Tác giả/Tác phẩm
Tìm kiếm
Quick Login
Lịch
Thống kê
22 Dec.2015

CHÙM THƠ VỀ HỒN –CHÂU THẠCH Không rõ

Tác giả: Admin   Phân loại:Thơ   
  Lớn | Vừa | Nhỏ
  

CHÙM THƠ VỀ HỒN


CHÂU THẠCH

  

  


Mất Hồn

  

                     Châu Thạch

  

Một đêm nao trên trời sao đổi ngôi

  

Tôi nhìn lên và tự khấn hồn tôi

  

Có linh thiêng xin trở về nhập xác

  

Máu trong tim còn hôm sớm đi về.

  

  

Đã lưu lạc tự thuở nào không biết

  

Hồn theo mây mà chớp bể mưa nguồn

  

Miếu thờ phượng đã lâu rồi xiêu đổ

  

Hồn không ngai nên bỏ thịt xương rồi.

  

  

Ôi tiêu điều một kinh đô không chúa

  

Một tấm thân vô ý thức trên đời

  

Tay và cơm, mắt nhìn, chân di động

  

Mà mơ hồ từ lịch sử xa xăm

  

  

Mà hun hút đường tương lai vô tận

  

Chỉ thi hài lê bước lặng qua truông

  

Chỉ đau đớn trong mối sầu vạn kỷ

  

Đuổi theo mình suối máu vẫn tràn tuôn.

  

  

Một đêm nao sao trên trời chợt tắt

  

Tôi đâu rồi xác hởi hồn ơi!

  

Những hạnh phúc chưa một lần mở mắt

  

Và đớn đau chưa kịp tiếng kêu trời.

  

  

Chưa tất cả, chưa say và chưa tỉnh

  

Chưa yêu thương chưa thù ghét oan cừu

  

Đã chợt mất trong đáy sầu ngăn ngắt

  

Và thịt xương đau, rữa nát theo hồn.

  

  

Khối tư tưởng chưa sánh cùng hèn mọn

  

Đã bơ phờ mai một ý suy tư

  

Đã chìm hẳn trong dòng sâu lịch sử

  

Một cánh buồm chưa căng gió nhân sinh./.

    


***

  

Lạc Hồn

  

                            Châu Thạch

  

Khi thức dậy đã thấy mình cổ tích

  

Ta đứng nghe sông nước chảy triền miên

  

Hồn bơ vơ lạc lõng cả ba miền

  

Ôi ngơ ngác những đền thiêng đất thánh

  

  

Đất rợp cỏ và đền tro hương lạnh

  

Bầy chim xưa đã bỏ tổ bay rồi

  

Ta nghẹn ngào run rẩy ở trên môi.

  

Đứng trầm mặt gọi thầm hồn Bách Việt.

  

  

Trong cùng tận của nỗi sầu da diết

  

Nghe trăm lời về xua đuổi con tim

  

Hãy đi đi, người đã lạc bầy chim

  

Đã phân tán từ muôn trăng cổ độ.

  

  

Ta thơ thẩn đi trở về thiên cổ

  

Đường xanh xao hoen ố thịt xương đầy

  

Gặp vài người gồng gánh ở trên vai

  

Ta chặn hỏi có phải người nước Việt

  

  

Họ ngơ ngác đứng nhìn ta mãi miết

  

Dáng đau buồn đến tê liệt châu thân

  

Rồi bỏ đi không một tiếng phân trần

  

Ta ngoảnh lại thấy mình lông lá đủ.

  

  

Ta lê bước mang thi hài dã thú

  

Lạc trong rừng vô vọng đến thiên thu ./.

  

                              

  
Viết nhận xét
  Tên gọi [Đăng ký]
  Mật khẩu (Khách không cần mật khẩu)
  Địa chỉ web
  Email
OpenID Hình vui