Tác giả/Tác phẩm
Tìm kiếm
Quick Login
Lịch
Thống kê
3 Dec.2011

Truyện ngắn Võ Khắc Nghiêm Không rõ

Tác giả: Admin   Phân loại:Truyện   
  Lớn | Vừa | Nhỏ
làm phúc

Truyện ngắn của Võ Khắc Nghiêm

Đầu năm, mở tờ báo tết, thấy trang quảng cáo : Trung tâm y tế - thể thao” của bác sĩ Lê Tiệp khá hấp dẫn, tôi cứ ngờ ngợ. Nhìn kỹ bức ảnh ở cuối trang, tôi nhận ra ngay, đích thị đấy là bạn mình. Tôi quen bác sĩ Lê Tiệp từ thời bao cấp. Anh là một trong những bác sĩ nội khoa giỏi nhất tỉnh, nhưng lại gặp khá nhiều bất hạnh khiến cho “công danh lận đận, ái tình ngẩn ngơ”. Vốn sinh trưởng trong một gia đình trí thức nổi tiếng ở Hà Nội, Tiệp dễ dàng cưới được cô vợ xinh đẹp, kém anh 4 tuổi là bạn học của cậu em ruột. Thời ấy, vùng sâu, vùng xa đang rất cần bác sĩ. Nghe theo lời kêu gọi của nhà nước, cưới vợ xong, Tiệp rời Hà Nội ngay. Anh đâu biết, người vợ mà anh vô cùng yêu quý, tin cậy lại chẳng hề yêu anh. Nàng đã từng trao thân cho em trai anh trước khi anh sắm lễ ăn hỏi. Chẳng hiểu vì mối quan hệ hai gia đình hứa hẹn thế nào đó mà cậu em đành im lặng, còn cô nàng thì cũng chấp nhận tổ chức đám cưới với Lê Tiệp. Dạo ấy, Lê Tiệp đã kể cho tôi nghe câu chuyện bất hạnh của đời anh, tôi đã viết nhưng chẳng ai in cho. Chuyện thì dông dài lắm, nó na ná như chuyện “Trầu Cau” nhưng bi kịch hơn, khốn nạn hơn thôi. ấy là vào một đêm thứ bảy cuối năm, sau ba tháng xa cách, bác sĩ Tiệp phóng xe về đến nhà đã hơn bốn giờ sáng. Anh không nỡ đánh thức vợ dậy, ngồi tựa lưng ở cửa cho đến lúc nhạc đài tập thể dục vang lên mới bước vào nhà. Trong ánh đèn màu hồng nhạt, anh bàng hoàng nhận ra thân hình trần truồng của vợ mình đang ôm chặt thân hình vạm vỡ của cậu em trai. Người yếu tim có thể bị đột quỵ, nhưng Lê Tiệp thì bản lĩnh lắm. Dù đau khổ, quằn quại, bác sĩ Tiệp vẫn cố tìm một giải pháp đúng đắn. Anh làm đơn xin chuyển công tác, hy vọng sự gần gụi và vị tha của mình sẽ củng cố được hạnh phúc gia đình. Năn nỉ mãi tổ chức vẫn không đồng ý, anh liền bỏ việc. Nhưng tất cả đều đã quá muộn. Em trai anh đã bán ngôi nhà, cùng vợ anh trốn ra nước ngoài, để lại hai bức thư thống thiết lý giải về tình yêu hiện đại và “mong anh thông cảm!”. Sau nhiều ngày lang thang trong tuyệt vọng, anh trở về bệnh viện thị xã cầu xin mãi mới được nhận trở lại. Anh chị em bác sĩ, y sĩ, ý tá đều thương Tiệp, thông cảm với hoàn cảnh của anh, mối mai cho anh nhiều người, nhưng trái tim anh đã nguội lạnh, chẳng còn biết rung động trước bất cứ cô gái nào. Một hôm bác sĩ Thu Viễn, trưởng khoa sản gọi anh vào, giọng cởi mở:

- Dạo này tôi thấy ông “ngố” lắm rồi đấy ! Mà thủ dâm thì hay ho gì đâu.

