Tác giả/Tác phẩm
Tìm kiếm
Quick Login
Lịch
Thống kê
20 Feb.2013

PGS-TS NGUYỄN THANH TÚ
 
CÓ MẮC  BỆNH THẦN KINH
 
KHI VIẾT: "ĐẢNG KẾ TỤC
 
LỊCH SỬ VÀ LÀM NÊN LỊCH
 
SỬ" ?

Hoàng  Đạo Sử.
pvd.net 20.2.2013
Sang Quý Tỵ, năm "Con Rắn", tôi đã bước vào cái tuổi  79, sắp sửa 80. Tôi không muốn "khoe"  tuổi tác để ra vẻ mình đã già mà chỉ muốn nói
lên vài suy nghĩ của một "ông già lẩm cẩm" về thế sự  mà thôi.
Tình  cờ  đọc bài "Khẳng định vai trò lãnh đạo của Đảng  trong Hiến pháp là hợp lý, hợp  tình" của một vị "Tiến sĩ" nào đó ít được nhiều người biết đến, ông Nguyễn Thanh Tú. Trước hết. tôi rất quý thì  giờ của độc giả, kể cả độc giả mạng,  không dám làm mất nhiều thì giờ của các vị, nên chỉ viết vài suy nghĩ nhỏ thôi. Tôi không có ý  định tranh luận với tác giả bài báo  vì sự thật đã hiển nhiên, đã có thể thấy rõ vai trò của Đảng Cộng sản trong tiến trình lịch sử nước nhà.  Lâu nay, ta quen nói và dạy học trò  nước Viêt Nam ta có 4000 năm lịch sử. Vậy thì đảng "ta" có bao nhiêu tuổi ?
Nếu  kể từ khi tiền thân của Đảng là "Việt Nam  thanh niên cách mạng đồng chí Hội" thì Đảng "ta"  cho đến nay mới có 88 năm, chưa  được một thế kỷ, chiếm khoảng một phần 45 thời gian của lịch sử đất nước. Thế mà ông Tú nói rằng "Đảng kế tục lịch  sử và làm nên lịch sử !" Mới sinh ra được  gần 90 năm mà dám vỗ ngực "làm nên lịch sử", không biết Tiến sĩ Tú có mắc bệnh thần kinh không  đấy?
Nếu  nói là  lịch sử của cộng sản Việt nam lại càng không  đúng, vì cộng sản Việt Nam mới có  từ năm 1930, còn Việt Nam đã có từ thời Hùng Vương, cách đây hàng nghìn năm, trải qua rất nhiều triều đại, chỉ  kể từ Đinh, Lê, Lý, Trần, Lê, Nguyễn và  Hồ Chí Minh thì cũng đã mấy nghìn năm. Làm sao Đảng cộng sản Việt Nam "làm nên lịch sử" được. Nếu có  thì đảng Cộng sản Việt Nam chỉ có thể có  riêng lịch sử của mình, có thành công và có thất bại, có thành tích và khuyết điểm, thậm chí  khuyết điểm nghiêm trọng, có làm lợi cho  nhân dân (chứ chưa phải cho toàn dân tộc), cũng có thời kỳ gây ra oan ức và tai hại không nhỏ đối với  nhân dân, như mọi người nghiên cứu lịch  sử nói chung và lịch sử Đảng Cộng sản đã biết…
Tôi  đã qua một lớp học về lịch sử Đảng nói chung và lịch sử đảng  Cộng sản Việt Nam nói riêng, mặc dù giáo trình  giảng dạy không nói nhiều về  khuyết điểm, càng né tránh những khuyết điểm nghiêm trọng, không thể nêu những thiệt hại về mọi mặt do "khuyết  điểm nghiêm trọng ấy" mang lại. Công và  tội của Đảng cần có thời gian để chính lịch sử Việt nam đánh giá và kết luận. Vậy thì đảng Cộng sản  Việt Nam đã "làm nên lịch sử" là lịch sử  nào ? Lịch sử tính từ khi có Đảng đến nay, hay lịch sử từ thời Hùng Vương ? Thời Hai Bà Trưng đã có  Đảng Cộng sản chưa, thời Trần Hưng Đạo,  thời Lê Lợi và Nguyễn Trãi đã có Đảng Cộng sản chưa ? Ông Nguyễn Thanh Tú nghĩ sao về điều này ?  Nếu nói "làm nên lịch sử" từ khi có Đảng  (3-2-1930) đến nay, thì một là thời gian còn ngắn, lịch sử cũng không dài, vả lại nhân dân, tất  nhiên là dưới sự lãnh đạo của đảng, đã  làm nên lịch sử chứ không phải chỉ có Đảng cộng sản làm nên lịch sử.
