Tác giả/Tác phẩm
Tìm kiếm
Quick Login
Lịch
Thống kê
28 Jan.2013

Thư viện nghệ thuật:

Những  bức chân dung“kinh dị”

B
Ị CHỦ NHÂN CHỐI B

    
BNN blog 28.1.13
Bộ tranh gồm 20 bức chân dung  nổi tiếng của họa sĩ người Anh Feliks Topolski đã khiến những nhân vật nổi tiếng  được khắc họa trong tranh cảm thấy thất vọng. Đa số họ đều không nhận người  trong tranh là mình bởi những chân dung đó đều quá… “kinh dị”.  

Những bức chân dung “kinh dị” bị chính chủ nhân chối bỏ
Feliks Topolski (1907-1989) là  họa sĩ nổi tiếng người Anh. Topolski luôn thể hiện tinh thần hiện đại, sự tự do,  phóng khoáng và sáng tạo trong các tác phẩm của mình. Trong quá trình hoạt động  nghệ thuật, những tác phẩm của Topolski luôn nằm ngoài rìa của dòng nghệ thuật  chính thống bởi phong cách biểu cảm trong tranh ông quá “nặng đô” khiến chúng  thường xuyên trở thành đề tài của những cuộc tranh cãi.
Năm 1960, Trung tâm lưu trữ -  thư viện - bảo tàng Harry Ransom của trường Đại học bang Texas ở thủ phủ Austin  đặt mua được một bức chân dung khổ lớn khắc họa nhà biên kịch George Bernard  Shaw của Topolski. Ngay sau đó, trung tâm này quyết định đặt hàng họa sĩ  Topolski thêm 19 bức chân dung khác khắc họa những tác giả vĩ đại nhất của Anh  trong thế kỷ 20.
Khi hoàn thành, bộ 20 bức tranh  được gọi bằng một cái tên chung là “Twenty Greats” (20 gương mặt vĩ đại). Các  nhân vật trong tranh được mời đưa ra nhận xét về tác phẩm, đa số họ đều thể hiện  những suy nghĩ thẳng thắn của mình rằng không thích thú với loạt tranh chân dung  này.
Tới năm 1963, Trung tâm Ransom  viết thư tới 20 nhân vật để xin sự cho phép của họ trước khi đem trưng bày  tranh. Dù tất cả đều nhã nhặn đồng ý nhưng đa số đều khẳng định họ không hài  lòng.
Trong lịch sử, hiếm có họa sĩ  nào bị chê bai nhiều như Topolski khi thử sức ở thể loại tranh chân dung. Người  ta thấy sợ khi bản thân trở thành nguồn cảm hứng cho vị họa sĩ. Họ hiểu phong  cách vẽ của Topolski là thế nào và chẳng ai muốn thấy chân dung mình xấu xí hoặc  kỳ quái, dị hợm trong những bức tranh đem trưng bày chốn đông  người.
Vậy mà, sau nhiều năm, giám đốc  của Trung tâm Ransom, ông F. Warren Roberts đã viết một lá thư tay gửi cho họa  sĩ và khẳng định rằng phản ứng của dư luận đối với bộ tranh chân dung của ông  “còn hơn cả những lời khen ngợi, tài năng của ông thật đặc biệt, vô cùng độc  đáo. Ông đã lôi ra được những nét đặc trưng trong tính cách và chân dung của mỗi  nhân vật rồi khắc họa chúng thật sinh động”.


Nhà thơ T.S. Eliot  (1888–1965)

Những bức chân dung “kinh dị” bị chính chủ nhân chối bỏ
Đương nhiên Eliot không ngồi làm  mẫu cho bức chân dung này. Topolski nói rằng: “Tôi từng gặp ông hồi thập niên  1950 ở ga tàu điện ngầm và vẽ phác thảo từ đằng xa. Thoạt tiên, tôi chỉ nghĩ,  người đàn ông này chẳng duyên dáng gì, kiêu kỳ, mặc cả cây đen. Nhưng tôi bị thu  hút vì vẻ vội vã của ông hoàn toàn đối lập với sự thờ ơ, lãnh đạm của người thư  ký đi cạnh. Lát sau, tôi mới nhìn ra, đó chính là Eliot – nhà thơ số 1 của Anh  trong thế kỷ 20. Màu đỏ mà tôi sử dụng là để tôn vinh ông”.  
Về sau, người ta dùng tranh của  Topolski vẽ về Eliot để minh họa cho một bài báo khiến Topolski phản đối dữ dội,  ông cho rằng một tác phẩm chỉ long trọng và tôn kính khi nó được treo trên tường  và người ta phải đứng dưới để ngắm nó.

