Tác giả/Tác phẩm
Tìm kiếm
Quick Login
Lịch
Thống kê
10 Aug.2010

TRUYỆB NGẮN -  Lê Xuân Quang Không rõ

Tác giả: Admin   Phân loại:Truyện   
  Lớn | Vừa | Nhỏ
TÀI NĂNG TRẺ
Truyện ngắn
Lê Xuân Quang
Steffie Linh Chi mới 13 tuổi, đẹp rực rỡ như hoa hậu, lớn phổng như thiếu nữ 16. Bới chưng em là con của bố Ðức, mẹ Việt. Hơn thế nữa, mẹ Linh Chi - cô Diệu Hằng - vốn là diễn viên múa của một đoàn nghê thuật đã từng có danh trên sân khấu Việt Nam trong thời kỳ cuối cuộc chiến tranh chống Mỹ. Còn Bố là nhà khoa học - Chủ nhiệm khoa của một trường đại học Kỹ thuật.
Hai người gặp nhau, yêu nhau, lấy nhau khi còn hàn vi. Nước Ðức thống nhất, Rudlfor Hass cưới Diệu Hằng sau khi Linh Chi ra đời 3 năm. Do học giỏi, Hass được nhà trường giữ lại làm trợ giáo. Mãy năm sau anh lần lượt thi, bảo vệ các luận án... trở thành giáo sư. Diệu Hằng sinh con xong nghỉ nuôi con, khi Linh Chi vào học lớp 1, cô mới trở lại đi làm. Lúc Hass nhận chức danh Chủ Nhiệm Khoa, lương tăng lên, anh kiên quyết bắt vợ ở nhà nội trợ. Diệu Hằng dành tâm trí chăm sóc con gái.
Thông thường, trẻ em sống ở Ðức, đến 3 tuổi đi nhà trẻ. Ở đây được các cô nuôi dây chăm sóc chu đáo. Cac em học, vui chơi, ăn 1 bữa trong ngày. Trong suốt những năm ở lớp mẫu giáo, các em chỉ thích ăn những món ăn truyền thống của người Ðức được ngành y tế định hình, đảm bảo sức khoẻ cho trẻ., Thói quen đó trở thành cá tính, do vậy mà lớn lên không thích những món ăn khác của người lớn, nhất là đồ châu Á như cơm, gạo, các thức ăn nhiều rau. Hiểu được tâm lý con trẻ, Diệu Hằng chú ý từng bữa ăn của con. Khi về phép thăm bố mẹ bên nhà , cô tìm đến các lương y bác sĩ hỏi,... bắt con ăn, uống có chừng mực, đề phòng bệnh béo phì thường thấy ở trẻ ăn nhiều chất béo, chất đạm.
Linh Chi khác hẳn các bạn cùng trang lứa. Bố mẹ ăn đồ châu Á từ luc em còn trong bụng mẹ cho đến khi sinh ra, lớn lên, vì vậy em lại thích ăn những món do mẹ nấu. Mà làm sao lại không ngon, không bổ, ít béo, khi trong ngày 4 bữa, món thịt chỉ chiếm rất ít. Nếu ăn, chỉ là thịt bò, thịt gà - hai loai ít chất béo, giầu đạm. Thực đơn hàng ngày là tôm, cá, đồ Biển. Rau thì bữa nào cũng có, ấy là chưa kể hoa qủa, toàn loại nhiều Vitamin C, đường thực vật. Cộng với việc theo gương mẹ tập luyện hàng ngày, Linh Chi luôn giữ được eo co, da dẻ mịn, trắng như trứng gà bóc. Ðiều cơ bản, do em thừa hưởng di truyền của bố người châu Âu nên da trăng, mũi không tẹt, hếch. Trộn lẫn tính ''trội'' của mẹ - châu Á - lại không quá lõ, tóc đen, mắt đen, khuôn mặt em càng đẹp hơn.
Em có nhiều bạn gái, nhưng thân nhất là cô bé Karolin, cùng tuổi, con gái của một cặp vợ chồng có cùng hoàn cảnh như Linh Chi nhưng lại đảo ngược. Bố - Ðạo diễn Ðiện Ảnh. Mẹ - Người bán hàng Bách hoá của hãng Karstadt.
