Tác giả/Tác phẩm
Tìm kiếm
Quick Login
Lịch
Thống kê
1 Jan.2012

Truyện ngắn VÕ KHẮC NGHIÊM Không rõ

Tác giả: Admin   Phân loại:Truyện   
  Lớn | Vừa | Nhỏ
THY KIN  LÀNG MAI
Truyện ngắn của Võ Khắc Nghiêm
Nghe đồn ở Làng Mai có anh thầy kiện nổi tiếng, bà Lương phải nhờ cô con gái út chở xe máy tìm đến với bọc tiền và và túi chè Thái Nguyên đặc biệt cùng mấy gói thuốc lá Vinataba để nhờ thầy bày cách đòi lại mảnh đất bị thu hồi. Thầy kiện tên thật là Ba Thuấn, vốn nghề thợ mộc, biết chạm trổ tủ thờ nhưng đã bỏ nghề, chuyển sang nghiên cứu luật pháp để giúp bà con 'xóa bỏ bất công”. Thực ra Thuấn vốn là cầu thủ bóng đá của Huyện nhà, một thời ngang dọc lại  là cháu họ ông Đồ từng dạy nhiều vị tai to mặt lớn của tỉnh,của huyện ,cũng được hoc hành hết cấp hai ,viết chữ khá đẹp, lại cũng hay đọc sách báo nên làm đơn kiện khá hùng hồn, đọc lên đã nghe sướng cả tai.    
Chuyện bắt đầu từ  mùa xuân năm con trâu khi bà mẹ vợ bị tịch thu mấy vò rượu mang bán chợ huyện. Bà gọi Thuấn đến: “Mày phải đòi bằng được chỗ rượu ấy về, tao cho mày uống hết”. Thuấn nheo mắt cười: “Xong ngay! Nhưng bu phải thề đi đã chứ không đòi được rồi bu lại bảo để tao bán thì...” Bà mẹ vợ chỉ tay lên trời thề độc. Thuấn bỏ ngay cưa đục vào xó bếp, xách cặp đi liền. Trước hết phải hỏi thằng em họ đang làm Công an xã xem đi kiện ở đâu thì đòi được nhanh nhất? Nó bảo lên  Uỷ ban huyện mà đưa đơn thẳng cho ông Chủ tịch, rằng: “Nhà tôi nuôi lợn, phải nhịn ăn nấu rượu lấy bã cho lợn. Tôi không buôn bán rượu. Chỉ nấu gạo của nhà mình. Sao lại tịch thu được? Thử hỏi nhà ai nấu rượu cũng bị tịch thu thì cả cái huyện này không còn người uống rượu nữa chắc!”. Bữa ấy đúng ngày Ông Táo chầu trời 23 Tháng Chạp,  Chủ tịch huyện vừa quá chén, đang ngà ngà say, nghe thấy “chuyện lạ quá!” bèn goi ngay gã Quản lý thị trường sang quát ầm lên: “Trả ngay mấy vò rượu cho người ta”.  Gã trưởng phòng gãi đầu ấp úng : “ Em giao cho phòng Tài chính ,họ bán thanh lý hết rồi ạ!”  Ông Chú tịch Huyện đập tay xuống bàn ,hất cả chén rượu tung tóe.Thuấn liếm giọt rượu dính trên mép,nhận ra ngay mùi men rượu quen thuộc của nhà mình,bụng mở cờ. Có lẽ ông Chủ tịch cũng nhớ ra thùng quà tết nặng đến ba chục cân của Ban Quản lý thị trường cùng với chồng phong bao chúc mừng năm mới dầy cộp ,nên dịu giọng “Bán rồi thì mua trả cho người ta “. Thuấn sướng quá vội nói: “Thôi không phải mua, cứ tính ra tiền trả cho tôi cũng được. Đằng nào nhà tôi cũng phải đi bán cơ mà”. Hóa ra cả Uỷ ban huyện đều đã quá chén nên ngượng lắm, đành phải xuỳ tiền cho Ba Thuấn ngay.
