Tác giả/Tác phẩm
Tìm kiếm
Quick Login
Lịch
Thống kê
26 Nov.2012

Thơ NGUYỄN THỊ CẨM YẾN Không rõ

Tác giả: Admin   Phân loại:Thơ   
  Lớn | Vừa | Nhỏ

THƠ NGUYỄN THỊ CẨM YẾN
nguyentrongtao:  6:16 sáng ngày  18/11/2012
   0

NTT: Bỗng nhận được thư của một người làm thơ trẻ nói rằng, gửi thơ đi các nơi đều không thấy hồi âm. Đó là Nguyễn Thị Cẩm Yến, ở Huế. Tôi bảo, cứ gửi thử cho tôi mấy bài, vì tôi không có thời gian để đọc nhiều. Yến có vẻ thiếu tự tin, phải nhờ người anh chọn, rồi tự mình bổ sung thêm. Tôi thích bài “Cơn đau” viết về hồn-xác nghe là lạ, dễ thương. Các bài khác không mới, nhưng có tình e ấp. Xin giới thiệu cùng bạn:

Nguyễn Thị Cẩm Yến

Nguyễn Thị Cẩm Yến


CƠN ĐAU


Hôm nay tôi ốm
Ôm bậu cửa ngồi
Xanh xao con mắt
Hồn lửng lơ trôi

Cái hồn trong trẻo
Dạo phố ngoài kia
Ngoắc từng hạt bụi
Bỏ túi mang đi

Hồn tôi lang thang
Trên một đồng vắng
Không chút ánh nắng
Không thấy bóng người

Chỉ một mình tôi
Dạo đi trong gió
Thân nhẹ như cỏ
Tóc bồng như mây

Bỗng thấy dưới cây
Một bà cụ nhỏ
Tay lần trong đất
Từng hạt cơm khô

Rồi thấy gần đó
Những người yêu nhau
Mặt mày rạng rỡ
Như mối tình đầu

Tôi nghe tiếng trẻ
Khóc đè sau lưng
Người mẹ địu nó
Từng bước ra đồng

Một người vũ phu
Bỗng đâu xuất hiện
Mặt hung mày trợn
Miệng há nhe răng

Một lũ cười cợt
Áo quần xênh xang
Vàng ngọc đầy túi
Vênh váo dàn hàng

Hồn tôi thấy mệt
Tìm phiến đá ngồi
Dưới gốc cây đa
Bóng xoà mát rượi

Cây đa thủ thỉ
Hồn ơi về đi
Cõi âm cõi dương
Ở trong người đó

Thiên đàng địa ngục
Từ ấy mà ra
Hồn người thoát xác
Không bằng trở về

Thân bên bậu cửa
Hồn tôi bước vào
Phút chốc hồng hào
Tôi đà tỉnh giấc

Mẹ tôi khẽ bảo
Con vừa ngủ mê
Nói sảng điều chi
Mẹ nghe không hiểu

Tôi thân bủn rủn
Miệng hé môi cười
Con lên thiên đàng
Và về địa ngục

Không đâu bằng được
Trần thế nhiệm mầu
Có những cơn đau
Để tìm ánh sáng

11/10/2009
(Viết nhân thể bị đau hàm một trận kịch liệt)

.

THU BÂNG KHUÂNG


Đôi cánh chim trời trông như mỏi
Bay chậm như là níu thời gian
Đàn mây thơ thẩn luồn trong gió
Để lỡ thu về theo sương tan

Ngõ nhỏ buồn hiu một sắc hoa
Tím từ muôn thuở tím vào thơ
Mưa rơi mưa rụng buồn thêm tím
Tím cả chiều hoang lạc bến bờ

Bến vắng tre già ru ri ngủ
Con đò nằm nghỉ dưới hương thu
Vườn cây lặng gió chiều im ắng
Hồn nhiên tiếng trẻ đọc i tờ

Chùa xa vẳng tiếng chuông ngân lại
Người đi rảo bước bỗng dừng chân
Thì ra trong cõi thanh âm ấy
Phảng phất quê hương giữa hồng trần.

08/2011

.

TÌNH KHÚC

Nếu anh biết mùa thu không có lỗi
Gieo những giọt buồn trong đáy mắt em
Sao anh vẫn ra đi hờ hững
Để lá vàng rơi thổn thức cả góc thềm

Em ngồi đó mùa thu không nói
Điều bí mật cuối cùng mãi mãi chôn sâu
Trong gió, trong mây, trong bóng tối dãi dầu
Em chờ đợi bằng con tim vô vọng

Anh không đến hay không bao giờ đến?
Một mình em trơ trọi với trăng khuya
Em chỉ biết tìm anh trong ký ức
Tình chúng mình ví được bằng pha lê

Anh yêu dấu! em không có tội
Tội tình gì khi đã biết yêu anh?
Nhưng tại sao tình mình quá mỏng manh
Vội tan biến khi em vừa níu giữ

Mùa thu khóc ngân dài dư âm cũ
Những giọt buồn nối tiếp chở ngày đi…

22/08/2011

Viết nhận xét
  Tên gọi [Đăng ký]
  Mật khẩu (Khách không cần mật khẩu)
  Địa chỉ web
  Email
OpenID Hình vui