Tác giả/Tác phẩm
Tìm kiếm
Quick Login
Lịch
Thống kê
29 Aug.2010

Truyện Ngắn Lê Xuân Quang Không rõ

Tác giả: Admin   Phân loại:Truyện   
  Lớn | Vừa | Nhỏ
NGÀY GIỖ MẸ (1)
Truyện ngắn
- Thế bao giờ anh về. Hôm nay sinh nhật con, đóng cửa sớm chút đi. Các con đang mong anh lắm.
- Ba ơi, về với chúng con - Sau tiếng vợ nói là tiếng hai con ríu rít đòi Tuân về sớm. Nhìn đồng hồ hãy còn hơn tiếng nữa mới tới giờ đóng cửa, suy nghĩ it giây, Tuân tặc lưỡi quyết định treo bảng ’’Xin lỗi bận việc’’, đặt hệ thống Alarm tự động rồi đóng cửa quầy hàng.
Bầu trời cuối thu u ám.
Mới hơn 5 giờ chiều mà tưởng như đã tối từ lâu. Tuân mở cửa xe. Chìa khoá vừa tra vào ổ, cửa bật ra, vừa rút khóa, cúi đầu định trườn vào, đột nhiện người bị nhấc bổng, ngã chúi dập mặt xuống đệm ghế. Tiếp theo có bàn tay nắm lấy cổ kéo xuống ghế sau, dựng ngồi lên. Ngay khi đó - cái gì như chiếc kính choàng vào mắt khiến xung quanh tối sầm.
Xe chuyển bánh. Qua cú sốc lớn, Tuân nhanh chóng nhận ra tình thế... Tay tuy không bị trói nhưng dường như đã bị khóa, không cử động được. Trong đầu xuất hiện câu hỏi: Tống tiền? Cứơp? Trả thù... song không tài nào nghĩ ra cú đột nhập này bắt nguồn từ đâu.
Chiếc xe tăng tốc...
Khoảng vài chục phút sau, tốc độ giảm dần. Bằng cảm giác của người lái xe lâu năm ở địa hình Berlin, Tuân cố gắng suy nghĩ tìm lời giải đáp. Bỗng sàn xe bập bềnh, tiếng lốp xe đè trên lá cành cây khô, phát ra tiếng lép nhép, mùi hăng hắc của nhựa thông xộc vào mũi, bắt Tuân trở về thục tại khiến run lên: Văng vẳng bên tai chuyện những cuộc hành quyết, những vụ chôn sống đối thủ trong rừng của các băng nhóm tội phạm đã lan truyền trong sinh hoạt của cộng đồng người Việt thời gian qua...
Cũng vừa luc xe dừng. Ghế trên có tiếng người thì thầm trao đổi rồi cửa sau mở, Tuân được kéo ra ngoài.
Trời lạnh, mùi ẩm ướt của cỏ cây, lá mục xộc vào mũi làm Tuân tỉnh táo hẳn. Hai người kia tiến áp sát, kẹp hai bên nách áp giải Tuân đi thẳng. Khi cả 3 luồn lách một lúc cuối cùng ra khỏi lùm cây rậm, Tuân nhận ra mình đang đi trên lối mòn tiến vào căn nhà nào đó. Chợt hai người kia ghìm giữ Tuân đứng lại. Người bên nách phải rời ra, lát sau tiếng cánh cửa gỗ bản lề cũ nặng nề quay, phát ra tiếng ‘’két’’ vang to, cùng lúc họ xốc nách Tuân lôi đi, bước lên bậc thềm, đẩy mạnh. Tuân lảo đảo dơ tay bấu được vào chiếc cột. Lúc này chiếc kính được hai bàn tay vén lên đặt trên lùm tóc trên trán, theo bản năng, Tuân dụi mắt nhìn xung quanh, nhận ra đây là căn phòng nhỏ có kích thước chừng 3x4 mét, trần thấp. Nhà đã từ lâu không có người ở khiến mùi môc ẩm lạnh nồng nặc. Trong nhà tối nhưng rừng ngập tuyết bên ngoài hắt ánh vào nên vẫn nhìn thấy : Giữa phòng, áp sát lò sưởi đặt chiếc bàn gỗ cũ. có 3 ngườI đàn ông trùm kín đầu, chỉ hở những cặp mắt to, con ngươi liếc đảo liên tục... sau cùng những cặp mắt chăm chắm nhìn Tuân. Ðặc biệt là tên ngồi giữa, dáng to cao, mắt thao láo, mặc áo da khác kiểu, khác mầu hai tên ngồi hai bên.
