Truyện ngắn LÊ XUÂN QUANG : Chuyện Tình... - Nhà Văn Lê Xuân Quang - Le Xuan Quang Blog
Tác giả/Tác phẩm
Tìm kiếm
Quick Login
Lịch
Thống kê
25 Dec.2012

CHUYỆN TÌNH

THỜI CHIẾN TRANH

Lê Xuân Quang
(Kỉ niệm 40 năm Trận chiến Hà Nội – Điện biên phủ trên không 18.12.1972 – 18.12.2012)

Tiếp xong trưởng đoàn Du lịch, ông Huân quay ra gọi điện cho đại diện ở Hà Nội thông báo ngày giờ khách sẽ đến Việt Nam qua cửa khẩu Nội Bài và những yêu cầu về ăn ở, đi lai trong 4 tuần thăm Việt Nam. Mọi việc trôi chảy, ông tỏ ra sảng khoái. Như tự thưởng cho mình giây phút thư giãn, đi ra tủ lấy chai Vodka Goorbachov mở nút. Chợt nhớ lời Bác sĩ dặn…ông ngừng tay, để chai rượu vào vị trí cũ, với hộp Coca Cola. Chưa kịp bật nắp, ngoài cửa có tiếng gõ nhẹ, rụt rè. ông xoay người, nói to: Xin mời vào!
Cửa mở từ từ: Một người đàn bà xinh đẹp, chiều cao cân đối với khổ người hơi mập, tuổi chừng trên dưới 30, ăn vận lịch sự bước vào. Người kia ngập ngừng trước khung cửa, ngước đôi mắt đen huyền, sáng long lanh nhìn ông giây phút... trên khuôn mặt cô thoáng biến đổi: Hơi tái đi rồi nhanh chóng chuyển sang ửng hồng. Ông Huân cũng sững sờ trước vẻ đẹp và cử chỉ của khách.
Chợt gịong trong, thanh của cô gái vang lên : Thưa bác, cháu có tốp bạn muốn đi du lịch bên ta. Bác có thể giúp họ không?

Ông Huân đang ngỡ ngàng như vẫn còn suy nghĩ điều gì nao nung... mãi mấy giây sau mới bừng tỉnh : Ðược... được... được chứ! Kìa, mời cô vào, ta sẽ cùng bàn chi tiết. Cô gái theo hướng tay chỉ của chủ nhà, nhẹ nhàng khoan thai ngồi xuống chiếc ghế đối diện. Ông Huân vẫn không rời mắt, tiếp: Cô muốn uống gì ? Fanta, Coca, hay nước khoáng?

- Xin bác cho chắu nước khoáng.

Ông Huân mở tủ chỉ liếc qua xác định vị trí để chai nước, đưa tay chộp nhưng mắt vẫn nhìn chằm chằm cô gái. Chợt nhận ra trạng thái bất lịch sự của mình, ông vờ liếc ra cửa nhưng chỉ được ít giây lại lia mắt trở về, vừa lúc cũng bắt gặp tia nhìn của cô gái. Nhưng lần này trên khuôn mắt xinh đẹp, tươi tắn đây sinh lực của khách làm ông Huân chú ý: Làn da trắng phớt hồng, không phấn son, đôi môi mọng đỏ... Ông Huân rùng mình giâu đi sự lúng túng, hỏi: Nào, cô cho biết số khách gồm bao nhiêu người, sắc tộc nào, mục đích chủ yếu của chuyến đi?

- Nhóm của họ 7 người – cô gái đáp nhanh - gồm 4 sắc tộc: 2 Ðức, 1 Pháp, 3 Nam Mỹ, 1 Do Thái. Ðến Việt Nam thăm danh thắng theo hình thức Tây ba lô. Lúc nào cần họ sẽ tập trung đề nghị đi theo lịch trình. Thời gian khoảng 1 tháng.

- Không có vấn đề gì . Ðơn vị tôi có thể đảm nhiệm được yêu cầu của họ. Nhưng để cho việc bố trí thuận tiện, có hiệu qủa, cô cầm bản hướng dẫn này về cùng họ nghiên cứu, sau đó đến đây cho tôi biết cụ thể. Trong này có 3 phương án và bảng giới thiệu các danh lam thắng cảnh để cho họ lựa chọn . Cô gái gật đầu, đón lấy tập quảng cáo, mỉm cười, nhìn ông Huân chăm chăm. Không hiểu sao ông lại hỏi một câu dường như chẳng liên quan gì đến du lịch: Xin lỗi, tôi hơi tò mò, cô đi nghiên cứu sinh hay học đại học?

- Dạ thưa bác, cháu sang làm luận án Thạc sĩ ngành Tin học.

