Tác giả/Tác phẩm
Tìm kiếm
Quick Login
Lịch
Thống kê
31 Mar.2012

BỐN CÔ GÁI VIỆT NAM XINH ĐẸP

hnc blogspost 30.3.2012
Có những cô gái Việt Nam đứng  xếp hàng cho đàn ông nước ngoài chọn mua về làm vợ
Có những cô gái Việt Nam bị  khinh bỉ, xăm soi khi trình hộ chiếu VN để nhập cảnh vào Mã Lai, Singapore, Hàn  Quốc…
Có những  cô gái đáng thương khác phải bán mình kiếm sống trong những điểm mát xa trá  hình, trong những quán bia ôm dâm loạn…
Có những cô gái phải cam phận  làm nô lệ tình dục ở quê người thông qua các đường dây buôn bán phụ nữ qua biên  giới.
Có những  cô gái làm đĩ cao cấp bằng cách khoe mông, khoe ngực, tạo xì căng đan để mồi  chài các đại gia lắm tiền nhiều của.
Có những cô gái khóc ngất lên  khi gặp được sao Hàn.
Có những cô gái còn ở tuổi học  trò đã sẵn sàng xông vào cấu xé, lột truồng, nhục mạ nhau chỉ vì ganh ăn, ghét  ở.
Có những cô  gái thí đời vào những cuộc vui thâu đêm suốt sáng trong những tụ điểm ăn chơi để  quên đi thực tại.…
Những cô gái như vậy sẽ luôn  hiện lên trên các dòng tin của hệ thống báo đài. Những dòng tin nhói đau ấy như  những nhát bút tối màu tạo nên những gom u ám trên bức tranh toàn cảnh của một  xã hội vôn không mấy sáng sủa.
Tuy vậy vẫn có những cô gái  trẻ khác mà vẻ đẹp của  họ như những tia sáng chiếu xuyên qua bức màn đêm mang  lại niềm tin tươi sáng vào thệ trẻ trong chúng ta.
Cô gái đầu tiên mà không hiếm  người biết đến là luật sư Lê Thị Công Nhân. Hãy hiểu về cô qua những gì  ghi trên tự điển bách khoa Wikipedia:

Tiểu  sử
Lê Thị Công  Nhân sinh tại Gò Công Tây, tỉnh Tiền Giang, Việt Nam; trú tại tập thể Văn phòng  Chính phủ, phường Phương Mai, quận Đống Đa, Hà Nội, xuất thân trong một gia đình  công nhân viên chức và tốt nghiệp Đại học Luật Hà Nội năm 2001.
Năm 2004, cô  tốt nghiệp lớp luật sư và công tác tại bộ phận thư ký quan hệ quốc tế, Văn phòng  Đoàn Luật sư Hà Nội. Năm 2005, thôi việc tại Văn phòng Đoàn Luật sư Hà Nội để về  làm việc tại văn phòng Luật sư Thiên Ân.
Lê Thị Công  Nhân là thành viên của Khối 8406 và đồng thời là đảng viên của Đảng Thăng Tiến  Việt Nam.
Lê Thị Công  Nhân bị bắt tạm giam tại Hà Nội vào ngày 6 tháng 3 năm 2007 vì bị cáo buộc hoạt  động "tuyên truyền chống Nhà nước Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa Việt Nam", và bị xóa  tên khỏi danh sách Đoàn Luật sư Hà Nội.[1]
Vào ngày 11  tháng 5 năm 2007, sau hơn hai tháng tạm giam, cô và Nguyễn Văn Đài được đem ra  xét xử, bị kết án 4 năm tù giam và 3 năm quản chế[2]. Ngày 06 tháng 03 năm 2010,  Lê Thị Công Nhân đã thi hành xong 3 năm tù, cô được thả về và chịu sự quản chế  tại địa phương.
[sửa]Hoạt  động
Lê Thị Công  Nhân tham gia phong trào đòi đa nguyên, đa đảng. Lê Thị Công Nhân đã từng viết  tham luận, nội dung tố cáo Tổng Công đoàn Việt Nam hiện nay không bảo vệ quyền  lợi của người lao động Việt Nam, Đảng Cộng sản Việt Nam vi phạm nhân quyền và  kêu gọi thế giới hỗ trợ cả tinh thần lẫn vật chất để lập ra những công đoàn độc  lập cho công nhân Việt Nam, thể hiện đúng chức năng của Đảng Cộng sản Việt Nam  được nêu trong điều 4 Hiến pháp Việt Nam 1992[3]. ("Đảng Cộng sản Việt Nam, đội  tiên phong của giai cấp công nhân Việt Nam, đại biểu trung thành quyền lợi của  giai cấp công nhân, nhân dân lao động và của cả dân tộc.")
Cô là phát  ngôn viên công khai của Đảng Thăng Tiến Việt Nam[4][5], cô đã trả lời một số  cuộc phỏng vấn của các đài và báo chí ngoại quốc và viết bài nói về thực trạng  của Việt Nam[6]. Vào tháng 12 năm 2006, trả lời cuộc phỏng vấn hội đoàn Lên  Đường ở hải ngoại với những lời lẽ phê phán chỉ thị số 37/2006/CT-TTg củaThủ  tướng chính phủ về việc quy định một số biện pháp tăng cường lãnh đạo và quản lý  báo chí, cô nói: "Là một luật sư thì tôi xin khẳng định với những hiểu biết cá  nhân của mình rằng chỉ thị 37-TTG ngày 29/11/2006 là hoàn toàn vi hiến".  [7]
Cô đã được mời  tham dự Hội nghị Công đoàn Tự do tổ chức tại Warszawa, thủ đô của Ba Lan, (28 -  30 tháng 10 năm 2006), nhưng cô không tham dự được vì bịcông an giữ lại trước  khi lên máy bay. [8]
Từ đầu tháng  12 năm 2006 đến tháng 2 năm 2007, cô đã cùng luật sư Nguyễn Văn Đài tổ chức các  lớp học về dân chủ và nhân quyền, vận động giới thiệu các tổ chức như Đảng Dân  chủ, Đảng Thăng Tiến Việt Nam, Khối 8406... cho một số sinh viên, trí thức và  người khiếu kiện, tại văn phòng luật sư Thiên Ân...


