Tác giả/Tác phẩm
Tìm kiếm
Quick Login
Lịch
Thống kê
30 Jul.2010

TRYỆN NGẮN Lê XUÂN QUANG Không rõ

Tác giả: Admin   Phân loại:Truyện   
  Lớn | Vừa | Nhỏ
PHÚC và... HỌA
Truyện Ngắn
Lê Xuân Quang
(Tặng Phạm Đ . H)


Ðài phát thanh Multikulti (1) thông báo: Nhà thơ Trần Ðăng Khoa sẽ nói chuyện Thơ vào chiều chủ nhật tại Trung Tâm Văn Hóa Việt Nam. Lúc tôi còn ở trong nước, Khoa đang là lính Hải Quân lênh đênh trên biển. Khi đến Ðức Hợp Tác Lao Ðộng chỉ chúi vào làm ăn, Trần Ðăng Khoa lại ít xuất hiện ở Ðức - bởi vậy nghe được tin này tôi háo hức đi dự.
Trung Tâm Văn Hoá Việt Nam - ở phần Ðông Berlin (2) - Nằm trong một khu nhà được sở thương nghiệp Berlin thời DDR, xây dựng làm nhiệm vụ một siêu thị lớn. Ðằng trước có chiếc sân rộng, dựng chiếc cổng ra vào to, cao, mái cong kiểu Tam quan. Thường ngày ngôi nhà này làm chức năng của một Restaurant châu Á bán món ăn Việt Nam . Gíam đốc tổ hợp thương maị này đặt cho cơ sở kinh doanh của mình tên gọi Trung Tâm Văn Hóa Việt Nam là bởi, các buổi lễ lạt, tết nhất, hội họp cộng đồng, dân Việt thỉnh thoảng tổ chức những buổi hội thảo cho các đoàn Kinh tế, Văn hóa, những cuộc biểu diễn Văn nghệ của các đoàn nghệ thuật từ trong nước sang châu Âu, ghé qua, biểu diễn.
Theo thói quen, tôi đến sớm trước một giờ.
Bước vào gặp ngay anh bạn cũng có chung mục đich. Hai người tìm ngay một bàn trong góc ''kiểm tra xem món ăn có đúng như thực đơn giới thiệu không''. Mỗi người gọi một ly rượu và những món ăn theo sở thích rồi tự trả tiền. Vừa nhấp môi... Bỗng, Hiếu - tên bạn tôi, bảo: Mình xin lỗi tí chút, sẽ trở lại ngay - đoạn đứng dậy tiến sang chiếc bàn đối diện trong góc khuất. Từ xa, không nghe thấy hai người họ nói gì, chỉ thấy người đàn ông kia xua tay, đẩy Hiếu ra. Khỏang mươi phút sau, Hiếu quay trở lại, nặng nề ngồi xuống, trầm ngâm... Tôi hơi ngạc nhiên hỏi: Chuyện gì thế? Có vấn đề với ông kia à ?
- Không, mình đang buồn cho thế sự tình người. Cậu hãy nhìn kỹ anh ta xem có thấy điều gì đặc biệt không? Theo tay chỉ của bạn - ngừng uống, nhìn sang: Ðó là người đàn ông vẻ bề ngoài đã gìa, gầy gò, ăn vận xuyềnh xòang, hóp má, hốc hác, toc bạc trắng... Tôi quay sang Hiếu hỏi lạị - Có phải ông gìa tóc bạc kia không. Trông bơ phờ tiều tụy qúa.
- Gìa ư ? Anh ta mới ngoài bốn mươi thôi, hơn mình ba tuổi. Còn tiều tụy là phải. Vừa trải qua cú Sốc quá lơn. Hiếu tợp ngụm rượu, tiếp : Cậu đã nghe chuyện Tái ông Thất mã chưa?
- Rồi. Chuyện đó có liên quan gì đến cậu, đến ông kia ?
- Với mình thì không, còn ông ta thì... Thôi được... mình kể, cậu nghe xong sẽ hiểu đầu đuôi...
