Tác giả/Tác phẩm
Tìm kiếm
Quick Login
Lịch
Thống kê
5 Feb.2010

Ma cà rồng (2 và hết) Không rõ

Tác giả: Admin   Phân loại:Truyện   
  Lớn | Vừa | Nhỏ
Ông Dũng lại tiếp, giọng vang xa : Chúng ta hãy tiến hành thủy táng người anh em của mình. Bốn người đàn ông khác tiến đến chỗ nạn nhân nằm, lột miếng vải làm chăn đệm, đem đến khênh xác bạn đặt vào, gói lại. Ông Dũng nói to : Ban thân mến ! Tất cả chúng tôi thương tiếc bạn. Cầu chúc cho bạn yên nghỉ ! Dứt lời, bọc chăn - thi hài nạn nhân - được đùn qua cửa tò vò. Một tiếng tõm vang lên !
- Cón hai con quỷ này - Ông Dũng tiếp, giọng đanh đanh - hãy vứt xuống cho cá rỉa ! Lệnh thực hiện rất nhanh. Tinh thần của 25 người còn lại được củng cố, sinh khí như được phục hồi. Ông Dũng quay sang bảo các bạn : Bây giờ nhóm thư hai thay ca cho nhóm 1. Trừ những người gác phải hết sức tỉnh táo, có động là hô hoán ngay. Còn lại, mọi người tranh thủ ngủ, lấy sức. Cuộc chiến đãu của chúng ta còn dài.Tôi sẽ thay nhóm trưởng nhóm 3. Sẽ có lúc chúng ta bật lên trên khoang thuyền chọi lại chúng để bảo vệ mình.

Trong khi đó, tại căn buồng dành cho thủy thủ đang diễn ra biến cố. Tên toán trưởng - người tổ chức chuyến đi này - mặt đỏ gay đang huơ huơ hai khẩu súng ngắn hướng vào 7 người ngồi xung quanh. Trong số đó, chỉ còn 2 người - là Vi, và tên toán trưởng, mắt còn như người thương - 6 tên kia sắc diện kỳ lạ : Mặt trắng bệch như những xác chết vừa khâm liệm, nhưng đôi mắt của chúng lại đỏ rực như máu. Ðến độ, ngay cả con ngươi - ở người thường mầu đen, thì trong những cặp mắt kia - cũng biến thành mầu đỏ. Nhìn chúng tưởng như mắt của những con thú ăn thịt sống. Có tiếng gầm gào từ cổ họng nào đó phát ra, mãi sau mới xác định tiếng của toán trưởng :
- Lũ khốn kiếp ! Sai chúng mày làm có mỗi việc bắt vài đứa tay không vũ khí, đói lả... mà cũng không xong. Tao sẽ giết chúng mày để ăn, để sống nếu chúng mày không làm theo lệnh. Thằng Vi, sắp chữa được máy tầu chưa ? - Gã quang sang hỏi Vi.
- Vẫn chưa được, tôi đang dò tìm - Vi trã lời miễn cưỡng.
- Còn thằng Mão, bao giờ tiến hành tiếp ?
- Chưa thể, bọn nó chống cự quyết liệt. Hôm nay 2 đứa chúng tôi bị hạ. Nếu cứ theo cách cũ chẳng những không bắt được tên nào mà chúng ta sẽ tiếp tục tiêu hao.
- Vậy theo chúng mày phải làm thế nào ?
Tất cả im lặng.
- Thôi được. Hãy động não, suy nghĩ đi ! Thằng Sửu vào làm bếp, mang thức ăn ra đây. Một tên nhỏ con đứng bật dậy đi khập khiễng vào góc buồng, lúi húi bật bếp Gas. Mùi hôi, gây... của thỉt người đun lại bốc lên... cả bọn ngửi thấy làm biến động hẳn trạng thái : Cánh mũi phập phồng... chúng liếm môi... mắt long sòng sọc khiến mầu đỏ của 5 cặp mắt bao trùm.

Tên toán trưởng lùi lại, nổ phát đạn cảnh cáo, gào thét : Ra bên ngoài, ngồi nguyên vị để thằng Sửu chia phần. Ðứa nào làm loạn, tao bắn. Lời quát cộng với tiếng nổ đã thức tỉnh những con quỷ đói. Trật tự của sàn thuyền chỉ được lập lại sau khi thằng Sửu bưng ra cho mỗi đứa một bát thịt đen sỉn, lõng bõng nước... 5 con Người - Vật, vục mồm xuống bát thịt húp... nhai ngồm ngoàm... chỉ trong nháy mắt bát thịt sạch khô, 5 đứa đồng thời vất bát lăn đùng, mắt trợn nhìn trời xanh...

