Tác giả/Tác phẩm
Tìm kiếm
Quick Login
Lịch
Thống kê
14 Nov.2015

Sương giáng Không rõ

Tác giả: Admin   Phân loại:Truyện   
  Lớn | Vừa | Nhỏ
  

Sương giáng

  

Truyện ngắn của Trần Huy Quang

  

Chị Lậm ngồi ở quán này từ lâu, khi bến Nghè chỉ có một con đò ngang mỏng mảnh và một cái chợ củi họp tháng hai phiên vào ngày mồng mười và hai mươi hàng tháng. Quán chị chỉ bán nước chè xanh, hoa quả, bánh trái cho dân đi chợ, sau này có thêm cái gian nhà lá bên cạnh cho dân sơn tràng hoặc buôn chuyến chưa muốn về thì thuê trọ. Bao nhiêu người vào ra thế mà chị lại nhớ cái ông khách ấy. Chị Lậm phải bỏ làng kẻ Mủng quê chị, sau khi cơm không lành canh chẳng ngọt với chồng, xuống bến Nghè mở một cái quán kiếm ăn độ nhật. Ngày ấy bến Nghè còn vắng hoe. Chỉ tấp nập được tháng hai ngày vào phiên chợ. Mờ sáng đã đông cho đến tận tối mịt. Nói là chợ củi nhưng không phải chỉ có bán củi. Dân sơn tràng đưa về chợ thêm những nấm, than, củ nâu, măng khô, cả những xương thú, mật ong rừng, kỳ đà, tê tê, nhím, sóc, khỉ, trăn đất. Người mua người bán tấp nập cả ngày. Người tứ xứ đến chợ, mua bán, ăn uống đến tận chiều khi tan chợ. Còn dưới bến thì tấp nập cho mãi đến nửa đêm. Khi ấy chỉ còn lại những người thợ sơn tràng tối đâu là nhà ngã đâu là giường, du thủ du thực nên ngủ vạ ngủ vật trên bến trong lều chợ, rượu uống từng bát như Lỗ Trí Thâm rồi hát đò đưa với những con đò dọc mà chỉ thấy một ngọn đèn dầu lù mù dưới mặt sông…

  

Bến Nghè bây giờ không còn như bến Nghè ngày trước khi chị Lậm đến dựng lều. Những con đò dọc chạy máy từ Chiền lên hay từ Phủ Quỳ xuống vào phiên chợ đại không còn nữa. Người ta đi chợ bằng xe máy hoặc xe khách, khuân xuống toàn hàng điện tử và quần áo may sẵn của nước ngoài. Phòng trọ của chị Lậm cũng không rộng hơn  nhưng xây tường, lợp tôn, giường nằm được đóng bằng gỗ, trước là cái sạp bằng nứa. 

  

Năm ấy vừa qua hàn lộ, vài ngày nữa là đến tiết sương giáng, nắng vàng cho đến tan buổi chợ. Người khách khoảng năm mươi, cao ráo, khoẻ mạnh nhưng vẫn lộ ra nét phong sương. Ăn mặc nửa quân sự nửa dân sự, nét mặt nhầu nhĩ, ánh mắt hàm ẩn chứ không phải lặng lẽ nhưng nhìn vẫn thấy lặng lẽ đến nao lòng. Từ lâu đã không còn ai trên vùng thượng xuôi bè đi chợ Nghè, chỉ duy nhất một mình người đàn ông ấy. Chị Lậm ngồi trong quán của mình, dù không để tâm nhưng những gì dưới bến cũng đập vào mắt chị. Chị chỉ thấy người đàn ông ấy cắm cái bè nứa ấy đến trưa vẫn chưa thấy dứng bán rồi chị bận bán hàng không còn để ý đến nữa. Cho đến khi chợ tan, chị sắp sửa dọn hàng thì người đàn ông ấy vào hàng chị, chị mới chợt nhớ đến.  

  

. Chị chủ quán ơi, chị cho tôi một bát nước vối. Người khách nói với chị. 