Tuất - tên ông ta - đi lao động ở Ðức từ năm 1985, được phân về nhà máy chế tạo cấu kiện Bê tông đúc sẵn. Công việc tuy nặng nhọc, vất vả, nhưng vốn đã là thợ Xây dựng ở bên nhà, Tuất quen việc rất nhanh. Chỉ sau 6 tháng đã trở thành người thơ lành nghề. 1 năm sau được đội trưởng giao làm nhóm trưởng sản xuất cấu kiện Tấm tường. Nhóm của Tuất có 4 người mang 4 quốc tịch: Việt Nam, Ba Lan, Cu ba, Ðức. Công việc trôi chảy, luôn vượt chỉ tiêu của đội giao nên thu nhập khá. Trong khi đó ở nhóm Panel, không khí nặng nề, cãi nhau ỏm tỏi, thu nhập thấp vì một công nhân người Đức tên là Michael. Tuy anh này tuổi chưa cao nhưng bị bệnh béo phì, làm việc chậm chạp. Sản xuất giây chuyền, một người chậm là ảnh hưởng cả giây. Bởi vậy Michael luôn bị đồng nghiệp quát tháo, khinh bỉ, trêu trọc, đôi khi hắt hủi. Ðến nỗi nhóm nào cũng từ chối không nhận. Ðội trưởng suy nghĩ mãi mà chưa tìm được cách giải quyết cho Michael chuyển, thải hồi hoặc cho đi chữa bệnh nhằm bớt gánh nặng.
Tuất vốn có tính thương ngươi. Nhiều lúc thấy các bạn đối xử với Michael qúa quắt, đâm thương. Sự việc cứ tiếp diễn triền miên, cuối cùng Tuất gặp đội trưởng bảo ông đưa Michael vào nhóm mình kẻo cứ để thế thật tội nghiệp. Ðội trưởng là ông gìa người Ðức làm việc ở đây lâu năm. Thấy Tuất quan tâm đến người đồng hương đáng thương của mình nên tỏ ra vui mừng. Bù lại sự hy sinh và khuyến khích lòng tốt của Tuất, ông giành cho Tuất mọi thuận lợi, trước hết chuyên sản xuất Tấm tường để đơn giản hóa thao tác, tạo điều kiện cho Michael làm việc và thu nhập của tổ không qúa thụt.
Biết Tuất chịu nhận mình vào làm trong nhóm, Michael hết sức vui mừng, tiến đến nắm tay Tuất, mồm lẩm bẩm nhắc đi nhắc lại: Cám ơn... Cám ơn mày. Trong đáy mắt của Michael ánh lên tia long lanh ươn ướt - anh khóc!
Tuât ôm lây bạn vỗ vỗ vào lưng an ủi: Michael, yên trí. Tớ sẽ luôn bên cạnh cậu, cùng làm việc. Nhưng cậu cũng cần phải cố gắng...
- Tất nhiên... tao sẽ nghe mày...
Khi Michael về làm việc trong nhóm ít lâu lại cũng bị hai thành viên trong tổ tìm cách gây sự với ''Thằng mập'' . Cuối cùng hai người kia vùng vằng, gặp Ðội trưởng xin chuyển sang nhóm khác. Ông đội trưởng tuy hiểu nguyên nhân, nhưng sợ chỉ có 3 người, không hoàn thành công tác chuẩn bị khiến tiến độ đổ Bê tông sẽ chậm. Tuất bình tĩnh trấn an Sếp:
- Bác cứ cho họ đi. Ðể họ lại khiến tôi và Mập sẽ càng mệt hơn. Tôi sẽ tìm cách đảm bảo tiến độ. Tất nhiên sẽ gay go .
- Tốt. Tôi ủng hộ. Nhất định sẽ giúp các cậu...
Thế là đang có 4 nhân lực khoẻ, quen việc, giờ chỉ còn 3, lại có 1 người chậm chạp. Rất may anh Roberto người Cu ba cũng có tấm lòng thương người như Tuất, lại được ông đội trưởng tạo mọi thuận lợi, chỉ vài tuần còn chuệch choạc, lúng túng nhưng sau đó mọi trục trặc được khắc phục, đi vào nề nếp. Michael vui mừng trông thấy.