Không gian trở nên tĩnh lặng đến rờn rợn...
Tuân tranh thủ cơ hội quan sát nhằm hoạch định phương sách đối phó. Chừng vài phút trôi qua, một giọng nói nhỏ âm vang như từ dưới lòng đất vọng lên: Anh có biết vì sao lại bị dẫn đến đây không? ‘’Chắc là chúng đang muốn ở mình điều gì đó’’ - Tuân khẳng định nên cố tình chưa trả lời. Lát sau mới bình thản, chậm rãi: Thực tình tôi không hiểu vì sao lại bị đưa tới đây.
- Anh không hiểu thật hay cố tình gỉa vờ không hiểu?
- Xin thề là tôi không hiểu.
- Thôi đủ rồi, anh hãy trả lời câu hỏi của chúng ta thì sẽ rõ ngay : Ai là người vạch, thực hiện kế hoạch giành địa bàn K...
- Tôi hoàn toàn không biết. Qủa thực như vậy.
- Hừ.. hừm.. Thế cứ thứ sáu mỗi hai tuần, bọn thàng X, Y,Z thay nhau thậm thụt tới cửa hàng anh sau 30 phút chúng hối hả ra đi. Ðiều đó giải thích thế nào?
- Còn nữa : Ai đã bắn các anh A,B ngay taị bãi bán thuốc?
Ðến hai câu hỏi này Tuân giật thót mình: Thì ra mọi hành động của bọn Tuân đã bị đối thủ theo rõi. Một quyết định vụt đến... Tuân ngẩng đầu nhìn thẳng vào những người đối diện, giọng rắn rỏi: Ra thế... Vì vậy mà các vị cho rằng tôi là tay có vai vế, cùng vạch các kế hoạch gây cho qúy vị thiệt hại? Trời! thật oan cho tôi...
Cả 3 tên đưa mắt nhìn nhau, im lặng.
Tuân nhận ra bọn chúng đang phân vân nên bồi tiếp - Ðầu đuôi thế này: X... là người cùng quê. Chúng tôi cùng đi sang Ðức một ngày. Tôi có điều kiện gia nhập quốc tịch Ðức... dành dụm, chắt bóp mở được cửa hàng. X tin cậy nhờ tôi giữ cho bọn nó tiền. Tất nhiên tôi được ăn hoa hồng 2%. cứ 1 tuần chúng nó đến lấy tiền mang đi. Tất cả chỉ có vậy.
3 tên lại đưa mắt nhìn nhau.
Không để cho đối thủ có thời gian quyết định, Tuân tiếp - Còn chuyện thanh toán trên bãi tôi hoàn toàn không biết. Chính các anh chắc cũng không dại gì đưa thủ qũy tin cậy của mình dây vào những việc mà khi đổ bể Cảnh sát sẽ từ đây dò ra mọi chuyện...