Lê Tiệp gãi đầu, đỏ mặt cười. Bác sĩ Thu Viễn ghé sát tai anh thì thầm :

- Có một cô nàng “trường túc, hồng diện” màu mỡ lắm, đang nhờ tôi đưa đi thụ tinh nhân tạo vì anh chồng bất lực. Đúng hơn là không có tinh trùng. Nếu anh đồng ý, tôi sẽ thu xếp để anh “giúp đỡ” và cũng là một cách “giải ngố” cho anh. Tôi sẽ giữ bí mật tuyệt đối và tất nhiên hai người sẽ không nhìn thấy nhau, không biết gì về nhau. Cứ coi như một lần “làm phúc” thôi.

Lê Tiệp phì cười nghĩ về mọi kiểu “làm phúc” ở trên đời. Anh tặc lưỡi gật đầu, không quá bận tâm đến hậu quả.

“chuyện ấy” đã xảy ra vào một đêm mưa xuân rả rích tại chính phòng khám của bác sĩ trưởng khoa sản được cúp hết điện. Dù không có sự hưng phấn khi bước vào căn phòng tối om, phải quờ quạng như một anh mù, Lê Tiệp vẫn toát mồ hôi hột khi chạm phải làn da mát rượi của người đàn bà đang nằm run rẩy đợi chờ anh. Nàng nhẹ nhàng cởi quần áo cho Lê Tiệp, kéo anh nằm xuống cạnh mình, áp bộ ngực phì nhiêu vào lưng anh, nhẹ nhàng lướt những ngón tay búp măng như những con kiến chậm chạp bò. Có người nói: bàn tay là cặp mắt thứ hai quả không sai. Nhưng cái lưỡi còn kinh khủng hơn khi liếm lên da thịt bởi luồng điện nó tạo ra chạy nhanh khắp thân thể, thốc vào tận thần kinh trung ương, đánh bật khỏi bộ óc sự ương bướng dửng dưng của lý trí, hâm nóng mạch điều khiển tình dục, thổi bùng sự ham muốn đến cực điểm. Chưa bao giờ Lê Tiệp có được những cảm xúc kỳ lạ, khoái lạc đến tột cùng như cái đêm làm tình bất đắc dĩ ấy. Khi người đàn bà khao khát có con, họ cuồng nhiệt làm tất cả những gì học được, biết được để cho cuộc ân ái hiệu quả nhất.

Vợ chồng cô nàng “Hồng Diện” vô cùng phấn khởi đón cậu con trai đầu lòng bụ bẫm xinh đẹp. Uy tín cua bác sĩ Thu Viễn càng được nâng lên. Chức Phó giám đốc đang đến rất gần thì bỗng nhiên có đơn kiện của chồng cô “Hồng Diện” rằng : Bệnh viện đã lừa dối, không hề thụ tinh nhân tạo mà lại làm “trò bỉ ổi” !. Thì ra anh chàng trưởng khoa ngoại vì “trấn lột” nhiều tiền của bệnh nhân, không được đề bạt đã cay cú “tiết lộ bí mật”, xui anh chồng loãng tinh gửi đơn kiện đi khắp nơi. Anh ta lại là con trai của một vị chức sắc đầu tỉnh nên sức ép nặng nề lắm, gay gắt lắm. Trước tình hình đó, Lê Tiệp phải đứng ra nhận hết trách nhiệm về mình để bác sĩ Thu Viễn thoát nạn, rằng: Chính anh đ㠓tán tỉnh” cô “Hồng Diện” làm cái “việc ấy”. Anh tưởng mình chỉ bị khiển trách, cảnh cáo là cùng, nào ngờ Lê Tiệp bị tước bằng bác sĩ và bị đuổi việc.

Các cụ dạy: “Làm phúc phải tội” là thế đấy. Lê Tiệp đau đớn thốt lên với bác sĩ Thu Viễn và lặng lẽ rời bệnh viện.

