Tác giả/Tác phẩm
Tìm kiếm
Quick Login
Lịch
Thống kê
14 Nov.2012
GIAN KẾ TẦM LẮC
Minh Diện
Truyện ngắn
bvb blog 13.11.12
    
  Lão tên Trần  Tầm, nhưng có cái tật cổ hay lắc, nên  người đời gọi hắn là Tầm Lắc. Tướng lão ngũ đoản khó coi, lại mặt dơi tai chuột, mắt lồi, mỏ nhọn, càng  khó coi hơn. Theo nhân tướng học, cái tướng ấy vừa bần tiện vừa gian  ác.
                Ở cơ  quan tôi, cứ thoáng thấy bóng lão là mọi  người lỉnh đi chỗ khác. Một nhóm đang ngồi uống café tán phét với nhau, nhác thấy lão vào, tức thì nháy nhau đứng dậy, cúi đầu, chắp tay xoa xuýt, cất  tiếng như hát đồng ca:
              - Dạ thưa, chúng em mời bác ạ!   Chúng em xin phép đi có việc ạ!  
              Cả bọn kéo nhau đi, bỏ lại ba bốn  li café uồng dở.
             Mấy   người đang ngồi quây quanh cái bàn tròn ăn phở sáng,  thấy cái mỏ nhọn hoắt của lão, vội  vã buông đũa chuồn đi nơi khác.  
               Cả cơ quan ít người muốn gần Tầm Lắc, không phải vì lão bẩn tướng  , mà vì gần lão có ngày mang vạ.
               Trần Tầm quê gốc Quảng Trị, đẻ ở Hà Nội, nhỏ  theo bố mẹ đi khắp nơi, nên người ta gọi lão là dân “tứ chiếng”.
               Lão sinh năm Kỷ Hợi (1959). Người ta nói kỷ vi nhàn, có lẽ  đúng ! Nhờ bố mẹ làm quan to, Tầm được  cơ cấu từ trong trứng, chẳng gian lao vất vả gì mà cứ lên như diều gặp gió.  
              Năm 1983 vừa tốt nghiệp đại học sư phạm, Tầm được giữ lại làm bí thư đoàn trường. Cái hạt cơ cấu đã gieo  đúng chỗ, vì không có mảnh đất nào mầm mống lãnh đạo phát triển nhanh bằng mảnh  đất đoàn thanh niên cộng sản. Đó là nơi ít cần sự đầu tư trí tuệ nhất, lên nhanh  nhất, ít phải chịu trách nhiệm nhất. Nó rèn luyện cho con người ta cái bản lĩnh  khuấy động phong trào, nặng về hò hét cổ  vũ và những tài vặt. Tầm Lắc làm bí thư đoàn trường hơn một năm, dấy lên phong  trào đấu tranh chống mua bán tem phiếu, và nhờ thành tích đó Tầm vào ban chấp hành thành đoàn, năm sau vào ban chấp hành trung ương đoàn, rồi   được cử đi làm bí thư ban cán sự  đảng  đoàn ở nước ngoài và cứ thế leo   từng nấc thang danh vọng .
              Năm kia Tầm  đang làm bí thư đảng ủy một cơ quan ở Hà Nội,dính tham nhũng, thay vì bị kỷ luật, lại được chuyền vào Sài  Gòn, làm bí thư đảng ủy cơ quan tôi,   to hơn cơ quan trước.
  
         Chuyện dính tham nhũng  ngoài Hà Nội, Tầm dấu như mèo dấu cứt.  Trong buổi ra mắt, Tầm khoe công lao thành tích, uy tín của mình ở công ty cũ như trời bể . Lão nói phải vào đây vì “ Nhiện vụ đảng giao không thể  tử chối?!, phải “ Gác tình cảm một bên lo việc nước!”.
