KÍ SỰ VỀ... - Nhà Văn Lê Xuân Quang - Le Xuan Quang Blog
Tác giả/Tác phẩm
Tìm kiếm
Quick Login
Lịch
Thống kê
28 May.2010

KÍ SỰ VỀ... Không rõ

Tác giả: Admin   Phân loại:Ký - Tạp bút   
  Lớn | Vừa | Nhỏ
MẢNH ĐỜI PHIÊU BẠT - 1
Ký sự (3 Kì)
Lê Xuân Quang
- Thế nào, ''Thằng Em Dại '' (TED)? có việc làm chưa hay vẫn dặt dẹo? Người đàn ông to con, chủ quầy bán quần áo đặt trên quảng trường Alechxander, hỏi TED với vẻ quan tâm.
Gã thanh niên - TED tên là Tri, cũng to con, cường tráng, nước da trắng như thư sinh. Ăn vận lịch sự, đúng mốt của người Ðức tôn kính: Complé, cravat, ngoài khoác chiếc Măngtô dạ, mũ Phớt đội hơi lệch, xùm sụp... che gần kín nửa khuôn mặt. Trông gã rất giống đại ca xã hội đen Ðỗ Quốc Sanh - nhân vật chính trong phim Máu Nhuộm Bãi Thương Hải của hãng ATV Hồng Kông.
- Vẫn thế anh ạ! Thời buổi này, dân bản xứ còn thất nghiệp dài dài nữa là bọn em. Ðịnh đến nhờ anh ''xí'' cho một chỗ làm ! Nghề gì cũng được. Kiết quá. Trợ cấp Xã hôi chẳng đủ hút thuốc. Gã nói một thôi, mặt buồn rười rượi.
- Muốn đi làm thật à? chú mày đổi tâm tính rồi sao ?
- Thật, em nghỉ mãi chán rồi. Củng chả phải thay đổi tâm tính đâu, sắp về đến nơi, túi nhẵn, nợ đầm đìa, cần phải nhanh chóng kiếm ít tiền trang trải, thanh thản khăn gói lên đường mã hồi. Chán cảnh lang thang lắm rồi anh ạ!
- Biết nghĩ như vậy là phải! Chú thím bên nhà thỉnh thoảng thư cho anh cũng ca cẩm, nhất là khoản nợ vay cho cậu... người ta đã đòi mà chưa có trả. 3 năm rồi.
Ông chủ quầy quần áo không cười nữa, vẻ mặt trầm ngâm. Rất nhiều lần cậu em họ này đến nhờ kiếm việc. Vì là dân Khách thợ quen biết nhiều, ông đã cố gắng chạy chọt giúp, nhưng lần nào cũng vậy, chỉ đươc vài bữa đi làm rồi cậu ta lại bỏ. Chả hiểu lần này ra sao? Một chút ngừng lại, nhìn chú em dò xét. Biết tật của mình, Tri vội thanh minh: Lần này là em thực lòng, không như những lần trước đâu. Anh yên tâm!
- Chỗ làm thì không khó - người anh tư lự - chỉ sợ kiếm được, cậu làm lụng vất vả, ít lương, dăm bữa nửa tháng lại bỏ, uổng công, tốn tiền dịch vụ. Hay là - nói đến đây anh ta ngần ngừ...
- Sao? anh cứ nói, em chịu đựng được!
- Ði bán thuốc lá vậy.
- ''Bán thuốc lá''? Gã nhắc lại vẻ ngạc nhiên, dường như ngán cái nghề này lắm... Trong khi Tự - tên người Anh - vẫn kiên trì giảng gỉai: Chú biết đãy, việc nhàn hạ kiếm được nhiều tiền bây gìờ không có, không đến lượt dân tỵ nạn, khách thợ. Chỉ có cách đi bán thuốc lá lậu mới đáp ứng được nhu cầu của cậu thôi. Suy nghĩ kỹ đi, nếu đồng ý, tối nay anh dẫn sang nói với thằng Bạn nó sẽ giúp .
- Bạn nào thế? Tri lơ đãng hỏi lại.
- Bạn học cũ... nay đang ''quản lý'' một khu vực có nhiều chố bán. Ngừng một chút để xem Tri có phản ứng gì không, thấy gã vẫn im lặng, Tự tiếp: Tuy nhiên, làm nghề này nguy hiểm, bệ rạc... hàng ngày đối mặt với Cảnh sát. Bắt bớ, tù tội là chuyện thường. Nếu cậu ngại thì đi lau nhà vệ sinh ở ga Trung tâm. Anh đã nhờ thằng Phan ở nhà C phố Rhin, chuyên làm dịch vụ tìm việc. Nó đã hứa cho một chỗ, mai có thể đi làm ngay. Lương tháng 1200 Ðê Mác.