Sau  thành lập đảng 1930, xảy ra "Xô viết Nghệ  Tĩnh" và sau đó bị thực dân phong kiến dìm nhân  dân Nghệ Tĩnh vào biển máu.  Nhân dân hi sinh, có cả đảng viên cộng sản và quần chúng cách mạng. Vậy xương máu của nhân dân làm nên lịch  sử, chứ không phải chỉ có Đảng làm  nên lịch sử.
Rồi  sau khởi nghĩa Ba Tơ, khởi nghĩa Bắc Sơn,  khời nghĩa Nam Kỳ, tất cả cũng đã bị thực dân  phong kiến đàn áp dã man và nhiều  chục vạn nhân dân bị giết hại. Vậy nhân dân làm nên lịch sử chứ không phải chỉ đảng cộng sản. Đến Tổng khởi nghĩa  Tháng Tám 1945, lúc đó có khoảng 5000  đảng viên, chủ yếu là bộ máy lãnh đạo của Đảng chứ không phải là tất cả đảng viên, bên cạnh đó còn có  lực lượng rất đông đảo các tổ chức chính  trị, các tầng lớp nhân dân, có tổ chức chính trị do đảng lãnh đạo, cũng có những tổ  chức và cá nhân chưa chịu sự lãnh  đạo của Đảng đã tham gia giành chính quyền từ tay thực dân phong kiến. Một bộ phận trí thức, kể cả quan lại  cũ, theo cách mạng là do tin vào uy  tín của Cụ Hồ, chứ thực sự họ chưa biết nhiều lắm về tính chất và vai trò của Đảng cộng sản. Vậy ai  là người làm nên lịch sử, làm nên  thành công của Cách mạng tháng Tám dẫn đến thành lập nước Việt Nam dân chủ cộng hoà. Lúc đó, vai trò của  Mặt trận Việt Minh (tất nhiên do  đảng lập ra nhưng không phải hoàn toàn là cộng sản), vai trò của các tổ chức chính trị xã hội, và vai trò của  hai Đảng "hợp pháp" là Đảng Xã hội  và Đảng Dân chủ? Nếu nói "Đảng cộng sản làm nên lịch sử, chỉ tính lịch sử gần đây thôi, vô tình chúng  ta quên mất công lao của Mặt trận  Việt Minh và công lao của hai Đảng xã hội và Đảng dân chủ.
Trong hơn 20 năm tiến hành cuộc kháng chiến chống Mỹ,  cứu nước ở miền Nam Việt Nam, đương đầu  với đế quốc Mỹ và tay sai, người tổ chức lãnh đạo cuộc kháng chiến này là Đảng Nhân dân cách mạng  miền Nam (thực chất là một bộ phận của  Đảng Lao động Việt Nam, nhưng vai trò phải "chìm đi" nếu không thì bị khủng bố trắng, và chủ yếu  là do chỉ đạo của Trung ương đảng từ miền  Bắc. Nhưng thực chất, vai trò lãnh đạo khác với vai trò lịch sử, lại càng không thể nói Đảng  làm nên lịch sử.