  

. Tôi chỉ có nước chè xanh, bác uống không?

  

Người khách lặng lẽ ngồi xuống chiếc ghế băng phía trước gật đầu. 

  

. Cũng được. Năm ngoái cũng dịp này, tôi đã uống nước vối ở đây. 

  

Chị Lậm khẽ đáp vâng và thoáng đưa mắt nhìn lại ông khách một lần nữa. 

  

. Dạo ấy có người bà con có nhiều nụ vối uống không hết cho tôi, bán được một tháng thì hết. Năm nay không thấy đưa đến. 

  

. Hay là người ta lại chặt đi rồi. Bao nhiêu đổi thay. Cái bến này cũng thay đổi rất nhiều. 

  

. Ra bác cũng ít đến đây. 

  

. Vâng, một năm rồi tôi mới trở lại. Chị có cho thuê trọ phải không,còn chỗ không ?

  

Trời đã chạng vạng, khu này chưa có điện. Chị Lậm vào nhà thắp lên hai cái đèn dầu, một cái để ở cửa bán hàng, một cái để ở phía trong, chỗ cái phòng trọ đang rúc rích tiếng cười. 

  

. Trước phiên chợ thì vắng nhưng hôm nay thì đông, không còn những cái giường nào trống, hai giường có người dặn rồi, còn hai giường nữa thì lại đã có đến ba người, hay bác nằm tạm trên hai cái ghế bằng này, tôi cho bác mượn cái chăn. Năm nay đêm cũng chưa lạnh lắm. 

  

Ông khách tỏ ra thất vọng nhưng không có cách gì hơn đành đồng ý với cách sắp xếp của chị Lậm. 

  

. Tôi dọn hàng cho bác nằm nghỉ nhá?

  

Ông khách vội xua tay.

  

. Chị muốn don thì chị dọn chứ tôi chưa ngủ được đâu. Hơn nữa nước chè của chị đặc, tôi muốn uống thêm nữa. 

  

Thế là chị Lậm cũng ngồi lại. Khách trọ đã ngủ hết. Dưới bến là khách đi đường thuỷ ra về chậm nhất thì cai thuyền sau cùng cũng đã nổ máy. Bến Nghè cứ giống như chuyện thần tiên. Đang phồn hoa đô hội, ngựa xe náo nức như thế, chỉ vài tiếng đồng hồ sau, khi đêm xuống, liền trở lại hoang vu, chỉ còn vài ngọn đèn dầu lù mù, vài bóng người lâu lâu mới thấy cử động. Tĩnh lặng đến mức nghe rõ được tiếng nước róc rách chảy qua chân cầu dưới sông Mai. 

  

Rõ ràng ông khách chưa muóon đi ngủ thì chị Lậm cũng chưa thể dọn hàng. Thực ra trong lòng chị cũng không thấy muốn dọn làm gì. Đi vào giường để nằm nhìn trừng trừng lên mái nhà đầu óc phải nghĩ những điều không muốn nghĩ. 

  

. Bác đi chợ mà không thấy mua gì? Chị Lậm gợi chuyện. 

  

Người khách lặng lẽ một hồi như không muốn nói. Rồi bảo. 

  

. Tôi đi chợ không mua gì và cũng không bán gì. 

  

. Tức là bác đi chơi chợ. Cũng khối người thích đi chơi chợ lắm, nhưng là chợ tết cơ. 

  

. Khổ lắm, ông khách kêu lên, tôi đã vào chợ đâu mà bảo đi chơi chợ?

  

. Ra bác đi có việc mà tôi lại tưởng bác đi chợ. 

  

Ông khách lại nói như cãi lại chị Lậm. 

  

. Tôi cũng không phải đi vì công việc, tôi chỉ ngồi bên bờ sông nhìn xuống nước chảy. 

  

Chị Lậm lại ngớ ra và lần này cũng phải nhìn lại ông khách với con mắt tò mò. Có người lạ nhỉ. Cũng không phải người khùng. Không nén được chị lại hỏi. 