               Tầm bỏ hằn một tuần, xuống từng đơn vị, gặp gỡ cán bộ  công nhân viên, nghe kể tội bí thư tiền  nhiệm ,vừa bị chuyển đi nơi khác như lão. Cùng hội cùng thuyền, mèo mả gà đồng như nhau, mà Tầm lên mặt chửi kẻ tiền nhiệm như hát hay.  Rồi  lão hứa hẹn sẽ  làm cho cơ quan trong sạch vững mạnh, chống  tham nhũng , nâng cao đời sống vật chất, tinh thần cho cán bộ công nhân viên. Lão nói  có bài bản, hứa chắc như đinh đóng cột,   cả cơ quan mừng, vì lãnh đạo   mới có tâm, có tầm .
               Nhưng chỉ vài tháng sau, những lời hứa chỉ là bánh vẽ,  Tầm Lắc hiện nguyên hình quỷ dữ. Rõ là cháy  nhà mới ra mà chuột!
               Tầm từ Hà Nội vào Sài Gòn nhận công tác,  cơ quan phải bố trí nơi ăn ở đàng hoàng,việc đó khỏi phải bàn.  Vũ Qùy, là một Trưởng phòng hành chính cả  đời  nịnh hót, đầu gối đã thành  chai.   Với hắn, nếu sếp bảo mỗi ngày   liếm gót sếp ba lần, thì dù bố hắn chết,   hắn cũng đắp mền để đó, chạy tới liếm gót sếp đủ ba lần mới thôi.
              Để lấy lòng bí thư mới, Qùy bố  trí cho Tầm ở ngôi biệt thự đường Nguyễn Đình Chiểu, vẫn dùng làm nhà khách cơ  quan.
              Ngôi biệt thự này kín cồng cao  tường, diện tích khuôn viên mấy trăm mét vuông. Vũ Qùy đưa Tầm tới xem, chăm chú  theo dõi phản ứng của bí thư. Qùy thấy cái cần cổ Tầm lúc lắc, vội kêu  lên:
             - Ối thủ trưởng ơi! Ngôi biệt thự  này là số một đấy ạ!
              Tầm Lắc vội lấy tay bẻ lại cổ mình, không cho nó lúc lắc theo thói quen,  mà chủ động gật:
               - Được!
         Tầm trao đổi với lãnh  đạo cơ quan , xin chuyển toàn bộ gia đình từ Hà Nội vào Sài Gòn. Việc hợp lý hóa  như vậy ai cũng đồng tình? Đi đôi với sự  đồng tình  là quyết định cấp ngôi biệt  thự đường Nguyễn Đình Chiểu cho bí thư đảng ủy Tầm. Vì biết ở Hà Nội Tầm đã được  cấp một ngôi biệt thự ở đường Hồ Xuân Hương, nên trong quyết định này có thòng một câu trong dấu  ngoặc kép “ Sau khi đã ổn định chỗ ở mới  tại thành phố Hồ Chí Minh, đồng chí Trần Tầm sẽ trả lại ngôi nhà ở Hà Nội cho  Nhà Nươc”. Những quyết định của cơ quan  Nhà nước ta đều rất chặt chẽ minh bạch , nắn nót từng câu chữ như vậy  cả.
             Nguồn gốc ngôi biệt Nguyễn Đình Chiểu là của  ông bà Bảy Bún. Hai vợ chồng nhà này quê Nam Định, di cư vào Nam 1954. Không   bằng cấp, không nghề nghiệp chuyên môn,   hai vợ chồng nấu bún ốc kiềm ăn. Lúc đầu đi bán rong. Chông gánh một bên nồi  nước dùng, một bên nhân, bún, vợ theo  sau vừa gõ lách cách vừa rao “ Bún ốc đ.â.y! Bún ốc đ.â.y!”
              Bát bún ốc nóng hổi, thơm ngon  theo chân đôi vợ chồng lam lũ vào từng ngõ hẻm khắp đô thành. Năm tháng qua đi,  cái tên Bảy Bún nổi tiếng dần. Và sau  khi Bảy Bún mở quán, thì khách khứa khắp nơi đến ăn ào ào. Bún ốc Bẩy Bún nổi tiếng đến mức, có lần vợ Tổng  thống Nguyễn Văn Thiệu đã dùng làm một món trong thực đơn đãi khách quốc  tế.