Trong tổ chức lãnh  đạo cuộc kháng chiến 20 năm ở miền Nam còn có Mặt trận Dân tộc giải phóng, còn có Liên minh các lực  lượng dân chủ và hoà bình Việt Nam và  Chính phủ cách mạng lâm thời Cộng hoà miền Nam Việt Nam, chứ không phải hoàn toàn là Đảng Nhân dân cách  mạng, hiểu một cách khác là Trung ương  Cục miền Nam của Đảng Lao động Việt Nam, mãi sau 30-4-1975 mới là Đảng Cộng sản Việt Nam  thống nhất. Tóm lại, lịch sử 4000  năm cũng như lích sử một thế kỷ qua, mặc dù có vài trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam, thì nhân dân  Việt Nam ở cả hai miền đã "làm nên  lịch sử". Trong lãnh đạo cách mạng. Đảng không chỉ dựa vào số đông đảng viên mà cái chủ yếu là dựa vào đường  lối chính sách đúng đắn (nhưng  không phải lúc nào và bao giờ cũng đúng) và dựa vào chính nghĩa dân tộc chống ngoại xâm chứ không phải hoàn toàn  dựa vào cái chất "cộng sản" mà đi  đến thắng lợi cuối cùng, trong đó phải kể đến việc dựa vào uy tín vĩ đại của Chủ tịch Hồ Chí  Minh.
Diễn biến thế giới nhiều thập kỷ  qua đã chứng minh, Đảng cộng sản và phong  trào cộng sản và công nhân thế giới không phải lúc nào và bao giờ, ở nước nào cũng là ngọn cờ thắng lợi và "làm nên  lịch sử".Chúng ta đã từng chứng kiến  trong một thời gian dài đảng Cộng sản Liên Xô "thành trì" cách mạng thế giới với mấy chục  triệu dảng viên đã lãnh đạo và tổ  chức cho nhân dân Liên Xô và nhân dân nhiều nước Đông Âu chiến thắng chủ nghĩa phát xít, hình thành phe  xã hội chủ nghĩa tưởng như rất hùng  mạnh. Nhưng cuối cùng, trong điều kiện phát triển của thế giới, chủ thuyết của Đảng cộng sản và thực tế  lãnh đạo của đảng cộng sản đã dân  đến sự sụp đổ toàn hệ thống XHCN ở Đông Âu, còn lại một số ít nước Châu Á và Mỹ La tinh còn theo, nhưng  cũng đã phải đổi mới cơ bản, chủ  yếu là đổi mới theo con đương riêng của mối nước, nhưng tựu trung lại là mang mầu sắc và cách làm của chủ  nghĩa tư bản hoặc dân tộc chủ nghĩa  một cách đúng đắn. Trên thế giới hiện nay, chủ nghĩa dân chủ, biết xây dựng nền dân chủ thật sự, biết tôn  trọng vai trò của nhân dân mới là  con đường phát triển mạnh mẽ, tập hợp các dân tộc trong mỗi nước và trên toàn thế giới. Điểu này,  Đảng cộng sản với sự "bảo thủ", duy  trì những lý luận lỗi thời thì không thể làm được, lịch sử sẽ không còn thừa nhận vai trò của nó  nữa.
Tôi biết rõ công lao lãnh đạo  "toàn diện và tuyệt đối" của Đảng cộng sản trong 88 năm có đảng (kể cả tổ chức tiền thân).  Trong thời gian chưa nhiều ấy không thể  so với lịch sử phát triển của dân tộc, của toàn dân tộc Việt Nam. Ấy là chưa nói đến nhiều khi  đảng ra những chủ trương chính sách quan  điểm sai lầm, không phù hợp đã dẫn đến những sai làm nghiêm trọng kéo lùi lịch sử phát triển của  dân tộc nhiều năm ?
Tiến sĩ Nguyễn  Thanh Tú hãy cho "ông già Khốt ta bít" này biết, trong giảm tô, CCRĐ 1953 - 1956, bao nhiều đảng viên cán bộ  của Đảng Lao động bị giết oan, bị tù đầy  oan, có bao nhiều văn nghệ sĩ bị cho là hoạt động trong nhóm Nhân văn giai phẩm bị oan và bị  tù dai dẳng đến 40 - 50 năm, trong  đó có những đảng viên của Đảng?