- Năm nay cô bao nhiêu tuổi? Tôi hỏi vậy là để dễ xưng hô trong công việc - ông Huân thanh minh, ngừng một chút, tiếp - Tôi cảm thấy cô trẻ hơn nhiều so với tuổi đi nghiên cứu sinh.

- Cháu sinh năm 1973... 29 tuổi, tên chắu là Lan Ngọc.

- ờ... ờ... trẻ... trẻ... Lan... Ngọc...

Cô gái khẽ cụp cặp mi dài, mắt lim dim. Dường như không chú ý đến câu nói vô nghĩa của người đối diện. Lát sau nhìn thẳng vào ông, tiếp - giọng nhẹ nhàng: Giờ chắu xin phép về. 17 giờ chiều mai, bọn chắu trở lại chính thức thông báo, làm thủ tục và đặt tiền.

- Ðược. Chiều mai chúng tôi chờ. Ông Huân đứng dậy bắt tay khách. Tay vừa chạm tay, bất gíac ông rùng mình... như có một làn sóng xô nhẹ khiến ông lảo đảo, hoa mắt. Lan Ngọc không nhận ra. Khi cô đã khuât sau khuôn cửa, ông Huân mới xững sờ ngồi xuống, vươn tay cầm hộp Coca mở nắp, đưa lên miệng tu. Mùi thơm của nước Coca, ga nồng, xộc lên mũi khiến ông Huân tỉnh hẳn, bật ra câu nói: Lạ thật, sao cô bé này giống '' Nàng'' đến thế. Cứ như hai giọt nươc.

Cùng lúc, chợt hình ảnh của người con gái cùng kỉ niệm trên đoạn đường từ Yên Viên đi Bắc Ninh hôm 19 tháng 12 năm 1972 - cách đây đã 30 năm - lại lờ mờ hiện ra. 30 năm đằng đẵng, tưởng mọi chuyện đã bị lơp bụi thời gian che lấp, lèn chặt trong vùng tiềm thức, thế mà... tự dưng ký ức trỗi dậy, đưa ông về với quá khừ xa xưa...

... Chiều ngày 19 tháng 12 năm 1972.

Hà Nội, ở hai đầu phía bắc (Yên Viên) và phía nam (Văn Ðiển) tối qua bị máy bay B52 rải thảm bom, vẫn còn đang cháy âm ỉ. Gạch ngói gỗ sắt ngổn ngang, bề bộn. Bộ phận cấp cứu, xung kích đang hối hả thu dọn chiến trường.Trên trời máy bay chiến thuật vẫn lượn lờ quần đảo. Lực luợng phòng không dầỳ đặc xung quanh thủ đô vẫn chuẩn bị chống trả lũ máy bay tiềm kích, cường kích. Dân phòng, Thanh niên xung kich, Công An đang chuẩn bị đề phòng trận oanh kích đêm nay tiếp tục.

Viện Cây nhiệt đới - nơi Huân làm việc - cơ bản đã sơ tán hết. Riêng anh vừa tốt nghiệp ở Ðức về, đang tiêp tục đề tài nghiên cứu chống sâu bệnh cho cây trồng nên phải ở lại làm thí nghiệm vì các thiết bị không thể đưa đi sơ tán ở vùng núi. Công việc đang tiến triển tốt thì 20 giờ 15 tối qua 18, B52 đánh phá... sáng nay nhận được lệnh của Bộ, phải bỏ lại tất cả - ''sơ tán triệt để'' . Tuy vậy cũng phải mất 4 tiếng đồng hồ thu dọn, đóng gói xong anh mới dắt xe ra khỏi cơ quan.