Người con gái thứ hai là Đỗ  thị Minh Hạnh.
Hãy biết về cô qua ghi chép  của Bác 8 Bến Tre:
Minh Hạnh (MH)  sinh ngày 13-3 năm 1985 trong một gia đình cả cha mẹ đều là cán bộ Cộng Sản ở Di  Linh, Lâm Đồng. Năm 18 tuổi cô đã bắt đầu hoạt động bênh vực cho những người dân  oan Lâm Đồng làm đơn khiếu kiện đât đai. Sau khi tốt nghiệp phổ thông, MH vào  Sài Gòn tiếp tục học trường Cao Đẳng Kinh tế.
Năm 2005 cô  đến Hà Nội giúp đỡ dân oan khiếu kiện đất đai và bị án 3 tháng tù giam. Khi hay  tin chánh quyền CSVN cho Trung quốc đầu tư khai thác Bauxit tại Tây nguyên, cô  đã bí mật cùng Nguyễn Hoàng Quốc Hùng đến tận nơi chụp ảnh các nông trường của  TQ tại đây và chuyển đi toàn cầu qua mạng Internet.
Năm 2007 MH đã  tổ chức cho công nhân người Việt bị áp bức tại công ty nước ngoài để biểu tình  và đình công để được tăng lương và an toàn lao động. Tháng 12 năm 2009 cô đã bí  mật đi đường bộ sang Cambuchia, Thái Lan để đến Malaysia tham dự đại hội kỳ 2  của Ủy ban về người lao động Việt nam.
Những hoạt động yêu nước đó  của Minh Hạnh đã đẩy cô vào tù. Vào ngày sinh nhật thứ 27 của Minh Hạnh, tác giả  Ngô An viết những giòng sau đây về cô:
Hôm nay - ngày  13 tháng 3 - sẽ là một ngày rất bình thường nếu tôi không biết Hạnh. Tôi còn nợ  cô bé ấy nhiều lắm. Có nhiều điều còn nhớ mãi, có những chuyện sẽ không thể nào  quên. Thế nhưng, Hạnh vào tù đã được 3 năm, tôi chưa bao giờ viết được một bài  trọn vẹn cho em. Có lẽ, tình càm tôi dành cho Hạnh đã bão hòa, đã đầy ắp để mỗi  con chữ về Hạnh cũng là thừa. Có lẽ, tôi nhìn thấy sự thừa thãi trong những dòng  chữ của mình vì đã có nhiều người viết về Hạnh mặc dù họ chưa được gặp em một  lần. Mặc dù họ chưa được một lần nghe Hạnh hát, những bài hát do em tự đặt lời,  giọng tự nhiên, trong sáng, không chải chuốt. Nhưng, quả thật, những dòng chữ họ  dành cho Hạnh thật ấm áp, thật nghĩa tình như đã quen Hạnh từ  lâu.
……………
Những ai đã có  lần biết Hạnh, có lẽ sẽ nhớ mãi đôi mắt long lanh sáng của em chứa cả một bầu  tâm huyết, Hạnh tin ở con người, cuộc sống, Hạnh tin mãnh liệt ở lý tưởng và  điểm đến trên con đường chông gai mà em đã chọn. Bởi đó là hoài bão của em. Hoài  bão của Hạnh không phải là một người chồng giàu, một căn nhà đẹp mà là một cuộc  sống công bằng, cơm no cho người nghèo, áo ấm cho kẻ không nhà. Và em đã chọn  một lối đi riêng cho mình - không giống những cô gái đồng trang lứa - để thực  hiện hoài bão đó.
Tác giả Vũ Đông Hà viết về  Minh Hạnh: "Hạnh đã cùng với Hùng lên đường, phẫn  nộ nhưng không hận thù, hiền hòa nhưng dũng cảm, chông gai nhưng không khiếp  nhược, thất bại nhưng không sờn lòng"
Thi sĩ Trần Trung Đạo đã viết  "Mấy vần thơ cho Đỗ thị Minh Hạnh":

