật, áp tải về nước, phải từ bỏ nơi cho Tá cơ hội đổi đời, sẽ vĩnh viễn không ngóc đầu lên được.
- Anh bạn, ngồi xuống, chuyện đầu đuôi ra sao?
Theo tay chỉ của Sếp, Tá ngồi vào chiếc ghế đối diện, vẫn không thể nói được gì. Tá đang đứng trước hoàn cảnh ''ngàn cân treo sợi tóc''. Nếu giải thích cho ông này hiểu thì mọi chuyện êm ru. Không xong là ''toi''. Nhưng nói như thế nào ? Chả lẽ lại phải gọi đại ca ra dịch . Nếu vậy cũng coi như ''xong'' vụ việc vỡ lở, cho dù không sao thì Ðại ca cũng không tin cậy, mình sẽ bị ra rìa ngay, vì bên cạnh ông ta có it nhất 4 thằng cỡ như mình đang chầu hẫu, sẵn sàng thay thê. Trong hoàn cảnh tuyệt vọng, vì bản năng sinh tồn, tự dưng như được tiếp thêm sinh khi, cơn xúc động lo sợ dần tan, dịu trở lại, Tá thầm nhắc nhủ ''Bình tĩnh phải tự cứu mình''...
- Nào, anh bạn, chuyện gì xẩy ra?
Ánh mắt dịu, giọng nói nhẹ của Sếp như khuyến khích củng cố thêm cho quyết tâm. Tá nhìn thấy trên mặt bàn vẫn có chiếc bút bi và tập giấy trắng - nhổm người vươn tay cầm, cố nhớ hình dung chiếc xe đạp rồi cặm cụi vẽ, định bụng lần này vẽ cẩn thận.
Ông Stefan im lặng chăm chú nhìn. Tá lần lượt diễn đạt ý mình bằng một bức vẽ tuy không đẹp nhưng thể hiện chiếc xe đạp nhìn ngang đầy đủ các chi tiết. Riêng chiếc bơm vẽ hơi cầu kỳ khiến người nhìn nhận ngay ra đó là chiếc bơm tay. Sợ đối tượng vẫn chưa hiểu, Tá nhớ lại và rút trong túi ra tờ hóa đơn mua xe - đưa. Ông Stefan cầm, đọc. Tá lấy đầu bút bi chỉ vào chiếc xe đạp. Rê sang đoạn gạch chiếc bơm bằng hai gạch chéo nhau, mồm lắp bắp ''Bit thơ... bit thơ''... đột nhiên bật ra tràng tiếng Nga - mà khi học phổ thông còn nhớ - Không có - ''nhét... (HET)'' - Cái này - anh ‘’văng’’ luôn cả tiếng Việt - Cái này tôi không có !
Kèm theo câu nói là động tác bơm và nhịp hơi phì phì như chú rắn hổ mang bành đang cơn tức giận...
Ông Cửa hàng trưởng biết tiếng Nga, nhìn chăm chắm vào tờ hóa đơn rôi lia sang chàng trai, bật cười... cười mỗi ngày một to... Bên ngoài viên CS ’’chìm’’ dường như cảnh gíac, không tin, vẫn lắng tai nghe.
Khi thấy tiếng cười anh ta tưởng Sếp bị ''tên điên'' hành hung, vội đẩy cửa lao vào. Theo sau là người bạn đi cùng và cô Jenke. Ông Stefan vẫn cười ngặt nghẽo, vẫy tay gọi : Vào đây... vào đây...
Khi 3 người đã ở trước mặt, ông cửa hàng trưởng mới dịu lại, bảo : Cac cậu hiểu lầm rồi. Anh ta mua xe đạp. Thiếu chiếc bơm. Không giải thích được bằng lời, làm động tác... và cô Jenke đã lầm tưởng anh ta quấy rối tình dục.
Jenke đò mặt, ngượng ngịu.
Viên cảnh sát tái mặt vì việc làm hấp tấp trói người vô cớ vội tiến lại xin lỗi nạn nhân. Cũng may Tá vừa qua cơn nguy biến giờ được giải thoát và không hiểu luật pháp của nước Ðức nên chẳng thể nghĩ ra việc khiếu nại ngành cảnh sát về việc người của họ làm sai khi thừa hành công vụ. Trái lại, vừa thoát nạn nên vui mừng ôm lấy anh ta, vỗ vỗ vào lưng như cảnh hai người bạn xa nhau lâu ngày gặp lại, mặc dù mấy phút trước Tá bị anh ta coi như... con gà!