Lên vùng núi Yên Thế, phải đi qua thị trấn Yên Viên. Luc này Yên Viên đang tiếp tục bị máy bay chiến thuật oanh kích. Ði vòng đường phà Chèm thì quá xa, ngại. Sau một hồi suy tính, Huân quyết định liều - '' Chậc... sống chết có số. Ðành phó mặc cho trời định'' - Anh tự an ủi mình rồi nhanh nhẹn nhẩy lên chiếc xe đạp MIFA lao xuống cầu phao Chương Dương, hướng về phía cầu Ðuống đạp hối hả. Lúc này đã 3 giờ chiều. Mùa đông, trời tối nhanh. Ðường 1 chạy xuyên qua phố Yên Viên bị bom cầy xới... từng hố bom lớn nhỏ đan ken làm mất lối đi. Trên trời máy bay chiến thuật A3J, F4H, F105 vẫn quần đảo. Nằm lẫn trong những hố bom, đụn đất kia có thể còn có bom từ trường, bom nổ chậm, bom bi. Nghĩ vậy, Huân vác xe lên vai để vượt nhanh đoạn nguy hiểm này. Bỗng phía sau có tiếng hụych... bộp... tiếp theo là tiếng kêu ré của phụ nữ. Huân dừng bước quay lại: Một người con gái ăn vận xuyềnh xoàng - Quần láng đen, áo sơ mi vải pha Ninol mầu cánh sen đã bạc, đầu đội chiếc mũ cát trên có lưới phòng không, lơ thơ những miếng vải dù buộc ngụy trang. Cô gái bị chiếc xe đạp Thống Nhất đổ nằm ngiêng đè lên người đang cố gượng dậy mà chưa được. Huân đặt xe mình xuống, tiến đến nhấc chiếc Thống Nhất đặt sang bên, cúi nâng cô gái. Khi nhìn vào mặt cô, Huân khẽ reo thầm trong lòng bởi vì người con gái kia rất đẹp: Khuôn mặt trái xoan, tóc dài, mắt to, đen, hai hàng mi cong dài, nước da trắng mịn như trứng gà bóc. Ðiều gây ấn tượng mạnh cho anh là đôi môi cô đỏ, mọng. Khi bàn tay Huân nắm lấy tay cô nâng dậy, anh cảm thấy như có hơi ấm từ bàn tay kia truyền sang. Khi hai người đã đứng song song, Huân mới cất lời: Cô về đâu? sao đi muộn thế?

- Em về Lục Ngạn. Thu dọn cơ quan mãi mới xong, còn anh đi đâu?

- Tôi về Yên Thế. Chúng mình cùng đường. Thôi ta đi nhanh qua đoạn nguy hiểm này. Cô gái tiếp tục vác xe lên vai, Huân trở về chỗ cũ lấy xe làm theo. Nhưng còn đang đứng chờ lại thấy cô gái ngã dụi vì đường đi là mép những hố bom, đât thịt bị bom cày tung lên ướt, trơn. Huân lại đặt xe xuống, tiến đến, tháo chiêc ba lô đưa cho cô gái khoác, anh vác luôn chiêc xe của cô lên vai, cô gái tỏ vẻ ngạc nhiên đi theo. Ðến chỗ chiếc xe của mình Huân dùng một cánh tay phải nâng chiếc xe lên vai phải. Hai vai hai xe đạp, tuy nặng, khó khăn nhưng anh vẫn xăm xăm bước đi, trước sự ngỡ ngàng của cô gái.

Mới được khoảng vài trăm mét, đến trước cổng tổng kho của Bộ công nghiệp nặng, cả hai nghe thấy tiếng gào ru của động cơ phản lực, tiếng rít gió của bom rơi. Do đã được phổ biến cách chống, Huân hô to: Nằm xuống! Ðồng thời anh vất hai chiếc xe đạp sang hai bên, chưa kịp ngã đã bị luồng hơi từ phía sau đẩy mạnh, Huân ngã ngửa. Tối mặt vì khói bụi bay mù mít, mùi cháy khét xộc vào mũi... khi mở mắt, thấy từ lúc nào hai tay anh đã ộm chặt người con gai trong lòng. Từ người cô truyền sang Huân hơi nóng. Khi đầu anh gục xuống, đôi môi đã gần sát đôi môi cô gái. Như có luồng điện hút mạnh hai đôi mội đã gắn chặt lấy nhau, cảm gíac đê mê bao trùm...

Bầu trời trở lại yên tĩnh, máy bay đã ngừng oanh kích, xung quanh im lặng, thứ im lặng rợn người. Huân đang nằm ngửa trên nền đường nhựa, xung quanh được đất vun che kín. Mặc, hai thân hình vẫn say mê ghì chặt lấy nhau. Huân thấy người nóng bừng. Người con gái còn nóng hơn. Khuôn mặt cô ửng hồng. Ðôi mắt sáng long lanh. Từ trong khoé miệng kia như truyền sang Huân vị ngòn ngọt... cả hai không còn kiềm chế được đã ôm ghì hôn nhau...

Khi cả hai ý thức được không gian và thời gian mới vội vàng trở dậy... Như được tăng thêm nghị lực, cô gái đưa chiếc ba lô cho Huân, bảo: Sở dỹ em bị ngã là vì cái này cồng kềnh. Giờ anh cầm giúp, em sẽ vác được xe. Ðể anh vác hai cái khó đi.

- Ðường ghồ ghề, em vác thế nào?

