Tác giả/Tác phẩm
Tìm kiếm
Quick Login
Lịch
Thống kê
24 Feb.2013

CON VẸT PHẢN THẦY !

MINH DIỆN
BVB blog 23.2.13


      
             Cách đây không lâu một  ông PGS.TS  quân đội với cái tên Trần Đăng Thanh đã làm thiên hạ sốc khi cho ra  đời  “Triết lý sổ hưu” để bảo vệ  độc quyền lãnh đạo của Đảng cộng sản Việt Nam.  Mấy ngày nay dư luận lại sôi lên vì  một tiến sĩ quân đội khác, trung tá nhà văn  Nguyễn Thanh Tú,  viết  trên báo Quân đội nhân dân: “Khẳng định vai trò lãnh  đạo của đảng trong Hiến pháp là hợp tình hợp lý”.
               Tối qua, tôi gọi  điện hỏi một người quen ở Tạp chí Văn nghệ quân đội:
           - Có biết Tú  không?
           - Tú nào? Tạp chí có hai  Tú!
           - Tú là Phó giáo sư-Tiến  sĩ ấy?
           - À, biết !  
           - Ông ấy làm Phó Tổng biên  tập à?
           - Thôi rồi, thôi lâu rồi  anh ạ! Thôi luôn cả Trưởng ban Lý luận phê bình văn học  rồi!
           - Sao vậy  ta?
           - Dốt lắm, không  làm  được!
           - Phó giáo sư-Tiến sĩ cơ  mà?
           - Trời ơi! Tiến với chả  lùi! Ông đọc báo đi  khắc hiểu !
            Nghe lời người bạn, tôi  tìm đọc tờ báo  Gia đình và xã hội, số 143 ngày 29-11-2003, thấy bài của nhà thơ  Trần Mạnh Hảo, viết về  vị PGS.TS này.
            Năm 1996, Nguyễn Thanh Tú  hoàn  thành bản luận án tiến sĩ văn học dày 176 trang,  nhan đề: “Từ quan  niệm nghệ thuật đến nghệ thuật ngôn từ trong truyện trào phúng của Nguyễn Công  Hoan”. Tú  cam đoan: “Đây là công trình nghiên cứu của riêng tôi, các số  liệu trong luận án là trung thực, chưa từng được ai công bố trong bất kỳ công  trình nào”. Nhưng 5 năm sau, xuất hiện cuốn sách tựa đề  “Thi pháp  truyện  ngắn trào phúng Nguyễn Công Hoan”, nội dung y hệt bản luận văn của  Nguyễn Thanh Tú. Hai đồng tác giả cuốn sách này là GS.TS Trần Đình Sử và TS.  Nguyễn Thanh Tú.
               Giáo  sư -Tiến sỹ Trần  Đình Sử, khẳng định: “Thi pháp trào phúng trong truyện ngắn Nguyễn Công Hoan,  tôi  ấp ủ từ những năm tám mươi, khi gặp trò Nguyễn Thanh Tú ham học hỏi , tôi   giao cho Tú hoàn thành nốt  bản thảo”.
               Vậy là Nguyễn Thanh Tú  đã dùng  “bản thảo của thầy” làm luận văn tiến sĩ cùa mình.
          Một tài năng lôm côm,  một  nhân cách  lèm nhèm  như vậy  ngoi lên  ghế Phó Tổng biên tập Tạp chí Văn nghệ  quân đội ? May  mà  tạp chí  này đã hất Tú xuống, đỡ mất mặt với thiên  hạ!
               Nhẽ ra Nguyễn Thanh Tú  nên biết xấu hổ giấu mặt đi, lại chiềng ra, nhân danh PGS.TS, nhà văn lên giọng  cao đạo dạy nhân dân đạo đức, lẽ sống, và trách mọi người không hiểu hoặc  cố  tình không hiểu lịch sử, quên  quá khứ .
               Cáí  quá khứ Nguyễn  Thanh Tú trách mọi người lãng quên, là Việt Nam dưới thời Pháp thuộc 95%  dân số  mù chữ, bị  đầu độc bằng rượu cồn, thuốc phiện, và kết luận “Trong lịch sử hàng  ngàn năm, chưa bao giờ đất nước con rồng cháu tiên lại rơi vào thảm cảnh khốn  cùng như vậy”.