             Nhờ bán bún ốc, vợ chồng ông Bảy  Bún giàu có, mua biệt thự sắm xe hơi nuôi con ăn học tử tế.
              Năm 1979, Bảy Bún bị quy là tư  sản, nhà cửa bị tịch thu, bị đuổi đi kinh tế mới . Họ như nhiều người khác, gặp  tai họa như từ trên trời giáng xuống, một phút trắng tay, không chống đỡ nổi.  Một cơ nghiệp gây dựng từ gánh bún ốc, đổ mồ hôi sôi nước mắt, bỗng dưng mất  sạch sành sanh. Biết bấu bứu vào đâu, làm gì để kiếm miếng ăn giữa rừng xanh nùi  đỏ? Vợ chồng Bảy Bún buồn , tiếc của , sinh bệnh chết.    Ba đứa con liều mình vượt biên,  tàu đắm , hai thằng anh chết ,đứa em gái út  tên Hương sống sót, bơ vơ về Sài  Gòn.
              May mắn gặp lúc có  chủ trương xét lại chính sách cải tạo công  thương nghiệp, chính quyền chiếu cố cho  nhỏ Hương ở tạm căn bếp ngôi biệt thự. Năm ấy Hương 15 tuổi, côi cút  một mình, xin phụ bán than cho cửa hàng chất đốt . Mấy năm sau Hương lấy chồng,   tập tành gây dựng lại nghề bún ốc của  cha mẹ. Hai vợ chồng có duyên buôn bán,  lại giặp thời đổ mới, quán bún ốc “Hậu-  Bảy –Bún” nổi tiếng. Vợ chồng Hương  bỏ tiền sửa sang căn nhà bếp khang trang,  nhìn bắt mắt hơn ngôi biệt thự  gần hai chục năm dùng làm nhà khách cơ quan ,  đã xưống cấp.
                Từ  trước đến giờ, cơ quan coi việc vợ chồng Hương ở căn nhà bếp ngôi biệt thự là chuyện đã  rồi, không ai hạch sách, bới móc, gây khó dễ. Thượng đội hạ đạp như  Trưởng phòng hành chính Vũ Qùy, còn ký xác  nhận cho vợ chồng cô Hương làm thủ tục nhập hộ khẩu .
               Bây  giờ ông Tầm cứ lắc đầu quầy quậy, không  chấp nhận sự “ vô nguyên tắc ấy”.
                Phòng hành chính đề nghị xây tường ngăn cái bếp ra, ôngTầm lắc đầu.  Phòng hành chánh xin cưa đôi cái bếp, cho cô Hương một nửa, Tầm vẫn lắc. Cuối  cùng chỉ xin cho vợ chống  nhà nó cái chái bếp thôi? Tầm vẫn lắc quầy  quậy.
               Lão dứt khoát đuổi thẳng con cái, cháu chắt bọn tư sản ra khỏ khuôn viên biệt thự, người  cộng sản chân chính như lão không thể chung đụng với tư sản.
               Trong buổi họp cơ quan, Tầm trợn đôi mắt lồi  trắng dã, nhu cái mỏ nhọn hoắt , dằn từng tiếng:
               -  Quan điểm thế nào?Lập trường giai cấp ra  sao? Ý thức cảnh giác cách mạng để đâu? Mà lấy nhà Nhà nước cấp cho con tư sản,  hử? Đồng chí Qùy tại sao ký giấy cho nó nhập hộ khẩu vô đó, hử ?
                 Trưởng phòng hành chính Qùy mặt xám ngoét, sợ vãi đài ra quần. Hắn đứng lên run như cầy sấy hưa:
                - Dạ, vâng,  tôi xin hứa sẽ thực hiện nghiêm chình ý kiền  chỉ đạo của đồng chí bí thư , giải quyết ngôi biệt thự.