- Không sao. Ði thôi. Cô gái dục, đoạn nâng xe lên vai. Huân trố mắt nhìn, làm theo. Nửa giờ sau cả hai đã đi qua vùng hố bom đến đoạn đường chùa Dận bằng phẳng không bị máy bay bắn phá, hai người đạp bon bon... Phố Từ Sơn, làng Nội Duệ, làng Lim dần lùi lại phía sau. Ðến gần thị xã Bắc Ninh, trước chiếc Hồ lớn bên cạnh đường có bậc bến xây, cô gái ngừng xe, quay sang bảo Huân: Ta nghỉ một chút anh ạ. Huân dừng xe. Cô gái rút chiếc khăn mặt buộc trên ba lô đi xuống bậc thềm khỏa nước giặt khăn, lău mặt, rút từ trong túi ra chiếc gương nhỏ hình tròn nằm gọn trong lòng bàn tay - soi, sửa lại tóc mai, cặp lại mớ tóc hất ngược cho gọn gàng, xong, tiến đên, đưa chiếc khăn mặt cho Huân, bảo: Anh phủi cho em sau lưng đi.

Huân cầm khăn, hai tay nắm lấy hai bờ vai xoay người cô gái, dùng chiếc khăn lau, phẩy đám đất bám trên lưng. Hễ động đến nàng, người Huân lại rạo rực. Không kiềm chế được Huân ôm ghì đặt lên môi nàng chiếc hôn nóng bỏng. Nàng đáp lại còn nhiệt thành hơn. Cả hai tỉnh táo hẳn. Trời đang tối dần, cô gái chủ động hỏi: Bọn mình chẳng ai biết ai. Anh tên là gì, công tác ở đâu?

- Anh là Huân. Công tác ở Viện cây nhiệt đới bộ Nông Nghiệp. Còn em?

- Em là Lan. Em làm ở... à... à... bây giờ trời đã tối, chúng mình có đi cũng chỉ đến được Sen Hồ. Hay là ta tìm một nhà nào đó ngủ tạm, sáng mai đi sớm? Vả lại qua cầu Ðáp Cầu ban đêm rất nguy hiểm, thường bị máy bay đánh phá.

Thấy ý kiến phù hợp hoàn cảnh, Huân tán thành ngay. Hai người dắt xe vào một quán nước bên đường. Bà bán hàng chừng 50 tuổi, đậm người nhưng nhanh nhẹn. Hai người mua hết 11 cái bánh chưng và 20 chiếc kẹo lạc với mục đích vừa chống đói đêm nay và đưa đi ăn đường ngày mai. Trải qua đoạn đường đáng ghi nhớ, lúc này mới thây đói. Huân ăn hết 2 chiếc bánh chưng, 4 kẹo lạc. Lan chỉ ăn hết 1 chiếc. Bà hàng nhìn hai người như cũng vui thay, đưa nước, hỏi chuyện: Vợ chồng cô chú về đâu mà đi tối thế ?

- Chúng chắu về Lục Ngạn - Lan nhanh nhẩu đáp.

- Ở đây có ai cho trọ không bác. Bọn chắu muốn nghỉ đêm nay, sáng mai đi sớm - Huân ngắt lời Lan.

- Làng này nằm sát quốc lộ, gần thị xã, dân cũng phải đi sơ tán. Nếu cô chú không qúa đòi hỏi, có thể về nhà tôi nghỉ tạm. Tôi tên là Mùi

- Thế thì may qúa. Cám ơn bác.

- Chúng cháu gửi chút tiền nghỉ trọ, nhờ bác đêm nay - Huân tiếp lời Lan, đưa tờ giấy bạc. Bà Mùi vui vẻ bảo: Không, tôi không lấy tiền trọ của vợ chồng chú đâu. Mua hàng như vậy là đủ rồi. Nào ta thu dọn, tôi đưa về để cô ấy tắm rửa kẻo quần áo đầy bùn đất. Lan, Huân nhìn nhau cười, đồng thanh cám ơn bà chủ quán tốt bụng. Chỉ một loáng mọi thứ đồ nghề bán hàng đã được xếp gọn trong đôi quang gánh. Bà Mùi quẩy lên vai, Huân - Lan dắt xe theo sau.

Ngôi nhà hai người trú đêm gồm 5 gian, mái ngói, tường xây. Bà chủ có 2 con trai. Cậu em học đại học theo trường đi sơ tán ở Lạng Sơn, người anh đi bộ đội. Nhà vắng. Bà giành cho ''vợ chồng trẻ'' căn buồng của mình, dọn giường, thay chiếu rồi dẫn Lan ra giếng nước, bên cạnh có chiếc buồng tắm lộ thiên, quây xung quanh bằng giấy dầu. Khi cả hai tắm táp xong mới 8 giờ tối. Thời buổi chiến tranh, xóm làng vắng ngắt, bà chủ đi nằm sớm để cặp ''Vợ chồng trẻ tự do''. Hai người trọn đêm không ngủ để sống trong niềm đam mê, hạnh phúc tột cùng...