Một thoáng phân vân hiện trên nét mặt, Tri buông tiếng thở dài, rầu rĩ: Ðến nước này, em chẳng còn có gì để cân nhắc, lựa chọn nữa. Anh cứ nói trước cho em, độ 10 giờ đêm em về.
- Sao không đến sớm hơn? Hôm nay chị nhờ cô bạn ở dưới Tỉnh mua được đôi vịt béo đánh tiết canh. Chú đến ăn cho vui!
- Em có chút việc ở trong Rhin, sợ về muộn.
- Cố gắng về sớm.
Có nhiều người vào mua hàng. Tự quay ra tiếp khách. Tri tranh thủ nói: Cứ thế anh nhé, cả nhà ăn trước đừng chờ.
- Ừ ... ừ...
Hai anh en chia tay nhau .
xxx
Khu nhà lớn 6 tầng nằm trên phố Rhin là một trong bốn khu ở tập trung của người Việt Nam tại Ðông Berlin. Quy hoạch mặt bằng gồm 4 nhà đánh số thú tự theo chiều ngược kim đòng hồ ABCD tao thành các cạnh khép kín. Các nhà xây dựng của nước CHDC Ðức cũ(DDR) - được lệnh thiết kế khu nhà ở này nhằm phục vụ cho những người nước ngoài đến đông Ðức học tập, lao động. Khi nước Ðức thống nhất, số người này được Chính phủ Liên bang trả về quê cũ. Khu nhà bỏ trống. Chính quyền đông Berlin vội tập hợp những người Việt đang ở rải rác các nơi trong thành phố về đây sinh sống, vừa dễ quản lý, vừa thu được tiền thuê nhà.
Từ xa, ngoài đường chính nhìn vào, khung cảnh ở ngoài cổng thật nhộn nhịp. Rất nhiều hàng quán. Mặt hàng bày bán chủ yếu là thực phẩm Châu Á. Nhiều thứ ngay cả cửa hàng lớn ở Tây Berlin cũng không hề có như: Cá chép tươi to loại 5 kí lô, cá mè lớn có con tới 15 kg. Lươn tươi. Gà làm sạch có cả đầu. Gìo lụa, chả Quế... người đi, kẻ đến, gọi nhau, mà cả ồn ào như một chiếc chơ con thực sự...
Tri xuống tầu điện thong thả cuốc bộ. Ðang chăm chú quan sát. Bỗng... từ đâu đó vang lên tiếng gọi giật: Tri ... Tri.
Gã nhìn sang, thấy hai thằng bạn hồi còn đi học phổ thông cũng đang tiến tới trước mặt. Ba người hồ hởi, tay bắt mặt mừng: Chiến hữu. Ði đâu mà hàng tháng nay không thấy mặt. Hả?
- Dạo này làm ăn khá không?
Tri thông báo sơ sơ dự kiến của mình... Hai bạn vui mừng thực sự. Một thằng nói nhanh, vì thấy từ xa Tramwai đang tới:
- Chúc mừng cho quyết định thông minh của mày. Vào chờ chúng tao ở trong nhà, hôm nay phải túy lúy với nhau một trận. Bọn tao khao!
- Chúng mày đi lâu không?
- Nửa tiếng thôi. Tạm biệt.
Vào tới cổng khu tập thể, Tri lại gặp mấy thằng bạn khác. Chúng đang đứng ở cửa phòng thường trực tán róc. Trên tay mỗi đứa cầm một lon Coca. Thỉnh thoảng lại nhớn nhác nhìn ra đường phố, như vẻ đang chờ ai... Tri chào hỏi qua loa, đi vào phía nhà B.
Hành lang nhà B, nằm ở giữa, dài hun hút. Hai bên bố trí buồng ở. Không khí trong này còn sôi động hơn bên ngoài cổng. Ở các phòng, liên hệ với bên ngoài qua cửa sổ tầng 1 của căn hộ hướng ra đường. Tất cả thuốc lá cung cấp cho các đìểm bán lẻ ở Berlin đều được từ bên ngoài đưa vào khu tập thể, rồi lại từ các phòng, các tầng ngày đêm từng kiện, từng túi theo các cá nhân đi ra...
Ngoài đường có chiếc xe thùng của Cảnh sát đang tiến vào. Mấy thằng bạn có vẻ nhốn nháo... hàng quán hối hả thu dọn ''chạy loạn''... Cùng lúc tất cả mọi hoạt động ở trong các nhà ngừng ngay. Cửa các phòng đóng kín, khóa trái. Không khí trầm lắng như một ký túc xá mẫu mực của nước Ðức văn minh.