Nhiêu người nói ,ở  cái huyện này chưa  ai gặp may như Ba Thuấn. Nhưng anh ta nghĩ, chẳng qua dân mình dốt luật pháp nên phải cam chịu chứ cứ đến cửa quan làm toáng lên thì chúng nó phải mềm. Mẹ kiếp, thằng nào làm quan mà chẳng có lần kiếm chác của dân.Chính quyền cấp nào chẳng có góc khuất,góc tối tham ô, hủ hóa ,hà hiếp dân .Tội chúng nó đầy mình. Dọa là kinh.Bọn luật sư chỉ là đồ mọt sách ,cãi vĩ tiền chứ đâu có vì dân,lại cũng quan liêu cỡi ngựa xem hoa và cũng có đủ thứ sợ nên chỉ cãi màu mè lấy tiếng,lấy tiền thôi,chứ có dám quyết liệt đến cùng đâu. Mình giúp bà con đòi công lý,không ra giá ,không vụ lợi ,cùng đồng cam, cọng khổ với họ thì “gái có công ,chồng chẳng phụ .” Nghĩ thế Ba Thuấn hăm hở mua sách luật về đọc, đi gặp các chú, các bác sĩ quan,cán bộ lão thành đã nghỉ hưu,lắng nghe họ dạy bảo.Nhiều người ủng hộ,hoan nghênh .Mấy ông đại tá, trung tá còn hứa giới thiệu cho Ba Thuấn gặp những đàn em của họ đang công tác ở Kiểm tra Trung ương,ở Thanh tra Chính phủ...
Ba Thuấn phấn khởi đi tìm hiểu khắp làng trên ,xóm dưới .Nhà nào có việc gì oan khuất,cần nhờ vả, Thuấn hăng hái giúp ngay. Hết ra oai ở huyện, Thuấn vác đơn lên tận tỉnh, chuyến nào đi Thuấn cũng gặt hái được thành công, ít ra là cũng có được lời hứa hẹn giải quyết nhanh. Thuấn tỏ ra là người vô tư, không đòi hỏi gì của khổ chủ. Ai được việc cho gì cũmg vui, không cho gì cũng được lời cảm ơn. Thế  mà thu nhập khá hơn nghề thợ mộc nhiều vì những người thắng kiện nhà đất thường lợi rất lớn chẳng tiếc gì vài phần trăm cho Thuấn .
Hôm nay Ba Thuấn ngồi rung đùi nghe bà Lương kể lể về mảnh đất nhà mình rộng hơn 500 mét vuông vừa bị xã thu hồi để xây dựng nhà văn hóa mà chẳng bồi thường gì cả. Thuấn hỏi
Thế giấy tờ sử dụng đắt của bà đâu? Vâng, sổ đỏ đâu?
Đất hố bom nhà tôi san lấp làm gì có sổ đỏ.
- San lấp từ bao giờ? 
- Hơn chục năm rồi. 
- Nghĩa là năm 2000? 
- Vậy thì bà đi về, nói khó với Uỷ ban xã, người ta chi cho ít tiền công san lấp chứ từ năm 2000 huyện này có quy hoạch rồi. Bà tranh thủ san lấp là mất không thôi. 
- Vậy mà người ta đồn... anh là thầy kiện tài giỏi. Hóa ra cũng xoàng thôi. Tôi xin lại gói quà nhé! 
- Vâng, bà cầm về chứ để lại tôi chỉ mang tiếng. Kiện là kiện cái đúng của mình, chứ ai lại biến cái sai thành đúng được. Bà có lên đến Trung ương, Chính phủ cũng thế thôi. 