Hai em cứ như hình với bóng. Em này mặc gì, em kia đòi mẹ mua, mặc y như thế. Ðến nỗi hình ảnh của hai em đã lọt vào mắt một ông bầu - bạn của bố Karolin - chuyên săn lùng, đào tạo ngươì mẫu, dẫn chương trình. Ðã có lần không kìm giữ được sự nôn nóng, ông kia đến gặp hai gia đình đặt vấn đề xin cho hai em được tham quan những buổi tập luyện của các đàn chị ''để các em làm quen''. Bố Linh Chi thẳng thừng bác bỏ. Anh muốn con gái mình phải trau dồi kiến thức văn hóa, trước khi nhập cuộc làng nghệ thuật : Làm như vậy sẽ kích thích sự ham muốn hào nhoáng của con bé, ảnh hưởng tới suy nghĩ lành mạnh của cháu - Hass gay gắt bác bỏ lời đề nghị kia.
- Anh quá lo xa. Các em chỉ tham quan, làm quen... điều cơ bản chúng tôi chỉ cho các em tiếp xúc với những gì trong tầm suy nghĩ hợp với lứa tuổi...
- Dù sao thì vẫn quá sớm ! Hãy từ từ - Hass kết thúc quyết định bằng cái nhìn nghiêm khắc.
Trong thâm tâm, Diệu Hằng không tán thành ý kiến chồng. Song, không tiện tranh luận, cô tế nhị nhắc người bạn kia chờ cho cháu kết thúc năm học, đến kỳ nghỉ sẽ tính - vừa nói cô vừa đưa mắt, khẽ lắc đầu ra hiệu - Người kia hiểu ý không nói gì nữa, tạm kết thúc vấn đề ở đây.
Mẹ Karolin cũng có quan niệm gần giống chồng Hằng. Ðạo diễn Michael hoàn toàn đồng ý vói bạn đồng nghiệp trong việc đào tạo tài năng. Anh liên tưởng tơi việc dậy những diễn viên trẻ, coi việc bồi dưỡng đào tạo tài năng là điều quan trọng, trong khi con tỏ ra có năng khiêu nghệ thuật. Vợ anh - mẹ Karolin - dường như không thèm chú ý tới phản ứng của chồng, không màu mè như bố Linh Chi. Chị thương con theo kiểu cách riêng của người đàn bà Ðức ''bảo thủ'' - Quắc mắt nhìn anh chàng đạo diễn, như mẹ gà mái xù lông khi thấy kẻ thù mon men đến gần con - khẽ gằn giọng, âm lượng rin rít : Tốt nhất anh hãy buông tha con tôi, xéo ngay. Nếu không đừng có trách. Nó còn nhỏ, hãy để cho nó yên !
Anh chàng đạo diễn kia thây vậy vội ‘‘lủi‘‘ ngay!
Thành ra hai em đứng ở thế cân bằng một nửa - Bố hoặc Mẹ tán thành, còn nửa kia lại phản đối. Tuy nhiên, cả hai bên bố mẹ đều thống nhất chăm lo cho con gái ăn, mặc, học hành.
Ðầu mùa hè năm, Linh Chi đúng kỳ sinh nhật. Bố mẹ của hai em thống nhất mua cho con quần áo mùa hè. Bố Linh Chi không bao giờ có thời gian đi dạo với con - vả lại Diệu Hằng đang nghỉ - phân công mẹ dẫn con đi. Mẹ Karolin lại đang đi công tác ở nước ngoài nên Michael đành đưa con ra cửa hàng bán quần áo. Hai em hẹn gặp nhau qua điện thoại... gắn quyện lấy nhau trong khu vực trưng bầy quần áo may sẵn. Mẹ Linh Chi cùng Bố Karolien đứng ngoài chờ.
Có thể do gần gũi nghề nghiệp, hai người nhanh chóng tâm đầu ý hợp. Chợt Michael than phiền : Thật đáng tiếc ! Giá vơ tôi có tư tuởng phóng khoáng như chi thì hay biết mấy. Cô ấy rất bảo thủ trong việc dậy dổ con gái. Xét nét từng li từng ti... làm chắu mất hết tự do, thui chột cả tài năng.
- Thế à ? Ðúng như suy nghĩ của chồng tôi. Anh ây suốt ngày chúi mũi vào đống sách... Chẳng có thời gian tiếp cận với sinh hoạt của lớp trẻ. Thế nhưng khi chúng tôi nêu ra một ý kiến nào về sinh hoạt lành mạnh, về phim ảnh, hát hò... y như rằng anh ấy bác bỏ... cho rằng tôi sẽ sớm làm hư con...