               Đầu tiên Vũ Qùy làm công văn gừi chính quyền  địa phương đề nghị có biện pháp bảo vệ đồng chí Trần Tầm, cán bộ cao cấp của  đảng. Kế đến hắn làm công văn đề nghị Sở nhà đất  thu hồi phần diện tích  vợ chồng cô Hương đang ở vì không đúng đối  tượng.
                Không  hiểu hắn đi cửa nào, ngay tuần sau đã có  quyết định . Vợ chồng cô Hương làm đơn khiếu nại gửi các nơi. Xem chừng Tầm Lắc  khó nuốt trôi được hết ngôi biệt thự , vì cái tình cái lý đều thuộc về người con  gái của chủ ngôi biệt thự đã xấu số.
               Bỗng một hôm công an ập đến khám xét, thu được bịch   ma túy giấu ngay dưới góc bếp nhà Hương. Thì ra có thư tố cáo vợ chồng  nhà này cho ma túy vào bún ốc , để người ta nghiện, đến ăn bún thường xuyên, làm  giàu bất chính. Thật bất ngờ, vì từ  trước đến nay, ai cũng khen vợ chồng  Hương đàng hoàng, tử tế. Bao nhiêu người trong cơ quan đã từng ăn bún ốc của   Hương có nghiện ngập gì đâu? Cô Hương  đập đầu vào bếp tóe máu, thề sống thề chết kêu oan. Nhưng gói ma túy chình ình ra đó, không chối được, chồng  cô bị còng tay đưa đi ngay tắp  lự.
                 Tối hôm đó, cô Hương hai tay kéo  rê hai đứa con, bò lết từ sân lên lầu,  quỳ lạy Tầm Lắc:
              - Ông ơi, con cắn cỏ cắt cứt con  lạy ông! Nhà con làm ăn lương thiện   không biết ma tà ma túy là gì ?  Xin ông tha cho chúng con!
               Cái mặt choắt vô cảm của Tầm Lắc đen xì,  cái cổ lão lúc lắc:
              - Oan thì mần đơn khiếu nại , xin  xỏ mần chi hè?
              - Thưa ông con không giám khiếu  nại nữa ạ, xin ông thương chúng con!
               Tầm Lắc buông lửng:
              - Vậy rứa hè, tự giác mà mần đi hầy!
                Sáng hôm sau, cô Hương dọn đi.  Cô bỏ lại căn nhà bếp vốn của cha mẹ cô, mà vợ chồng cô đã đổ  mồ hôi nước mắt đắp điếm sủa sang, bỏ lại tất  cả những kỷ niệm của tuổi thơ yêu dấu và bất hạnh, cắn chặt hai hàm răng để nuốt  sự uất ức và bất công,  đôi mắt cô đẫm  lệ, cô ra đi, như cha mẹ cô ngày nào, một phút bỗng trắng tay! Những người hàng  xóm nhìn mẹ con Hương dắt díu nhau ra khỏi ngôi nhà, không cầm được nước mắt. Họ  không ngờ giữa thanh thiên bạch nhật, ở  một nơi được cho là dân chủ vạn lần hơn thế giới tư bản, lại có kẻ gieo tai ách  cho người khác như Tầm Lắc.
             Giữa lúc đó chiếc xe hơi bóng nhoáng trờ tới ,  đón bí thư Tầm lên cơ quan. Lão nghênh nghênh cái cổ nhìn lại, ra lệnh cho người  bảo vệ đóng cửa ngôi biệt thự từ giờ thuộc hết về lão.