Ðến câu này thì hai tên ngồi hai bên nhấp nhổm. Tên ngồi giữa nhấc tay đặt lên vai hai bạn ra hiêu, đoạn nói giọng kim nghe thanh thanh như giọng con gái - Có thể tin được một nửa lời giải thích của anh. Nhưng nếu anh làm được điều này thì sư giải thích kia mới hoàn toàn thuyết phục: Với cương vị, sự quen biết của mình, anh có thể bày tỏ sự thành thật này bằng cách yêu cầu X hoàn trả lại chúng tôi khu vực K mà họ đã cươp. Được như vậy sẽ chấm dứt tranh chấp để hai bên yên ổn làm ăn? Tất nhiên... chúng tôi sẽ có đền bù...
- Nhưng... tôi - vừa nói vừa làm bộ khó khăn nên ngập ngừng. Thực ra Tuân đang quan sát phán đoán phản ứng của tên ngồi giữa... nhận ra đây mới là cái lõi của cuộc bắt cóc mình. Nếu vội vàng cho chúng thỏa mãn chúng sẽ nghi ngờ... biết đâu thủ tiêu để bịt mọi chuyện. Nhưng nếu không cho chúng tí lợi cũng không xong. Tuân thấy chúng đã có vẻ nóng lòng, nhất là 2 tên đàn em, anh quyết định lật con bài tẩy: Tuy tôi không dám chắc có thể làm được điều mà ''Ðại ca'' muốn. Nhưng... tôi cứ thử... có thể... song cần thời gian...
- Bao lâu?
- 3 ngày.
- Tại sao lâu thế - tên ngồi bên phải nóng nẩy hỏi.
- Hôm nay mới thứ 4. Chiều thứ 6 thằng X tới. Ngoài ngày giờ đó ra, hắn không bao giờ cho ai biết số điện thoại. Nhất định phải chờ, còn nữa: Thù lao cho việc này thế nào?
- Không sao. Chúng tôi chờ. Xong việc anh sẽ được thưởng xứng đáng, đừng lo! Bây giờ anh hãy về nhà kẻo chị ây và các chắu mong. Tuy nhiên anh phải chấp nhận cách đưa đón này: Chúng tôi tạm thời trưng dụng xe của anh. Sau khi xong việc sẽ có người mang tới tận cửa nhà trả. Coi như chiếc xe là tín vật. Thông cảm nhé, hoàn cảnh bắt buộc mà. Điều quan trọng: Không được hở cho cảnh sát biết!
- Nếu cần báo tin, tôi sẽ liên hệ với ai?
- Chúng tôi sẽ tự gọi điện cho anh. Hy vọng rằng anh là ''người quân tử''. Tất nhiên... tất nhiên - Tên ngồi giữa nói đến đây bỏ lửng. Tuân im lặng không hỏi thêm, tên ngồi giữa đứng dậy đưa mắt tuồng như ra hiệu cho 2 tên kia...
Hai tên lúc trước dẫn Tuân vào, giờ lại theo cách cũ đưa anh ra xe. Chiếc xe chuyển bánh, chiếc kính trên đầu Tuân nhanh chóng chụp xuống khiến mắt tối xầm...
Chạy chừng 20 phút, xe dừng táp vào bên lề đường, kính được tháo khỏi mắt Tuân bị đảy ra ngoài. Lực đẩy khá mạnh khiền suýt nữa ngã sóng xoài. Khi tĩnh trí lại, chiếc xe đã lao nhanh cách một đoạn xa. Tuân đưa mắt nhìn chiêc bảng ghi tên phố, nhận ra chỉ đi bộ chừng 5 phút là tới cửa nhà. Tuân móc chìa khóa nhưng không có vì vẫn còn nằm trong cả rụi mà bọn cườp cầm theo, đành bấm chuông. Bé Hồng nhanh nhẩu ra mở cửa, em Cúc theo sau. Thấy bố, 2 đứa reo vang sà tới định ôm. Người Tuân rét run, sau cú sốc lớn thần sắc phờ phạc. Vợ nhìn thấy, nhận ra vội ngăn 2 con: Các con để bố thay quần áo đã, đoạn bảo chồng - Anh vào tranh thủ tắm cái cho tỉnh táo rồi cả nhà cắt bánh.