- Bạn thân của tôi bên ngành người mẫu thời trang - Michael tiếp tục than phiền - mấy lần đặt vấn đề cho Karolin theo để anh bồi dưỡng đào tạo chắu. Vợ tôi gạt phắt. Cũng hệt như chồng chị. Tôi không thể nào thuyết phục được. Mãy lần vì thế mà hai chúng tôi bất đồng, cãi nhau...
Vừa lúc hai cô bé từ trong phòng thử quần áo đi ra. Hai em mặc hai bộ giống nhau y chang : Quần bò Jean, áo thun mốt mới nhất. Ðiều đặc biệt, gây ấn tượng mạnh là chiếc cổ áo khoét hơi rộng, tạo thành khoảng trống từ nửa vai trái chéo sang vai phải, để hở một khoảng ngực. Hai cô gái đang ở tuổi dậy thì, cao lớn bằng nhau, lại đẹp... khiến cho mọi người hiện diện trong cửa hàng có ấn tượng mạnh, gây các phản ứng trái ngược...
Ông bố, bà mẹ của hai trẻ vốn cùng ngành nghề nên không câu nệ trước dư luận. Hai người tự nhiên bật ra tiếng suýt xoa trầm trồ. Hai cô gái thấy bố mẹ mình vui, khen, đồng tình nên càng vui. Sau khi trả tiền xong, Michael hỏi :
- Bây giờ chi đi đâu, có thời gian không ? Có thể vào kia - anh chỉ vào Resstaurant sang trọng - ăn mừng ngày trưởng thành của hai con chăng ?
- Hay lắm, được chứ. Hôm nay là ngày vui của chúng. Nào, ta đi các con. Hai cô gái nghe nói, vui mừng vượt lên trước, tiến vào nhà hàng, nhanh chóng tìm ra chỗ ngồi. Người bồi bàn tiến đến đưa bảng thực đơn lần lượt cho cả 4 người. Diệu Hằng bảo :
- Hôm nay mẹ khao hai đứa, các con hãy chọn những món mà mình thích.
Các em ríu rít bàn thảo về món ăn trong bản thực đơn... gọi, rồi quay sang nói về chương trình trình diễn của siêu người mẫu Claudie Schiffer, về cuộc tình ''Hợp đồng'' của cô ta với nghệ sỹ ảo thuật lừng danh Dvid Coffeufin. Khi người bồi bưng các thư ra, hai đứa xin phép bố mẹ, bảo người bồi bưng xuất ăn của mình sang bàn khác cách đó không xa ''để cho hai bên tự nhiên trò truyện'' - Diệu Hằng cùng Michael mỉm cười gật đầu. Anh bồi hiểu ý làm theo.
Michael cầm cốc rượu dơ lên, hướng sang bàn hai con làm hiệu chúc rưởu, đoạn cùng Hằng chúc nhau. Sau vài lần uống, Michael hỏi :
- Các cháu thân, quý nhau mà chúng ta lại chẳng hề biết gì về nhau. Xin tò mò, chị làm nghề gì ?
- Tôi hiện đang nghỉ ăn thất nghiệp.
- Còn trước đây ?
- Lúc ở Việt Nam, tôi là nghệ sỹ Múa Balê - Hằng chuyển giọng, gìanh thế chủ động - làm ra vẻ chăm chú, tiếp : Còn anh ? - Tuy thừa biết đầy đủ về anh ta do Karolin kể vănh vách - nhưng vẫn muốn nghe chính Michael nói về gia cảnh. Hơi men ngấm, chàng đạo diễn nói vắn tắt về thành đạt của mình trong nghề nghiệp... nhất là hoàn cảnh kinh tế : Tôi không phải lo gì về cuộc sống vật chất. Cha tôi là triệu phú, bố mẹ vợ cũng vậy. Ngừng lại tợp rượu, nhìn vào mắt Hằng, ngẫm nghĩ, dè dặt :
- Thảo nào - Michael buông lửng... lại tợp rượu, tiếp - Tôi hỏi thật, chị có bằng lòng với cuộc sống hiện tại của mình không ?
- Còn anh ? Dường như không vui ? Không hợp với vợ à ?