Vi và tên toán trưởng không tham dự ''bữa tiệc''.
Vi vẫn còn giữ được tính người... là nguồn hy vọng của tên tóan trưởng ''Phải bảo vệ nó, để nó sống là để mình sống'' - nên được hậu đãi với 1 túi lương khô cưỡng cướp. Còn tên toán trưởng dành cho mình quyền sinh sát con người. Có thể nó được ăn những món ''ngon'' hơn... ở trong buồng kín mà 5 tên kia tự nguyện mang về. Bởi vì uy lực của nó được thiết lập bằng 2 khẩu súng ngắn lúc nào cũng kè kè trên tay.
Màn đêm ập xuống rất nhanh.

Trời chuyển gío. Mưa ào ào... Mưa đổ xuống sàn thuyền gây tiếng động mạnh trên đầu, đánh thức mọi người. Tại mấy lỗ thũng - mới được ông Dũng phân công cho các nhóm gác tiến hành dùng dao khoét - nước xối mạnh. Những chiếc can nhựa khô được huy động hấng nước. Mặc dù nước tanh hôi vì sàn thuyền dính mắu thịt người. Giờ mưa lớn xối mạnh, cặn bẩn theo đó chảy xuống. Nhưng sợ mất đi sự sống, ông Dũng cứ cho hấng, định rằng nếu trời vẫn tiếp tục mưa, sẽ đổ đi, hấng đợt khác, sẽ có nước sạch. Có nước - dù là nước bẩn - cũng hơn là không có, coi như giải quyết được một nửa khó khăn cho cuộc sống của 25 người lớn nhỏ.

Tuy vậy, một tai hoạ khác lại rình rập, kéo đến : Do thiếu ăn, nước uống bẩn, không có thuốc... khiến sức đề kháng của mọi người ngày một kém đi. Ngày thứ 10 của tai hoạ - nghĩa là sau 2 hôm cuộc giáng trả thắng lợi - 8 người nữa, trong đó có hai đứa trẻ và 2 người phụ nữ có tuổi chết. Họ ra đi thanh thản, cùng giấc ngủ... trời sáng những người nằm cạnh mới phát hiện. Khi nhận ra, mọi người lặng đi - kể cả thân nhân của họ cũng không còn nước mắt, hay gịong nói để than khóc.

Ông Dũng tiến đến trước 8 xác người đã được quấn chặt trong vỏ chăn, nói : Thế là chúng ta lại phải tiễn đưa những người thân yêu ra đi. Họ đã giành sự sống cho chúng ta. Chúnbg ta đừng phụ lòng họ. Nhất định phải ráng sống.

Nghi lễ thủy táng được tiến hành lặng lẽ. Trước khi những cái xác được đẩy qua cửa tò vò, những người thân của nạn nhân ôm lấy bọc vải - ghé môi hôn... rồi cùng góp sức từ từ đẩy... Những tiếng tõm... lần lượt vang lên. Con thuyền rùng mình chao đảo dường như cũng cảm thông với nỗi đau tột cùng của những con người bất hạnh...

Bỗng ! Tiếng nổ chát chúa...
Như bừng tỉnh, 17 con người nhất tề quay lại, xông tới. Có thể do lòng căm thù, ý chí sinh tồn bùng lên... Chỉ một loáng, 2 con quỷ nửa đã gục ngã. Tên trưởng toán đứng trên miệng cửa hầm khoa khoa tay súng chưa định nhắm vào mục tiêu tiếp theo nào - (Cũng có thể súng của nó sắp hết đạn) - Thấy đồng bọn bị hạ y ta rút người trồi lên, đóng xập cửa. Cuộc huyết chiến tạm thời kết thúc. Lại thêm 2 người nữa hy sinh. 15 người còn lại xúm vào thu dọn chiến trường, nghi thức thủy táng những người anh em lại trang trọng diễn lại.