Chiếc xe Cảnh sát chỉ lượn qua, không vào trong sân. Nó vừa đi khỏi, ''Những thằng Bạn'' trở lại vị trí cũ, trên tay lại có những lon Coca mầu đỏ khác... lập tức không khí trong từng nhà lại sôi nổi. Các hoạt động trở lại bình thường, lặp lại.
Tri định tạt qua nhà thông báo cho Nguyệt Hà rồi mới vào thăm lũ bạn, nhưng lại thay đổi quyết định, đi vào chỗ ở của bạn trước. Căn hộ 4 đứa thuê nằm ở góc đầu hồi, tầng một của nhà D. Cửa đóng im ỉm, bên trong im lặng. Gõ hai lần mà vẫn không có ai lên tiếng. Tri phát cáu, gọi to: Mở cửa ra lũ thỏ đế, bọn nó biến rồi .
- Ai đấy ? Bên trong có tiếng hỏi nhỏ dè dặt.
- Tao. Tri đây!
Cửa hé mở, dây xích vẫn còn giữ móc. Khi đã xác định đúng là Tri, móc cài mới được tháo. Tri vào. Trong nhà đã có một bàn Tulơkhơ bày sẵn. 4 con bạc với một đứa chầu rìa đang say mê... Khói thuốc mù mịt, nằm ngồi ngả ngốn. Hôm nào cũng như hôm nào, ngủ ngày cày đêm. Rỗi việc, xúm vào sát phạt nhau kiểu cò con, thua được chẳng đáng là bao, 50 xu, 1 Mark, điều cốt yếu gỉai buồn trong những ngày tha hương. Thế mà đôi khi cũng cay cú, cãi nhau ỏm tỏi. Cuối tuần quân số trong phòng lên tới 15, trong khi cả căn hộ hai buồng tổng diện tích khoảng 36 mét vuông. Tối đến tập trung đầy đủ, muốn ra ngoài đì vệ sinh phải len lách...
Thấy Tri xuất hiện, cả bọn ngừng chơi, mấy thằng nhao nhao hỏi: Ngọn gío nào đưa chú mày vào đây thế? con Hà nó chịu thả rồi à?
- Có ''hiếu'' với Bồ, nhỉ!
- Từ ngày sang nhà B với vợ, chả còn nghĩ gì đến bạn bè...
- Ngày mai tao đi bán thuốc lá - Tri ngắt ngay những cái giọng bực bội đang thi nhau tuôn ra - Chúng mày có nhiệt tình thì dậy tao ngón làm ăn, cho tao xin dụng cụ đồ nghề, bảo tao kinh nghiệm...
- Hố...hố...
- Ối giời ơi, chó có váy lĩnh!
- Trời sắp xập...
Tri vừa dứt lời, cả bọn quăng bài, cười nhạo, căn phòng trở nên náo nhiệt. Một thằng trông vẻ ngổ ngáo đứng dậy, tiến đến nhìn Tri như nhìn một con vật ngộ nghĩnh, mới thấy lần đàu. Lát sau gã hỏi đầy nghi nghờ: Thực không? Mày có định chí thú làm ăn hay lại như những lần trước - đoạn cười khẩy. Tri cũng trố mắt nhìn thằng bạn, nhưng im lặng..''Thằng ngỗ ngáo'' phá lên cười to hơn, tiếp: Mà này, bán thuốc lá lậu chứ không phải đi dạo đâu nhé! Dây vào đây, trước sau sớm muộn cũng chạm mặt với Cảnh sát. Tù tội, bị lăng nhục... nếu không chịu được, phản ứng còn bị ăn đòn nữa cơ. Ấy là chưa kể, trắng tay, mất cả vốn lẫn lãi!
Chờ cho người nghe thấm thía, Y ta tiếp - Kiếm được đồng tiền từ những bao thuốc lá này không dễ như nhiều người nghĩ đâu. Ðổ mồ hôi, sôi nước mắt, còn có cả máu nữa đó! Bạn ạ. Hả ? - vừa nói Y vừa vỗ vỗ vào vai Tri, nháy mắt cười khẩy đoạn quay người đi ra phía cửa sổ, đứng dựa lưng vào thành cái giường cá nhân 2 tầng, tầng trên chứa đầy chăn gối. Biết tính bạn - vả lại nó nói thật - tuy hơi khó nghe, nhưng Tri vẫn nhẫn nại, nghiêm mặt: Thôi đủ rồi! Lần này là thực đó. Mày chẳng cần lên lớp lý thuyết cho tao nữa. Hãy dậy tao những ngón nghề cơ bản đi. Trăm hay không bằng tay quen. Trước hết là đồ nghề, dụng cụ, sau đó là bí quyết... nói đi, để tao vào cuộc không bỡ ngỡ!
