Tác giả/Tác phẩm
Tìm kiếm
Quick Login
Lịch
Thống kê
20 Feb.2010

TAN ĐÀN XẺ NGHÉ (2) Không rõ

Tác giả: Admin   Phân loại:Truyện   
  Lớn | Vừa | Nhỏ

Truyện ngắn
Lê Xuân Quang

(Tiếp theo)
Toàn đã thề thốt với Dung nhiều lần và khẳng định ''tương lai của hai người''... Thực ra lúc đầu chỉ là cách xử thế của nhựng người đàn ông đang ở trên giường với người đàn bà khi cả hai xa người thân, nơi x
ứ lạ quê người. Nhưng sau khi hai người công khai sống với nhau, trong môi trường đầy đủ vật chất với những tự do hưởng thụ... Toàn tự nhiên quên hẳn Liên. Thậm chí quên hẳn cả hình ảnh của vợ. Mỗi khi nhớ đến cái gia đình nhỏ bé, đã một thời mang lại cho anh hạnh phúc, lòng Toàn có xao xuyến chút ít... ngay sau đó bị chìm lấp trước những công việc sôi động và tình cảm tha thiết của Dung. Nhất là trong cung cách làm ăn buôn bán và cả khi chăn gối... Có thể nói hai người đến với nhau, đã hỗ trợ nhau, dìu nhau trong việc làm giầu. Nhiều lần, Dung nói ra miệng rằng hai người xứng đôi nhau trên tất cả mọi mặt.
Về phía Toàn, cũng nhận ra điều đó cho nên mặc dù rất yêu vợ, thương con, anh cũng không thể rời Dung, chấm dứt mối quan hệ ràng buộc trên cơ sở tiền bạc và nhục dục xác thịt.. Ðến khi vợ con hiện diện, nhìn hai đứa trẻ ríu rít... Toàn lại không tìm ra cớ để nói lời chia tay. Hay nói chính xác hơn, trước cái gia đình hạnh phúc này, Toàn không thể đang tay ''phá ổ đập trứng'' dứt áo ra đi.
- ''Làm thế nào bây giờ'' - câu chất vấn từ tận đáy lòng cứ vang lên làm Toàn dằn vặt, ngắc ngứ, bồn chồn không nguôi...
Mải suy nghĩ, đã đến cửa nhà Dung, Toàn tìm chỗ đậu xe, lấy lại bình tĩnh, sắp xếp lại suy nghĩ, bước lên cầu thang. Ðến cửa, chưa kịp bấm chuông, cửa đã mở, Dung trong bộ quần áo ngủ kiểu Sài gòn, đã chờ sẳn, tươi cười kéo Toàn vào lòng...
xxx
Ðã 12 giờ đêm. Cuộc vui đang tàn... bạn bè lần lượt ra về. Chỉ còn lại hai người, Hans rót thêm rượu đưa cho Liên, nói : Nào, chúng ta cạn ly. Hãy xua đi những phiền muộn, hãy dũng cảm nhìn về phía trước.
- Nhưng phía trước không lấy gì làm sáng xủa, hướng tới, liệu có ích gì ?
- Không cất bước đi lên làm sao xác định được, con đường đó có ''sáng'' hay không ? Hans nhìn vào mắt Liên, ánh mắt đắm đuối. Liên chợt hiểu ra ý nghĩa của cái nhìn... Cô cảm thấy lúng túng... Chợt chuông cửa vang lên, Hans đi ra mở. Toàn vào. Liên nhìn Toàn xa lạ, đứng dậy, nói : Cám ơn Hans ! Anh đã cho tôi một buổi tối vui vẻ. Tạm biệt, hẹn ngày gặp lại. Dứt lời, Liên đi ra cửa.
Toàn lúng túng, bắt tay chủ nhà, lật đật đi theo.
Liên lầm lũi xuống cầu thang không quay đầu lại.
Trên xe, trở về nhà, mỗi người theo đuổi riêng một ý nghĩ....
xxx
Liên tần ngần cầm quyển Hộ chiếu, đọc đi đọc lại những giòng viết... dường như sợ mình nhìn lầm, nhưng cô không lầm. Thời hạn của Visa vào Ðức chỉ còn hai tuần lễ. Cô thực sự sốt ruột. Ba tháng sống với Toàn là cuộc sống vô cùng khó khăn, phải ngụy trang dấu kín lòng mình trước sự giả tạo của chồng.
