Tác giả/Tác phẩm
Tìm kiếm
Quick Login
Lịch
Thống kê
21 Jan.2013

Tác giả “Hai đầu nỗi nhớ”:
 
Tôi muốn hét vang lên hai
 
tiếng: Cảm ơn!


hm blog 20.1.13

Nhà báo Trần Đình Chính. Ảnh: KD gửi

Nhà báo Trần Đình Chính. Ảnh: KD gửi

Thưa bạn đọc Blog Quê Choa, Blog Hiệu Minh, các blog và bạn đọc gần xa.

Tôi là Trần Đình Chính, tức Trần Hoài Thu, tác giả bài thơ Ở hai đầu nỗi nhớ, đã được nhạc sĩ Phan Huỳnh Điểu phổ nhạc, được nhiều người yêu thích.

Bài thơ vừa được doanh nhân Nguyễn Xuân Hàn, Tổng giám đốc MASECO (TP Hồ Chí Minh) hỏi mua bản quyền với giá 300 triệu đồng. Sau khi lời chào bán bản quyền bài thơ được đăng trên Blog Quê Choa, (của nhà văn Nguyễn Quang Lập), Blog Hiệu Minh; và được trang web TTXVH của anh BaSam điểm hàng ngày trước mỗi thông tin mới.

Câu chuyện xung quanh bài thơ có quá nhiều nỗi bất ngờ nhưng cũng là nhiều may mắn với số phận tôi.

Bắt đầu từ việc, nhà báo Kim Dung (hiện làm việc tại Tuần Việt Nam- báo VietNamNet) có bài viết “Ở hai đầu nỗi nhớ” trên Blog Hiệu Minh. Bài viết của chị đăng tải trên blog, giữa lúc sức khỏe tôi sa sút, và phải nghỉ làm việc ở báo Nhân Dân ba năm nay, do mắc nhiều bệnh tật: Suy thận, tiểu đường, mắt rất kém…

Bất ngờ, tôi nhận được quà và nhiều lời thăm hỏi, động viên chia sẻ của các bạn đọc Blog Hiệu Minh. (Bao gồm: 100 USD của bác Ngô Thế Minh –ở Mỹ, 400 nghìn đồng của bác Như Nguyệt; và 600 nghìn đồng của chị Kim Dung). Điều đó, khiến tôi vô cùng cảm động: Mạng ảo nhưng tình người rất thật.

Về chế độ chính sách: Sau ba năm nghỉ làm việc, nhưng được hưởng cả thu nhập, bắt đầu từ tháng 1/2013 này tôi chỉ còn được hưởng 75% lương (khoảng 3,6 triệu đồng), mà mỗi tháng tiền thuốc men của tôi cần đến 12 triệu. Dù trước đó, khi tôi nghỉ, báo Nhân Dân cũng đã quyên góp được 65, 5 triệu đồng. Một số doanh nghiệp xuất khẩu lao động (Cục Quản lý lao động ngoài nước- Bộ TB, LĐ & XH) đã ủng hộ tôi 112 triệu đồng.

Do phải chạy thận nhân tạo, và cần tiền chữa các bệnh khác, tôi nghĩ đến việc phải bán bản quyền bài thơ, một việc bất đắc dĩ nhưng không còn cách nào khác.

Điều bất ngờ nữa, sau khi lời chào bán bản quyền bài thơ của tôi đăng trên Blog Quê Choa, trên Blog HM, và trên trang web TTXVH của anh BaSam, tôi còn nhận được nhiều sự ủng hộ, chia sẻ, động viên bằng tài chính của các bạn đọc mà tuy không biết tên, nhưng tấm lòng của các bác, các anh chị em xa gần đã nói lên tất cả.

Đây cũng là sáng kiến của nhà văn Nguyễn Quang Lập, điều đó khiến gia đình tôi hết sức xúc động.