Đất nước  mình không có hôm nay
Nếu hai  ngàn năm trước không có bà Trưng, bà Triệu
Và sẽ tiếp  tục sống trong độc tài nô lệ
Nếu không  có những người con gái như em
Dòng sông  dài và phiến đá chông chênh
Nhưng nếu  tất cả đều co ro, sợ hãi
Nếu tất cả  đều đứng nhìn, e ngại
Dân tộc này  rồi sẽ ra sao?
……….
Lịch sử  đang chờ em để bước sang trang
Dân tộc vịn  vai em để đi cùng nhân loại
Những người  chết đang bắt đầu sống lại
Những người  đi đang lần lượt quay về
…………….
Và Hạnh đã viết trong thư gởi  mẹ từ trong tù:
“Má ơi, con  rất là đau buồn, con không buồn thân thể con, ở tù bao nhiêu năm cũng được... Họ  bảo con hãy nhận tội đi rồi sẽ được giảm xuống 4 năm, nhưng không, ở đời thì  chết chỉ có một lần mà thôi... để cho họ thấy rằng, họ không được phép coi  thường tinh thần bất khuất của dân tộc. Mỗi dân tộc, mỗi một con người, nhất là  người lãnh đạo đất nước phải biết rằng "Đặt quyền lợi và danh dự của tổ quốc lên  trên quyền lợi cá nhân của mình chứ…”


Người con gái thứ ba tôi muốn  nói đến là Trịnh Kim Tiến. Cha già bị công an vô cớ đánh chết, cô gạt  những giọt nước mắt bi thương, lao ra đường cùng bạn bè tham gia hầu hết những  cuộc biểu tình chống Trung Cộng xâm lược.
Sắp bước lên xe hoa về nhà  chồng nhưng cô gái trẻ vẫn đau đáu với quê hương. Bài viết mới nhất của cô đăng  trên Face book:

Chắc chắn rằng  không chỉ mình tôi mà tất cả mọi người, ai cũng đều mong mỏi đất nước của mình  một ngày nào đó “sánh vai cường quốc năm châu”, vươn đôi vai ngang tầm thế  giới.