Anh tươi tắn khoẻ hẳn lên, làm việc hăng say hơn. Tuất hiểu việc làm căn kẽ và nguyên nhân chậm chạp của bạn nên không bắt anh nhiều lần dy chuyển tấm thân nặng 1,2 tạ, cho anh đứng trong khu vực đúng chiều dài của bộ khung cốt thép, chỉ làm động tác đơn giản sắp lại nhựng thanh thép cho đúng vị trí, ngay ngắn rồi đưa chiếc mắy hàn vào, ấn nút điện, hàn các thanh thép với nhau tạo ra lưới thép khung tấm tường để bộ phận khác đổ bê tông.
Ðến gìờ ăn trưa, hai người lại đứng xếp hàng lấy đồ ăn. Michael theo lệ thường cũng đứng nối tiếp bên cạnh. Tuất gàn, bảo - Cậu đi tìm chổ ngồi cho cả 3 thằng, chuẩn bị thìa dĩa rồi chờ, bọn tớ lấy mang ra cho. Michael trố mắt nhìn Tuất, điều mà không có người nào ở đây đối xử với nhau và đối xử với anh như vậy. Anh ngượng ngịu, móc túi đưa cho Tuất tiền mua xuất ăn rồi nghe lời đi tìm chỗ, sắp ghế chờ hai bạn. Ăn xong Michael chợt ngửng lên nhìn Tuất, ngập ngừng: Xuất ăn này gía bao nhiêu ? Dường như tao đưa còn thiếu tiền...
- Yên tâm đi, đáng bao nhiêu, cuối tháng trả tao một thể..
Lĩnh lương, Michael cộng sổ, đưa trả khoản tiền do mỗi hôm hứng lên Tuất mua thêm món ăn đắt hơn vài ba hào. Tuy cũng mấy chục Mác nhưng Tuất không nỡ lấy, gạt đi, an ủi bạn: Không phải đưa thêm. Khi nào cần, tao bảo hẵng hay. ‘’Thằng Mập’’ lại một phen ngạc nhiên đến lạ lùng...Cứ thế, công việc, sinh hoạt của 3 người gắn bó xuôn sẻ, trôi chảy. Ban lãnh đạo nhà máy lấy họ làm gương, biểu dương trong đơn vị .
Một hôm, Michael bảo Tuất và Roberto: Thứ bẩy là ngày sinh của tao, mời hai đứa mày về nhà ăn sinh nhật, mừng cho tao. Nhưng - Michael ngập ngừng... Tuất hơi ngạc nhiên nhìn bạn. Lát sau anh ta mới tiếp - nhưng tao không biết làm món ăn. Chúng mày hãy giúp tao...
- Tưởng gì, yên tâm đi, tao sẽ mang các thứ đến làm món Việt Nam cho mày ăn. Nghe bạn nói, mắt Michael sáng lên, cảm ơn rối rít...
Tuất và Roberto đến đúng hẹn.
Michael ở một căn biệt thự 3 tầng, trên mảnh đất chừng 500 mét vuông, có vườn cây bao bọc xung quanh. Nhà tuy cổ nhưng rất đẹp, chắc chắn. Chủ nhà đón khách niềm nở. Hôm nay trông Michael gọn gàng chững chạc khác hẳn những ngày làm việc. Bởi vì anh ta mặc complé, thắt nơ... người to, khổng lồ... nên trông thật ngộ nghỉnh. Căn nhà rộng thênh thang mà chỉ có một mình Michael ở nên đượm vẻ hoang toàng trống trải. Tuất bắt tay làm bếp với những món ăn Việt truyền thống. Hơn giờ sau các món ăn dọn lên, 3 người quây quần quanh bàn . Bữa ăn đầm ám khiến chủ nhân rất vui... Tuất gợi chuyện, người bạn cho biết anh mất mẹ từ lúc 12 tuổi, bố lấy vợ hai, Michael phải vào trại trẻ mồ côi, khi trưởng thành, học nghề, đi làm. Bố mất, viết di chúc để lại cho anh ngôi nhà và một số tiền cả đời ông ki cóp , lúc đó anh mới trở về ngôi nhà nơi đã sinh ra. Michael sống đơn độc, tự nuôi thân. Do bệnh tật, lại có bề ngoài không bình thường anh không được đàn bà để ý. Giờ đã hơn 40 tuổi đành ở vậy.