5 giờ sáng bà chủ dậy sắp hàng. Huân, Lan cũng đã chuẩn bị để lên đường. Tuy thức cả đêm nhưng cả hai đều không cảm thấy mệt. Khi dắt xe ra cổng hai người nắm tay bà chủ nhà tỏ lòng cảm ơn. Bà chủ bùi ngùi: Chao ôi, chiến tranh! Không biết đến bao giờ mới kết thúc. Thằng Tuấn nhà tôi đã 21 tuổi mà vẫn còn ở chiến trường... nhìn hai chắu tôi lại nhớ đến nó. Bà nhìn lên trời nơi có hừng đông. Lan ôm lấy bà như đứa con gái sắp xa mẹ. Huân nhìn bà Mùi, khẽ khàng: Chắc cũng không lâu nữa đâu bác ạ. Bọn nó đanh vào Hà Nội là đánh vào điểm cuối cùng. Còn đâu quan trọng hơn nữa mà đánh. Sẽ ra môn ra khoai thôi...

Bà mẹ gật gật đầu, khẽ gỡ tay Lan, đưa mắt nhìn hai người nói giọng hiền hậu: Bác cũng tin như vậy. Thôi các chắu lên đường may mắn, đi đến nơi, về đến chốn. Hết chiến tranh các chắu lại về chơi với bác. Ði đi! Bà mẹ cúi xuống nâng đôi quang gánh, khi ngẩng lên, trên khuôn mặt đã đẫm nước mắt. Huân - Lan cũng không cầm được lòng. Lan cố ghìm cảm động... Bà mẹ quẩy gánh đi nhanh theo hướng ngược lại. Huân - Lan hối hả đạp xe. Huân an ủi người đàn bà cô đơn nhưng cũng chính là an ủi mình. Trong thâm tâm anh cũng không tin cuộc chiến tranh sẽ sớm kết thúc. Cuộc tình bất ngờ đến trong chớp nhoáng đã để lại trong anh dấu ấn không thể nào phai nhạt... lòng Huân rạo rực, ngổn ngang trăm mối... anh quyết định rồi lại phân vân... đi được một đoạn đường dài vẫn không thoát khỏi những dằn vặt.

Lan cũng chìm đắm trong ưu tư. Tâm trạng cô còn xung đột mạnh hơn Huân nhiều. Cô vừa tiễn đưa người yêu lên đường ra trận vài tuần thì hôm nay gặp Huân và cô đã không thể cưỡng lại được định mệnh, đã đi đến hành động qúa mức mà ở thời điểm đó hầu như ít có người con gái nào dám làm. Cô đã trao cho Huân cái quy gia nhất của người con gái đang tuổi thanh xuân rực lửa mà không cần biết hậu qủa. Giờ đây đã sắp phải xa nhau... bao giờ gặp lại ''nhưng anh ấy đã có gia đình chưa? Có thực lòng với mình không... mình cảm thấy anh thực lòng''. Hàng loạt ý nghĩ cư áo ạt ập đến khiến Lan lúng túng như mất phương hướng khiến chiếc xe đạp loạng choạng...

Cũng may ban ngày đường 1 vắng tanh vì tránh máy bay săn bắn nên mọi phương tiện đi lại chuyển về ban đêm. Tuy vây Huân cũng nhận ra tâm trạng của Lan, anh dừng đạp ghé vào bên đường, Lan làm theo. Huân bảo: Sắp đến đoạn bọn mình phải chia tay, ta tìm chổ ngồi nghỉ ăn rồi đi tiếp về nơi sơ tán trước lúc trời tối. Lan không nói gì gật đầu, xăm xăm đi xuyên qua lùm cây Sim bên đường, dựa xe vào gốc Nhãn - lao tới ôm chầm lấy Huân - bật khóc. Giây phút chia ly sắp diễn ra. Lan xúc động, bồn chồn hành động trong trạng thái tình cảm bồng bột vốn có của người con gái đang khát khao được yêu, khi người con trai đã dành cho cô những giây phút hạnh phúc nhất. Huân đáp lại với nhiệt tình không kém. Lan - Huân ghì chặt lấy nhau. Làn sóng tình ái lại ào ạt ập đến... Mãi gần một giờ sau, khi cả hai đã thấm đẫm niềm hạnh phúc dạt dào, Lan nhìn Huân, thì thào: Anh yêu! Bao giờ chúng mình mới gặp lại nhau ? Em nhớ anh lắm. Ngừng một chút cô lại ghì chặt Huân như sợ ai kéo anh dậy... hai người lại đón nhận lớp sóng tình cảm mới...