Nằm trong bồn nước ấm, Tuân suy nghĩ lao nung : Bọn này dám bắt cóc người ngay giữa phố đông - điều mà từ trước tới nay chưa bọn nào dám làm. Tuy các vụ bắn giết, thanh toán nhau diễn ra liên tục mấy năm nay nhưng chỉ tập trung vào người Việt. Chúng táo tợn bất chấp hậu qủa kể cả việc ''Trưng dụng'' chiếc BMW. ''Nếu mình báo cho cảnh sát hình sự Berlin, nhất định họ sẽ ra tay. Mà CS Ðức đã ra tay lũ kia sẽ ''dính đòn''. Nghĩ đến đây Tuân thấy phấn chấn hẳn lên.
Như được tiếp thêm dũng khí, rời bồn nước. Khi lau người tự dưng thấy trong lòng gờn gợn, rùng mình: ''Tại sao bọn nó lại tin, cho mình về. Mình nghĩ được như vậy lẽ nào bọn chúng lại không nghĩ ra? Có gì ràng buộc nhau đây? Thôi đúng rồi: Vợ con là con tin hữu hiệu. Chiêc xe sẽ là phương tiện, là cơ sở để chúng tạo mọi dấu vết, dồn tội cho mình sau khi đã gây án để mình sẽ là kẻ gánh chiu tất cả. Nếu mình không làm theo ý chúng và ''Phản thùng'' nhất định hậu qủa khôn lường sẽ ập đến!?
Tuân thừ ngườI trước tâm gương... đầu vụt loé ra: Không. Món nợ của giới giang hồ thì nên tự giải quyết với nhau. Dây với CS chẳng khác nào ''Lạy ông tôi ở buị này''. Ðúng! Cần phải tìm lối thoát khác... Trước hết là sự an toàn của vợ và 2 con...
- Ba ơi! Sao ba tắm lâu thế - Bé Cúc vẽo vọt gọi, dục. Giọng nói của con như xua đi mọi chuyện đang xáo trộn trong đầu, vừa mặc vội quần áo vừa đáp - Ba xong rồi!
Cửa nhà tăm mở, hai đưa trẻ xà vào lòng bố. Hai tay hai quàng, Tuân nhấc bổng các con đi ra bàn ăn. Hình thưc lễ sinh nhật được các con thực hiện đúng như trong các bộ phim Hồng Công mà mẹ chúng ''ghiền''. Vợ chồng con cái Tuân tận hưởng không khi hạnh phúc đầm ấm, của một gia đình người Việt có của ăn của để...
8 giờ tối, khi các con đi ngủ, vấn đề gay cấn lao nung mấy giờ trươc lại quay về. Không thể nào dấu được vợ, Tuân lên tiếng trước: Anh muôn ngay sáng mai em và 2 con bay về Việt Nam ăn têt sớm trước kế hoạch.
- Sao vậy? Các con đang học. Còn cửa hàng...
- Có một số vấn đề mà em phải rời đây một cách bí mật. Cửa hàng giao cho vợ chồng em Thái coi hộ. Mọi chuyện còn lại anh ở bên này sẽ tiếp tục giải quyết. Anh chưa thể giải thích tường tận cho em. Sau khi về sẽ nói rõ. Còn sáng mai, trước khi cho con đến nhà trẻ phải chuẩn bị cho em và các con một chuyên đi xa bằng xe lửa tốc hành. Nhất là ăn, mặc, đồ dùng sinh hoạt trên đường đi. Em cư đưa con đến lơp rồi đi đâu đó. Khi có điện thoại, trở về trường xin với cô giáo cho hai con về sơm với lý do nào đó rồi lên xe cậu Bảo đã chờ sẵn ở cổng - đưa em và hai con tới Ostbahnhof, lên tầu đi sang Nga sau đó chuyển máy bay về VN. Việc làm này phải tuyệt đối bí mật không được hở ra cho bất cứ ai biết. Ngay cả lúc em lên tầu anh cũng không tiễn!
