Tác giả/Tác phẩm
Tìm kiếm
Quick Login
Lịch
Thống kê
2 Jan.2013

TÌNH NGƯỜI TRÊN ĐẤT MIẾN

(Nghịch cảnh của một gia đình người Việt Nam vừa thoát khỏi tai nạn máy  bay ngày 25-12-2012 tại Miến Điện) *

Dương Đình Giao

Thoát nạn ở xứ người

Ngày thứ 2 của hành trình, hôm 25-12-2012, máy  bay của hãng hàng không Air Bagan đưa chúng tôi từ Yangon đi Heho, nơi có hồ Inle nổi tiếng. Theo lịch trình, chuyến bay sẽ đến Heho lúc 9 giờ sau khi dừng  lại ở sân bay Mandalay để đón và trả khách trong khoảng 30 phút.

Khi máy bay hạ độ cao  chuẩn bị xuống sân bay  Heho, tôi nhìn đồng hồ, lúc ấy là 8 giờ 55 phút. Một lát sau, tôi cảm thấy một  cú tiếp đất mạnh hơn bình thường khi máy bay hạ cánh. Ngay sau đó là những rung  lắc liên tục trong vòng khoảng 10 giây. Đang bất ngờ vì không hiểu chuyện gì đã  xảy ra, tôi nghe một tiếng kêu ở phía sau. Biết là đã có chuyện, tôi nhắc mọi  người bình tĩnh và đứng lên bật nắp khoang hành lý để lấy ba lô của mình. Nhưng  nắp vừa bật, tôi bị đẩy ngã nhào về phía trước. Đứng lên, quay lại nhìn phía  sau, tôi thấy các thành viên trong gia đình mình đã rời khỏi ghế và ra được lối đi. Bước lên mấy bước, tôi chợt ngửi thấy mùi khói. Một ý nghĩ thoáng qua: “Chỉ cần một tiếng nổ là tất cả sẽ chấm hết!”

Xuống khỏi thang máy bay, tôi mới thấy máy bay đã không hạ cánh trên đường băng bê tông mà đang nằm trên một cánh đồng, phía đuôi máy bay đang bốc cháy, khói nghi ngút. May mắn bất ngờ, tất cả chúng tôi (6  người trong gia đình và hai mẹ con bà thông gia người Úc) đều an toàn. Tôi vội  giục mọi người nhanh chóng chạy ra xa.

Trên chuyến bay có 65 người, kể cả phi hành đoàn, trong đó ngoài 5 người Việt Nam trong gia đình tôi, còn lại đều là khách  du lịch từ các nước Mỹ, Pháp, Hà Lan, Hàn Quốc, …

Nơi máy bay hạ cánh khẩn cấp cách sân bay khoảng  3 km và cách  đường ô tô khoảng 200 m. Khi ra tới nơi, mấy xe cứu hỏa đã có mặt đang tìm cách tiếp cận với đám cháy. Nhưng vì không có lối vào, phải nối dài vòi  rồng nên việc cứu chữa không thật kết quả. Trên đường, chúng tôi đã thấy nhiều  biển tên khách của các công ty du lịch, khách sạn mà khách du lịch trên chuyến  bay đã đặt chỗ. Họ nhanh chóng tiếp cận với khách của mình. Sự có mặt của họ dù  là những người chưa quen biết cũng khiến chúng tôi yên tâm hơn, vì đã có người  sẵn sàng hỗ trợ khi khó khăn nơi đất khách quê người. Nhiều xe máy, ô tô đã dừng  lại chứng kiến đám cháy trong đó có cả nhiều người dân Myanmar  đang làm việc  trên cánh đồng. Lúc này dù đã hơn 9 giờ, nhưng mặt trời chưa kịp xua tan sương  mù. Trời khá lạnh. Thật cảm động, khi thấy  những người nông dân lam lũ, cởi  những chiếc khăn choàng khoác lên vai, trùm lên đầu những đứa trẻ, bỏ những đôi  dép mình đang đi cho những phụ nữ phương Tây xa lạ đang chịu cảnh rét  mướt.