- Rất tiếc. Hai người hai quan niệm... nhưng lại phải sống với nhau... lắm lúc thấy bức bối...
- Chia tay ! Sao lại không thể, nhất là hai bên đều không còn tình cảm, nghề nghiệp ổn định, kinh tế không phụ thuộc ?
- Thế còn chị ? Có ở trong tình trạng như tôi không - Michael không trả lời mà hỏi lại.
Hằng nhắc ly rượu đưa lên nhấm ngụm nhỏ chủ yếu che đi nụ cười. Cô gặp chàng đạo diễn mới một lần... Hôm nay là lần thứ hai. Theo phép lịch sự - vả lại đang rỗi rãi - nên nhận lời đi uống cùng, cốt yếu làm bọn trẻ vui. Lúc đầu hoàn toàn dửng dưng. Nhưng khi nghe anh chàng thổ lộ hoàn cảnh... cô bắt đầu chú ý... cảm thấy ngồ ngộ bới hai gia đình có sự giống nhau một cách kỳ lạ trong nghịch cảnh.''Gía đổi cho nhau theo kiểu ông nọ bà kia có lẽ lại hay'' - Hằng thấy vui khi ý nghĩ so sánh này xuất hiện...
Michael thực sự nghĩ như vậy. Anh đã từng nghe con gái ca ngợi mẹ của bạn trước mặt, tuy không có chút rung động nào nhưng điều đó vẫn ẩn chìm trong kí ưc. Rồi lần đầu tiên gặp cô bạn trong hoàn cảnh đặc biệt, lại biết cô đã từng là đồng nghiệp nhất là qua những câu đối đáp, nhận xét, và bây giờ ngồi tự do ngắm nhìn người phụ nữ - diễn viên Múa gốc châu Á - trong đầu anh lóe tia sáng... với kinh nghiệm trong nghề, Michael nhìn thẳng vào mắt đối tượng mà tia nhìn như thôi miên, làm Diệu Hằng giật thót - giọng chân thành :
- Ðã bao lần ao uớc có được người bạn đời thông cảm, hiểu cho hoàn cảnh cuả tôi qua đó giúp đỡ, cùng nhau đi lên. Nhưng đáng tiếc cuộc tìm kiếm của tôi chưa thành. Chị đừng tưởng cuộc sống gia đình, chồng vợ ở Ðức tự do, hợp thì gắn bó, không hợp thì rã đám. Tuy nhiên phải thửa nhận chuyện này có nhiều, thậm chí rất nhiều. Với chúng tôi thì khác. Cả hai thừa hiểu về nhau, đều có khả năng đơn phương tự giải thoát cho mình... Nhưng đằng sau chúng tôi còn có hai gia đình, hai gia đình sùng đạo, coi việc ly hôn là tội lỗi... rút cục chúng tôi ở bên nhau mà như xa nhau nghìn dặm. Hai người chỉ còn coi gia đình la tạm thời. Không, còn là điểm tựa nữa. Nói đến đây mặt chàng ta tái đi, thở rốc, vội cầm ly rượu dồc ngược.
Hằng xửng sốt, lúng túng trước tình hình, tâm lý của người đã uống hết gần 1/3 chai X.O . Cô chưa biết sẽ nói gì trước trạng thái xúc động của đối tượng.
Michael nhìn thẳng vào mắt Hằng, tiếp : Tuy em chỉ nghe tôi nói mà bản thân chưa hề nói gì, nhưng tôi đã nghe Linh Chi và Karolin kể... tôi tự hỏi, tại sao 4 người chúng ta lại không đổi chỗ cho nhau để cuộc sống của nhau dễ thở, vui, hạnh phúc với đúng nghĩa của nó ? Chỉ cần em đồng ý, mọi chuyện sẽ được thực hiện nhanh chóng. Tuy bị gia đình, tài sản, lễ giáo ràng buộc, nhưng thực ra tôi chưa tìm được người tâm đắc. Bây giờ gặp nhau, nghĩ rằng do Chúa sắp đặt, xin em hãy cho tôi cơ hội để được sống với người thực sự mang lại hạnh phúc, nghĩa là - Michael ngập ngừng... ngập ngừng... rồi như cố nuốt đi sự khó khăn... giọng anh trở nên khàn đục nhỏ dần - Hãy về sống với tôi, thay tôi chăm sóc vun xới hai con, niềm hy vọng, tương lai của chúng ta. Dứt lời, Michael cầm chai X.O, đổ vào li...