Thấy thái độ của Tri khác với mọi lần, thằng bạn nhìn thẳng vào mắt Tri. Tia nhìn như xoi mói, ngờ vực đoạn lẳng lặng cúi xuống gầm giường lôi ra một chiếc túi xắc - loại ba tầng - đưa cho Tri đôi giầy Adidas, chiếc áo Jacke - cả hai còn mới - Một tay chỉ giầy, ao nói:
- Ðây! đồ nghề. Tay kia chỉ lên thái dương : Còn đây, Kinh nghiệm, bí quyết!
Tri chưa kịp phản ứng về lối sử xự kẻ cả kiểu ''Anh hai'' của thằng bạn, đúng lúc từ bên ngoài vang lên tiếng cười nói ôn ào. Lát sau đã thấy hai bạn vừa gặp, ở ngoài bến xe - bước vào. Nhìn thấy Tri, chúng nháy mắt, mồm oang oang như lệnh vỡ: Hê nô (lô) ! Tãt cả dậy, dẹp bài bạc, dọn mâm!
Dứt lời bọn chúng tháo những chiếc tuí vải đeo ở trên vai xuống, tay thoăn thoắt lôi ra mọi thứ: Gà quay, Vịt quay, thức ăn chín... rau salat, dưa chuột, bia rượu... thừa thãi cho một bữa nhắm của 8 con ''sâu''...
Nghe thấy hai tiếng dọn mâm quen thuộc, tất cả bu lại. Thằng bạn Anh Hai dừng lời ''huấn thị '', quay sang hỏi: Làm gì mà thịnh soạn thế? Trúng quả đậm à?
- Cứ hễ trúng quả đậm thì mới thịnh soạn hay sao? Mày ở đây với chúng tao đã thấy như thế bao giờ chưa? Anh Hai đâm lúng túng. Thấy mọi người vui vẻ trước mâm rượu, người vừa đối đáp với Anh Hai, lướt nhìn các Bạn một lượt, tiếp: Hôm nay là ngày sinh nhật của thằng Tri - vừa nói Y vừa nhìn Tri nháy mắt - Nó nhờ chúng tao mua đồ khao cả nhà. Vừa sinh nhật, vừa ăn mừng mai nó đi làm.
Tri ngơ ngác... nhưng rồi chợt hiểu ra, vội tiếp lời bạn: Gọi là chút lễ mọn, xin các ''Huynh đài'' chỉ giáo cho''đệ'' mấy ''chiêu'', Ðệ mà kiếm ăn được, sẽ có lễ to hơn!
''Anh Hai '' đang tu dở hớp bia, đặt vội xuống nhìn Tri, mắt ánh lên vẻ tinh quái, tay gãi đầu nói bâng quơ: Lạ thật! hồi tao cùng học với nó, làm lý lịch đi thi, biết rõ ngày sinh của nó không phải như vậy!
- Ôi dào! Mày thật rắc rối. Nó sinh ngày nào cũng được, miễn là mở tiệc chiêu đãi! Nào, sinh nhật vui vẻ, tất cả nâng cốc ''Hè bì bơt đề tú du...''! Gã dứt lời phiên âm Bài Ca sinh Nhật tiếng Anh, tự đưa ly rượu lên miệng tu cạn... những đứa khác hòa theo...
Anh Hai tay cầm vại Bia, tay kia giơ ngón trỏ chỉ vào Tri dứ dứ... đung đưa, nhưng không nói. Trong mắt đã có vằn đỏ, có lẽ do bị tác động bởi 4 vại Bia... Y cười phá lên!
Bữa nhậu ngày một ồn ào, náo nhiệt!
xxx

Nhà Ga số 7 - Ðông Berlin - là một ga hỗn hợp gồm tất cả các phương tiên di chuyển công cộng: Tàu hỏa các loại, Xe Bus, Tàu điện ngầm, Tramwai, Taxi. Hành khách đi lại, lên xuống tấp nập. Ðó đây, rải rác trên sân ga, những quầy bán hoa qủa, quần áo, xe bán đồ ăn Châu Á dy động xen lẫn nhóm bán thuốc lá.
Những người đứng bán lẻ trên sân Ga dy chuyển liên tục. Hễ có khách mua, một nhóm đứng canh chừng, người khác bán... khung cảnh tuy nhìn ngoài bình thường, nhưng bên trong chứa chất đầy nguy hiểm. Lúc nào cũng nơm nớp sợ bị cảnh sát kinh tế của sở cảnh sát Berlin ập tới nhất là bọn ''thường phục''.
