Tác giả/Tác phẩm
Tìm kiếm
Quick Login
Lịch
Thống kê
19 Mar.2016

NỤ TẦM XUÂN Không rõ

Tác giả: Admin   Phân loại:Phê bình, tiểu luận   
  Lớn | Vừa | Nhỏ
NỤ TẦM XUÂN
Tuan Nguyen

Chào các bác,

Trong hàng chục bản dịch Sơn Hành, bác Nguyễn Khôi chọn bản dịch của Tương Như là hợp với nguyên tác nhất và cũng là bản dịch thơ hay nhất. Tuy nhiên hai câu dịch thơ :

Dừng xe, chiều ngắm rừng phong thẳm,
Lá đỏ hơn hoa giữa tháng hai.

Ba chữ Sương diệp hồng mà chỉ dịch là lá đỏ xem ra vẫn chưa lọn nghĩa như bản dịch nghĩa :

 

Dừng xe vì yêu cảnh rừng Phong buổi chiều

Lá gặp sương mùa thu, màu đỏ hơn cả hoa tháng hai

 Vậy là màu đỏ của lá do gặp sương mùa thu chứ không phải là lá đỏ của loại cây có lá đỏ. Sương diệp hồng chứ không phải là Hồng diệp như cái tên tửu quán ở Thượng Hải mà bác Nguyễn Khôi cùng bạn đã vào thưởng thức.

Sương diệp, lá gặp sương thu. Nếu chỉ hai chữ ấy là nói về cái bắt đầu sự chết của lá, thường rất nhanh vào những khi ngày nắng đêm sương lạnh, cho nên có thể coi là lá nó đang đau đấy. Nhưng  chính nhờ có chữ hồng  > sương diệp hồng mà câu thơ trở nên rất Đỗ Mục vừa chỉ màu đỏ của lá, vừa chỉ vẻ đẹp của rừng phong, lại càng rất đẹp trong cảnh nhà thơ leo núi có xe rất ung dung nhàn hạ.

Nguyễn Du cũng một lần dùng ba chữ sương diệp hồng trong bài Nhiếp Khẩu Đạo Trung cảm tác trên đường đi Hồ Bắc vào khoảng tháng 2 năm 1813:

Thu mãn phong lâm sương diệp hồng
Tiểu oa hào xuất đoản ly đông
Sổ huề canh đạo kê đồn ngoại
Nhất đái mao từ dương liễu trung
Hồng Lĩnh cách niên hư túc mộng
Bạch đầu thiên lý tẩu thu phong
Mang nhiên bất biện hoàn hương lộ
Xúc mục phù vân xứ xứ đồng

Đặng Thế Kiệt dịch thơ:

Thu ngậm rừng phong lá đỏ sương
Chó con sủa rộn mé rào đông
Vài sào lúa tám thêm gà lợn
Một dãy nhà tranh khuất bóng dương
Tóc trắng gió thu ngàn dặm ruổi
Non Hồng mộng mị cách năm trường
Mênh mang mây nổi trào lên mắt
Lấp dấu đường quê lạc cố hương

Tản Đà thì viết luôn là lá hồng trong bài Gió Thu:

Trận gió thu phong rụng lá hồng,
Lá bay tường bắc lá sang đông.
Hồng bay mấy lá năm hồ hết
Thơ thẩn kìa ai vẫn đứng không.

Để rõ nghĩa hơn, xem chữ Sương mấn trong bài Đăng Cao của Lý Bạch. Sương mấn: Tóc bạc trắng như sương, chỉ tuổi gìa. Đã già lại thêm bệnh tật, thì thật là buồn:

Đăng cao


Phong cấp, thiên cao, viên khiếu ai,

Chử thanh, sa bạch, điểu phi hồi.

Vô biên lạc diệp tiêu tiêu hạ,

Bất tận trường giang cổn cổn lai.

Vạn lý bi thu thường tác khách,

Bách niên đa bệnh độc đăng đài.

Gian nan khổ hận phồn sương mấn,

 Lạo đảo tân đình trọc tửu bôi


Dịch nghĩa:


Lên Cao


Gió thổi, trời cao, tiếng vượn kêu rầu rĩ,

Bến nước trong, làn cát trắng, chim bay liệng vòng.

Ngàn cây bát ngát lá rụng xào xạc,

Dòng sông dằng dặc, nước cuồn cuộn trôi.

Muôn dặm thu buồn, xót thân thường nơi đất khách,

Suốt đời quặt quẹo, một mình lên ngắm trên đài.

Gian khổ uất hận, mái tóc thêm ngả màu sương,

Lận đận vì mang nhiều bệnh mới phải ngừng chén rượu đục.

Bản dịch Thơ của Trần Trọng Kim

Trời cao, gió mạnh, vượn kêu,
Bãi quang, cát trắng, chim chiều bay quanh.
Miên-man lá rụng điêu-linh,
Nước sông cuồn cuộn, mông-mênh chảy dào.
Khách xa, thu tới thêm sầu,
Tuổi già lắm bệnh, lên cao một mình.
Gian-nan tóc bạc khôn đành,
Nỗi mình vất vả, hãy đình chén vui.

Phục các cụ thi bá quá!

Và rất đồng cảm với nhà thơ Nguyễn Khôi: Chao ôi, tiễn người đi về cõi vĩnh hằng...mà nhìn cái Lá Đỏ vẫn thấy Mùa Xuân là đẹp tươi bất tận”

Viết nhận xét
  Tên gọi [Đăng ký]
  Mật khẩu (Khách không cần mật khẩu)
  Địa chỉ web
  Email
OpenID Hình vui