Diệu Hằng lúng túng đến run lên.
Sự thật cô và Hass đôi khi có bất đồng, nhưng đó chỉ là sự bât đồng vì do tính ương ngạnh của cô - người đàn bà có nghề nghiệp tự do, phóng khoáng, với chồng là nhà khoa học chân chính, chứ không phải nhân cách anh thấp hèn để đi đến chia ly.
Nhưng khi nghe chàng đạo diễn thành đạt, giầu có kể về mình... cô thấy tim nhói đau. Một sự so sánh tất yếu ập đến : ''Phải, nếu được sống với người đồng chí hướng, thực sự thương yêu nhau, nhất định sẽ hạnh phúc hơn . Vả lại, nếu sông với Michael sẽ có cơ hội trở lại nghề... biết đâu chẳng nhanh chóng bước lên đài danh vọng... Bao người đàn bà nối tiếng cũng bắt đầu từ cô lọ lem, sau khi gặp người tình đã bước lên đài vinh quang ? Hằng nghĩ đến Demmi More, Nicole Kidmann... ‘’Nhưng vấn đề anh ta đặt ra quá đột ngột''. Vả lại, có thể rượu ‘’nói’’ hộ chứ không phải phát xuất thực lòng.
Hằng thấy cảnh uống rượu của anh chàng, vội giằng lấy chai rượu, nhìn vào mắt chàng, suy tính cách kéo dài... nói nhẹ nhàng : Ðây là vấn đề quan trọng. Em ghi nhận một cách nghiêm túc. Vả lại hai chúng ta còn phải tiến hành các bước dàn xếp với vợ, chồng minh... Anh cho em thời gian suy nghĩ. Ðể chúng mình quyết định chín chắn. Anh có thể thường xuyên liên lạc, thông tin cho em. Hàng ngày từ 10 giờ đến 17 giờ Hass đến trường... anh gọi điện cho em theo số máy tường, các giờ khác thật cần thiết thì gọi vào máy Funk . Hằng đưa cho Michael tấm Card, đứng dậy, tiếp : Ðể cho tự nhiên, chúng ta tạm chia tay nhau, anh nên dừng uống rồi về đi . Nên để Karolin về cùng Linh Chi, tối nay hai đứa sẽ tiếp tục mừbg sinh nhật ở nhà em. Ðằng nào thi vợ anh cũng chưa về, để nó một mình sẽ buồn.
Michael định ôm lấy Diệu Hằng, cô vội né tránh đẩy ra, đi sang bàn hai đứa trẻ. Như tỉnh rượu anh chàng đi theo. Hằng bảo Linh Chi : Chúng ta cùng Karolin về nhà mình. Tối ác con còn cắt bánh sinh nhật. Hằng quay sang hỏi : Cháu có muốn về nhà cô dự sinh nhật với Linh Chi không ?
Karolin ngoảnh sang phía bố, ngước mắt chờ đợi. Michael gật đầu : Cô Hằng mời, hôm nay mẹ con không ở nhà, bố đã nhờ cô hằng mua bánh, mua qùa sinh nhật để con cùng Linh Chi ăn mừng. Nếu tối nay bố rảnh sẽ đến tận nơi chúc mừng sinh nhật của hai đứa, không đến được, 10 giờ sáng mai bố đón, tối mai chúng ta lại tổ chức sinh nhật con cùng Linh hi ở nhà mình .
- Con cám ơn bố !
- Nào, ta đi. Linh chi chào chú đi.
Cô bé tiến đến thơm vào má Michael. Anh nhìn hai đứa trẻ chăm chú rồi quay sang nhìn Hằng đắm đuối, tay trong tay không muốn rời. Ðây là tâm tư, tình cảm chân thực của Michael. Mặc dù, căn bệnh nghề nghiệp thấm vào măú thịt. Trong những trường đọan, những cảnh đời ‘’gỉa’’ ở phim được anh dậy cho các diễn viên làm theo đúng như thực... Khi diễn xong đời ‘’gỉa giống như thực’’, lại mờ chồng trở về cuộc sống bình lặng... ‘’Sư phụ’’ Michael cũng không ngoại lệ: Anh phải tiếp tục trong vai trò ‘’sống giả’’ để chờ đợi trong hoàn cảnh thực...