- Có chuyện hả anh? Thủy tái mặt khẽ hỏi. Cô đã quen cảnh sống như thế này rồi nên không qúa xúc động. Tuân nắm lấy tay vợ khẽ bóp bóp như ngầm bảo ''Ừ...ừ... đoạn kếo đầu vợ áp vào ngực mình. Vài phút trôi qua, rời vợ, ra tủ quần áo vừa mặc vừa bảo - Bây giờ anh có việc phải đi, em thực hiện ngay mọi điều đã nói. 2 giờ sau anh về. Thủy gật đầu đứng dậy đi vào phòng ngủ gọi điện...
Chỉ một loáng đã mặc xong quần áo, Tuân gọi điện cho bạn hẹn gặp... xong mở cửa, cổng. Ðây là số nhà có đông người Ðức ở mà chỉ có một mình gia đình Tuân là người gốc Việt. Ðược cái to cao, chỉ cần khóac chiếc măng tô da, đeo cặp kính trắng, dựng cổ áo, chụp lên đàu chiếc mũ phớt dạ, trông từ xa y hệt tham tử Schleshom. Mới 9 giờ đêm. Anh không dùng xe Mercedes của vợ mà ra đi tầu điện ngầm lên thằng Alexander Platz.
Cuối thu, về khuya, Restaurant nàỳ nằm dưới ngầm, có nhạc sống và Karaoke chỉ phục vụ cho khách có nhu cầu sinh hoạt về đêm. Hôm nay cuối tuần, đông khách. Khi người phục vụ dẫn vào chỗ ngồi, 15 phút sau X – bạn đồng hương - tới. Gã nhìn Tuân, nặng nề ngồi xuống, rút thuốc lá chậm rãi, rít hơi dài, sâu... thở khói bằng mũi rồi mới lên tiếng - Có việc gì thế?
Tuân kể lại chuyện đã xẩy ra... nhưng nhấn mặnh vấn đề trả địa bàn K. Bạn trầm ngâm. Lát sau gật gù tiếp: Trả bọn nó cũng được. Thực tình cũng mất món lợi lớn đấy, nhưng vì công việc làm ăn lâu dài, vì sự an toàn của cậu, đành chịu. Ngừng một chút, như ngẫm nghĩ, tiếp - Tiến hành trả như thế nào mới là điều cần phải suy nghĩ.
- Cho tơ rút khỏi ''phi vụ'' và cậu cũng nên dừng tay chuyển nghề đi.
- Tại sao? Chúng ta đang làm ăn khá lắm mà. Chuyện trả địa bàn K - thì trả. Chuyện đao búa, từ trước tới giờ cậu vốn đứng ngoài kia mà. Nói tóm lại cậu muốn thế nào tớ cũng chiều, trừ chuyện ''ù té'' (bỏ chạy). Ngừng lại đôi chút đoạn giọng xa vời - Ở đây, chỉ có tớ và cậu - 2 đứa là đồng hương, gắn bó với nhau đã hơn 20 năm. Cậu nỡ bỏ tớ mà đi - không suy nghĩ áy náy ư? X ngừng lời, cúi xuông nhìn vào đáy ly cà phê.
Tuân vỗ vai bạn nhẹ nhàng: Chính vì thương cậu nên tớ đề nghị cậu hãy dừng tay, đi cùng tớ. Tiền kiếm vậy là đủ rồi. Biết bao nhiêu cho vừa. Từ bỏ tất cả, cùng tớ mưu sinh hợp pháp rồi sống một cách thoải mái, đàng hoàng. Thế mới là cuộc đời của con người thời đại. Chứ như bậy giờ chúng ta đang sống như chó sói. Không, như chuột ấy. Liệu đó có phải là cuộc đời mà tớ và cậu phấn đãu mơ ước từ lúc còn chạy mánh mung ở chợ giời bên nhà, không ? Ngộ... nhỡ... tiền nhiều để làm gì ?