Phải đi bốc vác, đun xe bò, kiếm sống gần hai năm, Lê Tiệp mới nhận lại được tấm bằng bác sĩ nhờ có sự thông thoáng của cơ chế mới cùng sự nỗ lực của bác sĩ Thu Viễn và anh chồng đại tá công an vốn cũng là bạn học cũ của Tiệp đã phải chạy ngược, chạy xuôi mới xoá được cái án kỷ luật quá khắt khe tàn nhẫn với Lê Tiệp. Bây giờ Thu Viễn đã là giám đốc bệnh viện tỉnh. Chị thân chinh đi tìm Lê Tiệp trao lại bằng và thiết tha mời anh trở về làm việc. Thấy Lê Tiệp đắn đo, Thu Viễn cười, vỗ vai anh:

- Vợ chồng “nhà ấy” sang Mỹ sống rồi, anh đừng mặc cảm nữa. Trước khi đi, cô “Hồng Diện” có đến tìm tôi, bày tỏ lòng biết ơn sâu sắc và nhờ tôi chuyển đến anh lời xin lỗi, ân hận của cả hai vợ chồng. Họ hứa khi có điều kiện sẽ đền đáp “công ơn”. Tôi đã cho họ địa chỉ và số điện thoại của anh...

Lê Tiệp cười chua chát. Anh muốn hỏi về giọt máu rơi của mình nhưng tim nhói đau, im lặng ngồi rít thuốc. Nghe Thu Viễn giục ra xe, Lê Tiệp thở dài:

- Cảm ơn vợ chồng cô đã luôn quan tâm, lo nghĩ cho tôi. Nhưng tôi không thể bước chân trở lại mảnh đất ấy. Tôi cũng không thể phù hợp với cơ quan Nhà nước, cho dù vẫn biết được làm việc dưới sự lãnh đạo và ưu ái của cô là tốt lắm. Trước mắt có lẽ tôi sẽ xin hành nghề tại một phòng khám tư nhân. Bao giờ có điều kiện tôi sẽ mở phòng mạch riêng.

Bác sĩ Thu Viễn gật đầu :

- Cơ chế thị trường rồi, anh nghĩ thế cũng phải. Cần gì anh cứ phôn cho tôi. Mà biết đâu, rồi chính tôi lại phải dựa vào anh sau này.

Lời nói xã giao ấy không ngờ lại thành sự thật khi bác sĩ Thu Viễn bị giáng chức vì nội bộ mất đoàn kết, đấu đá liên miên, bệnh viện xuống cấp nghiêm trọng. Trong khi đó bác sĩ Lê Tiệp lại nhanh chóng thích nghi được với thị trường và “đặc biệt nổi tiếng chữa trị vô sinh”. Gần đây báo chí lại liên tục đăng quảng cáo “Trung tâm Y tế - Thể thao” của bác sĩ Lê Tiệp kèm theo những lá thư cảm ơn của bệnh nhân, ca ngợi hết lời về phương pháp chữa trị vô sinh huyền diệu “đã đem lại bao niềm vui hạnh phúc”...

*

* *

Theo địa chỉ trên trang quảng cáo báo tết, tôi tìm gặp Lê Tiệp vào ngày rằm tháng giêng, sau buổi lễ hội thơ ở Văn Miếu. Tôi thực sự ngạc nhiên trước cơ ngơi khá sang trọng của “Trung tâm Y tế - Thể thao” của Lê Tiệp với khá nhiều thiết bị hiện đại. Lê Tiệp giải thích :

- Hầu hết là cổ phần của bạn bè góp vào, chứ tôi thì chỉ có chút ít thôi. Nhưng trong một tương lai gần chúng tôi sẽ có bệnh viện tư nhân, có các phòng tập thể thao thẩm mỹ phục hồi thể lực siêu hiện đại với sự đầu tư lớn từ Hoa Kỳ.

- Chắc là có sự tham gia của vợ chồng cậu em ông chứ?

Nghe tôi nhắc đến cậu em, Lê Tiệp sa sầm mặt, lắc đầu:

- Chúng nó chết hết rồi. Tai nạn đắm tàu ! Quả báo thôi!

Lê Tiệp cười khẩy, bật nút chai, mở rượu vang mời tôi:

- Nào, uống đi! Trong cái rủi lại chứa cái may, ông ạ! Tất nhiên tôi chẳng bao giờ quên bi kịch của đời mình, đừng nhắc chuyện cũ nữa, chán lắm!

