PHẠM THÀNH : Hậu nhật kí Thái Lan - Nhà Văn Lê Xuân Quang - Le Xuan Quang Blog
Tác giả/Tác phẩm
Tìm kiếm
Quick Login
Lịch
Thống kê
1 Apr.2012

Ba lần rơi của ba lần nhận lại.
Posted by badamxoe on 01/04/2012
Hậu nhật ký Thái Lan
Phạm Thành
Hai lần đều rơi ví, trong đó có tiền và các giấy tờ tùy thân quan

Lái xe taxi Đào Văn Long

trọng, đều xảy ra ở Thái Lan. Lần thứ nhất rơi ở khách sạn nơi BĐX ở. Lần này, ví rơi từ chập tối mà không biết, về phòng vẫn ngủ ngon lành, sáng hôm sau một thành viên trong đoàn, ông Nguyễn Văn Lương tự tin đưa ví cho BĐX và nói, “ nhất định là ví của anh”. Thì đúng là ví của tôi, chỉ nhìn qua cũng nhận ra ngay.

Trưởng phòng Hành chính Nguyễn Văn Lương trên tầu điện ngầm

Lần thứ 2 lại cũng là cái ví này. Lần này, sau khi rơi khỏang 1 tiếng thì nhận ra, nhưng không biết chính xác là rơi ở đâu hay bỏ quên ở phòng nghỉ? Vì đang lúc ăn, nên BĐX cứ ăn vì nghĩ “Trời đánh con tranh miếng ăn”, cơ mà. Chừng một tiếng sau khi đoàn ăn xong và lên xe của bạn đi làm việc. Bất ngờ, một thành viên của đoàn, giám đốc Đài phát sóng Quy Nhơn Nguyễn Đại Tôn, ngươi bước lên xe đầu tiên, sửng sốt kêu lên “bót của ai rơi”. “Còn của ai vào đây nữa? Của Bà đầm xòe đấy”- Nguyễn Văn Khểnh đáp lại. Thì đúng là của BĐX thật.

Giám đốc Đài phát sóng Quy Nhơn Nguyễn Đại Tôn nhận quà lưu niệm

Cả hai lần rơi của cả hai lần không biết rơi ở đâu và đều nhận lại đầy đủ, y trang như trước lúc rơi. Rất khoái, vì anh em trong đoàn mới ở với nhau vài ngày mà  đã biết cái tố chất “ của đâu bỏ đấy” của BĐX. Cảm ơn các bạn đã hiểu mình.

Cứ tưởng hai lần rơi ví, BĐX sẽ rút kinh nghiệm mà cẩn thận hơn, ai ngờ, về đến nhà rồi lại xẩy ra chuyện bỏ rơi đồ đạc khác. Ấy là chuyện bỏ quên ba lô trên taxi, trong ba lô có một máy tính sách tay vai o, một máy ảnh du lịch canon và một số thứ lặt vặt khác trên. Chưa tình giá trị của “lao động sống” vừa kết tinh trong hai công cụ này, riêng giá trị cứng của vi tinh và máy ảnh cũng cỡ 20 triệu VNĐ chứ chả ít.

Về nhà khoảng 5 phút sau BĐX mới phát hiện chuyện bỏ quên này. Có phần hoang mang về lần mất này, vì xe taxi “đón lỏng” ở 58 Quán Sứ chứ không phải gọi điện đến hãng, lại vào lúc 10 giờ đêm nên BĐX không nhận ra xe loại gì, màu gì, số xe và hãng taxxi nào, chỉ có một thông tin duy nhất khi ngồi trong xe hỏi lái xe là “ Hãng taxi nào đây?”, thì chú lái xe trả lời “Taxi Mai Linh”. BĐX lập tức gọi điện cho trung tâm điều hành của hãng taxi Mai Linh theo số điện thoại: 222666. Một nhân viên nữ, giọng trẻ trung nhận điện và hỏi DĐX một số chỉ tiết: Xe màu gì, loại gì, đi từ đâu đến đâu, tiền trả bao nhiêu, xuống taxi lúc mấy giờ và hẹn với BĐX “sẽ thông tin sớm nhất có thể cho BĐX”. BĐX cứ trung thực trả lời: chỉ biết lái xe nói là “ Taxi Mai Linh”, ngoài ra thì… không biết gì thêm

Ba mươi phút sau, chuông điện thoại reo, và nhân viên của trung tâm thông báo, đã xác định được xe chở Bà đầm xòe, số xe là… và điện thoại của lái xe là:…. Lúc này đã là hơn 1 giờ sáng ngày 31, BĐX lập tức gọi điện cho lái xe. Lái xe mở máy và nói “để cháu kiểm tra lại xe”. Mấy phút sau lái xe gọi lại cho biết “có một ba lô để quên ở phía cốp sau xe” và thông báo luôn “sáng mai cháu sẽ mang lên cho chú”. BĐX hiểu cho rằng, lý do bỏ quên là vì cái ba lô mầu đen, lại nằm bẹp mỏng ở một góc trong cốp, lại không có đủ ánh sáng nên lái xe lấy các đồ khác xong không nhìn thấy ba lô, nên tưởng đã hết.

Sáng hôm sau, do pin điện thoại hết, sạc lại nằm ở ba lô bỏ quên, nên lái xe không liên hệ được với BĐX, lại do phải chở khách đi Thái Bình, nên lái xe không chờ được mình, nên BĐX chưa nhận lại được đồ. Mãi 10 giờ sáng BĐX mới gọi điện cho lái xe. Cháu nhận máy ngay và nói do không liên hệ được với BĐX, nên cháu đã chở khách đi Thái Binh rồi, “chiều tối về cháu đem cho. Chú yên tâm, không bận gì đâu”.

Lái xe taxi Hãng Taxi Mai Linh Đào Văn Long

Đúng 6 giờ tôi, chuông điện thoại reo, tiếng chú lái xe: “Cháu đang ở chỗ hôm trước chú xuống xe, mời chú ra lấy lại đồ”.

Lấy lại đồ. Mọi thứ còn y trang như khi bỏ quên.

Lúc này tôi mới hỏi tên cháu và cháu cho biết tên cháu là Đào Văn Long. Cháu độ 25 tuổi, người tầm thước, mặt đỏ, mắt to, khỏe mạnh, tác phong nhanh nhẹn, cử chỉ đàng hoàng ( xem ảnh), nói năng lễ độ. Qua câu chuyện, biết cháu đã có vợ và đã có một cháu trai hai tuổi. BĐX vốn ưa trẻ con, nên nhất định bắt cháu phải nhận một chút quà mà BĐX mua từ Thái Lan mang về, đó là mấy quả xoài và một túi lạp sườn.

Cảm ơn cháu; Cảm ơn cô nhân viên trung tâm điều hành; Cảm ơn ông chủ của Hãng Taxi Mai Linh đã giáo dục và huấn luyện một đội ngũ hành nghề taxi tại công ty một cách tử tế.

BĐX bên nồi nấu rượu tại Bảo tàng y học cổ truyên Thái Lan

Phạm Thành

Viết nhận xét
  Tên gọi [Đăng ký]
  Mật khẩu (Khách không cần mật khẩu)
  Địa chỉ web
  Email
OpenID Hình vui