Toàn xem ra vẫn tin cô chưa biết gì về quan hệ với Dung và nhửng người đàn bà khác... Anh đinh ninh 3 mẹ con Liên sẽ ra về theo đúng hạn định của Visa,. Trong thâm tâm, Toàn, thực sự không muốn chia tay với Liên, vì hai người đã có một giai đoạn sống với nhau thực sự hạnh phúc, và sự ràng buộc giữa anh và các con... Nhưng lúc gặp Dung, lúc ân ái với Dung... ý nghĩ đó tan biến ngay bởi Dung như có ma lực... khi đó, Toàn không còn chủ động ý mình được nữa, chỉ còn biết thụ động theo sự chỉ đạo của Dung.
Liên hiểu tâm trạng của Toàn.
Ngay từ khi lên máy bay sang Ðức, Liên đã có chủ ý. Ðến khi tiếp xúc, sống với Toàn, Liên càng thấy ý định của mình trở lên quyết tâm hơn... Tuy vậy, nhửng ngày sống bên Toàn cùng các con, cô lại ngần ngại... Nhiều đêm Liên bật dậy ra phòng khách ngồi suy nghĩ vẩn vơ. Cô thấy luyến tiếc cái gia đình yên ấm và thương các con cho nên chưa nỡ đi những bước quyết định. Sau hộm dự sinh nhật Otto Hans về, Liên nhờ anh tìm hiểu và kiểm chứng hộ các nguồn tin về Toàn... chỉ đến lúc này, sau khi nghe Otto Hans nói, nhất là khi Liên nhận được điện của Ban từ Việt Nam gọi sang báo tin... nghe Ban tường thuật lại lời Dung... đã cùng Dung chính thức ly hôn - Liên mới giật mình. Toàn đã đi quá xa, không còn là Toàn của cô thời quá khứ nữa...
Nhưng, điều làm cho Liên ngạc nhiên đến xững sốt, anh đối xử với cô thật tình cảm, cởi mở... nếu không ở trong cuộc, cứ tưởng anh là người chồng, người cha tốt nhất. Thế mà ai ngờ, Toàn đã quyết định bỏ lại tất cả để đi theo người đàn bà khác. Sang đây Liên mới biết Dung cùng trang lứa, cùng đi du học Ðức như Liên - ''Mà mình đâu có thua kém nó chứ''? - Cô vừa soi gương, vừa tự nhủ lòng - ''Giữ được người ở chứ ai níu được kẻ đi''! Suy nghĩ đến đây, Liên thấy lòng xục sôi. Giòng chữ số ghi trong tấm Visa cứ như đập vào mắt. Cô đứng dậy đi đi, lại lại dọc theo chiếc Ði văng. Chợt dừng đột ngột, nhìn đăm đăm qua khung cửa sổ,... rồi như bừng tỉnh, Liên mím môi thốt ra tiếng nói vẻ kiên quyết:
- Thôi ! Ðành vậy... biết làm sao - đoạn đi đến phía máy điện thoại bấm số gọi Otto Hans...
xxx
... Toàn và Dung nằm trên giường im lặng. Mỗi người theo đuổi một giòng suy nghĩ. Chợt Dung quay phắt sang, lật người nằm đè lên Toàn, đầm đìa nước mắt, hổn hển nói : Bây giờ anh tính sao ? Nghe lời anh, em đã làm xong việc cần làm... còn anh, định thế nào ?
Lời Dung làm Toàn bừng tỉnh.
Thực sự, anh cũng chẳng biết mình sẽ làm gì. Ðã mấy lần có dịp, định nói mà không thể mở miệng khi đối diện với Liên. Ðúng như người đời đã nói ''quá mù ra mưa'', Toàn thực sự đã rơi vào tấm lưới tình bền chắc, đã thử dẫy mà không sao thoát ra được. Bây giờ, khi Liên sắp phải trở về VN, Toàn lại càng lúng túng.
Ðã mấy năm sống chung với Dung, Toàn nhận ra mình không thể tách rời Dung được. Một sự so sánh cứ xuất hiện mỗi khi Toàn nghĩ tới hai người đàn bà. Toàn phải thành thực thừa nhận : Liên là người vợ đảm đang tuy hơi nệ cổ, lạnh băng, nhất là lúc vợ chồng chăn gối. Cá tính cứng, quá lý trí...