Ông Stefan chợt hiểu ra hoàn cảnh của cả hai vội bảo nhân viên của mình : Cô ra lấy cho anh ta chiếc bơm vỏ kim loại (thông lệ khi nám xe chỉ kèm loại vỏ nhựa)...
Sếp bắt tay Tá thật chặt nháy mắt. Tá mừng hết chỗ nói cầm chiếc bơm rời cửa hàng như chạy trốn. Về nhà tường thuật lại cho Ðại ca nghe. Ðang cười, bỗng anh ta nín bặt, mắt sáng lên, bảo :
- Ngày mai chú mày phải ra tạ tôi.
- Sao, họ đã tha em rồi kia mà?
- Không có gì! Cậu mang ra chút qùa tặng, cám ơn lòng tốt của ông ấy. Ðây là dịp gây thiện cảm, đừng bỏ qua. Tao chuẩn bị cho chú vài món qùa ''Origin'' Việt Nam, nhất định lão Stefan sẽ thích... may quá... hê... hê...
xxx
Người Ðức rất ít khi mời khách đến nhà. Chỉ những ngày tết lễ, những người thân đặc biệt mới được chủ nhân dành cho sự ưu đãi này. Sau chuyện Cái bơm xe đạp, Tá được ông Stefan dành cho ngoại lệ, cứ cuối tuần lại mời đến nhà ăn nhậu, đánh cờ vua. Mối quan hệ của Tá với ông ngày một gắn bó. Biết rõ hoàn cảnh kinh tế của Tá, khi mặt hàng xe máy Mukich - SIMSON ở Việt Nam đang được dân ta ''khát'' Ông Stefan quyết định giúp. Tá chuyển sang thu gom xe máy. Ðại ca ''Xe Ðạp'' phải lùi về phía sau, nhường chỗ cho Tá vùng vẫy trong làng ''đánh'' xe máy chuyển về Việt Nam…
Khi nước Ðức thống nhất, Tá được ông Stefan chính thức nhận làm con nuôi. Bắt dọn đến sống cùng. Ông bà Stefan sống với cô con gái út 15 tuổi, 3 người con lớn đã có gia đình chuyển ra ở riêng. Cô bé Magraritta dù được bố cắt nghĩa về quan hệ của bố mẹ nuôi với Tá - cũng chẳng gây được trong cô ấn tượng gì vì ở độ tuổi này, niềm vui của cô là ở trường với các bạn trai gái cùng trang lứa, ở những buổi du ngoạn tập thể và các Disco Thek cuối tuần. Huống hồ người ''anh nuôi'' lại là người châu Á - nơi cô rất ít hiểu biết.
Tá cũng như cô em gái nuôi, chẳng hề quan tâm để vào mắt nhau. Trừ những ngày cô bé ở nhà, gặp nhau, phải chào nhau chiếu lệ, khách sáo. Ai sông theo cách của người ấy.
Một hôm nhân cả nhà quây quần sau bữa ăn tối, khi bà Stefan mang món tráng miệng bằng hoa quả ra, Magranitta tuyên bố : Thứ 7 này con muốn tổ chức tiệc sinh nhật ở vườn nhà. Bố mẹ cho con tiền.
- Mày định mời bao nhiêu khách.
- Khoảng 15 đứa.
- Chúng mày định ăn thứ gì ? Thịt cừu, gà, lợn nướng, quay theo kiểu Ðức, Doenner Kebap Thổ (Turkei) hay đồ ngọt - bà Stefan hỏi con gái vẻ chiều chuộng.
- Lần này con nên đãi bạn món ăn châu Á - Ông bố góp y.
- Hứ... bố có cho bọn con tiền đi nhà hàng không? Những 15 đứa. Nhiều tiền lắm đó - Con gái nhắc nhở.
- Không đi đâu cả. Con sinh ra trên mãnh đất này. Sinh nhật phải ở nhà mới có ý nghĩa. Anh Tá sẽ giúp con. Anh ấy là đầu bếp ''xịn'' đấy. Ông bố vừa dứt lời, cô út mắt sáng như sao đã reo lên đầy ngạc nhiên : Ôi chao, thế thì tuyệt vời. Bọn chúng nó thỉnh thoảng mới được bố mẹ cho đi ăn món châu Á. Anh biết nấu ăn à, giúp chúng em nhé.