Trên đường thoát hiểm, nhiều túi, xắc, mũ, ba  lô,… bị rơi được mọi người tập hợp bên lề đường, để người thất lạc đến nhận. Rất  nhiều người dân Myanmar có mặt, nhưng không hề thấy ai để ý đến.

Một lát sau, hai xe khách loại lớn đưa tất cả  về  sân bay Heho. Khi xe dừng lại bên ngôi chùa gần sân bay, tôi nghĩ người dân  Myanmar sùng đạo Phật đã đưa chúng tôi đến đây để tạ ơn Trời Phật giúp  thoát  nạn. Nhưng không phải! Air Bagan đã nhanh chóng liên hệ với chính quyền sở tại  mượn ngôi chùa làm nơi để chúng tôi tạm nghỉ, tránh cái lạnh giá ngoài  trời.

2

Người dân túm tụm tại hiện trường.

Xuống xe, chúng tôi lại thấy  những người dân  bình thường đang mang đệm, chăn của gia đình mình trải trên nền chùa bằng gạch  men. Khi mọi người đã vào hết trong chùa, các nhân viên y tế đã có mặt. Họ thăm  khám, đo huyết áp, băng bó cho những người bị thương nhẹ. (những người bị thương  nặng đã ngay lập tức được đưa về Yangoon, có hai khách người Mỹ bị bỏng nặng đã được đưa sang Bangkok bằng trực thăng). Nước uống, bánh trái đã được mang đến.

Lúc 10 giờ, tức là sau khi sự cố xảy ra 1 giờ, ông chủ tịch huyện sở tại cũng đã đến thăm hỏi những người gặp nạn. Lúc này cảnh  kẻ nằm người ngồi trong chùa vô cùng lộn xộn. Việc kiểm đếm những hành khách có  mặt thật khó khăn. Những người có trách nhiệm có lẽ vì tôn trọng đã không yêu  cầu chúng tôi ngồi cho ngay hàng thẳng lối. Họ cứ đếm đi đếm lại, người đếm bằng  tiếng Myanmar, người đếm bằng tiếng Anh. Có lúc thấy  ba bốn người cùng đếm. Sau  tôi mới hiểu, họ cần nhanh chóng xác định số người có mặt ở đây để có thể phát  hiện số người mất tích nếu có.

Phải đến khi có danh sách hành khách từ sân bay  Yangoon và Mandalay gửi tới, việc kiểm đếm mới chấm dứt. Lúc này công việc đơn  giản hơn. Những người có mặt được đánh dấu vào danh sách. Nhưng việc này cũng được thực hiện tới ba bốn lần bởi những người khác nhau, chứng tỏ họ rất thận  trọng.

Đến 11 giờ, chúng tôi được đưa tới phòng khách  của sân bay. Ở đây có bia, nước ngọt và những thức ăn nhẹ. Họ thông báo cho  chúng tôi biết, ai muốn trở về Yangoon sẽ được bố trí một chuyến bay riêng, còn  những ai muốn ở lại sẽ được đưa tới một resort bên hồ Inle chờ đợi giải quyết  hậu quả. Gia đình chúng tôi quyết định ở lại và được đưa tới resort bằng hai xe  con. Ở đây, chúng tôi đã được đón tiếp chu đáo, hai hoặc ba người được bố trí ở trong một biệt thự.

Sau khi tạm nghỉ ngơi, đến 3 giờ, chúng tôi được  báo đi ăn cơm. Ai cũng nghĩ chắc sẽ được một bát mì hoặc cái gì đại loại như thế, nhưng thật bất ngờ, tất cả được mời một bữa tiệc buýp-phê thịnh soạn, trên  bàn ăn còn có cả hoa và thắp nến. Người quản lý giải thích “vì hôm nay là Noel!” Sau khi ăn xong, mỗi người chúng tôi được phát quần áo và một số tiền (tiền  Myanmar và đôla) đủ để mua sắm lại những hành lý đã mất và tiếp tục hành trình  nếu muốn. Ai cũng bất ngờ trước sự khẩn trương  của Air Bagan.