- ừ, thì không nhắc chuyện cũ - Tôi chạm ly và nhấm nháp hương vị của thứ rượu vang Pháp hảo hạng: - Nhưng mà tôi hỏi thật ... Ông vẫn áp dụng cách chữa vô sinh như đã làm với cô “Hồng Diện” chứ ?

Rót thêm rượu vào cả hai ly, Lê Tiệp cười khà:

- Ông cho như thế là xấu xa à?

- “Tất nhiên” là không .... Tôi ấp úng: - Chỉ tò mò thôi! Tôi muốn tìm hiểu, muôn màu tươi đẹp của cuộc sống. Tôi uống cạn ly rượu, ngẫm suy về những đổi thay nhanh chóng của người trí thức trong cơ chế thị trường và chợt hiểu ra rằng: Khái niệm tốt, xấu bây giờ có lẽ đã khác xưa, những chuẩn mực về đạo đức cũng có những thay đổi.

Lê Tiệp nhìn xoáy vào mắt tôi, giọng trở nên kinh khỉnh, kiêu ngạo:

- Hiện Trung tâm của tôi có một ông lang Tàu rất tài giỏi với nhiều bài thuốc Đông y chuyên chữa trị các bệnh vô sinh kết hợp với những bài tập luyện nâng cao thể lực tạo sự hưng phấn trong tâm hồn rất hiệu quả. Bác sĩ Thu Viễn vừa đi tu nghiệp ở Mỹ về cũng đã hoàn thiện công nghệ thụ tinh trong ống nghiệm. Nhưng có những phụ nữ lại không tin lắm ở đứa con được sinh ra từ ống nghiệm và vì nhiều lý do khác nhau, “tất nhiên”họ không thể công khai kiếm bạn tình - nhất là các “bà lớn”. Vì thế cũng có lúc phải tìm cách giúp họ. “Tất nhiên” tôi không bao giờ còn ngu ngốc trực tiếp làm “chuyện đó”. Tôi đã có lực lượng bạn bè bốc vác rất khỏe mạnh đang thất nghiệp và các vận động viên nghiệp dư sẵn sàng đáp ứng mọi yêu cầu của quý bà. “Tất nhiên” là phải hết sức kín đáo, bí mật, nhưng không phải lúc nào cũng tốt đẹp. Rồi ông sẽ có dịp viết tiểu thuyết, đưa lên phim nhiều chuyện thú vị đấy. Nhưng bây giờ thì xin ông hãy để cho tôi yên ổn làm ăn đã. “Tất nhiên” tôi hứa sẽ kể vào một lúc thích hợp. Thế đã nhé!

- “Tất nhiên” rồi! Tôi cười đáp.

Câu chuyện bị cắt ngang bởi tiếng chuông điện thoại rồi một anh chàng to cao, lông mày rậm như hai con sâu róm đẩy mạnh cửa bước vào, giọng uất ức :

- Chết em rồi, anh Tiệp ơi !

- Cậu thì chết sao được ! Vừa lên chức chánh văn phòng lại sắp cưới vợ ...

- Nó bỏ em rồi ! Tuyệt tình rồi !

- Sao mà tuyệt tình nhanh thế được ?

- “Bà ấy” ác lắm ! Không cho em yêu, không cho em lấy vợ. Sáng nay “bà ấy” gọi điện nỉ non muốn gặp em đầu năm lấy hên, hứa là lần cuối cùng. Em nghĩ: thôi thì cũng nhắm mắt ân ái với bà lần cuối cho xong đi. Nào ngờ trong lúc em tắm, bà ấy gọi điện cho người yêu của em rằng: “Bà đang ngủ với chồng mày ở phòng 209, khách sạn Nắng Mai Hồng, có giỏi đến mà xem!” thế có đểu, có ác không?

Anh chàng lông mày sâu róm xoa má liên tục, dường như vẫn còn nảy đom đóm bởi cái bạt tai cực mạnh của cô người yêu vừa cương quyết tuyệt tình. Tôi lờ mờ hiểu “bà ấy” là một nhân vật có quyền lực ghê gớm lắm, đã từng được anh chàng này giúp đỡ “chữa chứng vô sinh”. “Bà ấy” đã móc anh ra khỏi đám bốc vác, cho anh ngồi vào ghế Chánh văn phòng rồi “quản chặt” lấy anh bằng mọi biện pháp dữ dằn.