  

. Ngồi hết cả buổi chiều? Sao bác không vào sớm kiếm chỗ ngủ?

  

. Tôi phải chờ cho hết chín tuần nhang. Mỗi năm chỉ thắp cho cô ấy được một lần, vào tiết sương giáng. 

  

Chị Lậm là người đàn bà không xấu cũng không đẹp, không sắc sảo mà cũng không ngu ngơ nhưng dường tình duyên của chị lận đận. Chị chấp nhận một cuộc hôn nhân do cha mẹ xếp đặt nhưng anh chồng vừa ba vạ vừa phụ phàng, làm cho chị phải trốn chạy. Lần đầu tiên chị gặp một người đàn ông nặng tình đến như vậy. Chắc người yêu bác ta hi sinh ở khúc sông này. 

  

. Chắc bác chưa cơm nước gì? Chị Lậm hỏi. 

  

. Tôi có mang bánh mỳ đi ăn, bây giờ cũng còn no. 

  

. Có phải cô ấy hi sinh thời chiến tranh ở đây không ?

  

. Không, ông khách nói như hụt hơi, cô ấy tự tử. 

  

Chị Lậm ngồi đờ ra và có cảm giác ông khách héo rũ như một tàu lá úa. Chị lặng lẽ vào lục tủ hàng lôi một chai rượu trắng để lên bàn. Lấy hai cái chén quả hồng đặt ngay ngắn giữa bàn. Chị giơ cao chai rượu nhẹ nhàng và chậm rãi rót đầy rượu tràn miệng. 

  

 Hai người không ai dục ai đi ngủ, câu chuyện đau lòng người khách kể đã hết từ lâu, rượu cũng vơi hết một nửa. Ánh trăng mờ mờ, thấy được lòng sông sương giăng bàng bạc. Đêm đã có sương, đủ để cảm thấy lành lạnh trong đêm dài. Cho đến khi có tiếng gà gáy xa trong xóm, chị Lậm mới thốt lên nhưng chỉ như nói với mình. 

  

. Bác là khách chung tình mà tôi được gặp. 

  

Năm ấy, ông khách ra đi lúc nào chị Lậm cũng không còn nhớ. Chị chỉ nhớ cái vẻ phong sương của ông. Trông dáng không phải là lớp thư lại đã đành nhưng cũng không phải là người lam lũ lắm. Là cái kiểu người phải đi nhiều, phải suy nghĩ nhiều, phải chịu những nỗi đau đớn về tinh thần mà không chịu chia sẻ, khó giải toả được. 

  

*

  

Năm nay tiết sương giáng đúng vào phiên chợ. Người đàn ông cũng chỉ đến chợ bằng một bè nứa nho nhỏ, giống như kiểu làm ra để đi hơn là để bán. Một năm chỉ đi chợ một lần, đường không biết xa bao lăm mà chỉ có từng ấy cây nứa thì không đủ lộ phí. Mà ông đến rồi để đấy chứ không thiết gì bán, những người tìm mua chờ không thấy chủ lại đi. Không hiểu sao phiên chợ này chị Lậm lại chú ý đến ông khách. Vì câu chuyện năm trước hay vì ông. Bao nhiêu năm một mình chị trong cái lều nhỏ bên bờ sông, tiếng hò đàn ông trên những chiếc đò dọc văng vẳng trong ánh trăng bàng bạc chập chờn trong giấc ngủ của chị. Có một giọng hò làm chị mềm lòng, lay động giấc ngủ chị nhiều năm, nhưng chưa kịp gặp mặt thì nghe đâu anh ta chết đuối trong một lần vượt thác. Còn một người đàn ông nữa, gõ cửa nhà chị lúc nửa đêm rồi ào vào chị, chị không kịp chống cư, gà gáy đã ra đi, để lại cho chị một cục tiền lớn. Chị giữ số tiền ấy mãi không dám tiêu nhưng rồi cũng không bao giờ thấy anh cướp tình ấy trở lại.