Còn Dung thì khác : Cả hai đều hấp thụ nền văn minh''Ðức'', nhưng mỗi người thể hiện một sắc thái khác nhau. Dung sôi nổi, tinh tế, nhậy bén trong làm ăn kinh tế. Ðặc biệt tình cảm... tình cảm đến yếu mềm... chính vì lẻ đó, Toàn không thể nào dứt khỏi Dung, trong khi lẽ ra, sự ràng buộc khăng khít phải là ở phía Liên. Lúc này đây, khi sự gay cấn trong việc quyết định''chọn lấy một'' đã lên đến giới hạn cuối cùng. Một quyết định lóe sáng... Toàn nhỏm dậy, nói cương quyết : Ðược rồi, bây giờ anh về, nói với Liên. Chờ anh !
Dung giúp Toàn mặc áo khoác, đưa giầy đến tận nơi cho Toàn đi... mọi cử chỉ, hành động của nàng đều toát lên sự săn sóc ân cần, chu đáo. Trước khi Toàn bước ra khỏi nhà, nàng còn ôm hôn thắm thiết, khiến không khí tạm chia tay trở lên bịn rịn...
xxx
... Chào tạm biệt Otto Hans, gác máy điện thoại, Liên ngồi thừ ra. Cô chưa lường được cái gì sẽ diễn ra trong thời gian sắp tới. Lòng xáo trộn, bồn chồn. Chợt có tiếng mở cửa. Dung nhìn đồng hồ : Ðã 23 giờ 30. Cô ngồi nguyên trên Ði văng. Toàn đi vào, im lặng chậm chạp cởi áo, cởi giầy... Liên nhìn chăm chăm từng động tác của chồng. Nàng chủ động lên tiếng : Cơm em đã dọn sẵn, chờ anh mãi, em và các con phải ăn để chúng đi ngủ.
- Các con ngủ rồi à ?
- Ngủ đã được hơn hai tiếng - Liên nhắc khéo - anh ăn đi rồi ra đây em có chuyện cần nói. Toàn không đáp, đi vào buồng tắm, vài phút trở ra tươi tỉnh : Anh ăn với khách hàng ở cơ quan rồi, cứ để đó, lúc nữa chúng mình cùng ăn. Có chuyện gì thế ?
- Visa của mẹ con em sắp hết hạn, anh tính sao ?
- Biết làm sao được, em và con cứ trở về... mấy tháng nữa anh lại làm thủ tục mời sang.
- Anh không nghĩ tới chuyện đưa em và các con sang sống ở bên này sao ? Chả lẽ chúng ta cứ mãi trong cảnh chia ly à ?
- Anh đã nghĩ... nhưng tình hình bây giờ chưa thể làm được. Bởi vì hai miền Ðông Tây vừa hợp nhất, các cơ sở kinh tế tạm đình chỉ tất cả mọi tuyển dụng người... không có công ăn việc làm, không có bảng lương (1), không thể đón thân nhân được.,
- Như vậy đành bó tay ? - Liên gằn giọng.
Toàn không trả lời, nhìn thẳng vào mặt vợ... chợt nhận thấy thần sắc Liên kỳ lạ : Da mặt tái đi, hai mắt long lanh, bắn ra tia sáng... Liên cứ trừng trừng không chớp mắt nhìn Toàn. Không chịu được ánh mắt Liên anh vội nhìn xuống bàn. Vài phút im lặng trôi đi. Chợt tiếng Liên lại nhẹ nhàng uyển chuyển như mọi khi : Em có cách này, anh nghe thử xem có được không ? Ngừng một chút, dường như cân nhắc, lựa chọn... Toàn như bừng tỉnh ngẩng đầu nhìn vợ, Liên tiếp : Em đã hỏi... nhờ Hans... anh ấy đồng ý phương án : Nếu anh ta cưới em, em và hai con có thể đàng hoàng ở lại hợp pháp.
Toàn trơn mắt nhìn Liên trước câu nói đầy bất ngờ mang kịch tính... Liên vẫn tỉnh bơ, tiếp : Tất nhiên đây chỉ là trò chơi ''cưới giả'' thôi, ai vẫn ở nhà ấy, cốt là được ở lại. Sau hai năm lại làm thủ tục ly dị.
- Nhưng chúng mình đã ly dị đâu ? lại còn giấy tờ...