Bảy giờ tối, mọi người lại được mời ăn cơm. Lại  tiệc buýp-phê, hoa và nến, có thêm rượu champagne, rượu vang. Ông chủ tịch Tập đoàn HTOO (mà Air Bagan là một trong nhiều công ty con) đã từ Yangoon  vượt gần  một nghìn cây số tới thăm hỏi những người gặp nạn. Sáng hôm sau, chúng tôi lại được nhận thêm một số quần áo và tiền (chắc do lệnh của ông Chủ tịch tập đoàn).

Air Bagan đã vô cùng chu đáo và có trách nhiệm  giải quyết hậu quả của vụ tai nạn. Trong suốt thời gian ở lại (5 ngày), ở Heho  hay khi đã trở về Yangoon, tất cả hành khách trên chuyến bay đều được ăn ở tại  những nơi tương đương khách sạn 5 sao, được hưởng các dịch vụ như giặt là, điện  thoại quốc tế, … hoàn toàn miễn phí. Tôi vốn mơ ước một cuộc sống bình dị, rất  sợ tất cả những gì là hào nhoáng, bóng bảy, nay trong hoàn cảnh không một xu  dính túi, trên người chỉ độc một bộ quần áo (hành lý  và xách tay đều đã cháy  cùng máy bay, ngay cái máy ảnh đeo trên cổ cũng chỉ còn sợi dây đeo, kính cận  thị cũng rơi mất), lại được ăn ở như thế này thật cũng là một bất ngờ thú vị. Chúng tôi không phải bước chân ra khỏi khách sạn, mọi công việc cần thiết đều do  nhân viên của họ giải quyết. Ngay việc làm giấy thông hành để sử dụng khi còn  trên đất Myanmar cũng được thực hiện ngay tại nơi ở. Theo họ, chỉ hai việc chúng  tôi phải có mặt: đi kiểm tra sức khỏe và làm lại hộ chiếu. Nhưng với hai việc  này, họ đều cho xe đưa đón và cử nhân viên đi theo hỗ trợ khi cần thiết. Họ đã  hợp đồng với bệnh viện  tốt nhất Yangoon để Giám đốc bệnh viện có mặt bất cứ lúc  nào chỉ đạo việc thăm khám và chữa trị khi có khách  do họ đưa đến.

Những nhân viên đi theo cũng ngồi đó chờ đợi và đưa khách về tận nơi ở sau khi việc thăm khám kết thúc. Vợ tôi và bà thông gia  người Úc sau khi gặp chấn động mạnh bị đau lưng. Hai bà đã được thăm khám suốt  hơn 3 giờ, mỗi người được làm đủ các loại xét nghiệm, chụp 4 tấm phim cỡ 50 x  50. Khi thấy không có vấn đề gì trầm trọng, họ đã cho mỗi người một cái đai bó   lưng và thuốc giảm đau các loại. Bà xã nhà tôi đã nhận xét: Cả đời gần 70 tuổi,  chưa bao giờ được thăm khám kỹ càng như thế!

Sau khi về Yangoon, Air Bagan đã tập hợp mọi  người  để thông báo về việc giải quyết bảo hiểm cho hành khách đi trên chuyến  bay. Cuộc họp này cũng được thông báo cho các sứ quán có công dân trên chiếc máy  bay gặp nạn. Sứ quán các nước đều có mặt đầy đủ để sẵn sàng can thiệp nhằm bảo  vệ quyền lợi hợp pháp của công dân nước mình,   trừ sứ quán Úc (vì đang đóng cửa  nghỉ Noel và Tết dương lịch) và sứ quán Việt Nam (không rõ lý do). Nhưng sứ quán  các nước cũng không có nhiều việc phải làm, vì Air Bagan đã giải quyết vụ việc  với đầy đủ tinh thần trách nhiệm. Địa chỉ và số tài khoản của hành khách được  ghi lại để nhận kết quả sau khi một công ty bảo hiểm của Anh tiến hành bồi  thường.