Hai cái xác quỷ vẫn nắm đó. Trông chúng đúng là xác của qủy. Bị đập chết rồi mà hai mắt chúng vẫn trợn ngược, mầu đỏ đang dần chuyển sang tái nhợt. Không thể ghìm giữ được, tất cả xông lại, tay vụt, chân đá vào xác chúng cho hả nỗi đau. Ông Dũng để cho mọi người hành động, lát sau nói lớn : Anh em. Dừng lại, đừng phí sức nữa. Hãy liệng chúng xuống cho cá mập trừng phạt, để dành sức cho công việc tiếp theo. Mọi người nghe... Khi công việc thu dọn đã xong, ông Dũng tiếp : Bây giờ chúng ta quyết định một số vấn đề quan trọng. Khẩu phần ăn trước đây dành cho 27 người. hiện chỉ còn 15. Chúng ta đã thống nhất cầm cự trong 8 ngày. Hôm nay đã đưỡc 6. Tôi đề nghị lấy số khẩu phần của những người đã ra đi chia cho người còn sống , mọi người thấy thế nào ?
- Ðồng ý !
- Vấn đề thứ hai - ông Dũng dừng lại, mọi người chăm chú nhìn chờ đợi. Ông chậm rãi - Trong trường hợp lương thực dự trữ hết mà vẫn chưa được cứu, chúng ta sẽ giải quyết ra sao ?
Mọi người lặng đi. Ðây là thực tế phải đối diện không thể né tránh. Chưa có ai nghĩ ra cách khắc phục ngoài chuyện buông xuôi....
- Tôi có ý kiến như sau...

Mọi người ngoảnh nhìn... đó là một trong hai người phụ nữa còn lại. Chị trạc ngoài 40, phong thái chân chất như người miệt vườn. Những cặp mắt đổ dồn nhìn chị. Khi thấy mọi người chờ đợi, người phụ nữ kia mới thong thả tiếp - (y như chị đang kể chuyện cổ tích) - Khi đó, chúng ta hãy dùng phương pháp Rút - Thăm - Sinh - Tử.
- Rút thăm sinh tử - Nhiều người cùng nhắc lại... Một giọng đàn ông nóng nảy bật ra : Thế có khác nào bọn quỷ kia ? Không bằng giống chó (*)
- Khác chứ - chị phụ nữ vẫn bình tĩnh - Bọn chúng cưỡng bức, dùng áp lực bắt người ăn thịt để bảo vệ sự sống của bản thân. Chúng ta tình nguyện hiến dâng mạng mình cho bạn, để bạn được sống. Hai hành động giống nhau về hình thức nhưng hoàn toàn khác nhau về bản chất. Vả lại - chị im lặng, chờ đợi, trầm ngâm... mọi người nín thở - nếu không làm vậy, tất cả sẽ cùng chết, hoặc cũng sẽ như lũ quỷ - Nổi loạn, tự giết nhau - như thế còn tệ hại gấp nhiều lần.
Trong đáy mắt của 15 con người ánh lên tia sáng... giọng đều đều của người phụ nữ kia cứ như ru - Rút thăm, người nào trời bắt đi trước, để lại cho bạn mình đi sau thì vui vẻ chấp nhận số mệnh mà đi. Người đi sau cũng phải thấy đây là trách nhiệm nặng nề, cố sống để thực hiện ước nguyện của bạn mình. Hành động của người đi trước cũng giống như câu chuyện trong kinh Phật nói về một vị chân tu....
Các cặp mắt ngước nhìn người đàn bà. Chị vẫn bình thản, dịu dàng tiếp :
Một Thầy chân tu nhìn thấy con Diều quắp con Thỏ chuẩn bị ăn thịt. Ông căn ngăn. Con ác điển phản đối :
- Ông không công bằng, cứu sống nó nhưng lại giết tôi vì tôi sắp chết đói, hỏi như vậy sự cứ giúp kia có ý nghĩa gì ?
Vị chân tu cương quyết :
- Ta không để ngươi chết cũng như ngươi không được giết con Thỏ. Sự cứu giúp của ta vẫn có ý nghĩa. Nói đoạn cắt thịt đùi mình cho con ác điểu ăn. Thượng Ðế thấy tấm lòng của vị Chân tu, tiếp nhận, phong cho ông thành Phật....

Những người hy sinh thân mình cho bạn sống sẽ trở thành phật Bồ Tát.
Trên từng khuôn mặt của những con người gầy mòn, héo hắt, giờ bỗng vụt rạng rỡ. Trong hoàn cảnh sống, chết chỉ còn tính bằng giờ, được nghe lời nói phải, nói hay... quả là liều thuốc quý. Mọi người đồng thanh : Ðúng ! thực hiện như lời chị nói - Rút Thăm Sinh Tử !