X ngẩng lên nhìn Tuân. Mặt tái dần, sau giây phút nặng nề, khó nhọc cất lời : Cậu nói cũng phải. Thôi được, để mình trao đổi với bọn đàn em và làm nốt mấy việc đang dở... chúng yên tâm ''hoàn lương'', sau đó gặp bọn kia trả chúng đîa điểm K và xóa ''các khoản nợ'' mà từ trước tới giờ hai bên thay nhau ''vay - trả'' chia tay cho thanh thản.
- Nhưng cậu phải chú ý. Cẩn thận... Nhất là bọn đàn em. Trong số đó cần phải chú ý thuyết phục thằng nào ? Ngừng lại để bạn suy nghĩ, Tuân chuyển hướng - Tôi rất mừng là cậu nghe tôi, nhưng lại lo lắng trước vấn đề mà cậu đối mặt.
- Tất nhiên...yên trí... Tôi hiểu mình cần phải làm gì...
- 8 giờ sáng mai câu cho thằng Bảo ra phòng vé mua cho nhà tôi và 2 chắu vé xe lửa đi Nga và cử thằng khác đến hãng Hàng không Nga, chi thêm tiền để lấy ngay vé máy bay từ Nga về VN, sau đó Bảo đánh xe tới cửa nhà trẻ chờ. Khi vợ tớ dẫn cháu ra thì đưa ngay đến Ostbahnhof, lên tầu.
- Sao đi gấp thế ? lại phải đi xe lửa. Mua thẳng vé và đi máy bay từ đây về không được à ?
- Không được. Làm vậy sẽ rút dây động rừng. Cậu nên nhớ: Tất cả hành động của chúng ta bọn nó biết hết. Tớ nghi trong băng của cậu có kẻ phản bội
Nghe đến đây, X trừng mắt nhìn bạn không nói gì.
Tuân đưa cho bạn tâm hộ chiếu của vợ. X lặng lẽ cầm như đang ngẫm nghĩ điều gì. Lát sau nhìn đòng hồ đã gần một giờ sáng, hai người đưng dậy vào thang máy đi lên. Khi đứng trên mặt đất, X tỏ ý muốn đưa bạn về tận nhà, Tuân từ chối, chuyển sang bên kia đường, lại đi thang máy xuống ga ngầm đứng chờ tầu chuyến vét !
...
Mọi chuyện diễn ra đúng như kê hoạch.
Khi tầu đã chạy, vợ báo tin, Tuân yên lòng tạt qua cửa hàng xem xét tình hình. Cô em dâu đã được vợ trao đổi nên biết và làm theo lời dặn... Tuân đưa cho em rụi chìa khóa nhà, cửa hàng, dặn : Mây hôm nữa có thể anh đi vắng ít ngày, ngay bây giờ em bảo chú ấy đưa thợ khóa đến thay khóa nhà, sau đó thay khóa cửa hàng. Thái hứa sẽ thực hiện ngay. Tuân yên lòng ra về. Tới nhà. Vừa ngồi chưa nóng chỗ điện thoại reo. Ðầu kia có tiếng cô gái trẻ, giọng lả lươt - Có phải anh là Tuân không ? Sếp của tôi nói rằng nếu anh cần nhắn gì xin gọi điện cho ông ấy theo số máy này - anh ghi lại nhé - Nhớ gọi điện trước 10 giờ sáng mai. Tuân không nói gì, lấy bút ghi rồi cúp máy, bấm số báo tin cho bạn. X trả lời sẽ thực hiện theo kê hoạch đã thống nhất. đoạn hỏi: Tối nay cậu có muốn cùng mình ăn với anh em một bữa không? Ngừng lại một chút, dường như cân nhắc lát sau, tiếp - Nhưng thôi. Cậu không nên đến. Cứ yên tâm. Tốt nhất là sáng mai hãy rời khỏi đây sau đó chờ điện thoại của mình, chúng ta sẽ gặp nhau tại địa điểm số 3. Ngừng một chút, X nói nhỏ - Mình trả họ món hời nhất định họ sẽ vui và mọi chuyện sẽ ổn thoả!