Không chỉ những người có trách nhiệm, suốt 5  ngày, dù ở đâu, chúng tôi cũng đón nhận được sự ân cần chu đáo của mọi nhân viên  Air Bagan và nhân viên tại các khách sạn, resort dù tuổi đời còn rất trẻ. Họ dìu  những người bị đau khi lên xuống các bậc thềm, đưa chúng tôi đến tận nơi, mở cửa, bật đèn rồi giơ tay mời vào khi hỏi đến nơi nào đó. Thấy trên tay ai có mấy  túi nilon, vỏ hoa quả, họ đều nhanh chóng giơ tay đón lấy mặc dù thùng rác ở ngay trước mặt. Những cử chỉ ấy tôi hiểu không chỉ vì phương châm coi “khách  hàng là Thượng đế”. Qua ánh mắt, nụ cười của họ, chúng tôi cảm nhận được sự đồng  cảm, sẻ chia của những con người giàu lòng trắc ẩn.

Khi vào một làng dệt lụa thủ công trên hồ Inle,  khi được biết chúng tôi là những người vừa gặp nạn, chủ cửa hàng lập tức hạ giá  30% cho toàn bộ sản phẩm mà chúng tôi mua. Số tiền thực ra không nhiều nhưng cử chỉ ấy của họ cũng khiến chúng tôi phải xúc động.

Sau 5 ngày, mọi thủ tục đã xong. Air Bagan lại  cho xe đưa gia đình tôi  ra sân bay. Ở đây, nhân viên của họ làm tất cả mọi thủ tục cho chuyến bay và chỉ ra về sau khi chúng tôi tạm biệt để vào phòng cách  ly.

Từ Myanmar trở về, tôi cứ bâng khuâng và ân hận,  vì sao một đất nước chẳng cách xa chúng ta là mấy, một xứ sở có  những người  dân  giàu lòng nhân hậu, vị tha như thế mà tôi chưa hiểu biết được bao  nhiêu?

Trong cuộc đời chưa bao giờ gặp một tai họa lớn  và lại thoát hiểm “ngoạn mục” như vậy, chúng tôi biết ơn Ông Bà, Cha Mẹ  đã ăn ở hiền lành, tu nhân tích đức dù trong biết bao vất vả thiếu thốn  để con cháu bây  giờ được hưởng phúc. Tôi xin cám ơn những người dân Myanmar đã giang vòng tay  che chở khi gia đình tôi gặp nạn. Tôi cám ơn Air Bagan, đã cư xử đàng hoàng, đầy  trách nhiệm trước sự cố chắc chắn họ không hề mong muốn. Và tôi thầm nghĩ, chuyến đi hôm nay của chúng tôi dang dở, nhưng  nhất định sẽ có chuyến đi khác.  Một đất nước với những con người như thế xứng đáng để chúng ta khám  phá.

Gặp “hạn” với xứ mình

Tôi có một người bạn, do có hoàn cảnh nhiều  thuận lợi (chú bác cô dì, anh em con cháu ở nhiều nước trên thế giới) nên anh đã đi khắp nơi trên cả các châu lục Âu, Á, Mỹ, Phi, Úc (chỉ còn thiếu châu Nam Cực). Một hôm, ngồi uống bia, anh dứ dứ ngón  tay, bảo tôi: “Ông mà đi ra nước ngoài thì liệu mà giữ lấy cái hộ chiếu. Ông  nên nhớ rằng, ông mất tiền bạc, người ta có thể cho ông, nhờ các tổ chức nhân đạo giúp ông. Nhưng nếu mất hộ chiếu thì, … thì,… chỉ có mà bỏ mẹ!”

Tôi nghe “lời răn dạy” mà thoáng có chút ngờ vực.

Vì thế, trong vụ tai nạn máy bay ở Myanmar, khi  phát hiện bị mất hộ chiếu (mà lại tận 3 quyển của ba người), tôi thật sự lo  lắng.