Ông Dũng vui mừng, tiếp : Rất tốt, cám ơn chị đã có sáng kiến, cho chúng ta bài học qúy gía. Chúng ta kiên quyết sẽ thực hiện khi cần. Bây giờ sang chuyện thứ ba : Theo nhận xét của tôi, bọn chúng có 10 người, 4 tên đã bị hạ, chỉ tên toán trưởng có súng... mà hình như cũng sắp hết đạn. Có thể nhờ khẩu súng này nó bắt ép lũ tay chân làm việc thất nhân. Bằng chứng là lũ này đói nên hoàn toàn không có dũng khí, bị chúng ta hạ. Theo tôi, đã dến lúc chúng ta bung lên, tiêu diệt bọn quỷ. Hai chọi một, cộng với dũng khí, tinh thần... nhất định bọn chúng sẽ bị đánh bại. Anh chị em nghĩ chúng ta có dám không ?
- Nhưng...
- Không nhưng nhị gì cả. Ðó là cách duy nhất bảo vệ ta, trả thù cho những người đã chết - Dân, trưởng nhóm hai kiên quyết hưởng ứng.
- Ðúng... Phải tiêu diệt bọn này. Có chết cũng đáng...

Mấy phút trước, không khí tang tóc còn bao trùm, giờ đây đã khác hẳn. Ai nấy hồ hới bàn chuyện râm ran. Ông Dũng để mọi người nói thoải mái... cuối cùng mới lên tiếng : Bây giờ còn quá sớm để thực hiện kế hoạch. Xin mọi người yên tâm nghỉ ngơi. Ðể đảm bảo trận này chắc thắng, tôi đề nghị : Ai còn lương thực, thuốc men dự trữ, ngoài khẩu phần được chia, hãy mang ra. gộp lại, phân phát đều để mọi người cùng có sức tham gia trận cuối cùng. Số đó cùng với hơn hai kí lô gạo còn lại sẽ giao cho 2 chị đây quản lý, phân chia. Hai chị và mọi người phải tuyệt đối tuân thủ những quy định đã được 27 người trên thuyền đã thống nhất. Mọi người im lặng nhìn nhau.

Hai người đàn bà đứng dậy lôi trong bọc ra những gói gạo rang đặt xuống trước mặt ông Dũng. Những người còn lại làm theo... chỉ một thoáng số lương thực đã được huy động. Ông Dũng mỉm cười, tiếp : Việc quan trọng coi như đã xong, bây giờ sang phần khác : 8 anh em còn khoẻ hãy cùng tôi nghiên cứu chuẩn bị. Khi cửa mở - trừ hai chị và chắu Du, còn lại đồng loạt lao lên. Chú ý, chúng ta đã thề là sống như con người chân chính, tuyệt đối không hành động như lũ quỷ... mọi người nhướng mắt nhìn ông Dũng, nắm chặt tay, gật đầu.