Đến thời điểm này, tôi đã nhận được nhiều sự ủng hộ, giúp đỡ chí tình của các bác các anh chị em là bạn đọc của các blog, là bạn đọc của các tờ báo Nông nghiệp và phát triển Nông thôn, báo Tiền Phong, báo GDVN, báo Tuổi trẻ và Đời sống, báo Dân Việt…khi đọc được thông tin chào bán bản quyền bài thơ.

Gia đình tôi đã nhận được số tiền gần 7 triệu đồng, là tiền ủng hộ của các bạn đọc gửi vào số tài khoản đứng tên Phương Anh, vợ tôi.

<HM Blog. Vì lý do tế nhị về tk ngân hàng nên HM blog không đăng ds>

Tôi xin được cảm ơn nhà báo Kim Dung, nhà văn Nguyễn Quang Lập, Bloger Hiệu Minh, anh BaSam, những người đầu tiên làm cầu nối cho việc chào bán bản quyền.

Đặc biệt, ngay sau khi bản quyền bài thơ được doanh nhân Nguyễn Xuân Hàn hỏi mua, tôi vẫn tiếp tục nhận được nhiều sự giúp đỡ chí tình khác:

- Chị Thanh Hiếu cùng chồng là những lao động bình thường ở Đà Nẵng, đang nuôi hai con nhỏ và phải thuê nhà trọ để ở cho biết, đọc báo Tuổi trẻ và Đời sống, hay tin tôi bị bệnh trọng, chị rất thương cảm. Chị nói: Tôi không giàu về tiền bạc, nhưng tôi biết có một vị bác sĩ giỏi là người thân của tôi. Tôi đã điện thoại cho anh ấy gọi đến anh để giúp anh cách điều trị sao cho có hiệu quả nhất. Một lời mách bảo nhẹ nhàng chỉ thế thôi, đã làm tôi thật sự thấy ấm lòng.

-Bác Lâm Bình (phường Quan Hoa quận Cầu Giấy Hà Nội) trước đây làm việc ở Đài truyền hình Việt Nam nay đã nghỉ hưu, giới thiệu có phương cách chữa bệnh của tôi một cách khá hiệu quả. Bác nhận lời sẽ chữa bệnh miễn phí cho tôi nếu tôi hàng ngày đến nhà bác để thực hiện phương pháp điều trị này. Tôi đã nhận lời và đang thực hiện việc điều trị đó.

-Tôi cũng nhận được điện thoại của một người phụ nữ, tên là Thủy (Tiền Giang) thông báo rằng sẽ hiến cho tôi một quả thận và sẵn sàng hiến cả giác mạc nữa. Dì Thủy đề nghị tôi cung cấp thông tin về nhóm máu để khớp nối việc hiến thận.

- Bác sĩ Nguyễn Hồng Hải (đã về hưu), đang sinh sống tại số nhà 125 đường Xô Viết Nghệ Tĩnh (phường 17, quận Bình Thạnh, TPHCM), gọi điện hỏi thăm tình trạng bệnh của tôi. Ông cho biết, khi còn công tác tại bệnh viện, ông có thời gian làm việc và kết thân với một số bác sỹ người Úc. Họ tặng ông chiếc máy chạy thận nhân tạo, trị giá 25.000 USD. Nay ông quyết định sẽ tặng lại chiếc máy này cho tôi.

Ông đề nghị tôi tìm một trung tâm chạy thận nhân tạo tư nhân để hợp tác vận hành chiếc máy. Ngoài việc chạy thận miễn phí cho tôi, trung tâm này có thể sử dụng máy chạy thận cho người khác để tạo thêm thu nhập.

Tiền thu được từ khai thác chiếc máy sẽ được chia theo tỷ lệ: Trung tâm 60%, tôi 40%. Bác sỹ cho biết, 40% tôi được hưởng tính ra khoảng 12 triệu đồng mỗi tháng. Như vậy, hằng tháng, tôi sẽ có một khoản ổn định là 12 triệu để mua nhiều loại thuốc khác phục vụ cho việc điều trị (ông là bác sĩ khoa nội nên hiểu rất rõ sự tốn kém đối với bệnh nhân chạy thận nhân tạo muốn tồn tại).