- Ðiều đó anh không lo. Chỉ cần anh ủng hộ để 3 mẹ con được ở lại, các thứ khác là chuyện vặt. Liên không hề thay đổi sắc mặt, vẫn giáng điệu nhu mì như mọi ngày, Cô nhìn Toàn chờ đợi. Phải dễ chừng vài phút trôi đi Toàn mới trở về trạng thái bình thường. Anh không ngờ vợ mình lại đi nước cờ cao đến thế. Phải, giấy tờ đối với cô chỉ là chuyện vặt... điều kỳ lạ, tại sao Liên lại có thể ngụy tạo ra các loại giấy tờ cần thiết cho việc kết hôn nhanh đến thế, trừ phi cô ấy đã chuẩn bị... nhưng không thể... từ hôm sang đến nay gần 3 tháng, Liên chẳng có biểu hiện gì... Toàn bỗng nhớ tới người anh vợ và cuộc đi du học của mình hơn 10 năm trước... ''Nhưng bây giờ, nói sao đây'' ?...
Tiếng Liên lại rủ rỉ bên tai : Otto Hans là chỗ bạn học, thân quen... anh ấy giúp thì em mới làm... chứ người khác có các tiền cũng chịu. Vả lại, đây chỉ là thủ tục hình thức, ai vẫn ở nhà nấy... Hans lại mới có bồ, đang sống với cô ta. Con Tania lớp quản lý xí nghiệp ấy mà... anh còn nhớ chứ ?
Liên ngừng lời nhìn thẳng vào mắt Toàn chờ đợi.
Toàn đang căng đầu tìm cách... chợt tiếng Liên lại vang lên : Hay là 3 mẹ con em nhập trại tỵ nạn (2)... như vậy kể cũng phiền... cho anh - Liên hạ giọng, nghe như thảng thốt...
Câu nói của Liên như thức tỉnh Toàn.
Thực tế anh không còn đường chọn lựa. Một bên Dung hối thúc. Bên kia, không tìm được lý do nói lời chia tay vợ... Vả lại cứ khi sắp mở miệng là y như rằng Liên tìm cách thoái thác khiến anh không nói lên lời. Giờ đây, tự dưng... Liên đưa ra phương án táo bạo, trong đầu Toàn bỗng nẩy ra ý kiên :''Tương kế tựu kế... đây cũng là một cách giải thoát cho cả 4 người... biết đâu''... ''Nhưng mà nếu Liên vẫn cứ cố níu giữ, thì sao ? Toàn phân vân, đoạn thở dài tự nhủ : Ðành đi bước nào hay bước ấy thôi... tuy nhiên đây là cơ hội... cứ phải cố gắng cho Liên và các con trụ lại đã... mọi chuyện khác tính sau''. Ðã tìm ra hướng giải quyết, Toàn thở phào : Em bảo Hans đến, anh muốn trực tiếp nghe ý kiến cậu ta.
Liên đứng dây ra gọi điện, lát sau trở vào nói, 15 phút nữa Hans sẽ đến...
Cuộc dàn xếp giữa 3 người diễn ra suôn sẻ. Otto Hans giúp hai bạn hết lòng...
Dạo đó đông Berlin mới sát nhập, đang trong thời gian chuyển tiếp nên mọi thứ đều đơn giản, thậm chí quá dễ dang... Hai tuần sau Bạch Liên và Otto Hans làm thủ tục kết hôn tại phòng đăng ký hộ khẩu Quận Köpenick.
...
Ðám cưới - dù là giả vờ, nhưng để ''che mắt thiên hạ'', cũng phải làm đúng quy cách, truyền thống của người Ðức - Hans và Liên đồng thanh. Ðã đến nước này, ý kiến Toàn chẳng còn cân lượng nào nữa. Hai người họ - dường như cứ kẻ tung người hứng ''lôi xềnh xệch mình đi''. Anh chỉ còn biết chạy đôn đáo, chi tiền để tổ chức đám cưới cho vợ mình với bạn. Xong việc, mấy ngàn Ðê Mác hết bay. Tuy nhiên, bù lại, an ủi là nhìn thấy chiếc tem Ðại bàng với thời hạn hai năm, dán trong cuốn hộ chiếu Việt Nam của Liên, cạnh trang bên, tờ Visa vào Ðức chỉ còn hạn đúng một ngày.
Sau hôm cưới, Toàn quyết định ở nhà cả tuần thu xếp ''công việc''. Anh gọi điện cho Dung nói rằng, dịp này không thể đến, rằng anh sẽ thực hiện kế hoạch đã bàn... Vì đã biết chuyện của hai người, Dung như mở cờ trong bụng, không nài ép hối thúc.