Tá giật thót người nhìn cô em rồi lại quay sang nhìn ông bố nuôi, lúng túng chưa dám lên tiếng. Làm vài món ăn bình thường thì biết, nhưng ''đầu bếp xịn'' - như ông quảng cáo - thì chưa bao giờ. Ông Stefan nháy mắt, hất đầu về phía con gái giải thích tiếp : Con đã được thưởng thức món chả Nem ăn với Salat cùng bún gạo, nước chấm dưa góp, nhât là món Bún vịt xáo mang - Thế nào ?
- Rất ngon - cô con gái khen.
- Lại còn cơm chiên thập cẩm với ức gà, tôm bóc nõn... món xào thịt bò lẫn với đậu, gía, cải trắng, ớt ngọt nữa... đến đây ông ngừng lại như bị nghẹn.
- Ô... Con sẽ thông báo cho lũ bạn. Cô gái tiến đến vít đầu Tá thơm vào má để tỏ lòng cám ơn, đoạn đi sang gọi điện thoại cho các bạn, bất kể phản ừng của Tá đang như trời trồng vì cái hôn của cô bé đang tuổi dậy thì. Dù chỉ là thơm vào bên má, anh chàng vẫn ngửi thấy hương vị thịt da thơm phức rất đặc biệt, khó quên. Tá nhìn ông gìa cầu cưu : Bố thật... con có là đầu bếp đâu. chỉ nấu được mấy món ăn gia đình. Bọn nó sẽ cười con chết.
- Yên trí đi. Mày làm cho chúng nó chỉ 4 món : Chà nem ăn với bún, Salat, dưa Góp. Cơm chiên thập cẩm, Thịt bò xào tái lăn. Phở Bò tái - được không ? Nhưng món chả nem phải làm nhiều - ông nhấn mạnh.
- Tất nhiên được. Ngon là đằng khác.
- Ấy đấy, tao biết tài của mày mà.
- Thế cần những nguyện liệu gì tao chuẩn bị cho - Bà mẹ lên tiếng. Tá nói tên những thứ thịt, tôm, rau và gia vị... bà Stefan lấy giấy bút ghi gần đặc cả nửa trang giấy. Xong, nhìn cậu con nuôi giây lát đoạn tấm tắc : Những ngần này rau, gia vị... thảo nào mà món ăn Việt Nam ngon, hấp dẩn, đắt khách.
Ông Stefan nhìn vợ và con gái mỉm cười vẻ bí hiểm, lát sau mới thủng thẳng: Châu Á... dân Việt... các cậu thực sự làm tôi bái phục... nhất là các... món ăn.
Tá không còn tâm trí đâu suy tư, triết lý về dân Việt với ông Stefan. Anh bắt đầu suy nghĩ về các món sẽ làm. Chẳng hiểu sao tay cứ đưa lên má xoa xoa... dường như chỗ đó - nơi cái hôn của cô bé 15 tuổi đặt vào - da cứ bỏng rát...
Buổi liên hoan sinh nhật được chuẩn bị chu đáo. Ðến phút cuối cùng, ông bà Stefan và Tá được Magraritta thông báo sẽ có 20 khách. Ngay buổi chiều hôm trước, mọi thư đã được tập kết đầy đủ, Tá phải nhờ hai bạn đang nghỉ phép đến quấn nem. Dự kiến cho ngần ấy khách nhưng phải làm dôi ra, thừa không sao. Mà món chả Nem kia sẽ là món chủ đạo hấp dẫn đối với các khách còn đang tuổi ăn, uông, nhẩy nhót... Và buổi tiệc sinh nhật của cô út kết qủa mỹ mãn...
Sau hôm đó, cái nhìn của cô gái về Tá thay đổi hẳn. Tình yêu của họ đến chầm chậm... hai người đón nhận nồng nhiệt thì cô em nuơi đã 18 tuổi. Cũng là lúc Magraritta tốt nghiệp trường dậy nghề bán hàng. Hai người làm lễ cưới. Họ thành vợ thành chồng trong niềm vui trọn vẹn của toàn gia. Cứ quan sát ông bố vợ thì biết ông là người mãn nguyện nhất.
Ông Stefan về hưu cùng bà vợ sống hạnh phúc với con gái, con rể cùng các chắu trong căn nhà có khu vườn rộng. Tá vẫn giữ phong cách của chàng rể Việt như ở bên quê nhà : Hàng ngày vẫn ăn cùng mâm với bố mẹ vợ cùng vợ và 2 con.