Sau buổi sinh nhật, Tuất càng thương bạn hơn. Michael cảm nhận được tấm lòng của Tuất. Anh chăm chỉ, cố gắng trong công việc được phân công. Ðiều quan trọng không bị xung quanh khinh bỉ, tạo ra áp lực, cộng với sự quan tâm giúp đỡ của ông Ðội trưởng, năng xuất của nhóm Tuất tăng. Thu nhập ổn định. Lao động và cuộc sống hòa nhịp... Michael vui, yêu đời làm Tuất cũng vui lây.
Cuộc sống cứ bình lặng trôi đi.
Tuất và người bạn Ðức sát cánh bên nhau, tựa vào nhau trong lao động, an ủi nhau trong sinh hoạt. Tình cảm của họ tuy chẳng mầu mè, chẳng kết nghĩa anh em như phong tục châu Á, nhưng cả hai coi nhau như ruột thịt. Ðiều thú vị: Tuy Michael to con gâp 2 lần trọng lượng cơ thể của bạn, tuổi lớn hơn gấp rưỡi nhưng anh răm rắp nghe lời bạn. Tuất coi anh như đưa em cần được săn sóc...
Nước Ðức thống nhất, mọi hoạt động kinh tế của chế độ cũ ngưng trệ. Nhà máy nơi Tuất làm việc thay chủ, dãn thợ, công nhân mỗi người một nơi. Michael đi chữa bệnh... Tuất phải lăn lộn kiếm sống... Thỉnh thoảng khi rảnh rỗi mới đến thăm bạn. Michael vẫn ở trong căn biệt thự kia. Dạo này bệnh tật của anh có chiều gia tăng. Thấy hoàn cảnh của bạn, Tuất chạy đôn chạy đáo đến các cơ quan từ thiện, nhà thương và phòng xã hội quận đề nghị giúp đỡ. Tuất chỉ có thể làm được đến vậy vì anh còn phải kiếm sống để nuôi vợ đang không có việc làm và hai con dưới 10 tuổi. Khi Michael được đưa vào bệnh viện, Tuất mới tạm yên tâm và vài tuần mới đi thăm bạn một lần.
Một ngày kia, trong khi đang làm phụ bếp cho một China Restaurant, người chủ cửa hàng gọi Tuất vào văn phòng đưa cho điện thoại . Tuất nghe, biết cảnh sát quận Koepenick mời đến bệnh viện ngay theo yêu cầu của Michael. Vì là yêu cầu của cảnh sát, chủ nhà hàng thu xếp người thay, Tuất vội vã đến nơi Michael đang đang chửa bệnh. Nhìn thấy bạn, đang nằm, Michael khó nhọc nhổm người dậy, nhưng thân chỉ hơi nhúc nhích. Khi Tuất tiến đến anh vươn tay nắm lấy tay bạn, mồm lắp bắp - mày... mày...
- Tao đây. Xin lỗi Michael. Dạo này tao làm phụ bếp, không có thời gian rảnh nên it đến thăm. Mày không có gì chứ ?
- Tao... mệt... lắ... ắ... ắm. Tao... nh...ớ... ớ... mày.
- Tao cũng vậy. Mày cần chữa bệnh cho khỏi, mau về nhà, tao sẽ dọn đến ở cùng để chúng mình bên nhau... sẽ rất vui...
Mắt Michael sáng lên rồi ngay sau đó mờ đi, ầng ậc nước. Tuất nhìn cũng ứa nước mắt, chỉ còn nắm tay bạn xiết chặt, Bàn tay bạn lạnh băng khiến Tuất rùng mình... lát sau Michael tiếp, dường như hơi nóng từ người Tuất truyền sang, lần này giọng Michael bớt xuc động hơn: Tao sắp chết. Tao biết. Khi tao chết rồi mày hãy thường xuyên đến nghĩa trang này - Michael moi dưới gối đưa cho Tuất ảnh chiếc nghĩa trang và mô hình ngôi mộ - thăm tao. Ngôi nhà, mảnh đất tao đã bán, lấy tiền mua đất chôn và chi phí vào việc ma chay. Dường như mệt, anh ngừng lại, thở dài... thở rốc... cựa quậy đoạn khó nhọc rời rạc tiếp - tao đã làm... tòa án sẽ... Michael nấc... Tuất vuốt ngực cho bạn. Người y tá tiến đến cùng Tuất đặt Michael nằm ngay ngắn rồi tiêm thuốc. Tuất nhìn bạn lần nữa trước khi rời gót. Trên đường về, anh thấy lòng mình nôn nao. Hình ảnh Michael cứ lởn vởn trong đầu. Tuất thấy thương bạn như thương chính người thân của mình.
