Tác giả/Tác phẩm
Tìm kiếm
Quick Login
Lịch
Thống kê
27 Nov.2012

Văn nghệ cuối đường hầm
NT blog 27.11.12
Theo suy nghĩ của cá nhân tôi, chưa bao giờ  nền văn nghệ nước nhà nói chung, văn học nói riêng, lại đen tối, bế tắc, bi đát,  thảm cảnh... đến như hiện nay.
Chỉ tính từ cách mạng tháng tám 1945 tới  nay thôi, văn học xứ ta đã từng đặt những dấu ấn sâu đậm trong lòng người và  thời đại. Tôi không có kiến thức cần đủ về văn học miền Nam trước 1975 nên không  dám bàn mảng đó, chỉ riêng văn học miền Bắc trước 75 và cả nước sau 75 đã gây  cho tôi những quý mến đặc biệt. Đóng góp của văn nghệ sĩ, nhà văn vào sự phát  triển của cuộc sống đương nhiên không cần bàn cãi.
Đã một thời, văn nghệ  như thánh đường nghiêm cẩn, thiêng liêng, cao quý, ai bước chân được vào đó coi  như tạo được cái tiếng hãnh diện với đời. Chả nói đâu xa, chỉ đăng được bài thơ,  cái truyện ngắn trên tờ Văn nghệ là đã xem như lập được kỳ tích rồi, chứ  nếu đoạt giải này nọ của thi thơ, thi truyện do Văn nghệ tổ chức thì  chẳng cần phải đăng đàn diễn thuyết đã được làng văn xếp hạng chiếu trên, thậm  chí ngồi cao ngất ngưởng, vua biết mặt chúa biết tên, thiên hạ ngắm nhìn ngưỡng  mộ, kính phục. Cái thời ấy, dù nền văn nghệ vẫn bị chèo lái, uốn éo theo lối  phải đạo nhưng trong chừng mực nào đó, tự thân nó tạo ra giá trị, khiến người ta  không thể hạ nhục, xem thường. Tôi chắc rằng những người làm báo Văn nghệ  hồi ấy chẳng thể nào quên được những năm tháng vinh quang, sản phẩm chưa ra  lò đã bao bạn đọc mong ngóng, vừa bày lên sạp đã hết veo, một tờ báo người ta  chuyền tay nhau đọc đến nát từng trang... Những tên tuổi một thời của văn học  nước nhà Thái Giang, Nguyễn Bùi Vợi, Võ Văn Trực, Nguyễn Đức Mậu, Phan Thị Thanh  Nhàn, Phạm Tiến Duật, Nguyễn Duy, Hoàng Nhuận Cầm, Nguyễn Huy Thiệp... nổi lên,  được cả nước biết tới cũng nhờ bệ phóng Văn nghệ.

Than ôi, thời oanh liệt nay còn đâu.
Vừa rồi, đọc bài  của nhà thơ Nguyễn Trọng Tạo, tôi thấy anh than và giận, và tiếc nuối trước việc  bác Hữu Thỉnh quyết định sáp nhập, đóng cửa, đình bản, chấm dứt tờ tạp chí  Nhà văn, một trong 3 cơ quan ngôn luận trực thuộc Hội Nhà văn. Nghe ra  ngậm buồn, nhưng biết thế nào. Em mà cương vị bác Thỉnh, có nhẽ em đóng cửa nó  lâu rồi, ít nhất cũng sau khi nó danh nghĩa đứng ra tổ chức cái hội thảo thơ  Hoàng Quang Thuận đầy tai tiếng. Mà chả riêng thằng Nhà văn, ngay thằng  Văn nghệ (gồm cả Văn nghệ trẻ) đang do bác Huân cầm trịch, rồi tạp  chí Thơ, tạp chí Văn học nước ngoài, em cho out tất. Mấy cái cục  nợ kiểu Vinashin đó, tồn tại mà không tự nuôi nổi mình, ăn mãi vào vốn, suốt  ngày há mồm chờ sữa vú dân nuôi nhỏ giọt vào để cầm hơi, sản phẩm làm ra ế rệ  trên sạp, bán chẳng ai mua, ít người quan tâm, chính giới văn nghệ cũng không  thèm đọc, không giải thể sớm, càng để càng chết, thành gánh nặng. Thời bây giờ  vẫn làm báo theo kiểu bao cấp, chờ chỉ đạo, uốn theo định hướng, vẫn tán tụng  ngợi ca, vẫn nhắm mắt bịt tai trước hiện thực chát chúa xô bồ, chưa chết mới là  lạ. Thương là thương những người như bác Nguyễn Trí Huân, có tâm có trí nhưng bị  vướng cái thời, lại thiếu chút dũng khí như Nguyên Ngọc, chỉ biết ngậm ngùi nhìn  tờ báo chết dần chết mòn, nhích dần vào tử huyệt.
Một nền văn nghệ cuối  đường hầm vì nó quá nặng căn với cái cũ không dứt ra được, thiếu những người  chèo lái giỏi giang tài ba, bản lĩnh, liệu mò mẫm trong bóng tối đến bao giờ?  Không ai đem ánh sáng cho nó nếu nó không tự tìm ra vùng ánh  sáng.
27.11.2012
Nguyễn Thông

Viết nhận xét
  Tên gọi [Đăng ký]
  Mật khẩu (Khách không cần mật khẩu)
  Địa chỉ web
  Email
OpenID Hình vui