Nhà thơ William Empson  (1906–1984)

Những bức chân dung “kinh dị” bị chính chủ nhân chối bỏ
Sau khi giám đốc trung tâm  Ransom gửi cho Empson một bức hình chụp lại bức tranh chân dung, Empson đã trả  lời thư như sau: “Cám ơn vì đã cho tôi thấy bức chân dung của mình, tôi rất vui  lòng khi nó được treo tại quý cơ quan. Rất mừng vì các ông đã có một loạt tranh  được vẽ với tư tưởng nghệ thuật phóng khoáng. Các ông hãy chuẩn bị thêm những  lời bình dí dỏm và những lời dẫn nhập của Topolski cho mỗi bức tranh nhé. Hãy  đặt cả ảnh gốc của nhân vật bên cạnh tranh để người xem thấy thú vị vì sự khác  biệt giữa chúng. Các ông đã có một kế hoạch nghệ thuật rất  lớn.”

Tiểu thuyết gia E.M. Forster  (1879–1970)

Những bức chân dung “kinh dị” bị chính chủ nhân chối bỏ
“Các ông hoàn toàn có quyền  trưng bày bức tranh này. Cám ơn vì sự chu đáo khi cho tôi biết về sự tồn tại của  bức chân dung. Cá nhân tôi không nghĩ đây là một bức tranh thành công, dù là thể  loại tranh biếm họa chăng nữa. Nhưng điều đó chẳng liên quan, mời các ông cứ  việc treo.”

Nhà thơ W. H. Auden  (1907–1973)

Nhà thơ, nhà văn John Betjeman (1906–1984)

Nhà thơ, nhà văn John  Betjeman (1906–1984)

Nhà văn Cyril Connolly (1903–1974)

Nhà văn Cyril Connolly  (1903–1974)

Nhà văn, nhà biên kịch Graham Greene (1904–1991)
Nhà văn, nhà biên kịch Graham  Greene (1904–1991)

Nhà văn, nhà biên kịch Graham Greene (1904–1991)
“Tôi định đồng ý để các ông treo tranh bởi ban đầu tôi  nghĩ bạn tôi - ông Herbert Read sẽ viết bài bình về loạt tranh chân dung này  nhưng hóa ra không phải. Quả thực, tôi không thích tác phẩm của Topolski nên hy  vọng các ông không đem tranh chân dung tôi ra trưng  bày.”

Nhà văn Aldous Huxley  (1894–1963)

Nhà văn, nhà biên kịch Graham Greene (1904–1991)
“Phong cách của Topolski xét về thẩm mỹ là rất khó chấp  nhận và hoàn toàn không tương thích với chân dung thật sự của nhân vật. Nó thậm  chí còn không phải thể loại tranh chân dung. Bức tranh này khiến tôi thấy không  hài lòng, đừng gọi nó là tranh chân dung, nó là hoạt họa hay gì đó thì đúng  hơn.”
Huxley qua đời chỉ một thời gian ngắn sau khi viết lá  thư này. Theo họa sĩ Topolski kể lại, “có lần, tại một sự kiện, tôi gặp vợ của  nhà văn Huxley. Bà ấy đã xua đuổi và xỉ vả tôi, rằng vì bức tranh đen trắng mang  điểm gở của tôi mà khiến ông nhà bị chấn động nặng nề, rằng chính tác phẩm của  tôi đã khiến ông qua đời ở tuổi 69.”

Nhà thơ Cecil Day-Lewis  (1904–1972)

Nhà văn, nhà biên kịch Graham Greene (1904–1991)
“Tôi không phản đối việc bức  chân dung của Topolski được trưng bày nhưng tôi phải cho các ông biết ý kiến  thật của tôi, nói riêng nhé, tôi trông như một bộ xương khô trong tranh của ông  ta vậy.”