               Chiếm xong ngôi biệt thự, Tầm  lắc gọi thằng út vào ở với mình. Ngôi biệt thư ở Hà Nội vợ lão và người con trai  lớn ở. Lão cứ duy trì cái cảnh  môt chốn  hai quê thế cà năm trời.  Rồi bỗng Tầm  Lắc bay ra Hả Nội, ra Tòa ly hôn vợ.  Phiên tòa xử chóng vánh, bởi cả hai đều  thuận ly hôn, việc phân chia tài sản  cũng không phức tạp, vì giá trị nhất là ngôi nhà  Tấm Lắc gật đầu cho vợ
                Thế là, cái dấu ngoặc kép trong  quyết định cấp ngôi biệt thự đường Nguyễn Đình Chiểu cho Tầm Lắc trở thành vô  nghĩa. Bằng cú ly hôn giả, vợ chồng Tầm  Lắc ôm gọn hai ngôi biệt thự vài nghìn cây vàng.
               Thằng con út Tầm Lắc tên là Tùng  , biệt danh “ Tùng đớp”, từng làm bên công an hình sự nhưng bị sa thải. Nó cũng  ngũ đoản, mặt dơi,tai chuột, miệng thổi lửa giống bố như tạc.
                Cơ quan tôi chức Trưởng phòng đối ngoại ngon ăn nhất, lúc nào cũng quần là áo lượt, xe đưa xe đón, khách khứa  sang trọng, cặp rủng rỉnh tiền, chi trước báo   sau, thả sức ăn nhậu. Ba năm trước, tay Tuấn phải mua cái chức ây năm  chục ngàn đô la, nhiều kẻ vồ hụt , tiếc đổ máu mắt.
               Khi Tùng đớp ở Hà Nội vào, Tầm  Lắc bố trí con làm phó cho  Tuấn. Tuấn  muốn lấy lòng bí thư, đưa Tùng đi ăn  nhậu, chơi gái, bày cả cách ăn chặn tiền “ đối ngoại”. Tùng đớp theo Tuấn ăn chơi, gái gúng sả láng, và dùng nghiêp vụ công an ghi âm, ghi hình  hết, về đưa cho bố. Tầm Lắc đưa ra hội  đồng kỷ luật, với bằng chứng rõ ràng, Tuấn mất chức,trường phòng , đau hơn hoạn.  Tùng đớp lên thay Tuấn , giũ cái chức béo bở ấy, chẳng mất xu nào.
              Hôm bàn giao, Tuấn mượn bia, chỉ  tay vào mặt Tùng:
             -Địt mẹ cái giống dơi, giống chuột  nhà mày! Bố bỏ ma túy cướp nhà, con ghi hình lén cướp chức! Thế nào bố con mày  cũng bị quả báo!
               Tuấn đến nhà Tổng giám đốc than  thở. Tổng giám đốc nói:
              - Mày cơm không ăn ăn cứt, thì mặc xác mày!
              Tổng  giám đốc cũng chẳng tử tế gì, tham nhũng  , hối lộ ,bốc hốt, bè cánh như giặc. Bí thư trước không ăn cánh, đấm đá nhau tơi  bời, đường ai nấy đi. Khi bí thư Tầm mới  về, Tổng giám đốc định ma cũ bắt nạt ma mới, nhưng bị Tầm Lắc chơi cho một vố  đâm hoảng.
               Chả là lúc đầu nhìn cái tướng   mặt dơi tai chuột không ra hồn người của  Tầm, Tổng giám đốc tưởng lão đần độn, nên coi thường, trong các cuộc họp giao ban, không  thèm nghe ý kiến của lão. Một hôm Tổng   giám đốc trình bày kế hoạnh mua một dây chuyền sản xuất mới,   trị giá 100 triệu đô la Mỹ, rồi quyết  định sẽ cùng Trưởng phòng công nghệ và thuê hai chuyên gia chuyên ngành đi theo,  sangNhật, Mỹ, Trung Quốc thăm dò giá, tìm hiểu chuyển giao công nghệ. Nói là làm ,  không thèm hỏi ý kiến bí thư. Tầm Lắc chẳng thèm nói gì.
