Tác giả/Tác phẩm
Tìm kiếm
Quick Login
Lịch
Thống kê
9 Apr.2012
  
NGU, biết ngu, Không phải là ngu, không
biết ngu mới là mối nguy của xã hội!
Trần Huy Thuận
TNc - 8.4.2012
Con người ta sinh ra, có kẻ thông minh, có kẻ ngu tối. Có kẻ  mới sinh ra đã bộc lộ tư chất thông minh, có người vừa ra đời sự đần độn đã hiện  ngay ra mặt. Trẻ thông minh, lớn lên chưa chắc đã duy trì được như vậy và ngược  lại. Một nhà bác học nói: “Thông mình 99% là do nỗ lực học tâp, chỉ có 1% là nhờ  bẩm sinh” – câu nói có vẻ thiên về động viên và khiêm tốn hơn là thực tế.
Để  đánh giá một người thông minh, người ta có nhiều cách gọi: Giỏi
giang, tháo vát,  nhanh nhẹn, năng động, thức thời, thông thạo… Để nhận
xét một kẻ ngu dốt, chúng  ta nói: dốt nát, tối dạ, đầu óc tối tăm, kém hiểu biết, ngu si, cù lần, ngu  muội, ngu đần, ngu xuẩn, ngu lâu, cuồng tín,…
Thông minh hay ngu tối có thể  do bẩm sinh, có thể do không chịu học. Thông minh do bẩm sinh nhưng không được  bồi bổ liên tục bằng sự học, thì sự thông minh sẽ dần bị hạn chế. Ngu tối do ít  học, có thể được cải thiện bằng sự nỗ lực vượt bực trong học tập. Ngu tối do bẩm  sinh thì thường khó thay đổi.
Khôn ngoan là biểu hiện của thông minh (W.  GOETHE nói: Trí thông minh làm cho ta thấy mình khôn ngoan hơn). Người thông  minh thường nhận ra “Càng học càng thấy dốt”. Bởi khôn ngoan là thấy được sự  giới hạn của bản thân mình – đó chính là sự khiêm nhường. Vậy có thể nói, người  sống khiêm nhường chính là người thông minh. Kẻ dốt nát, biết một đã tưởng hiểu  mười! Người khôn ngoan là người biết sống để mọi người nể phục, kẻ ngu dại toàn  thích làm những điều gây sự khó chịu cho người khác (Ca dao xưa có câu: “Khôn  cho người ta dái (kính nể), dại cho người ta thương, dở dở ương ương cho người  ta ghét”). Người thông minh mà khiêm tốn, thì sự thông minh của người ấy càng  nhân lên, càng phát huy, càng tập hợp được nhiều người thông thái bên mình.  Người tự phụ, tự cao, tự đại, vỗ ngực,… chính là người không thông minh và từ đó  chỉ có thể lôi kéo về quanh mình những kẻ “cùng hội cùng thuyền” với mình (“Gần  người ngu thì dại/ Gần kẻ nịnh hót thì a dua/Gần đứa tham lam thì trộm cắp” –  Mạnh Tử).
Sống hoặc làm việc với người thông minh thường dễ chịu và dễ thay  đổi được chỉ số IQ theo hướng tăng lên (Mạnh Tử nói: “Gần người hiền thì sáng,  gần người tài thì thông”). Ngược lại, gần người ngu tối thường dẫn đến bực mình,  đần độn theo: Rồng vàng tắm nước ao tù/ Người khôn ở với người ngu bực mình.  Hoặc là: Trăm năm ở với người đần/ Không bằng một lúc ở gần người khôn. Lại nữa:  Làm đầy tớ thằng khôn còn hơn làm thầy thằng dại.
Câu nói: ngu si hưởng thái  bình chỉ nói lên điều không ai muốn chấp, muốn dây với kẻ ngu!
Để khen một ai  đó thông minh, chúng ta chỉ có mấy chữ như “thông minh quá”, “giỏi quá”, “tài ba  quá”, “thông minh xuất chúng”,…
Để chê một người ngu tối thì xem ra có rất  nhiều hình dung từ: “ngu như lợn”, “ngu như bò”, “ngu như chó”, “ngu hết chỗ  ngu”, “ngu hết phần ngu của người khác”, “ngô nghê như bò đội nón”, “đồ đần  độn”, “dốt đặc cán mai”…
Kẻ ngu tối tự biết mình ngu, là cái phúc cho cộng  đồng. Nhưng kẻ ngu tối không biết mình ngu, cứ “vô tư ngu” mới thực sự là nguồn  thảm họa đối với tất cả những người sống trong vòng ảnh hưởng của sự ngu tối đó  của anh ta – Chính đây mới là loại người nguy hiểm đối với xã hội.
Trong cuộc  sống hàng ngày, chúng ta không hiếm gặp kẻ ngu không những không nhận ra mình  ngu, trái lại còn vỗ ngực nhận mình là kẻ thông minh. Thật đau lòng, nếu kẻ đó  lại nắm giữ một chức quyền nào đó trong xã hội, lại thường xuyên đi rao giảng  “điều hay, lẽ phải”, lại thích đóng vai “mẫu nghi”… của thiên hạ! Do vị thế  quyền lực, loại người này thường không nhận được sự đánh giá trung thực của cấp  dưới về “chỉ số IQ” của mình, ngược lại, anh ta thường xuyên được bọn xu nịnh  vây bọc tán dương lên tận mây xanh, nên đã ngu, càng ngu

Viết nhận xét
  Tên gọi [Đăng ký]
  Mật khẩu (Khách không cần mật khẩu)
  Địa chỉ web
  Email
OpenID Hình vui