Từ Quảng trường Alexander Platz - trung tâm thủ đô Berlin - có nhiều đường toả đi các hướng. Ðại lộ Karl Mark - Frankfurt Aller là con đường lớn nhất trong số này. Từ đây chạy một đoạn chừng 5 Km, nối với đường Alt - Friedrichsfelde, chạy tiếp sẽ ra đường vành đai lên các xa lộ đi về các hướng của nước Ðức.
Sau khi gặp ''đàn em'' X cùng tay cận vệ kiêm lai xe, về nhà ở ngoại ô để chuẩn bị cho cuộc hội kiên chiều nay. Qua khỏi cầu cạn Lichtenberg xe được phép chạy tốc độ cao hơn. Tay lái xe tăng tốc. Gần đến trước công trường xây dựng cửa hàng thực phẩm Plus một chiếc xe cần trục to, dài từ trong đi ra. Thấy có chướng ngại vật, lái xe giảm tốc độ. Khi chiếc cần trục ra hẳn luồng của mình xe của X ở luồng giữa tăng tốc, vượt...
Từ phía sau ở luồng ngoài cùng - dành cho xe có tốc độ cao nhất - một chiếc BMW lao như gío cuôn, khi đi ngang, song song xe của X chợt một luồng ánh sang loé lên... những chiếc xe chạy trên đưởng chỉ kịp nhìn thấy chiếc VW đột nhiên dạt sang luồng của chiếc xe cần trục...
Người trên đường, các xe đi sau kịp nhìn thấy cả chiếc xe cần trục chồm lên, không còn thấy chiếc VW đâu... vừa lúc xe cần trục phanh được, lết bánh trên đường. Mọi người kinh hoàng: Chiếc xe VW nằm gọn trong gầm chiêc xe cần trục. Trên giải đường dành cho xe tốc độ cao, chiếc BMW vụt đi. Các xe khac theo sau tiêp tục trôi, lướt như giòng sông cuồn cuộn...
15 giờ 45, gã ''mắt trố'' đăm đăm nhìn chiếc Funk đặt ở trước mặt để chờ tin của người đã hẹn lúc 10 giờ sáng nay - đến đîa điểm gặp mặt để nhận bàn giao... Thời gian chậm chạp trôi... trôi... Nóng lòng gã định rút chiếc máy khác bầm số. Cửa phòng xịch mở, tên đệ tử mặt phờ phạc lao vào, môi mấp máy nói không ra hơi. Mãi sau mơi thôt lên lời - X chết rồi!
- Lúc nào, vì sao - gã gầm lên : Có thằng nào trong chúng bay làm việc này không, hả?. X chêt có nghĩa là việc thu hồi K sẽ trở ngại.
- Lúc 11 giờ 45, bị tai nạn ô tô. Xin anh... chúng em đâu dám làm khi chưa có lệnh của anh.
- Vậy thì... vậy thì... theo các cậu đứa nào, hả? Thằng nào dám làm việc tầy đình này? Tên kia như hấng chịu sự nổi giận của đại ca. Nó chỉ còn biết im lặng. Lát sau ''Mắt trố'' dịu giọng - Thế là có chuyện rồi. Bọn bay ngồi im. Tất cả chờ lệnh.
- Theo tin chưa chính xác, hình như bọn chúng thanh toán nhau.