Đã xế chiều, cả hai vội trở dậy ăn kẹo bánh, Lam vừa ăn vừa dè dặt : Hay là em đi theo anh để biết nơi sơ tán của anh, mai về cơ quan cũng được - Lan hổn hển...

- Anh cũng muốn vậy. Nhưng... thôi để hai tuần nữa anh sẽ sang thăm em. Từ chỗ anh sơ tán sang chỗ em cũng không xa. Hãy kiên nhẫn chờ... hả ?

Lan vẫn thút thít. Lát sau dường như trấn tĩnh lại, nhận ra sự bồng bột của mình cô khẽ gật đầu. Hai người rời nhau, bịn rịn, ghi cho nhau địa chỉ. Khi bỏ mảnh giấy vào ví, tiện tay Huân rút tấm ảnh duy nhất trao cho Lan đoạn ngửng nhìn trời, nhận ra hoàn cảnh, nắm lấy hai bàn tay Lan, nhìn thẳng vào mắt cô, bình tĩnh nhưng cương quyết: Thôi, chúng ta lên đường kẻo muộn. Hai đứa mình sẽ còn có nhiều cơ hội gặp nhau. Thứ 6 của hai tuần nửa, nhất định anh sẽ sang tận nơi thăm em. Nươc mắt Lan ràn rụa, Hai mắt Huân cay sè, anh phải gỡ tay Lan, mới rời ra. Dắt xe đi được vài bước, chợt nhớ ra, quay lại nắm lây tay Lan, ngập ngừng... dè dặt: Nếu thấy trong người không khoẻ... em sang báo tin cho anh ngay. Nhất định chúng ta... chúng ta.... Anh cũng như em - Bât chấp tất cả... Lan quay người, òa khóc, dắt xe đi như chạy.

...

Hai tuần sau.

Một biến cố to lớn đã xẩy ra làm cho suy nghĩ trăn trở bấy lâu của hai người, kế hoạch đi thăm nhau đã bị đảo ngược: Ðai diện hai chính phủ Việt - Mỹ đã ký tắt bản hiệp định ngừng bắn, lập lại hòa bình ở Việt Nam. Tin vui đến bất ngờ, đột ngột. Các cơ quan đi sơ tán không cần chờ lệnh của cấp trên nhanh chóng thu xếp trở về Hà nội. Riêng Viện của Huân vì phải vận chuyển các thiết bị, tài liệu nên ''mã hồi'' chậm mấy ngày..

Lần theo địa chỉ ghi trên giấy... gặp một người dân địa phương hỏi thăm, anh ta dẫn đến tận nơi. Khi đưng trước cửa căn nhà tường đất, lá gồi, chợt Huân bàng hoàng: Nhà trống hóac vì đang bị tháo gỡ. Người dẫn đường cho biết, toàn bộ cơ quan này đã về Hà Nội 2 ngày sau hôm đài Tiếng Nói Việt Nam thông báo kết qủa hòa đàm Paris. Huân hối hả quay trở lại đường cũ để về Hà Nội ngay trong đêm nay. Ðến thị xã Bắc Giang, nhớ ra, Huân dừng xe lục tìm mảnh giấy ghi đia chỉ của Lan, nhưng xững người vì tờ giấy đã không còn trong túi. Có lẽ do xúc động, vội vàng, nó đã rơi ở cửa căn nhà sơ tán của Lan hoặc người dẫn đường kia vẫn cầm. Ðã gần 10 giờ đêm, không thể quay trở lại tìm, Huân chỉ còn rầu rĩ hối hả đi trong nỗi buồn nhớ thương vô hạn.

Khi công việc chuyển về Hà Nội ổn định, Huân quyết định đi tìm Lan. Gặp những người bạn hỏi, dò từng đầu mối xem cơ quan nào đã từng sơ tán ở Lục Ngạn... Công việc như mò kim dưới ao. Suốt 4 tháng săn tìm cuối cùng vẫn không có kết qủa. Mặc dù đã cố gắng giữ vững lòng kiên trì tìm kiếm, rốt cuộc vẫn phải đối diện với sự thật: Thực hiện cuộc ước hẹn cưới xin giữa Huân và Thủy - bạn cùng học với nhau ở Ðưc trở về công tác cùng cơ quan - vì đã hai lần anh phải kiếm cớ trì hoãn với mục đich cố tìm cho được Lan để nghe cô nói... để Huân đi đến quyết định thay đổi nhưng vẫn bặt vô âm tín...

6 tháng sau Huân đành cưới Thủy.