                Thật nực cười, Nguyễn  Thanh Tú  trách mọi người không hiểu lịch sử, hay cố tình không hiều lịch sử,  thì chính anh ta lại không hiểu hoặc cố tình không hiểu lịch sử gần ngàn năm Bắc  thuộc, tổ tiên ta phải “lặn xuống biển  mò ngọc trai, lên rừng sâu tìm ngà voi”  cống nạp cho Trung Quốc, phải chịu cảnh “Nướng dân đen trên ngọn lửa hung tàn  / Vùi con đỏ xuống dưới hầm tai vạ!”.
              Nguyễn Thanh Tú muốn  xòe bàn tay  che tội ác bọn xâm lược phương Bắc để bảo vệ “16 chữ vàng + 4tốt”  chăng?
              Cách đây hơn nửa thế  kỷ, khi Nguyễn Thanh Tú chưa sinh ra, Tố Hữu đã diễn tả Việt Nam thời Pháp  thuộc, sâu sắc hơn  nhiều: “Thưở  nô lệ dân ta mất nước / Cảnh cơ hàn trời  đất tối tăm/ Một đời đau suốt trăm năm / Chim treo trên lửa cá nằm dưới  dao”.
              Thời ấy người ta tin Tố  Hữu, vì ông  từ trong “Trời đất tối tăm” bước ra, và không có nguồn thông tin để  đối chiếu,  thế giới quan của người Việt Nam hạn hẹp  trong lỹ tre làng. Bây giờ cả thế giới, Đông, Tây kim cổ trên mạng Internet,  trên truyền hình, Nguyễn Thanh Tú còn chép những dẫn chứng trong sách vở học trò  những năm sáu mươi, nhàm quá.
                Nguyễn Thanh Tú cần  biết, trừ Thái Lan, đầu thế kỷ 20 các nước Đông Nam Á đều bị phương Tây đô hộ,  sự nghèo đói, bất công dưới chế độ thực dân cũ  không riêng Việt Nam,   mà các  nước khác cũng như vậy. Năm 1945, Việt Nam gần 2 triệu người chết đói, thì 1947,  Philipine số người chết đói được Frangscoi mô tả còn đau lòng hơn.  
             Việt Nam, Lào giành  độc lập năm 1945, bằng cuộc khởi nghĩa cướp chính quyền từ tay Phát xít Nhật.   Các nước khác  được trao trả độc lập từ 1950 đến 1957.
               Mỗi dân tộc có một con  đường đi riêng tới đích, và lịch sử có quyền so sánh, tìm ra cái hay cái dở là  lẽ đương nhiên.  Nguyễn Thanh Tú    kết tội những người so sánh con đường giành  độc lập của Việt Nam với các  nước khác,  khẳng định chỉ có con đường cách mạng của Đảng cộng sản Việt  Nam là đúng đắn. Tú viết : “Trí tuệ  đảng ta đưa cách mạng Việt Nam vào đúng quỹ đạo của lịch sử!”.  
                Vậy các nước láng  giềng như  Indonesia,  Philipin, Malaysia, Singapore đi  trệch quỹ đạo lịch sử chăng?
                Bằng phương pháp hòa  bình, các nước đó đã dành độc lập, và từ khi giành độc lập đến nay  không phải  trải qua những cuộc chiến tranh, không tốn xương máu, không mất một tấc đất. Còn  Việt Nam, vừa giành độc lập, bước ngay   vào cuộc kháng chiến chống Pháp kéo dài 9 năm, tiếp theo cuộc kháng chiến chống  Mỹ 21 năm. Khi Tổng bí thư Lê Duẩn vừa tuyên bố  vĩnh viễn  không kẻ thù nào dám  xâm lược nước ta,  thi  cuộc chiến tranh biên giới Tây Nam nổ ra, tiếp  theo là chiến tranh biên giới phía Bắc.