- Hả? Ai? - Vừa lúc chiêc Nokia réo chuông. ''Mắt trố'' nhấc máy, nghe.. thần sắc dần thay đổi: Từ tai tái sang đỏ bừng rồi tim ngắt. Không còn đủ kiên nhẫn nghe, gã ngắt lời người gọi điện - Ðược thôi! Chúng tao sẽ không chờ... sẵn sàng chiều bọn mày! Dứt lời gã cúp máy, ngồi thừ ra, đoạn nhìn chăm chắm hai tên trợ thủ. Hai tên kia lúc đầu nhìn đại ca, lát sau thấy tia của con ngươi hắn ánh lên dữ dằn man rợ. Hai đứa cụp mắt, cúi đầu nhìn xuống mặt bàn!
...
Nghe lời bạn, Tuân lên ngay tầu ICE đi Moenchen rồi chuyển sang tầu chậm đến nhà người bạn ở một làng quê hẻo lánh - tá túc. Phong cảnh ở làng này thật bình lặng. Có lẽ mùa hè ở đây cây xanh, thảm cỏ xen lẫn nhau. Anh bạn học hồi phổ thông trung học chính là một ‘‘Đạo sĩ ở ẩn‘‘. Ðã nhiều lần anh ta mời đến chơi. Tuân cứ hứa bừa, nghĩ rằng hứa cho bạn mình vui. Ai ngờ hôm nay Tuân đột ngột đến thật.
Bạn mang xe ra đón. Anh ta sông độc thân. Nếu không gặp lại, Tuân không thể ngờ được bạn mình lại sống được như vậy : Trong căn hộ 3 buồng có phòng khách rộng chừng 24 mét vuông, ngoài bộ sa lông cũ mèm, cái tủ lạnh, không có một vật dụng nào khac. Tuân thắc mắc, người bạn giải thích: Thời gian rảnh rỗi, sau giờ làm việc về, mình dành tât cả để đọc ‘‘kinh‘‘. Ðây, cậu xem, có dành cả đời để đọc cũng không thể lĩnh hội được hết những điều đấng tối cao răn dậy, cần gì phải nghe, nhìn, đọc - ai nữa.
Nhìn cuốn sách dầy cộp... sợ phải nghe người bạn hăng say giới thiệu những tinh tuý mà anh đã thu nhận được giờ tìm cách giúp bạn - khi trong lòng còn ngỗn ngang trăm mối, Tuân cắt ngang lời bạn, hỏi: Mình muốn gọi điện thoại ở trạm tự động, chỗ nào có?
- Cách đâỳ 2 Km. Cậu lên xe tớ đưa đi.
Con đường ra trạm điẹn thoại đi vòng xung quanh làng. Chỉ rặt cây là cây. Ðang cuối thu, lá rụng hết cây trơ cành, phong cảnh có vẻ tịch liêu. Cửa trạm điện thoại tự động bị tuyết lấp phủ, Tuân và người bạn kia phải dọn gạt mới mở được cửa vào trong. Tin tức mà cậu Thái cung cấp đã gây cho Tuân cú sốc lớn. Nước mắt trào ra. Người bạn thân yêu nhât đã ra đi. Tuân tự hỏi liệu mình như thế này có qúa đáng với X không. Tiếng Thái vẫn oang oang như đánh thức - Anh phải bình tĩnh, dấu kín, nằm im, cup máy. Hàng ngày chỉ bật lên vào lúc 11 giờ đến 11 giờ 30. Chờ khi nào yên, em gọi điện, lúc đó hãng hay. Em sẽ tin cho chị rằng anh vẫn khoẻ.
- Hãy báo cảnh sát: Chiếc xe biển số... của anh để trước cửa nhà đã bị kẻ gian đánh cắp từ tối hôm qua. Ðã thay khoá cửa hàng và căn hộ chưa.
Thái đáp đã hoàn thành mọi việc anh giao...

(xem tiếp kì 2)


Viết nhận xét
  Tên gọi [Đăng ký]
  Mật khẩu (Khách không cần mật khẩu)
  Địa chỉ web
  Email
OpenID Hình vui