- Em bắt đền anh đấy! Chàng sâu róm phụng phịu như một đứa trẻ, rồi ghì chặt hai vai Lê Tiệp, thét lên: - Em phải làm thế nào bây giờ? Anh nói đi. Em điên lắm rồi! Thế này mãi thì không thể chịu nổi.

Lê Tiệp thở dài, kéo anh chàng đang điên ngồi xuống, ấn vào tay anh ta chai nước lọc, ôn tồn nói :

- Cậu phải bình tâm lại đã. Đừng hét thế! “Tất nhiên” chẳng ích gì đâu. Lê Tiệp đứng lên chắp tay sau lưng, đi đi lại lại, giọng chậm rãi mà đanh lạ. Anh ta châm xì gà, rít lõm cả má, giọng trầm xuống: - Tôi cũng chẳng ngờ “bà ấy” lại đắm đuối cái khoản làm tình của cậu đến mức phát rồ, phát dại như thế. Nhưng cũng tại cậu thích “đổi đời”, thích xài tiền, xài xe của người ta, lại còn muốn thăng quan tiến chức mà ngoài cái “của quý” vừa to vừa dài ra thì cậu có năng lực gì nào? Học chưa hết cấp 2, thời buổi bằng cấp mà ngồi được ở cái ghế Chánh văn phòng là tốt số lắm rồi. Đã thế lại còn đòi lấy vợ trẻ đẹp “Tất nhiên” là cậu tự mâu thuẫn rồi. Thôi, về nghĩ lại đi. Nếu còn thích làm quan thì cứ chịu khó mà nghe lời “bà ấy”. Còn không thì ... trở lại đội bốc vác. “Tất nhiên” là phải chịu khổ rồi. Tôi nói có đúng không nào?

Anh chàng “sâu róm” bỗng nhũn như bún, thút thít khóc. Tôi cảm thấy ngột ngạt vội đẩy cửa bước ra hiên nhà, hít thở, đúng lúc chiếc xe BMW xanh rêu bóng lộn vừa đỗ lại trước sân. Một người phụ nữ phốp pháp, son phấn loè loẹt, vàng đeo đầy tay, nhún nhảy đi thẳng vào phòng Lê Tiệp theo sau là bác sĩ Thu Viễn. Mùi nước hoa hoà vào mùi ê te làm tôi suýt ngất. Hình như tôi đã gặp bà ấy ở một buổi lễ nào đó cùng với ông chồng to béo, bệ vệ có thực quyền ở một Tổng Công ty lớn. Lại có thêm một chiếc ô tô Mercedes màu đen mang biển ngoại giao tiến vào. Tôi hoa mắt trước một mỹ nhân tóc vàng, mặc chiếc váy đen bó sát thân hình siêu mẫu. Khi chiếc kính đen Cartier to bản nạm kim cương được nhấc ra, tôi ngẩn người, suýt kêu lên vì đó chính là nàng “Hồng Diện”. Dù rất tò mò muốn biết những gì sắp diễn ra trong phòng khám của bác sĩ Lê Tiệp với sự xuất hiện của hai người đàn bà quyền quý, nhưng tôi không đủ dũng khí quay lại, đành lặng lẽ ra về và tự giải thích: Có thể họ đang liên kết làm ăn và cũng có thể họ mới là chủ nhân đích thực của Trung tâm Lê Tiệp.

Hai tuần sau báo chí, truyền hình đưa tin khá đậm về lễ khởi công xây dựng Phức hợp Y tế - Thể thao siêu hiện đại “Tân Việt Mỹ” do bác sĩ Lê Tiệp làm giám đốc với sự hiện diện của nhiều quan chức và đông đảo quý phu nhân. Tất nhiên có đầy đủ các nhân vật của câu chuyện tôi vừa kể.

V.K.N.

Viết nhận xét
  Tên gọi [Đăng ký]
  Mật khẩu (Khách không cần mật khẩu)
  Địa chỉ web
  Email
OpenID Hình vui