            Bà Lương tức khí, ngồi xuống:
- Thế tôi hỏi thật anh, nếu tôi chi cho anh năm mươi triệu, anh có giúp tôi thắng kiện được không? Thực ra nhà văn hóa xã còn cách chỗ đất của tôi đến hai ba trăm mét kia. 
- Thế thì họ thu hồi của bà làm gì? Chia nhau à?
- Không chia mà bán cho một tay giám đốc. Công ty ông này giúp xây nhà văn hóa nên được xã ưu tiên bán đất của tôi cho hắn xây biệt thự. 
- Thế thì cũng khó đấy.
- Khó mới phải tìm đến Thầy kiện làng Mai.-Bà Lương nhắc đi nhắc lại bốn chữ biệt danh của Ba Thuấn cùng nhưng lời tâng bốc lên tận mây xanh,khiến anh ta sướng phổng mũi.Bà hạ giọng :- Tôi chi trước cho anh ba chục triệu để đi lại ,chi phí tìm hiểu,quà cáp… xong việc đưa nốt cho anh hai chục triệu nữa có ưng không? 

            Ba Thuấn gõ trán. Quả thực chưa bao giờ Thuấn có được khoản tiền lớn như vậy. Là người “chân chỉ hạt bột”, chỉ sống bằng tiền công lao động rẻ mạt quen rồi nên giúp bà con làng xóm đi kiện tụng thỉnh thoảng mới được người ta cho quà và chút tiền còm để chè thuốc chứ cuộc sống của Thuấn lâu nay vẫn nhờ nhà mẹ vợ vừa làm ruộng vừa nấu rượu, nuôi lợn. Vợ Thuấn cũng là người chịu khó, ngày vẫn lo đầy đủ cho Thuấn hai bữa cơm rượu đàng hoàng nên Thuấn cứ tha hồ theo hầu các vụ kiện. Dù sao chồng là “thầy kiện” nghe cũng sướng hơn là anh phó mộc
- Anh có giúp tôi không thì bảo. 
Nghe bà Lương giục, Thuấn buông chiếc điếu cày, tắc lưỡi:

            - Giúp bà thì tôi muốn giúp lắm. Nhưng tôi hỏi thật bà lấy đâu ra tiền nhiều thế?

  

            - Tôi ấy à? Dù phải bán sạch nhà cửa,tôi cũng theo kiện đến cùng. Chúng nó chiếm hàng ngàn mét vuông, bán cả rừng cả sông thu hàng núi tiền thì chẳng ai động đến. Tại sao nhà tôi  từng bị bom Mỹ san bằng ,bao năm cày sâu cuốc bẫm mới gây dựng lại chỗ ở tạm ,vẫn chưa xây lại được nhà thờ ông bà .Ngày giỗ ,ngày tết phải sang bác Cả cúng nhờ .Có mấy cái hố bom cạnh vườn ,phải lao động cực nhọc mới lấp được. Bây giờ chúng đòi cướp không của tôi thì tôi đốt luôn nhà,tự thiêu cho nhẹ đời .

  

       -Âý , Bà đừng vội bi quan -.Ba Thuấn nhả khói thuốc ,cười :-Lúc nào tôi chịu thua thì  bà hãy  lên ủy ban mà tự thiêu,chớ dại đốt nhà mình vưa thiệt con cháu vừa phạm luật .

  

            Thực ra bà Lương đã bán mảnh đất nhà bà được những một trăm cây vàng. Người mua đã chồng một nửa tiền. Bây giờ có mất cả trăm triệu bà cũng phải chi. Bà đã nhờ văn phòng luật sư Hồng Bàng mất ngót hai chục triệu mà không ăn thua gì, bà đến đòi lại tiền thì họ khất. Nghe nói Ba Thuấn có mối quan hệ rộng, lại dám moi móc tật xấu của các quan. Bà nghĩ “phép vua thua thằng liều” nên mạnh dạn râ giá ngay. Bà sợ gì. Mất là mất của người mua, bà chỉ cần kê ra bao nhiêu phí tổn họ cũng phải chịu kia mà. Đặt cọc tiền một trăm ngàn đồng còn thơm mùi mực in ra trước mặt Thuấn, bà Lương nói với thái độ coi tiền như rác:

  

            - Anh cứ cầm lấy, dù không thắng kiện tôi chẳng đòi lại đâu. Miễn là  anh cứ chịu khó làm hết mình,dũng cảm tìm hết mọi cách là được.