                Mang danh người lính,  Nguyễn Thanh Tú đã nếm mủi khói đạn chưa? Nhân danh nhà văn quân đội, Nguyễn  Đình Tú có biết hai cuộc chiến tranh chống Pháp, chống Mỹ, mấy triệu người Việt  Nam đã chết trên cái gọi là “Tiền đồn cùa phe xã hội chủ nghĩa” không? Nguyễn  Thanh Tú  đã  bao giờ đến  biên giới Tây Nam, biên giới phía Bắc, đến “Những  cánh đồng chết”ở Campuchia, để thấy máu xương đồng đội và nhân dân ta chất chồng  trước mũi súng của tay sai Trung Nam Hải ?
                 Dân tộc ta đã phải  trả giá đắt gấp nhiều lần các dân tộc khác để dành độc lập, mà  bây giờ đâu đã  thực sự  độc lập tự do, toàn vẹn lãnh thổ?  Nguyễn Thanh Tú  không hiểu, hay cố  tình không hiểu?
               Về kinh tế, Singapor  hiện nay GDP bình quân thu nhập đầu người 56.000 đô la, Malaysia 11.600 đô la,  Indonesia 10.300 đôla, Philipin 10.115 đô la. Việt Nam,  được tuần báo The  Econmist xếp thứ 11 nằm trên 10 nước nghèo nhất thế giới, là Sierra Leone,  Guinea, Uberia, Cộng hòa Trung Phi, Brundi, Somalia, Bukena, Mali,  Etiopi,  Niger.
              Đảng cộng sản Việt  Nam luôn luôn vin vào chiến tranh, đổ  tội cho đế quốc làm cho nền kinh tế không phát triển. Một đảng được coi là tiên  phong, là đỉnh cao trí tuệ, luôn bắt đúng mạch lịch sử thời đại, sao cứ bị xoáy  vào những cơn lốc chiến tranh, và nhiều thù hơn bạn?
              Nếu Đảng cộng sản Việt  Nam thực sự trí tuệ, đi đúng quỹ đạo như Nguyễn Thanh Tú khẳng định, thì phải  vận dụng quy luật khách quan, phải ngang tầm lịch sử. Đảng phải kết hợp với sức  mạnh dân tộc, thời đại tiến lên, chứ không kéo lịch sử lùi lại như ông Tú lấy  năm 1945 làm cái mốc để so sánh, càng không thể tự cô lập mình trong bối cảnh  một thế giới hội nhập, hòa đồng trong xu thế toàn cầu  hóa.
              Nguyễn Thanh Tú viết:  “Chủ nghĩa đế quốc và thế lực phản động tìm mọi cách gây mất ổn định chính trị,  làm đảng ta suy yếu để dễ bề xâm lấn!”.
             Đế quốc nào? Thế lực  phản động nào?  Nó miệng ngang mũi dọc ra sao? Cũng như Trần Đăng Thanh, Nguyễn  Thanh Tú không chỉ ra được,  viết vu vơ lặp lại lời người khác.  
             Từ lâu, người ta nghi   thế lực thù địch ở phía sau những  người  dân  biểu tình phản  đối Trung Quốc  chiếm Hoàng Sa, những người  dân đấu tranh đòi lại đất bị các nhóm lợi ích chiếm  đoạt. Bao người đã bị bắt, thậm chí phài vào tù vì điều oan trái  đó.
            Sự  mất ổn định chính  trị, và  Đảng cộng sản Việt Nam đang đứng trước sự tồn vong là có thật,  nhưng   không phải  như Nguyễn Thanh Tú viết, là do chù nghĩa đế quốc và thế lực thù  địch, mà là tự thân của đảng. Một hội thảo chuyên đề cũng có nhiều bậc cao kiến,  cao niên nói rằng "Ta tự diễn biến mà làm hỏng đảng, đừng đổ cho thé lực thù  địch nào khác". Không đế quốc và thế lực phản động nào tạo ra được “một bộ phận  không nhỏ thoái  hóa biến chất” trong  bộ máy lãnh đạo của  đảng.