Tri đi lại vật vờ, cách nhóm đứng bán lẻ ở trước cửa ga một khoảng không xa. Vì là lính mới, được ông anh - chủ quầy bán Quần áo quen với thủ lĩnh quản lý khu vực - lại chưa bị bắt do bán thuốc lần nào, cảnh sát chưa biết mặt nên được phân công cảnh giới, giữ tiền. Nguyên tắc làm ăn của dân bán thuốc lẻ có thể tóm tắt : Nhanh mắt (phát hiện Cảnh sát ). Nhanh chân (chạy). Phi tang nhanh (vất thuốc - tang vật - khi cảnh sát ập tới). Vì được lũ bạn chỉ bảo tận tình, vốn đã có nhiều kinh nghiệm, mấy ngày đầu còn bỡ ngỡ, sau đó Tri quen dần. Nhưng có một việc mà Tri mãi mới quen là phát hiện ra Cảnh sát chìm đóng gỉa người mua thuốc, hòng bắt qủa tang kẻ phạm pháp để kết tội... Dân bán thuốc lá lậu ở Berlin coi Ga số 7 là ''cửa tử ''. Cảnh sát vây ráp liên tục. Thông thường, hàng ngày ít nhất hai bận sáng chiều bị ''Càn''. Nhưng mọi người vẫn lao vào vì lựơng khách mua thuốc ở đây rất đông, lãi xuất lớn.
Vốn có chút ''Nghề'', lại đã sống trong giới ''lãng tử'' ở Ðức hơn 3 năm, Tri nhanh chóng hội nhập với hoàn cảnh mới. Ðến độ khu vực được phân công, không một cuộc vây ráp nào Cảnh sát đạt kết quả mong muốn. Chỉ thoáng qua có triệu chứng vây ráp, Tri phát hiện ngay. Nhiều vụ họ dùng chiến thuật ‘’xa vận’’ với tốc độ cao, hàng chục chiếc đột ngột ập tới. Cảnh sát chìm, nổi trên xe ào xuống... Những người bán thuốc vẫn kịp thời lẩn tránh nhờ Tri nổi tín hiệu báo động kịp thời.
Hôm nay, Tri tiếp tục làm nhiệm vụ giữ tiền và cảnh giới. Vì phải thu số tiền bán theo hẹn trước 100 cây thuốc của nhóm bán theo Termin - hẹn trước do một khách ''sộp '' đặt. Gã đứng ở góc bên hông nhà ga đưa mắt quan sát từng chiếc xe chạy, từng người qua lại...
Một chiếc BMW mầu đỏ từ xa giảm dần tốc độ táp vào bên đường. Năm người được phân công lao đến. Trên tay mỗi người một cây thuốc, nhưng trong bụng còn găm 20 cây nữa. Tất cả đều lần lượt sẵn sàng ''tiền trao cháo múc'' với người ngồi trong xe.
Bỗng! Tri nhìn chăm chú người lái (họ đi hai người), thấy đôi mắt của y đảo liên tục, trong ánh mắt toát ra sự xảo trá... Linh tính nghề nghiệp trỗi dậy. Phản xạ tự nhiên bật ra, Tri nổi còi bằng miệng báo động! Sân ga vang lên tiếng hô giây chuyền: Cảnh sát. Chạy !
Vì đã được bố trí huấn luyện trước, sân ga vẫn trật tự nhưng những người bán thuốc đã nhanh chóng mất hút... Năm người đang quây xung quanh chiếc BMW nghe thấy tín hiệu, vội láng người, chuyển hướng như chú chim cắt chợt nhìn thấy con mồi - bay !....
Cùng lúc đó - không biết từ bao giờ - 5 chiếc xe khác đã lao tới án ngữ 5 cửa ra. Hai mươi người trên các xe ào xuống đuổi bắt những ''kẻ phá hoại kinh tế Ðức'' . Nhưng, nhóm bán theo Termin vừa bu quanh chiếc xe đỏ đã chạy được một khoảng xa. Dù đã được huấn luyện, lại là chuyên nghiệp nhưng về khoản ''Ù té quyền'', nhân viên của cơ quan Công lực Ðức Quốc không địch lại với đội quân thiện chiến bán thuốc lậu này. Vì miếng cơm manh áo, nhỏ con, hàng ngày họ phải đối mặt với hoàn cảnh, nên được rèn luyện tốt. Còn các vị cảnh sát to con, giầy dép nặng chịch, lại thực hiện bài bản, khoa học kỹ thuật, cơ giới, luật lệ, và nghiêm túc trong việc thực hiện pháp quyền... bởi vậy trò cút bắt họ không thông thạo, thua kém đối thủ.
Khoảng cách đuổi ngày một xa, cho tới khi những bóng người nhỏ thó, chân đi giầy Adidas, lạch bạch nện xuống hè đường - cứ như đàn vịt đang bị rượt đuổi - Tất cả đã mất hút vào giòng người, giòng xe của cái thành phố khổng lồ, đầy đường ngang lối tắt. Viên sỹ quan chỉ huy đành gọi máy bộ đàm, thu quân, trả lại sự thanh bình cho đường phố!