xxx
Lễ sinh nhật của Linh Chi được hai trẻ đón mừng thật vui vẻ. Một tuần sau vợ Michael mới trở về. Do say mê với công việc kinh doanh cô không hề nhận ra những biến động trong cuộc sống của chồng mìnhl Hàng ngày anh chàng nôn nóng chờ đợi điện thoại của Diệu Hằng nhưng vẫn bặt tin. Michael sốt ruột trông ngóng... mãi sang ngày thứ 14, đúng lúc vợ đi làm, anh chàng nghe tiếng chuông reo, vội vàng nhấc máy, đầu kia tiếng Diệu Hằng vang lên, hẹn gặp ở Resstaurant lần trước. Michael vội tiến đến tủ lây quần áo mặc... chợt tiếng chuông điện thoại lại réo... Miễn cưỡng cầm ống nghe. Ðầu kia có tiếng phụ nữ Đức, giọng trầm ấm : Tôi muốn gặp bố chắu Karolin - ông Michael.
- Tôi đây, bà là ai, cần gì ?
- Tôi là Hiệu trưởng của chắu đang học. Xin mời ông đến ngay văn phòng nhà trường có việc cần. Chúng tôi chờ ông.
Michael vội vàng lấy xe, 10 phút sau tiến vào điểm hẹn. Diệu Hằng từ trong góc đứng dậy dơ tay vẫy... Michael bước nhanh... khi đến trước mặt Hằng, anh nói trong cơn thở rốc :
- Anh chờ em trọn hai tuần. Sao kín tiếng thế ?
- Tất nhiên là em bận... nhưng bây giờ có chuyện, bà Hiệu trưởng của lũ trẻ yêu cầu đến ngay... có việc.
- Thì cùng đi, bà ấy cũng vừa đìện cho anh. Ta đến xem sao. Hai người kéo nhau ra xe.
...
Hiệu trưởng trường Tiểu học Quận trạc hơn 40 tuổi. Phong thái đĩnh đạc, dáng vẻ khoáng đạt. Cặp kính trắng trên mắt càng tôn thêm vẻ trí thức. Bà và hai gíao viên nữ đang ngồi chờ khách. Ðối diện, ở hàng ghế bên kia là Linh Chi và Karolin.
- Mời vào.
Thấy bố và mẹ của bạn xuât hiện, Karplin khẽ reo. Linh Chi cũng sáng mắt. Michael đường hoàng tiến đến bắt tay 3 người - Diệu Hằng lẳng lặng làm theo - Tự giới thiệu mình và người bạn đi cùng. Khi nghi thức đã xong, anh nhẹ vuốt mái tóc nghệ sỹ, thong thả ngồi xuống, nhìn vào mắt bà Hiệu trưởng, hỏi : Thưa bà, có chuyện gì mà bà mời chúng tôi gấp vậy ?
- Tôi mời hai vị tới để cùng giải quyết một chuyện - Bà hắng gịong... ngừng một chút, lát sau mới tiếp - Nhà trường đã phổ biến quy định, các em học sinh gái khi đến lớp phải mặc đồng phục. Tuyệt đối cấm không được ăn mặc hở hang... thế nhưng ông bà xem - bà ta đưa tay chỉ hai em vẻ bất bình - chúng tôi yêu cầu cac em về nhà thay áo, chẳng những không nghe, còn có thái độ phản ứng bằng cách đòi bố mẹ đến. Buộc lòng chúng tôi phải làm mất thì giờ của hai vị.
- Nhưng quy định này có trong bộ luật không ? Ghi ở sách nào, có thể cho chúng tôi xem qua được chứ?
- Ðây là quy định của nhà trường...
- Vậy là không có trong luật chứ gì ? Tôi làm việc ở ngành Truyền hình, vẫn thường thấy các em học sinh gái ăn mặc tương tự... mà có nơi nào buộc phải về thay áo mới được vào lớp, ra đường đâu - Michael vẫn điềm tĩnh nói. Hai giáo viên đỏ mặt hết nhìn Hiệu trưởng lại nhìn Michael...
- Ðây là quy định của nhà trường. Tôi xin lưu ý ông, quy định này đã tồn tại từ hơn một thế kỷ nay. Nếu ông không chấp nhận, có thể đi tìm trường khác cho các chắu. Chúng tôi không thể tùy tiện thay đổi và chấp nhận những học sinh cố tình vi phạm kỷ luật...
