Tác giả/Tác phẩm
Tìm kiếm
Quick Login
Lịch
Thống kê
4 Mar.2013
  
 Con đường tới Irrawaddy (phần 2) 

BBC 3.3.13
Nông dân Miến Điện
Cuộc sống đang dần trở lại bình  thường
Thật vô cùng vất vả tôi mới tìm được một người  lái taxi và một hướng dẫn viên du lịch chịu đi cùng với tôi vào khu  vực Irrawaddy, với điều kiện có vấn đề gì là phải quay lại ngay lập  tức.

Anh hướng dẫn viên nói với tôi lần trước cách đây hai  tháng, anh dẫn một đoàn nhà báo nước ngoài tới khu vực này và đã  bị nhà chức trách bắt, phải làm tường trình và bị cảnh cáo.

Có người vì giúp phóng viên ngoại quốc mà đã bị  bắt giam hoặc bị tịch thu giấy phép hành nghề.

Ngay cả người dân ở các khu bị bão  cũng được chỉ thị là không được nói chuyện với người nước ngoài,  nhất là nhà báo. Ai nói chuyện với nhà báo nước ngoài, bị tố giác  thì sẽ gặp phiền toái to với nhà chức trách.

Con đường đi xuống phía nam từ Rangoon gập ghềnh đầy  ổ gà trong cơn mưa xối xả. Đang mùa mưa, kéo dài từ tháng Năm cho tới  tận tháng Chín, tháng Mười. Hầu như ngày nào cũng có mưa, thường là  bắt đầu vào buổi trưa, rải rác tới tận tối.

Ba tiếng đồng hồ xe chạy từ Rangoon qua Twante về  phía nam, tôi đếm được chừng bảy trạm gác cả to lẫn nhỏ. Các trạm  đều có lính cầm súng đứng canh.

Cũng may là có mưa, mà những ánh mắt nhìn qua cửa  sổ xe không nhận ra tôi là người nước ngoài.

Tôi giả làm một người Miến Điện, đi cùng chồng thăm  thân nhân ở vùng bị bão. Thế nhưng dù đã mượn vợ anh lái xe chiếc  váy quấn kiểu địa phương mặc vào người, tôi vẫn cảm thấy không yên  tâm.

Ông 'chồng hờ' của tôi còn mang mấy miếng trầu ra nhai  bỏm bẻm, cho giống người bình dân địa phương.

Anh ta trấn an tôi rằng, trông thoáng qua, tôi cũng  giống người Miến Điện. Anh còn dặn, giả sử bị dừng xe lại, dù thế  nào tôi cũng không được mở miệng nói lời nào, để anh tự xoay sở.

Ba tiếng đồng hồ xe chạy từ Rangoon qua Twante về phía  nam, tôi đếm được chừng bảy trạm gác cả to lẫn nhỏ. Các trạm đều có  lính cầm súng đứng canh. Trạm lớn được nói có cả an ninh và dân  phòng.

Những khi hết mưa, trời trong lên, là những lúc hồi  hộp nhất.

An ninh chặt chẽ

Chúng tôi đi qua các khu dân cư, nhiều khu dường như  không bị hề hấn gì trong cơn bão, nhưng cũng có nhiều khu hàng chục  nhà tạm mái phủ bạt của các nạn nhân bão Nargis nằm san sát bên nhau.  

Nhìn chung, cứu trợ đã đến những nơi này và cảnh  tượng khác hẳn khung cảnh tan hoang ngay sau cơn bão. Các cánh đồng ̣đã  bắt đầu phủ màu xanh của một mùa lúa mới.

Trong chuyến thị sát mới rồi tới châu thổ Irrawaddy,  trưởng cơ quan cứu trợ của LHQ John Holmes đã kêu gọi chính quyền quân  nhân Miến Điện tăng tin tưởng đối với các cơ quan nước ngoài để có  thể thực hiện cứu trợ một cách hiệu quả.

Nhà tạm của nạn nhân lốc xoáy
Nhà tạm mái phủ bạt của các nạn nhân bão Nargis nằm  san sát bên nhau

Hiện cơ quan của ông Holmes vẫn chưa có trụ sở riêng  tại Miến Điện, cũng vì sự nghi ngờ của giới chức ở Naypidaw.

Tôi đã không tới được các thị trấn lớn trong đồng  bằng Irrawaddy như ông Holmes.

Từ Kunyangon chúng tôi đi thêm một đoạn đường dài, cho  tới gần một chiếc cầu lớn bắc trên sông Toe.

Qua chiếc cầu này là tới Dedaye, một khu vực cũng bị  bão nặng khác, rồi tới Bogale, nằm ở lưu vực sông Irrawaddy. Nhưng  người lái xe từ chối không đi tiếp.

Anh ta nói ngay trên cầu là một trạm gác trung tâm,  tất cả các xe đều phải dừng lại để kiểm soát. Nếu đi nhất định  chúng tôi sẽ bị bắt. Nhìn vẻ run sợ của người lái xe, tôi không thể  làm gì khác. Thế là chúng tôi quay đầu trở lại Yangoon.

Trong phần ba của loạt bài, là câu chuyện của  những nạn nhân lốc xoáy Nargis mà Hồng Nga đã tiếp xúc trong chuyến đi  Miến Điện.

Viết nhận xét
  Tên gọi [Đăng ký]
  Mật khẩu (Khách không cần mật khẩu)
  Địa chỉ web
  Email
OpenID Hình vui