  

            - Thật thế chứ?- Ba Thuấn lấy giấy bút viết giao kèo rồi mới viết đơn - Tôi sẽ làm hết sức lực,hết trách nhiêm mà  cũng không  đòi được  đất cho  bà thì chỉ tại vận, tại số. ..Nhưng bà yên tâm đi, tôi đã có cách.Trong đầu Thuấn bỗng lóe lên nhưng tia sáng diệu kỳ khi loa truyền thanh đang đưa tin Chính phủ ra chỉ thị :  Đẩy mạnh chống tham nhũng  và tổ chức vui tết tiết kiệm… 

*     *

            Việc đầu tiên Thuấn mời chú em họ là Công an xã đi đánh chén cùng với cánh nhân viên Hội đồng nhân dân xã nhà. Khi đã ăn no, uống say Thuấn mới gợi chuyện để cho cánh này “tố khổ” các sếp. Nào là Bí thư Đảng uỷ cặp bồ với ả chủ quán karaokê để kiếm thằng con trai chống gậy. Nào là ông Chủ tịch xã thậm thụt với bà thủ quỹ, xén bớt tiền làm con đường ra thị trấn. Rồi chuyện hai ông Phó chủ tịch đánh nhau chỉ vì ăn chia không cân bằng tiền thu lệ phí khai thác cát bờ sông và tiền tôn tạo đê. Cả bốn ông này đều bán hàng ngàn mét đất được giao canh tác, chạy chọt thế nào được cấp hết sổ đỏ cho các hộ đến mua.... Thôi thì trăm thứ chuyện mà bung ra thì chẳng vị nào trúng được Hội đồng nhân dân kỳ tới. Nghe đồn cả Chủ tịch lẫn Bí thư xã sắp phải điều đi cho êm chuyện hoặc cho về hưu non .

  

            Hôm sau Thuấn vác đơn đến cả bốn vị này vừa dọa vừa xoa. Rằng “Các vị biết điều thì để cho bà Lương yên. Nếu không tôi lên huyện, lên tỉnh và lên cả Thanh tra Nhà nướcc thì không có đường chui”. Ban đầu các vị còn nói cứng: “Thu hồi đất đúng luật. Cóc sợ!”. Nhưng khi Thuấn lần lượt thòi ra vài chấm đen trong cuộc sống của họ thì họ giật mình: “Thôi cứ để đấy nghiên cứu đã”.
Không lùi bước, Thuấn lên huyện điều tra xem ai cấp sổ đỏ cho các vị này bán đất.,chắc chắn phải ăn nhiều tiền . Ông chủ tịch chẳng lạ gì tính thẳng ruột ngựa của Ba Thuấn  nên tránh mặt bằng cách “lên tỉnh họp”,giao cho phó chủ tịch tiếp Thuấn. Ông này và các quan ở huyện cũng run khi thấy gã phó mộc oang oang ở giữa công đường rằng: 
- Các vị đều có suất đất ở xã tôi, định xây biệt thự cho bao nhiêu bồ nhí về ở nữa đây? Huyện không giải quyết,  tôi lên tỉnh. Mà các quan  tỉnh thì cũng có khối vị đang xây biệt thự  và mở trang trại ở xã tôi để ở hay để bán thì có trời biết…Làm gì cũng phải cho dân chút lộc thừa chứ húp hết cả cặn,ăn khoai cả vỏ,ăn chó cả lông, ăn hồng cả hột thì không tắc ruột,cũng thổ tả mà chết thôi .

Miệng lưỡi của Ba Thuấn quả có gang ,có thép khiến  nhiều vị vừa tức vừa lo ,còn dân chúng nghe sướng tai ,truyền tụng nhanh hơn cả đài phat thanh truyền hình ,tất nhiên mỗi người cho thêm chút mắm ,chút muối cho nó lâm ly,hùng hồn đưa chàng Thầy kiện Làng Mai thành thần tượng.
Thế rồi Ba Thuấn chưa cần phải lên tỉnh, cũng chưa phải đến Thanh tra Nhà Nước, một tuần sau xã tuyên bố nhà văn hóa không cần mở rộng về hướng Tây. Mảnh đất hố bom do bà Lương san lấp được coi là đất của bà Lương có quyền được chuyển nhượng,chỉ phải nôp tiền sử dụng đất theo giá bãI hoang.Bà Lương sướng đến gần phát điên,cho thêm Ba Thuấn bộ comlê đen và chiếc cặp da đắt tiền cho đúng kiểu thầy kiên-theo cach nói của bà. 