16 năm sau vì những bất đồng vụn vặt do ca tính... do bóng hình của người đàn bà ''tình địch'' - tình cờ Thủy biết được - đã khiến hai người đi đến chia tay nhau. Huân buồn chán quyết định xung vào đoàn quân đi Cộng Hòa Dân Chủ Ðức (D.D.R) Hợp Tác Lao Ðộng. Năm 1990 nước Ðức thống nhất, ông Huân tiếp tục ở lại Ðưc tạo dựng cơ nghiệp. Tuy đã gần 30 năm trôi đi nhưng hình ảnh về người con gái năm xưa vẫn in đậm trong tâm khảm, vẫn thường thấy gương mặt nàng trong giấc mơ vào những đêm khó ngủ...

Và giờ đây, khi nhìn cô khách hàng, lòng ông trỗi dậy... tiếp tục nhớ về buổi chiều ngày 19 tháng 12 năm 1972 trên bãi bom ở thị trấn Yên Viên trong không gian nồng nặc mùi khét, cháy...

xxx

Ðúng hẹn, 5 giờ chiều hôm sau Lan Ngọc trở lại. Ông Huân hôm nay ăn mặc khác thường: Bộ Complé mầu chì đậm, phủ ngoài chiếc sơ mi trắng là chiếc áo len mỏng mầu gio - giống bô quân áo 30 năm trước ông hay mặc. Trên khuôn mặt gầy gò đầy nếp nhăn vẫn được tôn thêm vẻ trí thức bằng cặp kính trắng gọng bạc. Ông ngồi chờ sẵn, mắt đăm đăm hướng ra cửa. Khi Lan Ngọc vào, ông đứng dậy đón, tươi vui hẳn lên. Lan Ngọc cho biết các bạn chọn phương án số 3 rồi hỏi lại vài chi tiết trong việc làm Visa... Sau gần nửa tiếng mọi việc xong, ông Huân thu dọn tài liệu, sắp lên bàn đồ uống, hoa qủa, bánh kẹo. Khi cả hai nâng cốc, ông mới thân tình hỏi: Cô có cho phép tôi tò mò hỏi vài câu được không?

- Không sao, nếu câu hỏi không qúa khó, chắu xin trả lời.

- Bố mẹ cô còn đang làm việc hay đã nghỉ hưu? Họ Tên là gì?

- Bố chắu đã mất cách đây 10 năm. Mẹ cháu cũng mới mất 3 năm trước. Mẹ chắu tên là Hương Lan, bố tên....

- Hương... Lan... ờ... La...a...n. Tôi có quen một người cũng tên là Lan nhưng cách đây đã 30 năm. Người đó rất giống cô. Giống lắm. Mặt Lan Ngọc biến sắc, trố mắt nhìn ông Huân. Giây lát im lặng rồi đột ngột tiếng Lan Ngọc vang lên - Bác gái ấy tên là gì ạ?

- Cũng tên là Lan, nhưng tôi không biết từ đệm, Hương, Thanh hay Hoàng...

- Thế còn cơ quan của bác ấy làm việc?

- Tôi cũng không biết nốt. Chúng tôi gặp nhau trên bãi bom ở Yên Viên... hôm sau chia tay nhau, bà ấy cho tôi địa chỉ, đã sơ ý đánh mất và său đó tôi đã đi tìm bà ây suốt 6 tháng... không, phải nói là suốt 30 năm mới đúng...

- Bác có phải là bác Huân, trước đây làm việc ở Viện... không ?

- Ðúng, sao cô biết? Hay là... hay là - mắt ông Huân bừng sáng, ông tháo cặp kính ra, rút tờ giấy lau mắt mình rồi lau mắt kính. Lan Ngọc dịu lại nhìn ông gìa chăm chăm. Khi ông Huân ngửng nhìn cô gái thì dường như cả hai đều đồng thanh - Thế... thế... Lan Ngọc vươn tay qua mặt bàn nắm lấy tay ông Huân ngắt lời - Khoan, cháu có cái này, bác hãy xem trước đã. Cô móc từ trong chiếc túi xắc hai chiếc bì thư. Một bì dán kín. Bì kia để trống đoạn nhanh nhẹn lôi từ trong chiếc phong bì (loại chuyển bằng máy bay) ra 2 tấm ảnh. Một tấm khổ 3x4 đen trắng, tấm kia khổ 9x12 mầu, được chụp lại, xử lý bằng vi tính - đưa cho ông Huân, hỏi - Có phải đây là hình của bác thời trẻ không ?

- Trời, sao cô lại có ảnh này. Ðúng, đúng rồi, khi chia tay nhau, tôi đã tặng bà ấy bức ảnh này đây... đúng... cô là... là... con gái của bạn tôi... Trời ơi...