Liên sống những ngày này thật thoải mái vui vẻ.
Toàn nhận ra vợ mình khác hẳn mọi khi. Ðằm thắm, dịu hiền... đến nỗi Toàn tưởng như sống với người nào khác chứ không phải Liên. Khi hai vợ chồng chăn gối Toàn lại càng lạ hơn... Liên đã sống thực - có khi còn hơn cả thực - tinh thần, hành xử của người vợ yêu, chiều chồng. Thậm chí ngay cả Dung - cũng không sống được như vậy. - Toàn tự bảo, lòng bâng khuâng...
Thứ sáu - tức là ngày thứ 5 sau hôm cưới - buổi chiều, Toàn nhận điện của cô nhân viên thường trực mời đến Văn phòng Phiên dịch gấp. Xong việc về ngay, đã thấy Otto Hans ngồi chờ. Tuy anh ta là chồng hờ của vợ, Toàn cũng vẫn cảm thấy lòng mình gờn gợn... Muốn tạo không khi chan hoà... anh cười nói vời vẻ giả tạo. Liên đứng dậy ra bếp, lát sau dọn bữa. Hai đứa con trong phòng riêng đang say mê với chương trình phim hoạt hình. Ba người nâng cốc. Rượu vào, cả ba đều vui vẻ phấn chấn. Sau tuần rượu thứ 3, Otto Hann hướng vào Toàn tuyên bố : Toàn, hôm nay mình đến đón vợ con mình về.
- Hố... hố... Cậu nói vậy không sợ đến tai ''bé'' Tania ư, nó mà ''phạt'' thì rầy to !
- Mình không nói đùa ! Ðây là chứng cứ Liên là vợ hợp pháp của mình, cậu đọc lại đi. Vừa nói, Hans vừa quẳng lên bàn tập Photocoppi bản đăng ký kết hôn...
- Sao ? Chúng ta đã thỏa thuận với nhau rồi kia mà... cậu... cậu... - Toàn hổn hển.
- Mình không đùa. Không tin cậu hỏi Liên đi !
- Sao, thật không Liên ?
- Tất nhiên là thật. Liên nghiêm sắc mặt trả lời - Ngừng một chút để Toàn theo kịp, thấm thía những sự việc diễn biến... được cô chuẩn bị dàn dựng công phu bấy nay. Có dễ im lặng kéo dài đến vài phút, cô mới chậm rãi tiếp : Tôi làm như vậy để cho anh khỏi phải mở miệng, khỏi ngượng... khi người chồng phóng đãng của người vợ đau khổ, người bố vô lương tâm của hai đứa trẻ đáng thương - khó nói.
Mặc dù trong thâm tâm đã nhiều lần quyết định phải nói lời chia tay với Liên. Nhưng ở trường hợp này, Toàn vẫn như thấy sét nổ trong đầu. Anh thực sự bị sốc. Thì ra Liên đã âm thầm chuẩn bị... thế mà... anh đã thua người đàn bà, bề ngoài tỏ ra yếu đuối, song bản lĩnh hơn nhiều.
- Thôi được ! Ðã đến nước này cũng chẳng còn gì mà né tránh nữa. Mình chịu thua - Toàn thành thật xác nhận - Nhưng làm gì mà Liên phải bầy vẽ nhiều trò thế ? Bây giờ chúng mình bàn đến chuyện hai con. Mình sẽ chịu trách nhiệm nuôi chúng, Liên cứ việc đi sống với chồng Liên...
- Giao nó cho anh ư ? Tương lai của chúng sẽ ra sao ? Anh lang chạ hết người này đến người khác, bỏ mặc tôi và các con... thế mà bảo giao con cho anh à ?
Những lời Liên thốt ra cứ như những lằn roi quất vào lưng Toàn. Quả thật anh có lỗi, song bảo rằng anh không thương vợ con thì hoàn toàn không đúng... Bây giờ không phải lúc cãi vã, thanh minh - Toàn cướp lời Liên : Mình tuy có lỗi, nhưng vì hoàn cảnh đưa đẩy... không hoàn toàn như Liên nghĩ...
- Anh đừng biện báo cho mình nữa. Tôi đã bị anh lừa quá nhiều rồi... đã đến lúc chúng ta nhìn thẳng vào mặt nhau rồi lần lượt tính sổ ''nợ''...
- Bây giờ ý Liên thế nào? Toàn ngắt lời.