Nhưng một điều  thật đáng buồn, những vấn nạn xã hội, kinh tế, văn hóa đã khiến hình ảnh của đất  nước, dân tộc Việt Nam xấu đi quá nhiều trong mắt bạn bè Quốc tế. Khi người Việt  cầm visa, hay hộ chiếu của mình qua các nước du lịch, đi học cũng như định cư ,  họ thường bắt gặp những ánh mắt kì lạ nhìn về phía họ.
Phải chăng do  nhiều yếu tố  khiến chúng ta thua kém bạn bè. Người Việt ta vốn dòng máu Lạc  Hồng, truyền thống  ngàn năm văn hiến, tôi tin rằng chúng ta không bao giờ bằng  lòng và chấp nhận điều đó.
Từ những thứ  nhỏ bé nhất như gánh hàng rong ở Việt Nam cho đến những hãng hàng không  cũng có  những chênh lệch với nước bạn.
Và tấm lòng của cô với những  thân phận nghèo khó:
Không chỉ đọc,  mà thực sự tôi còn chứng kiến nhiều lần những cảnh tượng nhức nhối xót thương.   Mỗi buổi chiều tôi thường cùng mẹ sang bên ngõ chợ mua đồ ăn, nhìn thấy hình  ảnh những người phụ nữ gày gò, đen xạm , ôm chặt quang gánh chạy thật nhanh mỗi  khi thấy chiếc xe đồn của phường đi đến dẹp chợ, đến mức rơi cả một chiêc dép  bên chân lại. Cứ như thể họ đang đi chạy nạn, tránh bom đạn hay đang bị cướp  giật. Những dân phòng, công an phường tay cầm dùi cui, vẻ mặt dữ dằn nhìn những  người phụ nữ đang thi nhau chạy hàng. Có đôi khi có những sự giằng co, van xin  kịch liệt diễn ra giữa đôi bên nếu những người phụ nữ đó không kịp chạy. Những  giọt nước mắt tức tưởi, cay đắng, ngậm ngùi đôi gánh hàng rong nuôi lớn con từng  ngày .
Và ước  mơ của cô:
Không biết đến  bao giờ đất nước tôi  có thể vươn lên tầm cỡ thế giới, nhưng tôi thực sự mong có  một ngày, một ngày như thế. Một ngày trên khuôn mặt của những người dân tôi  không phải là những nét măt u sầu, ủ rũ mà là những nụ cười hạnh phúc, yên vui.  Con người được tôn trọng cùng với nghề nghiệp mà họ đã bỏ sức ra lao động chính  đáng kiếm tiền lương thiện.
Hãy cho tôi,  thế hệ của tôi còn được sống trong niềm hãnh diện về dân tộc và đất nước thân  yêu của chúng tôi.