             Nguyễn Thanh Tú viết:  “Thế lực nào không được dân tin  không được dân ủng hộ, lại bị thế lực bên ngoài  can thiệp, o bế, nuôi dưỡng, giúp đỡ lực lượng phản động bên trong thì thế lực  ấy sớm muộn sẽ bị diệt vong!”. Tôi cho rằng toàn bộ bài báo của PGS.TS, nhà văn,  thượng tá Nguyễn Thanh Tú, hay nhất đoạn này. Bởi vì, ai cũng biết cái thế lực  không được dân tin, đang bị bên ngoài can thiệp, o bế, nuôi dưỡng là thế lực nào  rồi.
           Đảng cộng sản Việt  Nam không thể tách mình ra khỏi thế  giới.
           Không nên nghĩ Đông Âu  biến động, các nước xã hội chủ nghĩa sụp đổ mà Việt Nam an nhiên tự  tại! Theo quy luật, Đảng cộng sản Việt Nam cũng phải nằm trong sự vận động.  Những nhà nghiên cứu lý luận đã có học hàm học vị như ông nhẽ ra cần đi sâu  nghiên cứu rút ra những bài học bổ ích của “phe ta” từ đống đổ nát bên trời Âu  đẻ tham mưu cho đảng nhằm thực thi dân chủ tốt hơn mạnh dạn đổi mới nội dung,  phương thức lãnh đạo ích nước lợi dân. Nhưng trái lại, ông cứ ngồi mà lôi ra mớ  tư duy giáo điều trong kho U Bản Kỹ (y bản cũ) như con vẹt, làm chối tai thiên  hạ. Muốn tồn tại đảng phài biết phá vỡ những đè nén của chủ nghĩa giáo điều, bảo  thủ trì trệ. Hiện nay tư duy khoa học đã lấn át tư duy giáo điều, dòng chảy của  lịch sử như thác cuốn, thay đổi từng ngày. Lịch sử chứng minh từ thời  Karl Marx   đến thời Lenin không xa, nhưng Lenin đã đề ra chính sách kinh tế mới (NEP) khác  xa Karl  Marx  đi đôi với  cơ chế chính trị phù  hợp...


          Đảng cộng sản Việt  Nam cần phài  có trí tuệ, năng lực.  Trí tuệ của đảng là trí tuệ của quần chúng, muốn vậy phài có dân chủ, bóp chết  dân chủ thì cạn nguồn trí tuệ, như cây không có nước.
              Nguyễn Thanh Tú gọi  những người kiến nghị sửa Hiến pháp, trong đó có  GS.TS Trần Đình Sử, thầy dạy  mình là “những kẻ cơ hội dựa vào sai lầm của đảng ta để kêu gọi sửa đổi điều 4  Hiến Pháp, đòi thay đổi vị trí lãnh đạo của đảng” và Tú khẳng định: “Không một  thế lực nào, một đảng phái nào làm thay được vai trò lịch sử của  đảng”.
               Chao ôi, đảng vừa hé  mở  cánh cửa dân chủ ra  thì Nguyễn Thanh Tú đã đóng sập lại.  Một kẻ “bảo hoàng  hơn vua” hay một anh lính gác cửa làm theo lệnh?
              Dù thế nào thì cũng cần  phải hiểu điều  dân đang đòi hỏi, là dân chủ và công bằng xã hội, là một nhà  nước pháp quyền, kết hợp truyền thống dân tộc và thời đại, hòa hợp dân tộc đưa  đất nước tiến lên ngang tầm khu vực và thế giới. Muốn vậy phải thay đổi Hiến  pháp. Viêc lấy ý kiến sừa đổi Hiến pháp, phải thật sự dân chủ, khách quan, không  thể để những kẻ dối trá như Nguyễn Thanh Tú lèo lái dư luận, phá hỏng một tiến  trình dân chủ, nếu thực sự đảng muốn đồi mới. Tư duy của nhà “trí-xít thức” này  không những còn quá nặng bảo thủ, giáo điều mà còn khô cứng như đã được đổ bê  tông.
             Điều cuối cùng cần nói  với Nguyễn Thanh Tú là, một người chửi thầy như ông thì không nên cầm bút nữa,  bởi văn là người ông ạ!
Viết nhận xét
  Tên gọi [Đăng ký]
  Mật khẩu (Khách không cần mật khẩu)
  Địa chỉ web
  Email
OpenID Hình vui