Liên xẵng gịong : Tôi sẽ cùng Otto Hans sống chung. Các con sẽ theo tôi. Hàng tháng anh chu cấp cho con theo luật lệ của nước Ðức đối với những cặp vợ chồng ly dị. Tôi xin nhắc anh một lần cuối : Hãy dừng lại. Ðừng đùa cợt với tình yêu. Hãy làm tròn bổn phận của người chồng, người cha. Nếu không đời anh sẽ chẳng ra gì... Dứt lời Liên đứng dậy, đi vào trong phòng hai con thu xếp hành trang. Otto Hans đi theo gíup sức. Lát sau Liên cùng hai con đi ra. Nguyệt Anh thấy mẹ sắp đi, ngạc nhiên hỏi : Mình đi đâu thế mẹ. Con đang xem Tom und Jery (Phim hoạt hình Mèo và Chuột)...
- Ði về nhà mình.
- Thế đây không phải là nhà mình ư - Hoàng Anh ngơ ngác hỏi.
- Không, đây không phải nhà mình con ạ. Ðây là cái ổ điếm. Ta đi, Hans giúp em mang các thứ.
Hans thực hành lệnh nhanh chóng.
Hai đứa trẻ xị mặt, miễn cưỡng theo mẹ. Toàn không kịp phản ứng chỉ đứng nhìn Liên. Hai con gần như bị Liên lôi đi. Bé Nguyệt Anh chuệnh choạng ra đến cửa nhưng vẫn quay đầu lại nhìn bố... Căn phòng vừa mấy phút trước ấm cúng, ồn ào, giờ vắng lặng. Một cảm gíac trống trải ập đến. Toàn lảo đảo ngồi xuống đi văng...
Ngoài trời tuyết bắt đầu rơi.
Qua khung cửa kính, những bông tuyết bám trên cành cây táo cổ thụ, ngày một nhiều, một chắc, khiến cành cây trĩu xuống...
xxx
...
Thoáng cái đã 5 năm trôi đi...
Thời thế thay đổi, vai trò Toàn đối với cộng đồng người Việt trên đất Ðông Ðức đã khác xưa... Văn phòng Phiên dịch đóng cửa Toàn phải đi làm thuê... lại thất nghiệp. Toàn chia tay với Dung đã hơn một năm, sống trong nỗi đău mòn mỏi, khắc khoải...
- Xin lỗi ! Tôi đến hơi muộn - tiếng Liên vang lên. Tiếp theo là tiếng của một bé trai, tuy chưa nói sõi nhưng ngôn từ Việt Nam dùng thật chuẩn :
- Chắu chào ông ạ !
Nghe tiếng chào, Toàn bừng tỉnh, mở mắt nhìn : Thằng bé con lai, đẹp như thiên thần : Da trắng như trứng gà bóc. Khuôn mặt thanh tú. Sống mũi cao vừa phải, tóc đen, mắt đen... Nhất là giọng nói của nó thật tuyệt vời. Toàn nhìn thằng bé như thôi miên, anh tươi cười làm quen : Này chú nhóc, sao lại chào bác là ông ? Bác gìa đến thế ư ?
- Tóc ông trắng kià...
Thì ra thằng bé nhận diện người tiếp cận qua khuôn mặt... điều này nhất định mẹ nó dậy... tuyệt thật.
- Chắu mấy tuổi, con ai vậy ? - Toàn đã đoán ra song vẫn cứ hỏi thử.
- Chắu 5 tuổi, con mẹ Liêng (Liên), bố Hang (Hans), tên cháu là Tông (Tom)... cu cậu còn đang định huyên thuyên tiếp, Liên đã cắt ngang : Thôi đủ rồi. Tôm, để mẹ nói chuyện với bác. Thằng bé cụt hứng tiu ngỉu...
Nghe gịong nói của Liên, tuy giòng suy tưởng bị gían đoạn, nhưng quá khứ trỗi dậy... khơi gợi trong anh những kỷ niệm... cộng với ấn tượng tốt đẹp mà bé Tôm vừa mang đến... cơn nóng giận hơn một giờ trước bừng bừng, giờ dịu lại, tan biến. Toàn ngửng đầu nhìn Liên...
Bốn mắt nhìn nhau...