Sân Ga trở nên vắng vẻ.
Nửa tiếng sau, khung cảnh trở về như trước: Lại xuất hiện những con người mà trước đó ít phút đã biến như một đàn chim bị người đuổi. Khi ''Người'' đi, ''Chim'' lại về, như không có gì sẩy ra. Giống như cảnh hòn đá ném xuống ao bèo tấm...
Ðã hết chuyện, Tri thở phào khoan khoái, nhẹ nhàng tháo cặp kính trắng không số, gọng vàng - loại đắt tiền - đút túi ngực, hai tay thọc túi quần, thả bộ trên đường. Một cảm giác tự tin trào dâng trong lòng.
Bỗng... như thấy ở phía sau đang có người theo rõi mình, Tri xoay người một góc 90 độ, gỉa vờ nhìn vào tủ quầy hàng bên đường, mục đích kín đáo đánh mắt quan sát phía sau. Quả nhiên, cách chừng mươi mét, có hai người đàn ông đang sóng hàng đi theo. Hai người đến bên cạnh Tri dừng lại. Một người chừng 40 tuổi, ăn mặc sang trọng. Complé mầu sáng, cà vạt đỏ, mũ phớt đồng mầu quần áo. Dáng cao gầy, mặt sần xùi, nhìn Tri, chào: Anh Tri! Khỏe chứ?
Chưa hề quen biết, thấy thái độ của anh ta, đoán chắc có chuyện sẽ xẩy ra Tri bình tĩnh, trả lời thăm dò: Cám ơn! Khoẻ, còn anh?
- Cũng nhì nhằng! Ta vào trong này - anh ta chỉ vào Resstaurant ''Rồng vàng''- nhâm nhi chút đình, nhân tiện tôi có câu chuyện muốn nói với anh, được không? Cũng muốn thoát khỏi khu vực viay bị vây ráp, Tri gật đầu - Ðược! rồi đi theo người kia. Qua cửa nhà hàng, Tri quay lại, không thấy người đi cùng với gã mặt Sùi đâu. Tìm chỗ vắng khuất, hai bên thanh thản ngồi xuống. Người bồi bàn tiến lại đưa bản thực đơn. Mặt Sùi cầm lấy, gọi món ăn, toàn những món đắt tiền, rồi đưa cho Tri, nói: Anh thấy cần món nào nữa gọi thêm!
Tri nhìn tờ giấy ghi món đặt, trả lời: Thôi! ăn làm sao hết.
Ðợi cho người Bồi đi khỏi, gã mặt Sùi rút túi lấy bao thuốc là, bật lửa, điềm tĩnh rít một hới dài, thở khói ra đằng mũi đoạn ngả người nhìn làn khói thuốc đang tỏa lan. Tri im lặng chờ đợi...
Ðột nhiên, tiếng của mặt Sùi vang lên: Chúng tôi muốn mời anh tham gia làm ăn - Ngừng một chút, dường như để thăm dò phản ứng của đối phương, trong khi Tri vẫn im lặng không lên tiếng, gã tiếp: Anh sẽ không phải ''đứng đường'' nữa, cùng chúng tôi ngồi vạch kế hoạch, mọi chuyện, tổ chức thực hiện, có người khác làm. Lương mỗi tháng 10 nghìn. Ngoài ra, còn được chia lãi xuất cổ phần. Dứt lời, hắn thản nhiên nâng ly rượu khai vị, nhấp một ngụm, nhìn Tri chờ đợi.
Tuy đã có chuẩn bị tinh thần nhưng Tri vẫn xửng sốt ''Miếng mồi này thơm thật'' Cái gía của gã đắt như thế ư? Ðằng sau còn có gì nữa đây? Trong đầu gã bật nhanh ý nghĩ đối phó... Tri buông câu thăm dò: Cụ thể là việc gì? Anh cần nói rõ để xem khả năng tôi có làm được không?
- Tôi đã nói rồi: Suy nghĩ, cùng chúng tôi vạch kế hoạch. Ngoài ra, có lúc còn trợ giúp cho các chiến hữu, trong trường hợp đặc biệt, cần thiết...
- Tức là tham gia ''đao búa''? Tri hỏi lại?
- Ðúng!
Thế là rõ! Bọn chúng muốn Tri vào cuộc, làm cái việc mà bấy lâu gã từ chối né tránh. Gã đã thề không đi lại con đường quá khứ, bởi vậy trong ba năm qua, mặc dù nhiều người đến gặp thuyết phục, mởi chào, Tri vẫn từ chối. Nhưng lúc này ''không được để lộ tâm ý ''- gã tự nhủ - Làm ra vẻ hờ hửng, cúi xuống, chăm chú bóc vỏ con tôm hùm luộc, chậm rãi tiếp: Tôi thực sự không biết anh là ai... Anh chưa biết khả năng của tôi, công ít, thụ hưởng nhiều sao được.