Nhà thơ, nhà biên kịch Louis  MacNeice (1907–1963)

Nhà văn, nhà biên kịch Graham Greene (1904–1991)
Bộ tứ biên kịch John Osborne  (1929–1994), John Whiting (1917–1963), Arnold Wesker (1932) và Shelagh Delaney  (1939)

J. B. Priestley (1894–1984)
J. B. Priestley  (1894–1984)

J. B. Priestley (1894–1984)
“Cả nhà tôi phản đối dữ dội bức  chân dung này vì cả lý do cá nhân và lý do thẩm mỹ. Tôi khẳng định là không có  sự kiêu căng tự phụ nào ở đây. Chỉ có điều tôi bị khắc họa như một con quái vật.  Dù tôi có xấu thì cũng phải xấu theo kiểu của tôi. Không thể khắc họa một con  voi trong hình hài một con hà mã. Tác phẩm này khiến tôi sốc quá. Nếu các ông  đều phấn khởi vì nó và cứ nằng nặc đòi trưng bày thì xin cứ  việc.”

Nhà thơ, nhà phê bình văn học  – nghệ thuật Herbert Read (1893–1968)

Nhà triết học và phản biện xã hội Bertrand Russell (1872–1970)
Nhà triết học và phản biện xã  hội Bertrand Russell (1872–1970)

Nhà triết học và phản biện xã hội Bertrand Russell (1872–1970)
“Tôi ước gì mình chưa từng nhận được bức ảnh chụp của  bức chân dung này. Tôi không quan tâm tới các tác phẩm của Topolski. Khi ông ấy  xin gặp tôi để có thể thực hiện một bức chân dung, tôi đã từ chối. Tôi cho rằng  đây là bức chân dung mà ông ta vẽ bằng trí tưởng  tượng.”

Nhà biên kịch George Bernard  Shaw (1856–1950)

Nhà triết học và phản biện xã hội Bertrand Russell (1872–1970)
“Đây là một tác phẩm kỳ diệu,  nhưng nó làm tôi già hơn thực tế tới 20 tuổi đấy nhé. Bức tranh này là lý do để  tôi phải cố sống lâu đến khi nào già như tôi trong tranh thì  thôi.”

Nhà thơ Edith Sitwell  (1887–1964)

Tiểu thuyết gia C. P. Snow (1905–1980)

Tiểu thuyết gia C. P. Snow  (1905–1980)

Tiểu thuyết gia C. P. Snow (1905–1980)
“Tôi có nhiều tật xấu nhưng  ngoại hình xấu thì không. Nhưng cứ dùng bức tranh của Topolski đi, nếu các ông  thấy thích.”

Nhà thơ, nhà văn Stephen  Spender (1909–1995)

“Tôi ghét bức chân dung này, nhưng nếu phải dùng, thì vâng, cứ dùng.”

“Tôi ghét bức chân dung này,  nhưng nếu phải dùng, thì vâng, cứ dùng.”

Nhà văn Evelyn Waugh  (1903–1966)

“Tôi ghét bức chân dung này, nhưng nếu phải dùng, thì vâng, cứ dùng.”
“Nói chung, tôi thường làm mọi  cách để ngăn ảnh của tôi xuất hiện trước công chúng vì tôi sợ bị nhận ra, sợ bị  người ta tới gần bắt chuyện trên phố. Nhưng mối lo này sẽ không thành hiện thực  với bức tranh của Topolski. Vì vậy, các ông có thể làm bất cứ điều gì với bức  tranh này.”

Nhà văn Rebecca West  (1892–1983)
“Tôi ghét bức chân dung này, nhưng nếu phải dùng, thì vâng, cứ dùng.”
“Thật tình cờ khi tôi xuất hiện  trong tranh của Topolski. Tôi đồng ý ngồi làm mẫu chỉ bởi cô thư ký của tôi đã  đồng ý thay tôi với ông họa sĩ lúc tôi vắng mặt. Tôi cảm thấy may vì mình đã  ngồi xem ông ấy vẽ. Kỳ thực tôi là một phụ nữ bé nhỏ, vì vậy khó có thể chấp  nhận bức chân dung này. Tôi thấy người phụ nữ trong tranh cao to, bệ vệ hơn  nhiều. Tôi mong rằng sự từ chối của tôi không khiến các ông xấu  hổ.”
Pi  Uy
Theo Daily  Beast
Viết nhận xét
  Tên gọi [Đăng ký]
  Mật khẩu (Khách không cần mật khẩu)
  Địa chỉ web
  Email
OpenID Hình vui