- Phải! Chắu là con gái của mẹ Hương Lan. Trước khi mất ít lâu mẹ đã kịp kể lại cho chắu nghe chuyện tình của hai người... mẹ cháu nhờ chuyển cho bác thư này dặn chắu chỉ được mở thư khi chắu gặp lại bác, hai người cùng đọc . Ông Huân rưng rưng, run rẩy bóc thư. Giòng chữ trong thư mờ đi, thay bằng người con gái đã 30 năm khuất dạng lại hiện ra... rồi hai người đối diện, chất vấn nhau : '' Trời ơi, em để anh tìm mãi sao không chịu gặp anh ?

- Em trở về trường, lần mò đîa chỉ của anh mới biết anh sắp tổ chức đám cưới với Thuỷ. Em cũng biết Thủy nên cố tình trắnh mặt để hai người yên tâm làm đám cưới...

- Sao em lại điên rồ thế. Tình yêu đâu phải để nhừơng nhau. Duyên phận kia mà...

- Vẫn biết vậy... còn hoàn cảnh của em nữa. Em vừa tiễn người yêu lên đường vào chiến trường... làm sao có thể dẫm lên dư luận...''.

...''Chồng em rất thương em - Thây ông Huân xúc động đến ngẹn ngào, Lan Ngọc cầm lấy trang giấy đã ngả mầu đọc thay : ''Anh ấy xuất ngũ trở về... chúng em cưới nhau.. khi bé Lan Ngọc đã ra đời được 2 năm. Anh ấy vui lắm, nhưng em thì đau lòng, không dám cho anh ấy biết sự thật Lan Ngọc không phải là con anh... em không thể tiếp tục lừa dối nên sau đó đành thú nhận cuộc tình vụng trộm kia - Cô không thể đọc tiếp trong khi ông Huân giật nẩy người, xững sờ...

Lan Ngọc trấn tĩnh lại, tiếp tục : Chồng em chẳng những không phản ứng như mọi người đàn ông khác khi biết vợ mình ngoại tình, trái lại còn nhẹ nhàng bảo : ''Ðây là hậu qủa của một tai họa. Anh, em, bé Lan Ngọc và mọi người Việt Nam đêu gánh chịu. Nếu vì nó mà anh từ bỏ em và con, làm khổ em thì anh đâu còn là anh. Nhất là lúc này, khi em đã sinh cho anh 2 đứa con mà chúng nó vẫn bỏ chúng ta ra đi... sự hiện diện của bé Lqn Ngọc là một ân sủng của trời phật dành cho chúng ta... Anh hạnh phúc hơn Huân. Vì có Lan Ngọc bên cạnh''...

Sau đó chồng em dè dặt đề nghị - Ðể gia đình Huân đở sốc, cơn sốc này anh và em - gia đình mình gánh chịu là đủ rồi - em không nên cho Huân biết, lại càng phải dấu Lan Ngọc. Khi nào thuận tiện sẽ hay... Khi anh và con đọc được những giòng này hãy tha thứ cho em, thông cảm cho chồng em. Từ trong lòng đất lạnh bọn em sẽ mãn nguyện...

Lan Ngọc không thể tiếp tục, cô gục xuống bàn khóc rưng rức. Ông Huân đứng vụt lên, tiến đến nâng con dậy, Lan Ngọc gục vào vai ông gìa khóc như mưa... mãi sau cô buông vai bố, lùi lại ngẩng nhìn vào mặt bố nói chậm chạp: Thực hiện lời trối trăn của mẹ, con đã để tâm gần 3 năm chuẩn bị cho cuộc đi tìm bố... và 6 tháng trước con mới đến được đây hi vọng nhất định sẽ tìm đưpực Bố. Con chỉ tâm niệm làm một việc cho mẹ là gặp bác Huân thay mẹ xin lỗi bác hộ mẹ... Thế mà... bố ơi... mẹ thật tội nghiệp.

Lan Ngọc lại khóc.

Ông Huân ôm con gái, kéo đầu con áp vào ngực mình, mếu máo, thổn thưc: Con ơi! Hương Lan ơi! Sao em không tìm anh... không chờ anh... sao em dại dột thế!

Hai mái đầu một bạc một xanh bao trùm trong niềm vui và trong cơn mưa nước mắt.

Ngoài trời đã tối.

Ðường phố Berlin đã lên đèn...

Berlin - Nhâm Ngọ 2002

(40 năm Hà Nội – Điện biên hủ trên không: 18.12.1972 – 18.12.2012)

Viết nhận xét
  Tên gọi [Đăng ký]
  Mật khẩu (Khách không cần mật khẩu)
  Địa chỉ web
  Email
OpenID Hình vui