  

Mấy năm nay chợ Nghè đông hơn, người ta đem đến bán những xe đạp, xe máy, đồ nhựa, quần bò, áo phông. Nhiều nhất là hàng ăn rồi đến hàng mỹ phẩm, giày dép. Người đi chợ ăn mặc cũng sang trọng hơn, nhìn vào chợ cứ sáng trưng. Dăm năm trước chỗ hàng mỹ phẩm thơm lừng ấy là hàng nâu, măng khô và sắn. Dân dốc Lụi quanh năm xắn váy vào rừng đào củ nâu và hái măng, đốt than, chờ phiên chợ đem xuống bán. Bây giờ ai mặc áo nâu nữa mà cũng không ai dệt vải để nhuộn nâu non, ba bốn phiên chợ củ nâu ế người bán đổ cả xuống sông Mai. Không có tiền đành vào ăn cơm chịu của chị Lậm, hẹn phiên chợ sau trả tiền. 

  

Đã biết người khách sẽ vào mà vẫn bị bất ngờ. 

  

. Chào chị, chị có còn nhớ ra tôi không ?

  

Chị Lậm cũng đon đả. 

  

. Tôi nhận ra bác từ trưa. Sao buổi trưa bác không vào đây nghỉ chân?

  

. Tôi đi bè chứ có đi bộ đâu mà mỏi chân, với lại thấy chị đông khách không muốn phiền. 

  

Chị Lậm cảm thấy chạnh lòng. Chị đã phải một đêm thức trắng với người đàn ông ấy và mãi mới dằn lòng để quên cái cảm giác thổn thức mà chị muốn làm cái gì đó như để an ủi ông ta. Cả một nămchị đã nghĩ về ông ta hơi nhiều, từ trước tới nay chưa có người đàn ông nào buộc chị phải nghĩ đến nhiều như vậy. Chị nghĩ thế thôi, bần thần rất nhiều lúc, mặc dù nó không ra cái hình thù gì cả. Còn ông, ông đã tránh cái điều mà chị mong. Tại sao không nói nhớ tôi không, tại sao không muốn phiền?

  

. Chị còn bán nước không ?

  

. Không có chè vối chứ vẫn có nước chè xanh. Mà không bán nữa thì tôi cũng có nước mời bác 

  

. Cảm ơn chị. 

  

Người khách nói rồi ngồi xuống cái ghế dài đối diện với chị Lậm. Tự nhiên chị Lậm thấy trong người bồn chồn, chị sợ mình sẽ lúng túng, mất tự nhiên khi đưa chén nước cho ông khách. Chị không ngờ khi mình đã gần bốn mươi tuổi đứng trước người đàn ông lạ mà còn luống cuống như vạy. Lúc này chợ Bến Nghè đã tan. Những người gồng gánh bán chè xanh, ngô lạc hay sắn , mít đã về lúc xế chiều. Những người đàn ông bán củi gỗ dê lợn rượu xong lúc nào là về lúc nấy. Chỉ còn hai ba dẫy hàng vải, hàng tạp hoá ngồi câu khách cho tận hết người vào chợ. Lúc này những cô hàng xén chị hàng vải cũng đã lên những chiếc xe lam, xe máy xuôi về Lụi về Mủng, mai phiên chợ Mủng, kia lại phiên chơ Lụi nữa rồi. Chị Lậm phải nhớ tất cả ngày chợ phiên trong vùng vì ngày trước, chỗ này vắng hoe, mỗi tháng hai ngày bán chị cũng phải đi buôn bán ở các chợ lân cận. 

  

. Đúng một năm bác lại đến bến Nghè, cũng tiết sương giáng. 

  

Ông khách vẻ ngượng ngùng. 

  

. Vâng, đúng một năm. Mà năm nào tôi cũng phải đến, không đến cũng chẳng an lòng. Chị ạ, năm nay chợ họp đông hơn mọi năm nhiều phải không chị? Chợ cũng đã xây tường bao, quán xá đường đi cũng đẹp hơn, lại thêm mấy cái nhà trọ cho khách vãng lai nữa. 