- Tôi lại biết rõ anh! Không phải chỉ ở đây, mà còn ở bên nhà... Không phải hôm nay, mà còn ở quá khứ... Yên trí đi! Ðừng khiêm tốn. Nếu anh thực sự không có khả năng, cho dù anh có đến xin việc, chúng tôi cũng không chấp nhận. Nhưng thôi! Anh biết người này chứ? - vừa hỏi, hắn vừa móc túi đưa cho Tri tấm Card - Trên đó có in tấm ảnh mầu, khổ ba nhân bốn, ghi tên người và địa chỉ một cơ quan tư nhân ở Vịêt nam, đoạn tiếp - Ông ta muốn gặp anh. Mười hai giờ đêm thứ bẩy này mời anh đến địa chỉ ghi ở mặt sau, anh sẽ gặp lại người quen cũ. Sau đó hãy cho tôi biết ý kiến cũng chưa muộn. Vài phút trôi qua, thấy Tri chưa lên tiếng, mặt Sùi đứng dậy móc túi, đặt lên bàn tờ giấy bạc 500 Mác, nói nhanh - Xin lỗi! tôi phải đi trước, nhờ anh thanh toán tiền ăn hộ. Nhớ! 12 giờ đêm thứ bẩy. Tạm biệt. Dứt lời quay người, chỉ thoáng cái y đã mất hút sau cánh cửa quay của nhà hàng.
Chỉ còn lại một mình, Tri mân mê tấm card, suy nghĩ... Hôm nay là thứ 4. Ðịa chỉ hẹn cũng nằm trong khu Rhin... Tên người hẹn gặp lạ hoắc... còn tấm hình, phần thì nhỏ, phần lâu ngày, đã quên, Tri vắt óc tìm tòi, bỗng chợt nhớ ra... Quá khứ tái hiện... vụ đánh cướp cứa hàng Vàng ở Thành phố N năm xưa... người trong ảnh rất giống người chỉ huy trận đánh đó. ''không lẽ lại là ông ta?'' Tri bật ra câu hỏi. Còn đang chìm ngập với dỹ vãng xa xăm, một bàn tay ai đó đã đặt lên vai, Tri giật mình quay lại, Nguyệt Hà đã đứng ở đằng sau từ lúc nào. Tri bừng tỉnh hỏi:
- Uả ! làm sao em lại biết anh ở đây ?
- Anh lạ lắm hả? Nàng hỏi lại, tự kéo ghế ngồi xuống.
- Anh vào đây - Tri ngập ngừng - Với một ông khách không quen biết... Nguyệt Hà ngắt lời Tri, nói nhanh - để em nói tiếp nhé: Anh đang đi trên đường, gặp hai vị khách, họ mời anh vào đây ăn uống chuyện trò, họ có việc vừa đi khỏi... đúng không?
- Chịu em ! có chuyện gì không?
- Mọi người cử em đi tìm Anh. Ai cũng tưởng anh đã bị bắt. Họ cám ơn anh lắm. Không có anh hôm nay, thiệt hại về người và của sẽ rất lớn !
- Ư...h...ừ...m! Em đại diện cho ai đến bỉêu dương công trạng của anh thế?
- Ðâu có, em tìm anh có việc. Anh Tự có chuyện cần gặp anh, đang chờ ở nhà!
- Ðưọc rồi, em ăn sáng đi, rồi cùng về .
- Em ăn rồi, nếu anh đã xong chúng ta đi ngay.
Nguyệt Hà gọi người Bồi thanh toán tiền .
xxx
Nguyệt Hà lái xe đưa Tri đi về phía Trung tâm Ðông Berlin. Ðang chạy bỗng nàng đổi ý: Em có việc phải tạt qua Zoo, sau đó chúng ta về cũng không muộn, được không anh ?
- Tuỳ em!
Hà cho xe chuyển hướng chạy về phía nhà thờ cụt đầu, tìm bãi đỗ, gửi xe xong, hai người đi vào nhà hàng Mê kông. Hà vào làm việc với chủ nhà hàng về chuyện làm đại lý cho họ ở Rhin, Tri la cà ở quầy bán đĩa nhạc, sách báo... khi Hà làm xong việc, hai người đi theo hướng bãi gửi xe. Tri thấy ngờ ngợ - vì đây là phố khác - đang phân vân, Hà ghé vào tai Tri nói thầm: Em gặp người Bạn, xe cũ gần hết xăng, lại phải về gấp, đã đổi xe, nhờ anh ta đi mua xăng hộ. Dùt lời tiến đến bên chiếc Opel hai cửa, mầu sữa đậu ngay cạnh đường. Hà móc túi lấy chìa khóa, mở cửa, vào, nhấn công tắc, cửa bên kia tự động mở, Tri vào theo, chiếc xe nhẹ nhàng lao đi!