Ngày nghỉ, tết lễ vẫn cùng nhạc phụ uống bia, rượu nhắm với cá mực nướng, thịt hun khói, tranh luận về tình hình chính trị của nước Ðức thống nhất, đánh cờ Vua và không thiếu lúc hai người đỏ mặt tía tai về nươc cờ đôi phương sắp thua nhưng xin... gượm. Ông Sterfan thực sự vui, hãnh diện về chàng rể vớI những bạn gìa...
Một lần đi sang ZOO chơi, đói bụng, ghé vào quán ăn châu Á bên đường mua một xuất mì chiên ăn thử. Ông chỉ ăn được vài miếng rồi bỏ vì cách tra gia vị, cách chiên, hương vị của món này hoàn toàn khác đĩa ''cơm rang kiểu Việt Nam'' mà Tá vẫn làm cho ông ăn hàng ngày. Một ý nghĩ thoáng qua : Sao Tá lại không mở quán ăn châu Á nhỉ ? Ngay tối hôm đó ông đem suy nghĩ của mình nói với con rể : Ðã bao giờ mày nghĩ đến chuyện mở nhà hàng ăn uống châu Á chưa? Món ăn Việt Nam rất ngon. Tay nghề nấu ăn của mày không thua kém bất cứ ai. Sao lại không mạnh dạn mở nhà hàng mà cứ cam chịu đi làm thuê, thu nhập thâp, thay vì làm chủ ?
- Nhưng con không có nghề.... còn vốn nữa chứ...
- Không biết phải đi học. Vốn, hãy khoan nói đến. Mày có dũng khí để làm ông chủ không đã. Chưa có thì đi vay.
- Nhưng... Con làm gì có tài sản thế chấp... Ngân hàng nào cho thằng như con vay...
- Mày quyết tâm... cứ đi vay, tao bảo lĩnh cho.
- Còn nơi mở quán nữa chứ. Phải chọn... chỗ ít khách tất nhiên thu nhập thấp thì rẻ tiền thuê, chỗ đông người qua lại nhất định đắt... rồi còn phải cải tạo cho ra cái quán ăn... Ôi chao !
- Không cần phải đi thuê ai cho tốn tiền. Tao có căn nhà nằm đối diện với ga tầu điện ngầm chính quyền vừa hoàn trả. Chỉ cần sửa chữa, cải tạo lại khoảng vườn là thành Quán vườn. Thời tiết tốt, dân Ðức rất thích vào những quán ăn có vườn cây. Chỉ cần cải tạo đôi chút, cái vườn trước cửa có thể chứa được vài ba chục khách cùng một lúc.
- Ðúng, em ủng hộ ý kiến Ba. Mở đi. Em quản lý cho.
Khi vợ đã lên tiếng, Tá không còn lý do thoái thác. Mọi người ủng hộ cả về tinh thần lẫn tiền bạc, cơ ngơi, sức lực. Chỉ 1 tháng sau, ở góc vườn đầy cây xanh bóng mát đã mọc lên Qúan LOTUS... Ðến hôm nay - đã gần 10 năm, chẳng những cơ ngơi phát đạt nhưng hạnh phúc nhất: Margaritta đã sinh cho Tá 2 thằng con trai, một đứa con gái xinh đẹp như thiên thần. Ông Bà Nhạc quý các cháu cùng chàng rể như vàng. Bởi các con đẻ của họ đứa nào cũng ngại sinh đẻ, ngại nuôi con. Thậm chí có đứa còn tuyên bô thẳng rằng chúng không thích sinh con. Vợ chồng Tá thì ngược lại : Ðáp ứng nguyện vọng của ông bà - Sinh con và còn hãnh diện vì sinh nhiều con. Ngoài ra, Tá có tấm lòng thương cha mẹ vợ, chịu ở cùng nhà chăm sóc ông bà như chăm nom bố mẹ đẻ của mình - điều mà các con đẻ của ông bà Stefan không đứa nào làm được. Còn tính chăm chỉ, chân chất, chịu khó của Tá - nói theo người Ðức thì - Supe (tuyệt vời) !
- Cậu thật hạnh phúc. Tôi quen biết nhiều người Việt lấy vợ Ðức, thực sự chưa thấy ai được ông bà Nhạc qúy con rể như qúy cậu. Có bí quyết chinh phục gì thế ?