Ngày hôm sau bệnh viện lại gọi điện báo tin: 4 giờ sáng Michael đã mất. Tuất tức tốc tới ngay kịp đưa bạn đến nhà quàn của nghĩa trang. Do đã chuân bị, đặt trước, việc hỏa thiêu - chôn cất diễn ra đúng kế hoạch , quy định của nghĩa trang. Bây giờ anh mới hiểu được ý nghĩa của những câu nói rời rạc và bức ảnh chụp Maket nấm mồ bạn đưa cho xem hôm trước. Michael bán tài sản lấy tiền mua lấy sự sang trọng sau khi chết mà lúc sống anh rất coi thường. Nấm mồ chôn thẳng (3) nằm trong nghĩa trang thành phố, là một mảnh đất rộng chừng 6 mét vuông. Trên đó được cấu truc như một vườn hoa thu nhỏ. Ở giữa ''vườn'' - thay cho ảnh - đặt một bức tượng Michael bán thân. Dưới chân là bia mộ, lùi ra xa là bậc lên cho người đến viếng và bệ đặt vòng hoa. Ở nơi đất qúy như vàng và chi phí cho công việc mang tính nghệ thuật rất đắt. Nấm mồ của Michael không dưới vài ba trăm nghìn D.Mark.
Nhớ tới phong tục của ta, sau khi trình bầy ''nói khó''... xin phép ban quản trị nghĩa trang, Tuất được phép đưa đến đặt một bát hương đặt trên nấm mồ của người bạn. Trước khi ra về, anh thắp một chùm hương, vái 3 vái rồi bịn rịn quay đi.
Michael qua đời đã gần 2 tuần mà nấm mồ và chiếc bát hương kia vẫn cứ gây cho Tuất niềm xúc động. 10 giờ sáng ngày thứ mười năm, có tiếng chuông cửa, Tuất ra mở, một nhân viên Bưu điện đưa cho anh tờ giấy mầu vàng, báo ra Bưu điện nhận một bưu phẩm. Sau khi ký vào sổ, Tuất cầm tờ giấy lòng nôn nao. Loại giấy này thường do Tòa án gửi ''Mình có làm gì gây nên chuyện mà tòa án gọi nhỉ'' - Tuất phân vân tự hỏi nhưng không sao giải thích được. Ðó là một bì thư. Tuất run run mở... đọc... thở phào: Thì ra Tòa án thông báo cho biết ngay... giờ... mời đến trụ sở làm thủ tục nhận số tài sản mà Michael trước khi chết đã lập di chúc để lại cho. Có một điều ràng buộc : Số tiền này chỉ được dùng để kinh doanh, lấy lãi chi phí cho việc duy tu nấm mồ tại vị trí này ít nhất 20 năm.
...
Nhận được số tài sản xong, lẽ ra vợ phải vui mừng, trái lại cô Hường tiu nghỉu, mặt buồn rười rượi. Thấy vậy, Tuất ngạc nhiên: Sao em không vui?
- Em thấy thương cho anh Michael. Cuộc đời thật éo le... Anh ấy hiền lành, tốt bụng... gia cảnh lại như thê... thât đáng... buồn.
- Số mệnh. Hôm nay sống, mai chết, ''Sinh hữu hạn, Tử vô kỳ'' mà...
- Ðúng đấy. Luật ở xứ này, đột ngột chết đi mà không có di chúc, tài sản bị xung qũy ngay.
- ờ... phải...
- Hay là... nhưng thôi...
- Chuyện gì? Sao lại vừa nói vừa không ?