Đây là sự giúp đỡ và sáng kiến khiến tôi rất cảm động. Bác sỹ tặng cả máy 25.000 USD, lại còn chỉ cho cách tạo thu nhập ổn định, lâu dài để chữa bệnh. Tôi đã nhờ con gái đi tìm hiểu thông tin xem có trung tâm nào giúp được theo gợi ý của bác sĩ Hồng Hải không. Được thì tốt biết mấy.

-Ông Huỳnh Văn Rô, (xã Trí Bình, huyện Châu Thành, Tây Ninh) đã gọi điện cho biết, ông chữa bệnh tiểu đường và suy thận bằng thuốc nam và ấn huyệt, đã chữa khỏi cho nhiều người. Nay ông muốn đón tôi vào chữa bệnh, ăn, ở miễn phí tại Tây Ninh… Do điều kiện sức khỏe tôi không thể bào Tây Ninh được, nên ông Huỳnh Văn Rô đã gửi thuốc ra Hà Nội cho tôi.

-Một thông tin mới nhất tôi cũng muốn thông báo đến các bác, các anh chị em: Chiều ngày 17/1, phóng viên báo Tiền Phong cho biết: Đại diện Ngân hàng Đại dương (OSeanBank) thông qua báo Tiền Phong muốn gặp tôi trong một ngày gần nhất để thảo luận phương pháp giúp đỡ tôi như thế nào cho hiệu quả nhất trong việc điều trị bệnh tật. Cụ thể phương cách đó như thế nào tôi sẽ thông tin đến các bạn sau.

Ngày 16 và 17/1 đối với tôi là những ngày thực sự cảm động và hạnh phúc, vì được sống trong tình thương yêu của rất nhiều người có tấm lòng nhân hậu. Bên cạnh nhận được nhiều sự giúp đỡ, sẻ chia của mọi người, tôi cũng thấy thấm thía nỗi khổ của bệnh nhân chạy thận, tiểu đường.

Bệnh nhân cũng khổ, nhưng có khi người vợ, người mẹ… có chồng, con bị bệnh cùng đi chăm sóc, nuôi dưỡng ở bệnh viện trường kỳ ngày này qua tháng khác, còn khổ hơn nhiều. Bệnh nhân chạy thận không hẹn ngày về, “xuất viện là ra đi”. Còn tiểu đường thì phải “sống chung” thôi. Người nghèo, không có bảo hiểm mà bị bệnh này, coi như sống kiếp trời đầy ở trần gian. Mình có chút “thơ ca, hò vè” may mắn được nhiều người biết đến, quan tâm, chứ người nghèo khổ vô vàn.

Từ trong tư duy và thực tế cuộc sống tôi nghĩ rằng mình may mắn được khỏi bệnh, thì tôi sẽ lập Quỹ vì những người bệnh tiểu đường và bệnh thận… Tôi sẽ gom tất cả những sự ủng hộ, đóng góp mà mọi người dành cho để chia sẻ với những người cùng cảnh ngộ, nhất là những bệnh nhân nghèo.

Tôi đã từng viết trên báo Nhân Dân rằng: Cái đáng giá nhất mỗi người để lại trần thế là tưởng như là bạc vàng nhưng lại hóa ra không phải. Cái đáng giá nhất mỗi người để lại trần thế chính là tình yêu thương con người đối với nhau. Vì thế tôi muốn hét lên rằng: Tôi muốn Cảm ơn các bạn! Cảm ơn các bạn! Cảm ơn các bạn!

Trần Đình Chính

Viết nhận xét
  Tên gọi [Đăng ký]
  Mật khẩu (Khách không cần mật khẩu)
  Địa chỉ web
  Email
OpenID Hình vui