Biết chúng tôi là người Việt Nam, ông quản lý  khách sạn nơi tôi đang ở cho tôi số điện thoại của một người mà theo ông là nhân  viên sứ quán Việt Nam ở Yangoon. Nhưng chủ nhân của số điện thoại này nói đúng  là mình làm việc ở sứ quán nhưng không làm công việc về lãnh sự. Ông đã cho  chúng tôi số điện thoại của  ông Trần Văn Hoằng, Bí thư thứ nhất, phụ trách công  việc này. Liên hệ với ông Hoằng, chúng tôi được ông trả lời, khi nào về Yangoon  thì đến sứ quán và “không có gì khó khăn cả, giấy tờ sẽ được cấp ngay  thôi”. Nghe lời ông Hoằng mà chúng tôi nhẹ cả người. Anh bạn tôi đã quá bi  quan khi nói đến chuyện mất hộ chiếu.

Buổi trưa về tới Yangoon, chúng tôi đã điện  thoại cho ông Hoằng và được ông hẹn đến vào buổi chiều.

Chiều hôm đó, tất cả những người cần cấp lại hộ chiếu trong gia đình tôi đã có mặt tại sứ quán Việt Nam ở Myanmar. Cùng đi có  một nhân viên của Air Bagan. Vừa bước vào cổng, chúng tôi đã thấy một tấm baner  kín bức tường lớn: Nhiệt liệt chào mừng quý khách tới thăm sứ quán Việt Nam ở Myanmar. Thật là thân thiện và mến khách! Nhưng chúng tôi đã lầm, vì chúng  tôi không phải đến thăm mà đến xin sự giúp đỡ.

Sứ quán Việt Nam thật khéo chọn người! Bà lễ tân  người Myanmar thấy năm sáu người bước vào phòng khách nhưng vẫn mải mê với chiếc điện thoại. Nghe cách nói cười bả lả, chắc đây không phải là chuyện công vụ. Sau  khoảng 10 phút, bà mới đặt điện thoại và đến lúc này,  nhân viên của Air Bagan  mới có thể nói mục đích chuyến viếng thăm của chúng tôi. Bà gọi điện thoại đi đâu đó, rồi bảo chúng tôi ngồi chờ. Chờ tới 30 phút, không thấy ai ra tiếp,  chúng tôi lại điện thoại báo để ông Hoằng biết chúng tôi đã ngồi chờ ngoài văn  phòng của sứ quán. Ông Hoằng lại bảo chờ. Lại 30 phút nữa, mới thấy ông Hoằng  xuất hiện. Chắc để tiết kiệm thời gian vì “công việc bề bộn” của sứ quán, nhà  ngoại giao bỏ qua việc thăm hỏi, an ủi, động viên những đồng bào của mình vừa  thoát chết, đưa cho chúng tôi mỗi người 3 mẫu in sẵn tờ giấy khổ A4, yêu cầu  chúng tôi khai báo, đồng thời đòi nộp 3 tấm ảnh. Việc này khiến chúng tôi bất  ngờ, vì nhà chức trách Myanmar chỉ chuẩn bị cho chúng tôi mỗi người một tấm ảnh để làm việc này. Nhưng ông Hoằng không giải thích gì thêm và quay vào trong với  những “công việc bận rộn” của mình.

Rất may, anh  nhân viên của Air Bagan đi theo  bảo chúng tôi cứ khai giấy tờ, còn anh ta cùng lái xe đi làm thêm ảnh giúp chúng  tôi. Đến khi có thêm mỗi người hai tấm ảnh, vẫn chẳng thấy ai có mặt. Mặc dù  chưa hết giờ làm việc nhưng nhân viên lễ tân người Myanmar cũng chẳng thấy đâu.  Gần 5 giờ, ông Hoằng mới xuất hiện và hẹn chúng tôi 3 giờ chiều hôm sau gọi điện đến để biết kết quả. Khi chúng tôi thắc mắc sao không được kết quả ngay, ông  Hoằng giải thích, còn phải chờ thẩm tra ở trong nước (chắc vì sợ “thế lực thù địch” luồn về trong nước để phá hoại công cuộc xây dựng CNXH?). Nếu xong thì mai  có giấy, còn nếu không xong thì phải chờ đến tuần sau (vì ngày mai đã là thứ 6,  thứ 7 và chủ nhật sứ quán không làm việc). Chúng tôi trở vể  với bao thất  vọng.