Bao  nhiều nhà tư  sản dân tộc, người của tầng lớp trên bị vu oan  và bị cộng sản xử trí. bắt họ đi  lao động khổ sai và chết mất xác nơi rừng thiêng nước độc, bao nhiêu tài năng đáng lẽ có thể cống hiến cho đất  nước bị thui chột ? Tại sao "địa chủ  Nguyễn Thị Năm ở Thái Nguyên bị giết, trong khi bà đã có công nuôi hàng trung đoàn bộ đội ta, đã có mấy  người con thamgia làm sĩ quan cấp tá của QĐND Việt Nam ?
Đây  cũng là những vấn đề  của lịch sử chưa xa, cũng là những "thành quả mà  có mặt lãnh đạo của đảng cộng sản.  Vậy thì đảng cộng sản làm nên lịch sử ở chỗ nào và là lịch sử dân tộc hay là lịch sử của một đảng mà thôi ?  Nếu nói rằng Đảng cộng sản làm nên lịch  sử thì Đảng Xã hội và Đảng Dân chủ Việt Nam có làm nên lịch sử không ? Họ cũng có những đóng góp  cho cách mạng đấy chứ.
Nay mặc nhiên đảng Cộng sản giữ lấy (hoặc chiếm lấy)  quyền lãnh đạo thì việc đó là của Đảng.  Cứ thử tổ chức cuộc trưng cầu dân ý thật sự rộng rãi, thật sự dân chủ xem nhân dân còn thừa nhận  sự lãnh đạo ấy không ? Tôi tin rằng trong  thời đại hiện nay, khi mà dân trí đã được nâng lên, thì chưa chắc dân đã cần "một bộ phận không  nhỏ cán bộ, đảng viên suy thoái về chính  trị, tư tưởng, đạo đức lối sống, quan liêu, tham nhũng..." ấy lãnh đạo họ. Nếu hiện nay, một là  Đảng phải tự lột xác, tu chỉnh, rèn luyện  đạo đức, triệt để chống thành công quốc nạn tham nhũng; hai là Đảng còn tham nhũng quan liêu, ức  hiếp dân chúng như hiện thời thì nên từ  bỏ vai trò lịch sử của mình, để nhân dân tự tôn người lãnh đạo chân chính của mình. Đấy mới là yêu  cầu của lịch sử. Vì vậy, nếu chưa chịu từ  bỏ Điều 4 của Hiến pháp, thì cứ việc ghi vào đó. Hiến pháp ghi là một chuyện còn lòng dân là  chuyện khác. Dân Việt Nam có đầy đủ trí  khôn để chọn người lãnh đạo mình siết chặt đội ngũ, chống xâm lược và xây dựng thành công đất nước  mình giầu đẹp văn minh. Đây mới là chân  lý, mà đã là chân lý thì muốn nói gì thì nói cũng không thể thay đổi.
Đảng thì có thể mất và thay đổi, dù sao cũng là một tổ  chức chính trị, được lòng dân thì dân ủng  hộ (và đã từng ủng hộ và bảo vệ), còn ngược lại thì không, chứ đất nước Việt Nam, đất nước của Các  Vua Hùng thì nhất định không thể mất, dù  người Việt Nam có hi sinh bao nhiêu đi chăng nữa cũng không bao giờ để đất nước rơi vào tay  kẻ khác. Hai Bà Trưng là hai người đàn bà  còn khởi nghĩa thành công. Trần Hưng Đạo ba lần chiến thắng Nguyên Mông, Lê Lợi Nguyễn Trãi mười  năm kháng chiến gian khổ vẫn chiến thắng  quân Minh, Nhà Tây Sơn oanh liệt một thời và thời đại Hồ Chí Minh cũng đã chiến thắng hai đế quốc  to là Pháp và Mỹ, bành trướng Bắc Kinh,  lũ diệt chủng phía Tây Nam...không khi nào chịu khuất phục và vẫn có thể xây dựng được dân giầu nước  mạnh, dân chủ, công bằng văn minh. Dân  Việt Nam không bào giờ đi theo bọn quan liêu, tham nhũng, ức hiếp dân, làm giầu trên lưng nhân  dân....
Viết nhận xét
  Tên gọi [Đăng ký]
  Mật khẩu (Khách không cần mật khẩu)
  Địa chỉ web
  Email
OpenID Hình vui