Xuất chia đã được làm xong, các chị cùng Du lần lượt đưa tận tay từng người. Cả khoang thuyền sôi động trong tiếng thì thầm hố hởi... tiếng nhai gạo ròn tan... lần đầu tiên - kể từ sau khi trận bão ập đến - những con người bị thần chết rình rập bắt đi, giờ mới có sinh khí.
Mọi người ăn xong quay ra bàn tính việc bung lên.
Cửa bị khóa ở trên. Chắc chắn có ít nhất một tên ngồi gác. Làm thế nào để khử tên gác, mỡ cửa cho mọi người đồng loạt lao lên ? Một người bất chợt hướng nhìn qua tổ tò vò mắt sáng lên, đoạn dè dặt nói : Chúng ta chui qua lỗ này, leo lên, bất ngờ tập kích, nhất định tên gác không đề phòng...
- Ðó cũng là ý hay. Nhưng cửa này cách mặt nước hơn 1 mét, cách sàn boong cũng ngần ấy. Làm sao chui ra, lên được sàn khi bên dưới không có chô đặt chân làm đà ...
- Còn phải chống trả. Chúng ta lại đang mất sức ?
- Lúc này phải tuyệt đối bảo toàn tính mạng. Ai giữ được tính mạng, kẻ đó thắng. Nhất định bọn quỷ cũng đang đói. Có khi còn đói hơn chúng ta. Hai trận tập kích bắt người để ăn thịt là chứng cứ nói rằng chúng đang đói. Thời cơ tốt nhất để chúng ta thanh toán chúng đã đến...
- Thôi được, đành phải liều - Sau một hồi nghe, suy nghĩ, ông Dũng lặp lại - Ðành phải liều - Liều để sống. Tôi quyết định sẽ ra trước quan sát. Nếu thuận lợi, chúng ta sẽ lên. Trong khoang của ta có 4 lỗ tò vò. Chúng ta ra ỡ hai lỗ bên này. Phía bên kia là lưng phòng thủy thủ, nếu động chúng sẽ phát hiện, bởi vậy cần một người nữa. Ai cùng tôi làm việc này. Mọi người sáng mắt chưa kịp lên tiếng, Vinh dơ tay :
- Ðể cháu. Cháu nhỏ con dễ lọt. Chắu đã từng đi biển biết bơi... vả lại khi bác Dũng đối phó với tên gác, cháu sẽ mở cửa.
- Ðúng, tuyệt vời... vậy cháu sẽ ra ở cửa kia, chỗ gần cửa lên xuống khoang để chú. Nhưng khi ra khỏi tò vò chắu làm thế nào bật người lên được. Ông Dũng nghi ngờ hỏi.
- Dể ợt ! Hồi trước mỗi lần đi biển với bố, chắu hay nghịch và đã làm nhiều lần. Dười gần mép nước, ở mổi cửa tò vò bố đặt mấy chiếc lốp xe tải để khi thuyền cập mạn hay va vào thuyền khác không bị thủng. Vành phía trên các tổ tò vò là một gờ gỗ cũng làm nhiệm vụ chống va đập... Cháu ra khỏi lỗ, đặt chân vào đó, đu người lên... còn chuyện này nữa : Trong phòng thủy thủ, sợ sóng tạt, nước ngấm, bố cháu cho dát bên trong bằng tôn kẽm. Bác hãy đốt chết chúng nó đi, không sợ cháy thuyền đâu !
- Trời, thằng nhỏ là cứu tinh của chúng ta rồi ! Mãy người ôm Vinh nhấc lên hôn rối rít. Ông Dũng dơ tay ngăn lại, khẽ bảo : Như vậy là xong. Bây giờ tôi và anh Dân ra trước, sau đó đến Vinh rồi lần lượt từng người ra theo. Khi lên đến sàn boong tản ra, trừ tôi và Dân đi giải quyết tên gác mở cửa, tất cả áp sát phòng thủy thủ. Tên nào ló mặt đánh ngay.

Ðặc biệt chú ý tên toán trưởng. Nó có súng lại tàn ác. Nhưng dù có bắn cũng không thể giết hết chúng ta. Những người còn lại sẽ tiêu diệt nó.

Kế hoạch diễn ra suôn sẻ, đúng như dự kiến của mọi người. Riêng nhóm của ông Dũng gặp trường hợp khá đặc biệt. Khi 2 người bò đến sát 2 tên gác, thấy chúng ôm nhau, súng vất bên cạnh. Dân nhặt súng, hai tên vẫn không hay biết. Vốn nhân đạo, ông Dũng ra hiệu không giết chúng, hai người bằng động tác điêu luyện nhanh như chớp dùng thế võ khóa tay vô hiệu hóa khiến chúng nằm nguyên không kêu ca.
Nhóm áp sát cửa phòng thủy thủ vẫn chưa ra tay. Bên trong lục tục, rồi tiếng quát tháo vang lên : Nhất định sáng mai phải tiêu diệt bọn chúng. Nếu không sẽ đến lượt tất cả bọn mày. Còn thằng Vi nữa. Giao cho mày chữa máy mà hơn tuần nay không xong. Trong vòng ngày mai không chữa được, mày sẽ là đứa đầu tiên bị mổ bụng. Rõ chưa.
- Nhưng mà bộ phận đánh lửa để khởi động máy bị nước biển thấm vào, bẩn... lại còn những chi tiết khác bị hỏng nữa... tao làm sao được. Cần phải tìm cách. Tao đã cố gắng. Mày không chờ được thì cứ giết tao đi. Ðành chịu !
Không còn kiên nhẫn được nữa, ông Dũng nện vào cửa 3 tiếng rất to. Bên trong náo lọan. Tên toán trưởng hướng súng ra cửa nhả đạn. Ông Dũng quát : Cửa đả bị khóa. Chúng mày phải đầu hàng. Nếu không chúng ta sẽ đốt lửa vất vào, thiêu chết hết.

Phân trang [1] [2]
Viết nhận xét
  Tên gọi [Đăng ký]
  Mật khẩu (Khách không cần mật khẩu)
  Địa chỉ web
  Email
OpenID Hình vui