Dọc đường trở về khu tập thể Rhin nàng không hé răng, không hỏi, nhưng làm ra vẻ không vui, dường như không chịu được sự im lặng gỉa tạo, Nguyệt Hà đành lên tiếng: Sao anh không hỏi em về những sự việc sẩy ra? Anh đang đóng kịch ''Câm'' à? - Giọng nàng đầy vẻ khiêu khích. Tri cố tình trêu Nguyệt Hà, phớt tỉnh, mặc dù đã lờ mờ đoán ra điều bí ẩn sau những sự kiện. Muốn bắt nàng tự bộc lộ, Tri nhăn mặt, không trả lời. Quả nhiên lát sau, Nguyệt Hà nhỏ nhẹ lên tiếng: Em chỉ làm theo chỉ dẫn của anh Tự thôi!
- Sao anh ấy lại biết chuyện này? Tri hỏi lại.
- Mọi chuyện sau này anh sẽ rõ - Hà ngắt lời Tri… nhấn phanh, vì tắc đường, gặp chướng ngại, mải nói chuyện suýt nữa tông vào đít xe đằng trước. Ðường thông, Hà quặt rẽ trái... đã đến bãi đậu xe trước cửa Khu tập thể, tắt máy, chưa xuống ngay nhưng im lặng đưa mắt quan sát xung quanh. Chừng 5 phút sau, hai người xuống xe đi vào nhà C, lên tầng 4. Ðến trước của phòng 444, ấn nút gắn ở bên, từ trong loa phát ra tiếng hỏi: Ai đấy?
- Em là Hà đây. Tiếng rè rè của hệ thống tự động làm việc. Hà nắm tay chốt đẩy nhẹ. Cửa mở, Tri vào. Hà đứng ngoài nói nhanh: Xong việc về ngay nhé, em đợi! Tri gật gật đầu, khép cửa.
Phòng ngoài vắng lặng. Phòng trong vang lên tiếng nói: Tri đã về đãy hả? Cài thanh ngáng, vào trong này. Tri làm theo, xong việc vén rèm, bước vào phòng trong...
xxx

Ngoài cổng khu tập thể vẫn nhộn nhịp. Mua bán ồn ào... Một chiếc xe BMW đời mới xuất hiện. Một chiếc VW đang đỗ ở vệ đường nổ máy đi, chiếc BMW thay thế chỗ đậu. Trên xe 4 người bước xuống. Mỗi người ăn mặc một kiểu quần áo... trên tay họ đều xách một chiếc xắc du lịch to, dài.
Họ thản nhiên đi vào phía nhà D.
...
Bước vào căn phòng xép của căn hộ số 444 Tri nhìn thấy một người đàn ông thấp, béo, mắt đeo cặp kính râm nhạt, đổi màu đắt tiền. Ông ta trạc 45 tuổi, tay cầm chiếc TéléFunk, tiến đến bắt tay Tri: Mình là Phú, bạn Tự, đang chờ ông đây! Nhờ mãi, nó mới bố trí cho cuộc gặp này. Khoẻ không?
- Cám ơn anh. Bình thường. Anh Tự đâu, có chuyện gì gọi tôi về gấp vậy?
- Tự chờ ông mãi, bận việc phải đi. Lát nữa cậu ta sẽ về. Ngừng một chút anh ta mới vào đề:
- Trước tiên, mình hỏi thực, hai tháng qua, phần chia của ông ở chỗ bán được bao nhiêu? Xin lỗi, đừng cho là mình tò mò nhiều chuyện.
Qua Tự, Tri đã hiểu lờ mờ vai trò của người này... vội thay đổi thái độ: Cám ơn sự quan tâm của anh. Cũng như mọi người thôi. Lãi chia đều, sau khi đã trừ đi các chi phí...
- Chia đều à? thật không? Phú hỏi lại, tỏ vẻ nghi ngờ.
- Thật!
- Thôi được! Tôi sẽ kiểm tra lại. Nếu đúng như vậy là không hợp lý. Bây giờ xin mời ông xem cái này - Phú móc túi đưa cho Tri tờ giấy khổ A4, gấp tư. Nhận tờ giấy nhưng Tri chưa đọc. Phú dục:
- Ðọc đi - đọan quay ra bàn, rút điếu thuốc, châm lửa, trầm ngâm nhìn Tri...

(Xem tiếp kì 2)

Viết nhận xét
  Tên gọi [Đăng ký]
  Mật khẩu (Khách không cần mật khẩu)
  Địa chỉ web
  Email
OpenID Hình vui