- Ðược rồi - Michael dơ tay làm động tác ngăn bà Hiệu trưởng lại, nghiêm mặt, nói gay gắt - Tôi hoàn toàn đồng ý với bà giải pháp này : Chuyển trường cho các chắu. Bà nên nhớ, ở Berlin không chỉ có một trường tiểu học... cũng không phải trường nào cũng quan tâm đến học trò như trường của bà. Xin cám ơn. Nào, các con, chúng ta chào từ biệt các cô đi. Thấy bố nói vậy, Karolin cùng Linh Chi đứng dậy, lễ phép chào bà Hiệu Trưởng và hai cô giáo.
Diệu Hằng chưa hẳn đồng ý với cách giải quyết của Michael. Về mặt nào đó, Cô tữ nhủ thầm - bà Hiệu Trưởng đúng. Nhưng dường như bị chàng Ðạo diễn lôi đi khiến không kịp, không thể cất lời. Thấy hai đứa trẻ đứng dậy, cô cũng đứng lên theo, chân vẫn ngập ngừng chưa bước.
- Khoan đã - bà Hiệu trưởng vẫn ngồi, hướng vào Diệu Hằng - Bà là mẹ của chắu Linh Chi phải không? Tôi muốn nghe chính bà nói về chuyện chuyển trường này ?
Trong thâm tâm, Hằng đồng tình với Hiệu trưởng. Cô hiểu hơn ai hết tâm lý của các bé gái ở tuổi dậy thì... Nhà trường nghiêm khắc chính là rèn dũa bồi đắp cho các em ý thức về quan hệ giao tiêp, ứng xử với cuộc đời khi lớn lên, trưởng thành. Nhưng trước tình thế bị Michael cuốn hút... nghĩ đến những trăn trở mấy ngày qua, Diệu Hằng đâm phân vân, nghiêm giọng : Tôi cũng đồng ý như ông Michael.
Michael vui mừng nắm lấy tay Hằng xiết chặt rồi buông tay, tiến đên đứng giữa, hai tay khoác lên vai hai bé gái, nhìn ba người đàn bà, tiếp : Cám ơn bà và hai cô giáo đã dậy các chắu trong thời gian qua. Tạm biệt - đoạn cùng hai đứa trẻ quay người bước đi. Ra đến ngoài cổng trường, 3 người quay lại, Michael bảo Diệu Hằng - đang lụt cụt theo sau - Ta đi đến trường tiểu học số 15.
- Liệu ở đó có những quy định như thế này không? Liệu còn chỗ không - Hằng lo lắng hỏi.
- Yên trí ! Ðó là trường học kiểu mẫu, mới xây dựng, khai trương được một năm.
- Nhưng phải cho các con về thay áo...
- Sao lại phải thay, yên tâm đi, Giám đốc của tổ hợp giáo dục này là bạn của anh, họ không cổ hủ như mấy ''bà xơ'' kia đâu...
Thấy bố nói vậy, 2 em vui ra mặt. Diệu Hằng hết lo. Bởi vì nếu chưa chắc chắn có trương khác cho con, phải nghỉ học, Hass biết chuyện sẽ rất phiền. Anh ấy rất chú ý đến việc đi học của con, ít nhất là hàng ngày các buổi tới lớp.
Ðúng như Michael nói, viên trợ lý Giám đốc tiếp hai người thân tình, niềm nở. Không để cho khách giải thích, người trợ lý ngắt lời : Tôi hiểu, anh đưa chắu đến là có lý do. Không cần biết lý do gì, hễ Ðạo diễn Michael giới thiệu, chúng tôi tin rằng đó là những nhân tài, tương lai của ngành nghệ thuật. Cũng rất may lớp vẫn còn chỗ trống. Chỉ có một câu đáp : Sãn sàng!
Hai đứa bé được phân ngay về học chung một lớp - Ðó là lớp có những giáo viên dậy giỏi - Ông ta nhấn mạnh.
- Dậy gỉoi ? Cụ thể thế nào - Diệu Hằng thắc mắc.