Trước mắt Liên không phải Toàn, mà là một con người khác ! Liên lôi từ trong ký ức một Lê Toàn... đối diện với Lê Toàn hôm nay, thật khác hẳn. Còn nếu so với hơn 5 năm trước - kể từ cái đêm mùa đông ấy - trước mắt Liên một người đàn ông : Gầy yếu, hom hem, đầu tóc bạc phơ, hai má hóp, hốc hác, lưng gù hẳn xuống, ăn vận lội thôi...
Ngay từ sau khi gọi điện, đến khi ra khỏi nhà, trên đường tới đây, Liên tự nhủ phải làm làm ''thằng cha tơi bời''... mới bõ ghét. Nhưng lúc này chỉ còn lại cảm giác thờ ơ lạnh lùng. Những gì đã chuẩn bị nàng không nhớ, tự dưng lại bật ra câu hỏi : Anh chờ tôi sốt ruột lắm phải không ? Xin lỗi. Con Hoàng Anh cảm nhẹ, tôi lo cho con nên trễ giò hẹn...
- Con nó có sao không ? Còn Nguyệt Anh thế nào, sao không cho nó đến ?
Liên chưa kịp trả lời, Toàn đã hỏi tiếp : Chúng nó học hành có được không ? Liên có tranh thủ dậy con thêm tiếng Việt chứ ? - Toàn quên khuấy... con bé nói với anh chuyện tiếng Việt, tiếng Ðức... cách đây không lâu.
Liên trố mắt nhìn Toàn...
Không chú ý đến phản ứng của nàng, Toàn tiếp : Không dậy, bọn này quên hẳn tiếng mẹ đẻ... chỉ còn nhớ rặt tiếng''Mẹ nuôi'', thì hỏng.
- Ðược rồi ! Liên xẵng giọng - y như lúc hai người còn đang yêu nhau, Toàn làm Liên phật lòng... Chẳng ngờ thái độ của Liên đã gây cho Toàn phản ứng, như đánh thức người đang mơ, cặp mắt cá chầy, đùng đục của Toàn vụt sáng. Liên rùng mình, thầm thốt lên ''Cặp mắt... chao ôi...''.
Cũng chính lúc Toàn ''thức'' thì nàng lại run sợ. Nàng đã chôn vùi quá khứ... nhưng quá khứ đau buồn vẫn hằn sâu trong tiềm thức, giờ lại bùng lên... Nàng thảng thốt, tự khỏa lấp khoảng trống trong tâm hồn mình : Ðủ rồi ! Anh chẳng nên ca tiếp bài ca cũ mèm ấy nữa. Ðời Cua - cua mắy. Ðời Cắy - cắy đào. Ở xứ này... chúng nó có tương lai của chúng... không cần bố mẹ lo hộ. Anh hãy chú ý đến tương lai của chính anh đi. Nghe lũ bạn nói, dạo này anh ''bết'' lắm phải không ?
- Thì cũng nhì nhằng. Còn cô, sao ''xổ'' ra thế ! Khiếp ! cứ như cái thùng phi, xuống nước trông thấy - Toàn đánh trống lảng.
Bất cứ người đàn bà nào bị đàn ông chê xấu đều phật lòng. Nhưng lúc này Liên lại thấy vui. Nàng nghĩ, Toàn vẫn còn quan tâm tới mình. Sợ Toàn lảng tránh, Liên vội ngắt lời ngay : Anh với Dung rã đám rồi à ? Sao vậy ?
- Chẳng sao cả. Chán nhau... không hiểu nhau thì chia tay... Thôi chúng ta nói chuyện chính đi !
- Anh đến có chuyện gì thế ?
- Mình nhớ các con nên đến thăm chúng thôi... đã sắp đến lễ giáng sinh, có chút quà cho hai con. Lúc nãy Liên hiểu lầm mình... mình cũng thật không phải... nóng giận - Toàn vừa nói vừa lôi chiếc hộp các tông để dưới gầm bàn, móc túi lấy ra hai tờ giấy 500 D.Mark đặt trước mặt Liên, tiếp : Ðây là tiền hai tháng của hai con. Quả thật mình vừa thất nghiệp... Liên cầm tạm, ra giêng sẽ đưa bù.