Tá lơ đãng - Làm gì có bí quyết. Muốn được Người yêu qúy, trước hết mình phải yêu quý Người đã. Từ sau lúc ông gìa cứu mình trong chuyện cái bơm xe đạp chết tiệt kia, mình mới chỉ cám ơn ông về vụ giải nguy . Sau này, nhờ có ông giúp đỡ, mình đã trưởng thành, nhất là trong công việc làm ăn buôn bán. Hai ông bà ra sức vun đắp cho hạnh phúc của bọn mình. Cậu bảo với những con người như thế, ta có đáng đền ơn để họ vui không ? Bố mẹ đẻ sinh ra, nuôi dậy lớn khôn. Ông bà Stefan cho mình hạnh phúc, tiền bạc... Chợt ngoài cửa có tiếng ồn ào. Tá ngừng lời, đứng dậy ra đón, ông Stefan tiến vào. Hai cha con ôm nhau... họ nói gì tôi ở xa không nghe thấy, ít phút sau ông gìa theo Tá đến bàn tôi đang ngồi. Ðã biết đây là chỗ của cụ, tôi đứng dậy chào hỏi : Chào cụ Stefan. Cụ đi đâu mà mấy tuần nay chúng tôi không gặp ?
- Chào cậu. Tôi và bà nhà tôi sang Frankfurt/Main thăm thằng con cả và đứa chắu nội. Kế hoạch đi 4 tuần, nhưng mới hơn 10 ngày, không chịu được, nhớ Berlin, nhớ bọn trẻ nhà Tá, trở về ngay.
- Hai cụ ở với vợ chồng Tá cả năm, đi thăm chắu 1 tháng lại trở về, sao không cố ở thêm ít bữa nữa ?
- Cậu không biết đâu. Nhớ bọn trẻ nhà Tá chỉ một phần. Cái chính... cái chính - Ông gìa cười, ngượng ngịu, ngập ngừng... đoạn tiếp giọng thành thật : Cái chính, tôi nhớ quán Lotus và nhất là món cơm rang kiểu Việt Nam . Bọn kia được nó dậy tỉ mỉ mà khi đưa thìa cơm lên miệng, không thể nào giống cơm Tá làm cho tôi ăn. Ra Asia Restaurant ăn thử - tuy ở đó những đầu bếp chuyên nghiệp làm - nhưng lại càng khó nuốt... Không chịu được đành về.
- Sao vậy thưa cụ. Cơm chiên do nhà hàng châu Á làm, bán kia mà ?
- Ðúng. Ông đầu bếp kia chiên cơm theo một quy trình khác, nhất là lại đổ hẩu lốn mọi thư gia vị kiểu Trung Quốc vào. Mà tôi thì không chịu được cái mùi khác lạ này. Nếu quen ăn cơm của thằng Tá rang sẽ nhận ra, bọn con tôi không kiên nhẫn đảo cơm, lại cho to lửa, nhiều dầu rán khiến hạt cơm không săn. Ðặc biệt Tá cho nước mắm cá Cơm, hành hoa vào đúng lúc. Khi hạt cơm đã săn mới cho ức gà cùng tôm nõn đã được xào trước - vào. Tiếp tục đảo nhỏ lửa. Tất cả các hương vị quyện vào nhau... Chao ới ! Cơm rang thế mơi là cơm rang chư ! Dứt lời ông cụ cười thoải mái...
Nghe cụ Stefan miêu tả, tôi nhớ lại bát cơm rang độn tớI 1/3 mì sợi cán thủ công do mẹ rang trong chiếc nồi được các lò thủ công đúc bằng hỗn hộp Nhôm - Kẽm. Cơm chẳng có gì ngoài ít mỡ lợn láng chưa hết đit nồi, hành hoa vơí nước mắm cùng tí chút Mì chinh cánh. Ký ức trỗi dậy... hương vị của bát cơm rang đánh thức khứu giác... rồi hiện ra cảnh sáng sớm đầu niên học, trước khi đi học, 4 anh chị em sàn sàn ''gà con vịt con'' - tiu tít trước bát cơm rang nóng hổi. Cả bọn ngốn ngấu, xuýt xoa... nhai rào rào như tằm ăn rỗi... Tôi vỡ lẽ bật cười gật gù rồi lẩm bẩm: Ra thế... ra thế !...

Tháng 8 năm 2002.
(Rút trong tập Truyên ngắn Ẩn số cuộc đời)

Viết nhận xét
  Tên gọi [Đăng ký]
  Mật khẩu (Khách không cần mật khẩu)
  Địa chỉ web
  Email
OpenID Hình vui