- Em nghĩ nhưng không dám nói... em sợ...
- Ồi... sao em lẩm cẩm thế? Vợ chồng đã có 2 mặt con rồi, còn chuyện gì mà phải dấu nhau chứ?
- Nhưng em nói anh đừng nghĩ lung tung và... không được giận em cơ.
- Nói đi! - Tuất ra lệnh.
- Thôi được: Anh đang cầm số tài sản lớn. Ngộ nhỡ anh đi làm, lái xe, bị đụng, đột tử... ''Phỉ thui'' - cô Hừơng vừa đưa tay tát nhẹ vào miệng mình, vừa lặp đi lặp lại từ phỉ thui... phỉ thui... vừa giải thích tiếp - Em nói vậy là nhằm chỉ ra vấn đề, số tài sản kia, nếu anh thực rơi vào hoàn cảnh như vậy... thì... em và anh vốn không có hôn thú, em sẽ trắng tay. Anh nghĩ có đúng không? Hừơng nói xong, buồn rầu, gục mặt xuống tuồng như cô đang xúc động vì Tuất có mệnh hệ... thật.
Tuất giật nẩy mình vì câu nói của vợ. Anh không chú ý đến từ phỉ thui hay thái độ của Hừơng... Anh liên tưởng.... Người bạn thân giành cho quyền thừa kế để mình có cơ sở, có đà làm lên... để có điều kiện chăm bẵm phần mộ anh ta trong hoàn cảnh không còn ai thân thiết. Nếu số tiền đó bị mất đi, vợ con sẽ thiệt thòi, phụ lòng người quá cố gửi gắm. Không được, Hằng nói đúng...
- Vậy theo em, chúng ta phải làm gì bây giờ - Tuất nôn nóng hỏi lại.
- Ðơn giản thôi: Anh sẽ lại làm di chúc, chuyển số tiền ấy chia làm 4 phần cho cả nhà. Nếu chẳng may người nào... làm ăn thất bát... vẫn còn người kia và các con hỗ trợ - Hừơng từ tốn giải thích.
- Tuyệt vời. Em thât giỏi. Ðúng vậỳ ! Nhưng ta phải làm thế nào, anh chưa bao giờ nghĩ đến chuyện này.
- Chúng ta lại đến nhờ luật sư sửa - lập phụ lục di chúc... hay nói cách khác anh lập lại di chúc, Toà án xác nhận là xong.
Tuất vui mừng, hồ hởi trước ý kiến của vợ. Qủa thật Hừơng đã gợi cho anh ý hay. Hai vợ chồng vui quá đỗi, bất gíac hứng khởi... ôm lấy nhau khiến thằng bé 6 tuổi có mặt, nhìn... cười ngặt ngẽo... bật ra tiếng Việt không sõi... ngắt qũang : Hê... hê... Má mi, Ðé đi ''ung'' (ôm)... hun (hôn)...
Ngày hôm sau cả nhà Tuất kéo nhau lên gặp Luật sự, trình bầy ý định. Hai tuần nữa bản di chuc của Tuất được tòa án chuẩn y. Số tiền phân chia kia chuyển vào tài khoản của hai vợ chồng. Hai đứa trẻ lập hai tài khoản khác do mẹ giám hộ... Ngay hôm thủ tục hoàn tất, buổi chiều, Tuất đến viếng mộ Michael . Dường như nhằm báo cáo với bạn về việc làm đúng đắn của mình ''Cậu hãy mừng cho chúng tôi đi''.
Tuất lại trở về cặm cụi với chiếc chậu rửa bát, những khoanh thịt, con vịt quay... để chắt nhặt thêm mỗi tháng mấy trăm D.Mark gửi tiêp vào hòng làm cho số tiền gửi tăng lên. Nghĩ rằng số tiền này là của riêng mình, Tuất về phép thăm nhà, thấy bố mẹ gìa, các anh chị em kinh tế khó khăn, anh rút một ít ra chu cấp cho họ vay, số khác đổi thành tiền đồng gửi một sổ tiết kiệm ở Ngân Hàng Nhà Nước nhằm lấy lãi hàng tháng để bố mẹ chi dùng. Sợ các cụ gìa thương người hay nghe lời ngon ngọt rút tiền ra cho vay lãi rồi ''gãi ghẻ'' cuối cùng mất trắng, anh không để tên chủ tài khoản là các cụ mà vẫn đứng tên mình, nhưng ủy nhiệm cho bố mẹ được quyền rút lãi xuất hàng tháng. Xong việc nhanh chóng trở lại Ðức.