Đêm ấy, tôi không ngủ được. Sao có thể yên tâm  chờ đợi đến tuần sau trong khi người thì chấn thương, người thì có bệnh mãn tính  mà các loại biệt dược mang theo đã mất hết. Tôi buộc phải gọi điện thoại nhờ đến  sự giúp đỡ của một quan chức ngoại giao của Việt Nam. Có lẽ do sự tác động này, đến 3giờ chiều, điện thoại đến sứ quán, chúng tôi được ông Hoằng trả lời: đã có  giấy tờ và hẹn 4 giờ rưỡi đến lấy. Chúng tôi lại thở phào nhẹ nhõm.

Đúng hẹn, 4 giờ rưỡi, chúng tôi có mặt ở sứ quán. Lại được bảo ngồi đợi. Thời gian cứ trôi, nhưng không thấy ai ra tiếp. Đến  5 giờ kém 10 phút, một kết quả không mấy tốt đẹp đã hiện ra trước mắt: 5 giờ, ông Hoằng sẽ xuất hiện mang theo 3 giấy thông hành, nhưng chúng tôi không thể nhận vì nhân viên thu tiền lệ phí đã ra về vì hết giờ làm việc. Sự cố gắng giúp đỡ của vị quan chức ngoại giao có thể không có tác dụng. Lúc này, tôi lại nhớ tới lời “đe dọa” của anh bạn và cảm thấy anh ấy chưa nói hết sự nguy hiểm khi  mất hộ chiếu. Tôi cảm thấy việc mất hộ chiếu còn đẩy tôi vào tình cảnh “trên cả bỏ mẹ”.

45 giờ kém 5, tôi quyết định phải hành động gấp nếu không  muốn nằm chờ thêm mấy ngày nữa. Tôi kín đáo lên tầng 2 của văn phòng sứ quán tìm đến phòng làm việc của đại sứ Chu Công Phùng  cầu cứu. Rất may, cửa phòng làm  việc mở, ông Phùng đang ngồi viết, tôi “liều mạng” bước vào tự giới thiệu. Ông  Phùng vồn vã đứng dậy bắt tay và mời tôi ngồi. Tôi vội cám ơn hết lòng vì sự giúp đỡ của ông Phùng. Sau khi biết tôi đang ở khách sạn do sự sắp xếp của Air  Bagan, ông Phùng bảo tôi: “Chúc mừng bác và gia đình đã may mắn thoát khỏi  hiểm nghèo. Thế bác đã nhận được đầy đủ giấy tờ rồi chứ?” Ông Phùng vô cùng  ngạc nhiên khi tôi nói cho đến nay tôi chưa nhìn thấy những giấy tờ này như thế nào. Ông Phùng vội đưa tôi sang phòng làm việc bên cạnh của ông Trần Văn Hoằng – Bí thư thứ nhất phụ trách công tác lãnh sự.

Cửa mở, tôi thấy ông Hoằng tay đang di chuột máy  vi tính, trên mặt bàn có mấy tấm phôi giấy thông hành. Sau khi nghe ông Phùng  hỏi: “Giấy tờ của bác Giao đã làm xong rồi chứ?” Ông Hoằng vội rời máy vi  tính và trả lời: “Xong bây giờ đây”! Lúc này là đúng 5 giờ. Lúc đó ông  Hoằng mới viết tên, dán ảnh vào những tờ giấy thông hành chuẩn bị cấp cho chúng  tôi. Ông Phùng vội xin lỗi vì đang dở việc gấp và nói tôi ngồi chờ. Khoảng 15  phút sau ông Phùng quay lại, gọi người pha nước và hỏi thăm về hoàn cảnh xảy ra  tai nạn, về việc được bảo hiểm đền bù. Tôi cám ơn và trả lời ông Phùng: “Hôm  qua, khi họp bàn về vấn đề bảo hiểm, Air Bagan đã mời sứ quán các nước có công  dân trên máy bay gặp nạn đến dự. Các sứ quán đều đã cử người đến để sẵn sàng bảo  vệ quyền lợi hợp pháp cho công dân nước họ nhưng sứ quán Việt Nam không có  mặt.” Tôi cũng không quên nói để ông Phùng yên tâm, mặc dù thế chúng tôi đã được “ăn theo” công dân của các nước “Tư bản giãy chết” nên vấn đề bảo hiểm  không có gì khó khăn.