- Chúng tôi thí nghiệm một mô hình giáo dục mới : Những học sinh có năng khiếu ở mọi lĩnh vực được tuyển chọn vào đây. Các giáo viên dậy chương trình Phổ thông nhưng được đào tạo thêm chuyên ngành ở các lĩnh vực Văn học - Nghệ thuật, sẽ thay phiên đến giảng dậy nhằm phát hiện, bồi dưỡng để các em củng cố, định hình niềm say mê đi đến tài năng...
- Nhưng vấn đề thuộc đức dục có được coi trọng không - Hằng vẫn còn e ngại về chuyện ăn mặc của con và liên hệ ngay với mình. Cô đã được ngành nghệ thuật đào tạo... hiểu hơn ai hết ảnh hưởng, tác động của nghề nghiệp đến học sinh và hành nghề sau này. Câu chuyện mà bà Hiệu trưởng vừa nói vẫn ám ảnh Hằng.
- Chị yên tâm. Ở đây quan tâm đến vấn đế đó không kém các nơi khác. Riêng phương pháp gíao dục thì khác hẳn: Chúng tôi để các em cứ tự do bộc lộ khuynh hướng cảm thụ nghệ thuật rồi phân tích, chọn lọc, uốn nắn các khuynh hướng đi theo chiều tích cực...
Nghe nói thế Michael cười khoái trá, bắt tay viên trợ lý. Họ đã quen, thậm chí hình như rất thân là đằng khác. Khi hai con đã dược người Trợ lý dẫn đi, Michael bảo : Bây giờ em yên tâm rồi chứ ? Ðến lượt chúng ta ''thanh toán món nơ'' - chàng Ðạo diễn làm bộ nghiêm mặt - Tìm chỗ nào yên tĩnh nhâm nhi. Hôm nay anh phải nhận được câu trả lời của em ! Ngay trước lúc gặp nhau, Diệu Hằng vẫn còn phân vân chưa quyết định dứt khoát... sau mấy giờ qua, nhất là từ lúc cảm nhận, đồng tình với Michael, cho con gái chuyển trường và sau khi nghe người trợ lý giám đốc trung tâm giáo dục đối đáp, giải thích, Hằng không còn gì vương vấn. Trong đầu cô đã đi đến quyết định quan trọng : Chia tay Hass để đến với Michael... Khi người bồi bàn đưa cho quyển thực đơn, Hằng cầm chưa đọc, tiếp giòng suy tưởng, bật ra lời : Anh phải đãi tiệc mừng cuộc vui này !
- Không thành vấn đề. Em đồng ý, anh sẽ làm mọi điều em muốn ! Hãy cho anh câu trả lời đi.
- Vấn đề ly dỵ của anh có gì trở ngại không ?
- Hoàn toàn không. Thế còn em, đã thực lòng đến với anh chưa ?
- Tất nhiên là thực lòng. Khi nghe anh ngỏ lời, em cũng bối rôi lắm, còn phân vân không nỡ. Hass đối với em rất tốt. Anh ấy thực sự là người chồng lý tưởng, một người cha tốt của bé Linh Chi. Hass cho em một gia đình yên ấm, phẳng lặng, bình dị...
- Thế vì sao bây giờ em lại đi đến quyết định này? Phải chăng còn vương vấn... chưa nỡ... hay, em làm chỉ cốt để anh vui ? - Michael nóng lòng.
- Nhưng gặp, tiếp xúc - Hằng không trả lời, vẫn tiếp giòng tâm tư - anh như thỏi nam châm, như một ma lực, cứ hút dần... dần... và bây giờ thì em không thể nào cưỡng được. Em cảm nhận : Sống với anh, em mới thực có một gia đình với đầy đủ ý nghĩa của nó... Hy vọng rằng em sẽ vui, lấy lại dũng khi, cùng anh và các con tiếp bước hướng tới tương lai...
- Nhất định anh sẽ làm được điều em muốn ! Cám ơn em... cám ơn - Michael vươn qua mặt bàn, hai tay nắm lấy bàn tay Hằng, nhìn vào mặt cô rồi cứ tiếp tục lặp đi lại : Cám ơn... tuyệt vời... tuyệt vời... cám ơn !

Mùa xuân năm Nhâm Ngọ 2002
(Rút Trong Tập Những số phận không định trước NXB Hội Nhà Văn 2003)

xxx

Viết nhận xét
  Tên gọi [Đăng ký]
  Mật khẩu (Khách không cần mật khẩu)
  Địa chỉ web
  Email
OpenID Hình vui