Mới chỉ có 2 tháng về phép thì cảnh vật, công việc, môi trường chẳng có gì thay đổi. Nhưng trong quan hệ vợ chồng hình như có những biến động gì đó mà người đàn ông lờ mờ cảm nhận được, nhất là trong ân ái, gối chăn... Tuy vậy đó chỉ là ảo gíac, chỉ thoáng qua rồi sau đó cả hai lại trở về trạng thái đằm thắm. Tình cảm vẫn đậm đà, giòng đời vẫn lặng lẽ trôi...
Cho đến một hôm, kể từ ngày đi phép sang được 1 tháng, Hừơng chủ động đề nghị: Em đã nghĩ mãi rồi. Cứ ngồi không mà ăn, chả mấy chốc số tiền kia đội nón ra đi. Hay là chúng ta mở một quán ăn châu Á. Anh đã có nghề. Em cũng từng đi làm bồi, bọn mình sẽ thâu tóm từ A đến Z, nhất định sẽ thắng đậm.
- Ðúng. Ðó là ý kiến hay. Anh đã học được nấu bếp. Chúng mình tiến hành đi.
- Có một nhà hàng của Ý, 100 chỗ muốn bán. Ta mua, cải tạo thành nhà hàng châu Á. Ngừng một chút Hừơng ngần ngừ đoạn lát sau tiếp - Cửa hàng này năm trên phố lớn, đông người qua lại, gía mua hơi đắt, nhưng ''Ðắt xắt ra miếng''...
- Thế thì mua đi còn chần chờ gì nữa.
- Nhưng thiếu tiền. Phải huy động cả của anh, vay của con nữa mới đủ. Hừơng nhìn thẳng vào mắt Tuất thăm dò, chờ đợi chứ không như những lần trước khi nói xong cúi gằm mặt nhìn xuống.
Tuất hiểu là Hừơng nói thật, đề nghị hoàn toàn đúng đắn. Nhưng chuyến đi phép và số tiền gửi cho bố mẹ kia đã gần cạn cả tài khoản. Tuy biết vậy nhưng không thể nói thật, Tuất dè dặt: Thiếu khoảng bao nhiêu?
- 100 nghìn.
- Thế thì làm sao đủ. Theo anh nên tìm nhà hàng khác. Nhỏ thôi, dễ quản lý. Vừa làm vừa học... ít lâu sau sẽ từ đó đi lên. Kinh nghiệm của nhiều người cho biết: Mở lớn dễ ''chết''...
- Có nghĩa là anh sợ chết, sợ mất tiền nên không đưa ra chứ gì - Hường gay gắt.
- Sao em lại nghĩ vậy. Tiền của anh là tiền của em. Khi cầm trong tay số gia sản của người bạn cho... em nói... anh có suy nghĩ gì đâu, đưa sang tay cho em ngay... huống hồ... đây là sự thực. Anh nói như vậy là nhắc em cần chín chắn trong kinh doanh...
- Thôi, không đưa cũng được. Em tự xoay sở. Ðành phải chung với người khác vậy. Ngừng một chút ngẫm nghĩ, lát sau Hường lên giọng: Có điều này anh nên nhơ - Không cần anh dậy đời, nhất định tôi làm được. Dứt lời Hừơng đứng phắt dậy vùng vằng đi ra khỏi nhà.