Cầm hai tờ giấy bạc từ tay Toàn, lòng nàng xao động. Nhớ lại thái độ trước đây hơn một giờ, Liên thấy ân hận... Quả thật sau hơn 5 năm, từ cái đêm ấy, giờ nhìn Toàn, nghe anh nói... lòng Liên tràn đầy xúc cảm, thương mến. Nàng tự hỏi : Có phải đây là lần đầu anh hành xử nhu vậy không ? Lại tự trả lời : Không, anh vẫn thế, không phải lần đầu, không giả tạo. Tuy cuộc sống của anh có buông thả, phóng túng... nhưng anh vẫn thương Liên, thương con ! ''Tại sao lúc trước mình lại không thấy, lại không có cái nhìn thoáng đãng như bây giờ... Nếu mình tỉnh táo... '' ?Toàn không hề nhận ra nỗi buồn sâu thẳm đang diển ra trong lòng Liên. Anh quay sang phía bé Tôm tươi cười, hỏi thằng bé bằng tiếng Ðức : Này Tôm, con có yêu hai chị Hoàng Anh, Nguyệt Anh không ?
- Có, rất yêu. Tom nói tiếng Ðức phải nói là quá ''Xịn'', không hề ngọng.
- Còn bố Hans, thế nào, có yêu các chị ấy không ?
- Bố Hans cũng yêu. Chợt Tôm ngước cặp mắt đen nhìn Toàn hỏi lại : Ông là ai ? sao biết tên Việt Nam của hai chị ? Có biết tên tiếng Ðức của các chị ấy không ?
- Tôm - Liên khẽ gọi con - bé Tôm nhìn mẹ - nàng nhìn Toàn, tiếp: Em phải cho Tôm về vì Hoàng Anh vẫn chưa dứt cơn sốt - Liên chuyển cách xưng hô, ngắt giòng suy nghĩ của Toàn - Hôm khác nếu muốn thăm con anh cứ đến thẳng nhà, điện cho em biết trước để em thu xếp. Ta về thôi, Tôm !
- Thằng cu này hóm thật... Em dậy nó tiếng Việt hả ? Giỏi quá. Anh thực bái phục em. Thế mà anh vẫn u mê... ngu ngốc... Lúc có em ở bên cạnh thì coi thường, không biết giữ gìn, giờ đâu còn... Hans thật có phúc. Cậu ta đã thắng anh !
- Ðừng nói thế. Duyên phận của chúng ta như vậy, sao cưỡng được định mệnh. Anh vẫn còn thời gian để làm lại. không phải lo cho hai con, hãy lo cho chính mình. Cần gì cứ điện cho em. Thôi, tạm biệt. Gịong Liên nhỏ dần, dừng lại một chút nhưng vẫn chưa chịu bước đi.
Toàn nhìn chăm chăm vào mắt Liên.
Nàng rùng mình, lắc đầu nói tiếp, lần này giọng rành rọt : Hans cũng sắp tan sở, anh ấy không thấy em và bé Tôm lại hoắng lên. Tôm chào bố Toàn đi. Liên cúi xuống bảo con.
Cu Tôm ngước mắt nhìn mẹ, nhìn Toàn, ngập ngừng... Thằng bé thông minh, lần đầu tiên gặp ''ông gìa'', nó chẳng có ấn tượng gì, thế mà mẹ lại bảo phải chào ''bố'', nó ngần ngại...
Hiểu được tâm trạng con, Liên giải thích : Bố Toàn là bố của hai chị Hoàng Anh, Nguyệt Anh. Hai chị do mẹ sinh ra. Tôm cũng do mẹ sinh ra, vậy Bố Toàn cũng là bố của con. Tôm có hai bố.
- Chào bố Toàn, con về với Bố Hans đây. Tôm lại nói tiếng Việt.
Sống mũi Toàn cay xè. Anh nắm giữ bàn tay nhỏ xíu của thằng bé không muốn rời. Tâm trạng khao khát đứa con trai tràn ngập... Anh muốn ôm, ghì, cọ hàng râu cứng queo vào má nó. Sự khao khát dường như cứ ngọ nguậy trong tim...
Liên lầm lũi dắt Tôm quay đi. Tay bé căng ra. Sợ bé đau, Toàn từ từ buông... Tôm rút mạnh tay... Toàn mất đà lao về phía trước. phải vịn vào thành ghế mới không ngã dụi.
Khi ngẩng lên, hai mẹ con Liên đã ra khỏi cửa, đang sóng bước trên đường tuyết trắng, về hướng chiếc xe du lịch sang trọng đậu bên lề đường.
HẾT
Viết nhận xét
  Tên gọi [Đăng ký]
  Mật khẩu (Khách không cần mật khẩu)
  Địa chỉ web
  Email
OpenID Hình vui