Khi ông Hoằng viết xong mấy giấy thông hành liền  bảo tôi sang nộp lệ phí. Ông Phùng chính là người đã dẫn tôi đến nơi làm việc  của bộ phận hành chính (có lẽ ông Phùng đã yêu cầu họ ở lại dù thời gian làm  việc đã hết từ lâu). Nhân đây, một lần nữa, gia đình chúng tôi xin gửi lời cám ơn chân thành đến ông Chu Công Phùng – Đại sứ Việt Nam ở Myanmar. Tôi nộp lệ phí  và nhận giấy thông hành. Nhân viên của Air Bagan vẫn chờ tôi ở tầng dưới. Lúc ấy đã là 6 giờ 30 phút.

Nhờ ba giấy thông hành này chúng tôi mới có thể trở về nước vào ngày Chủ nhật 30/12/2012.

Để các bạn hiểu thêm niềm sung sướng của một  người dân trong một đất nước có độc lập tự do mà chúng ta vẫn đang tự hào, tôi  xin kể hai câu chuyện xảy ra trong chuyến đi này:

- Câu chuyện thứ nhất: Bà thông gia người Úc của  tôi cùng với cô con gái cũng bị mất hộ chiếu. Bà không may mắn như tôi vì sứ quán Úc đang đóng cửa nghỉ lễ. Nhưng chỉ một cuộc điện thoại vào đường dây nóng  của Bộ Ngoại giao Úc, bà đã kéo được người phụ trách lãnh sự trở về nhiệm sở và  nhận được hộ chiếu sau 2 giờ đồng hồ (Hộ chiếu chứ không phải giấy thông  hành).

- Câu chuyện thứ hai: Từ khi đi cùng chúng tôi  tới sứ quán Việt Nam để nhận giấy thông hành, nhân viên của Air Bagan đã qua điện thoại giữ liên lạc với cơ quan xuất nhập cảnh của Myanmar và yêu cầu họ ở lại sau giờ làm việc chờ giấy thông hành của chúng tôi đóng dấu xác nhận đã nhập  cảnh (có như vậy khi ra sân bay chúng tôi mới có thể làm thủ tục xuất cảnh). Sau  khi nhận được giấy thông hành lúc 6 giờ 30 phút nhân viên của Air Bagan đã đến  cơ quan XNC làm thủ tục (chúng tôi ngồi chờ trên ô tô, không cần có mặt). Nhưng  rất tiếc người nhân viên này quên không mang theo ảnh của chúng tôi. Anh ta trở về báo với chúng tôi 9 giờ sáng hôm sau cần có mặt tại khách sạn để cơ quan XNC  Myanmar cho người đến chụp ảnh và họ sẽ trả lại giấy tờ sau khi hoàn  tất.

Vì sao ông Hoằng đã hành xử như vậy với chúng  tôi – những người đồng bào của ông đang gặp hoạn nạn ở nơi đất khách quê người? Điều ấy chỉ có Trời biết, Đất biết và ông Hoằng biết.

Dương Đình Giao

1200 đường Láng, Hà Nội.

ĐT 0983 240446.

Viết nhận xét
  Tên gọi [Đăng ký]
  Mật khẩu (Khách không cần mật khẩu)
  Địa chỉ web
  Email
OpenID Hình vui