Người con gái thứ tư mà rất  nhiều người biết đến và cảm phục là Huỳnh Thục Vy. Cô còn khá trẻ mà  những bài viết của cô về đất nước, về hiến pháp, về dân chủ, về nhà nước pháp  quyền...uyên bác, sắc sảo đến không ngờ. Không những chỉ viết, cô gái trẻ ấy đã  sống rất kiên cường. Cô dũng mãnh nhìn thẳng vào bạo quyền và đối chọi lại không  một chút nao núng.
Sau đây là một số đoạn trích  trong bài “Tính chính danh của Hiến Pháp” mà cô vừa viết trên BBC:
Dù có xuất  phát từ nhu cầu hay tình trạng nào, khi một thực thể chính trị mang vào mình cái  vai trò của một Nhà nước thì bản thân nó phải có khả năng tự vận động để thực  hiện những chức năng bắt buộc, nhằm có được lý do chính đáng cho sự tồn tại của  mình.
Nếu thiếu đi  những lý do này, Nhà nước sẽ chỉ tồn tại trong sự bất chính. Những lý do đó là:  sự đồng thuận trao quyền của người dân, sự hoàn thành tốt các chức năng quản lý  và phát triển xã hội của Nhà nước đó, và cuối cùng là sự đảm bảo trách nhiệm bảo  vệ chủ quyền Quốc gia và thiết lập sự hiện hữu hài hoà của cộng đồng mà nó quản  lý với cả cộng đồng nhân loại.
Dù được thành  lập theo cách nào, một chính quyền chính danh phải có được những điều kiện trên,  hoặc tiến hành càng sớm càng tốt những thay đổi để có được những điều kiện  đó.
Các chế độ độc  tài được kiến lập từ sự trao quyền của người dân thông qua một cuộc bầu cử mang  tính mị dân, như trường hợp cuộc bầu cử năm 1998 đưa Hugo Chavez của Venezuela  lên cầm quyền, thường không có được những nhận thức sâu sắc về sự kiện trao  quyền quan trọng này.
"Một khế ước  phải có hai bên tham gia, hai bên phải đặt bút ký kết"
Thậm chí những  kẻ độc tài mới trỗi dậy nhờ một cuộc bầu cử mị dân như thế sẽ cảm thấy đắc ý với  những chiêu thức lừa bịp dân chúng ngoạn mục của mình chứ không phải cảm thấy  vinh hạnh vì được lên cầm quyền nhờ sự trao quyền nghiêm túc bằng cả ý thức và  tinh thần trách nhiệm của người dân như trong chế độ dân chủ tự do thực sự. Vì  thế, đối với những kẻ độc tài này, nhân dân và quyền lực xuất phát từ nhân dân  chỉ là một trò cười, là một thứ để hắn ta lợi dụng.
Ở mức độ  nghiêm trọng hơn, các chế độ hình thành từ "cướp chính quyền" như kiểu cách mà  những người Cộng sản Việt Nam đã làm để lên nắm quyền, càng không nhìn nhận vai  trò của sự trao quyền này bởi cái tâm thức rằng: chính quyền là do họ cướp được  chứ không phải do người dân giao phó cho...Vì thế khi đã nắm được quyền lực  trong tay, những kẻ chuyên quyền sẽ sử dụng quyền lực và các nguồn lực Quốc gia  như thứ tài sản riêng, bất chấp lợi ích của đại đa số người dân và vận mệnh của  cả dân tộc.
Ấy thế nhưng,  bất cứ thực thể nào trong thế giới tồn tại được và có thể tồn tại lâu dài cũng  chỉ vì nó có lý do để đảm bảo cho sự hiện hữu của mình. Thiếu đi tính chính đáng  và sự chính danh thì sự tồn tại này chỉ là một chuỗi những nỗ lực bám víu khó  khăn và tiềm ẩn nhiều nguy cơ.
Bởi vậy, ta  không ngạc nhiên khi tất cả các chế độc độc đoán đều sợ bị lật đổ. Nỗi sợ hãi  này xuất phát từ bản chất bất chính của nó. Ngai vàng đặt trên sự lừa bịp, các  vấn nạn xã hội, sự không cân xứng và hài hoà của các thiết chế xã hội, sự nghèo  khổ và mất tự do của người dân trở thành một thứ quyền lực đáng thèm khát nhưng  đầy bất hạnh của những kẻ khát quyền lực và của cải bất chính.

Bốn cô gái trẻ yêu nước và rất  đẹp ấy  đang đối mặt với những thách thức phi lý không cần có. Một cô đang ở  trong tù, chịu sự đối xử khắc nghiệt và tàn nhẫn. Một cô đã ra khỏi tù nhưng bị  quản thúc nghiêm ngặt. Một cô phải luôn luôn đương đầu với mọi rắc rối đang vây  quanh, mỗi bước đi của cô đều có người theo dõi, mọi phương tiện viết lách và  giao tiếp của cô đều bị tịch thu, cả gia đình cô đang đối đầu với hình phạt nặng  nề về tài chính, sắp bị cưỡng chế đến nơi...
Những cô gái ấy đang rất khó  khăn. Các cô không được tự do, thoải mái như các cô gái khoe mông để câu đại  gia, như các cô gái ngất xỉu vì gặp được sao Hàn, như các cô gái suốt ngày chỉ  biết ăn diện và đi shopping...Trong xã hội đầy nghịch cảnh như hiện nay, các cô  gái trẻ có thể tự do làm mọi việc, kể cả những việc suy đồi bại hoại, ngoại trừ  việc yêu nước theo kiểu cách của riêng mình.
Vì vậy bốn cô gái xinh đẹp,  yêu nước theo cách thức của riêng mình nói trên đang bị bao vây, ngăn chận.  Nhưng không vì thế mà những tia sáng chói lọi  phát ra từ tâm hồn thanh cao và   trí tuệ sáng rỡ của các cô không xuyên qua được bức màn u ám để mang lại sự lạc  quan cho mọi người.
Tôi vẫn tin vào thế hệ trẻ  Việt Nam.
Viết nhận xét
  Tên gọi [Đăng ký]
  Mật khẩu (Khách không cần mật khẩu)
  Địa chỉ web
  Email
OpenID Hình vui