Tuất choáng váng, thừ người suy nghĩ. Lần đầu tiên - kể từ khi lấy nhau đến nay đã 10 năm - anh thấy thái độ của vợ kỳ lạ. Ðêm hôm đó sự lạ lùng của Tuất còn tăng lên: Hừơng cắp chăn gối ra ngủ ở đi văng. Một đêm đầy căng thẳng làm Tuất mất ngủ. Nhưng phải đi làm để giữ chỗ, Tuất uể oải, làm việc mà đầu vẫn suy nghĩ về Hường. Chiều về vốn đã mệt, vào nhà tắm trút bộ quần áo lao động đầy mùi thức ăn ra, tắm vội... khi ngồi xuống đi văng, thấy có bức thư trên chặn chiếc gạt tàn thuốc lá, Tuất cầm đọc:''Anh Tuất ! Tôi không thể chịu được cảnh sống thiếu tin tưởng nhau. Chúng ta cần phải chia tay để giải thoát cho nhau. Tôi đưa các con đi khỏi nhà không mang theo thứ gì, anh cứ sống ở đây. Vĩnh biệt.. Hường.
Tái bút : Nếu còn gì cần phải trao đổi anh hãy gọi điện cho tôi theo số điện thoại này...
Tuất như thấy trong đầu mình nổ tung . Chỉ có hai tháng đi phép... không, đúng hơn - 2 tháng 10 ngày - kể từ sau khi bản di chúc mới, được toà án chấp thuận. Ðiều gì đã xẩy ra trong 2 tháng vắng nhà? Con người thay đổi nhanh như thế ư? Ðầu gối tay ấp trong hơn 10 năm... 2 đứa con dễ thương mà người mẹ đang tâm cắt đứt sợi dây tình cảm với bố chúng? Còn nữa: Ðạo lý, tình nghĩa mà dứt bỏ, phủi sạch, dứt khoát như vậy là vì nguyên nhân gì? Hàng loạt câu hỏi cứ bật ra, tuôn trào. Tuất choáng váng, đổ vật như cây bị đốn gốc. Cuộc hôn nhân của họ tan nhanh như bọt xà phòng!
- Ðấy, cậu đã rõ ý nghĩa của câu chuyện Tái ông thất mã đối với anh bạn ấy chưa - Hiếu hất đầu về phía người đàn ông đang say sưa nốc bia - kết luận.
Qủa thật câu chuyện của Hiếu có mùi vị ''định mệnh'', giống Tái ông Thất Mã. Tôi công nhận nhưng không lấy làm lạ, sốc như bạn mình. Bởi vì ở xứ này, chuyện như vậy thỉnh thỏang xẩy ra ở nơi nàqy, nơi kia, đên nỗi người chứng kiến, người nghe đã không còn cảm gíac để xúc động nữa...
Bạn đọc thân mến!
Tôi tin rằng xung quanh bạn cũng có nhiều nguyên mẫu, nhiều chuyện tương tự. Nhưng, chắc rằng mẫu của bạn là những người đàn ông có mẽ bề ngoài chững chạc, đàng hoàng song lại là kẻ sở khanh, lừa người vợ hiền lành... lừa bạn gái dại dột, cả tin - chứ đâu như chuyện nhân vật Hường của tôi đã lừa người chồng khốn khổ của cô như lừa... Vit - nhỉ?...

Tháng 9 năm 2002
(Rút trong tập CANH BẠC CUỘC ÐỜI - NXB Hội Nhà Văn Việt Nam 2005)

LXQ GHI CHÚ
1- Trung Tâm Văn hóa Việt Nam ở đường... hiện không còn, đã giải thể.
2 - Ðài phát thanh do Uy ban hành chính thành phố Berlin tài trợ cho các sắc tộc đang hiện diện ở Ðức. Trong tuần đài này phát bằng rất nhiều thứ tiếng, tiếng Việt được 30 phút . (Từ 19 giờ 30 đền 20 giờ) vào ngày chủ nhật (Hiện, đài này cũng đã giải thể...), năm 2007ncũng đã giải thể.
3 .Thường ở Ðức, người chết hỏa thiêu. Chỉ những người giầu có mới chôn, phải mua đất. Nhưng chôn không cải táng như bên ta, thời hạn 20 năm. Hết hạn nếu muốn tiếp tục''nằm'' lại phải ký tiếp hợp đồng mới. Xây mồ mả, có duy tu bảo quản... phải bỏ tiền, rất tốn kém. ...

xxx

Viết nhận xét
  Tên gọi [Đăng ký]
  Mật khẩu (Khách không cần mật khẩu)
  Địa chỉ web
  Email
OpenID Hình vui