          Nhưng khi bọn này vừa về, thì Tấm Lắc  gặp riêng hai chuyên viên  đi cùng , bắt  khai ra hết. Mấy hôm sau, Tổng giám đốc  họp công bố quyết định mua dây chuyền sản xuất của Trung Quốc, Tầm Lắc vẫn không  nói gì. Hôm sau, Tầm Lắc triệu Tổng giám đốc lên phòng mình, đóng cửa lại, tự  pha trà mời, rồi nói:
               - Đồng chí có thể cho tôi biết  quá trình đàm phán mua dây chuyền sản xuất được không?
              Tổng giám đốc vênh mặt  lên:
              - Tôi báo cáo cả buổi hôm qua,  anh không nghe à?
              - Nghe chứ!
              -  Sao hôm nay anh còn bắt báo  cáo?
              - Vì tôi muốn biết sự thật  !
               Tổng giám đốc bực  bội:
              - Sự thật  nào? Tôi báo cáo đúng sự thật?
               Tầm lắc nhếch miệng cười  :
               - Sao cái dây chuyền của Nhật  mới, hiện đại hơn, rẻ hơn không mua, lại mua của thằng Tàu đã xài nát ra rồi,  giá mắc hơn  vậy hè?
               -Ai bảo xài rồi? Ai bào ông như  vậy?
               Tầm Lắc lúc lắc cài cổ :
                - Nó sơn phết lại cho mới, chứ  sài chục năm rồi! Anh muốn biết ai nói cho tôi nghe thì rất dễ. Nhưng như vậy e  anh mất chức Tổng giám đốc, ...hè?
                Tổng giám đốc phân  bua:
               - Tôi và trường phòng công nghệ  mù, nhưng hai chuyên viên độc lập cũng mù hay sao?
               Tầm Lắc lúc lắc cái cổ. mạnh  hơn. Bao giờ lão cũng làm như vậy khi chuẩn bị hạ đo ván đối phương. Đấy là cách lão   đùa cợt con mồi như  mèo vờn chuột . Lão tự tay rót cho Tổng giám  đốc một ly trà nữa, rồi mở băng ghi âm cho Tổng giám đốc nghe lời hai tay chuyên  viện. Tổng giám đốc nghe đến đâu mặt tái đi tới đó, buột miệng chửi :
                  - Đụ má hai thằng nó bán đứng  tôi!
                  Tầm Lắc cười:
                  - Nó không nói thật tôi giết  nó !
                   Tổng giám đốc  hỏi:
                   - Vậy bây giờ anh tính sao?
                 - Anh tính sao tùy anh thôi,  hè?
                 Tổng giám đốc toét miệng cười hềnh  hệch:
                  - Dạ, vâng ! Vậy là anh em  mình hiểu nhau rồi.!
           Tầm Lắc cười, bắt tay Tổng giàm đốc,  gật gật.
           Mấy tuần sau dây chuyền máy của  Trung Quộc được nhập về. Và từ đó Bí thư và Tổng giám đốc như môi với răng. Những kế hoạch kinh doanh, những dự án  đầu tư, những liên doanh liên kết, Tổng  giám đốc đề ra cái gì Bí thư đều hợp thức hóa bằng văn bản nghị quyết cái đó.  Hàng trăm tỷ đồng thất thoát, tham nhũng,  bè phái, bê bối, mờ ám, mất dân chủ… như những ung nhọt trong một cơ thể bệnh hoạn,  được băng dán kín bằng sự kết dính giữa Bí thư và Tổng giám đốc.
             Tôi xin nghỉ việc vì cảm thấy nhức nhối trong  lòng. Hôm rời cơ quan tôi gặp Tầm đang đứng một mình ở góc sân, tôi  nói:
             - Ông nên nói thật với công an để  họ thả chồng cô Hương ra!
             Tầm dương mắt nhìn tôi, lúc lắc  cái cổ. Tôi muốn tống vào giữa yết hầu lão một quả đấm cho bõ ghét, nhưng sợ bẩn  tay nên nhổ bãi nước bọt rồi bỏ đi.
M.D
Viết nhận xét
  Tên gọi [Đăng ký]
  Mật khẩu (Khách không cần mật khẩu)
  Địa chỉ web
  Email
OpenID Hình vui