Tiếng lành đồn xa, cháu bà Lương là cầu thủ bóng đá trẻ mới nổi danh,tự ý bỏ hợp đồng đầu quân cho môt đội bóng ở phía Nam ,nhân khoản tiền lớn,bi phạt hai tỷ đồng và bị treo giò hai năm.đã tìm đến Ba Thuấn nhờ làm đơn kiện và sẵn sàng chia 50/50 khoản tiền không bị phạt.Cứ ngỡ Ba Thuấn vốn máu mê đá bóng sẽ vui vẻ nhận lời ngay,nào ngờ anh ta không những lắc đầu lia lịa mà còn dạy cho chàng cầu thủ trẻ một bài học đạo lý, nhớ đời:

  

-Cậu là cầu thủ bóng đá mà không biết luật của FIFA thì chỉ nên về đi cày thôi.Bóng đá là vương quốc có luật riêng,chẳng giống với luật của bất cứ nước nào,càng cãi.,càng kiện ,càng thua,càng thiệt.Đến như quả bóng đã chui tọt vào lưới rồi mà trọng tài bảo chưa cũng phải ngậm tăm ,cãi là thẻ vàng,cãi nữa là thẻ đỏ…Luật là luật. Dù luật đã lỗi thời, vô lý, sai lầm mười mươi đấy cũng cứ phải tuân thủ đã rồi chờ người ta sửa luật -Ba Thuấn rít thuốc lào ,ngửa đầu nhả khói, cao giọng :-Nhưng trước hết phải học làm người đã .Cầu thủ của ta chưa thành người đã thành ngợm , vô ơn,thất đức,hám tiền …thì còn kiện cái nỗi gì …Đi về mà năn nỉ người ta thương,may ra còn được đá bóng hạng D hoa, chứ kiện lên,kiện xuống thì đá bóng bưởi có khi cũng chẳng ai mời…
Chuyện thầy kiện Ba Thuấn xem ra chưă có hồi kết. Mùa xuân này Thuấn được nhiều người tìm đến nhờ cậy,thu nhập tăng vọt, tha hồ sắm tết cho vợ con và nhất là bà mẹ vợ tốt bụng -ngừơi đã mở ra cho Thuấn con đường làm thầy kiện cao quý. Bước sang năm mới chắc chắn Thuấn sẽ làm được gấp đôi gấp ba, thậm chí gấp mười vì Thuấn đã  bắt đầu nổi tiếng ,sắp trở thành “Người của công chúng”.Đặc biệt Thuấn có kinh nghiệm đầy mình: cứ xông vào bất cứ đâu, nhè chỗ xấu nhất của các quan mà quát thật to là thắng! Bớt được khối việc cho Thanh tra Nhà nươc , giảm được nhiều phiên tòa lê thê , tiết kiệm  nhiều khoản cho ngân sách và đem lại niềm vui cho nhiều người. Bà con Làng Mai yêu mến,phong cho Ba Thuấn danh hiệu : ”Dũng sỹ Pháp đình “ . Nghe đồn Công ty Bóng đá Nhà nghề RTCF mới thành lập đang muốn mời Ba Thuấn về làm cố vấn pháp lý,nhưng anh ta từ chối khéo ,rằng : - Luật bóng đá không cho ai cãi . Vô lý lắm ,nhưng  bóng đá hấp dẫn hơn cả sưc hút của trái đất, hơn cả mọi tôn giáo.Mà đã là tôn giáo thì   phải răm rắp cầu khấn thôi.Cần gì đến cố vấn pháp lý mà nên tìm cố vấn đạo lý và tâm lý thôi. Trong bóng đá, phải vui vẻ chấp nhận  cái sự chưa công bằng và cả may rủi  nữa . Không phải cứ đánh giặc giỏi,buôn bán tài là đá bóng cũng giỏi,cũng tài .Nước lớn,người đông ,nhiều tiền cũng có thắng được đâu…. 
Thì ra Thầy kiện Làng Mai cũng có tầm nhìn xa,trông rộng và cũng biết mượn bóng đá đánh bóng tên tuổi,làm duyên cho mình.

                                                                                                                                        VKN

  
Viết nhận xét
  Tên gọi [Đăng ký]
  Mật khẩu (Khách không cần mật khẩu)
  Địa chỉ web
  Email
OpenID Hình vui