  

. Bây giờ người đông của hiếm, chẳng bù cho ngày xưa. Dọc bờ sông Mai hun hút gió, mùa sương mù mịt đứng trên bờ không nhìn thấy con thuyền đi dưới lòng sông. Tôi một mìnhnằm nghe gió hú tưởng như có ma. Mà cái lều cứ cót két như có ai đang đẩy cho đổ. Từ hồ Vực Mấu lên đây một thôi đường dài mà không có một cái nhà thứ hai. Ngọn đèn dầu tôi thắp chỉ như con đom đóm giữa trời đen, càng nhìn càng lạnh, bác ạ. 

  

Người khách thở dài. 

  

. trời đất bao nhiêu đổi thay. 

  

. Vâng, bác cứ hay nói trời đất đổi thay nhưng tôi thấy bác không có gì thay đổi lắm. 

  

. Thế còn chị, hình như chị cũng có thay đổi gì đâu. 

  

. Phận đàn bà dù có muốn dâu dễ gì thay đổi được. 

  

Chợt có mấy mấy cô gái khách trọ từ trong nhà đi ra. Hai cô khoảng ba mươi, vẻ mặt đon hậu thuần phác của con gái vùng quê. Cô gái thứ ba trẻ hơn, độ hai sáu hai bảy, ăn mặc là người thành thị, tóc cắt ngắn, nhuộm hoe. Trên khuôn mặt thanh tú là một ánh mắt như có sương khói. Trời, hàng my rợp và đôi mắt như sương khói kia thì sự đời chỉ coi như làn gió và chết vì sự đắm đuối. Cả ba cũng không phải là công nhân, không phải dân làm ruộng, càng không phải dân chạy chợ ngược xuôi. Là gái của một làng nghề, hoặc bán hàng ở nhà hay ở chợ. Cũng có khi là cán bộ thuế, cán bộ quản lý thị trường, cũng có thể là nhân viên của công ty nông thổ sản đi mua hàng. Ba mỹ nhân thong dong đi ra bến đò, mung lung nhìn làn sương càng về đêm càng dày, càng lan toả từ dưới lòng hồ Vực Mấu bay lên. Da trời đã đen thẫm từ nãy. Phía bên kia sông, những người dưới đèo Lồ Ông lên phá đất mở quán bán cơm thắp đèn ống chạy bằng bình điện. Quán chị Lậm vẫn đèn dầu, chị thắp một lúc bốn năm cái đèn dầu. Khách đi chợ vào trọ ngủ rất sớm. Không phải vì đường xa, vì mua bán màvì rượu. Rượu ở đâu cũng có, ở làng cũng có nhưng uống rượu trong làng hay quán đầu làng, không say. Chỉ cần vài chục ngàn bạc, vào quán rượu giữa chợ bên nghè, gọi tiếng rượu nghe dạ ran đã muốn say rồi. Đi chợ Nghè không say chưa phải đi chợ. Mười ngày mới có một phiên, không say thì ngày tháng dài lắm. 

  

Thấy ba cô gái đi vào, chị Lậm đay đả. 

  

. Ngắm ai ngoài kia, dưới sông không có thằng nào đâu. 

  

Cả ba cô cười rũ. 

  

. Nếu có thằng nào thì bọn em bắt cho bà chị. Thấy bà chị cô đơn mãi, bọn em không “yên bái” được. 

  

. Tao không khiến. Lần này mấy con ranh lại không lên hả? Tao tìm được rễ chay già thơm lắm, định gửi cái Hằng biếu bà Lủ ăn trầu mà nó không lên. 

  

. “Sếp” yên tâm, đã có em đây. Em sẽ mang về tận nhà biếu bà Lủ nhân tiện tán luôn thằng con trai út của bà ấy, em đang cay đây . 

  

Chị Lậm đưa mắt cho các cô gái rồi nhìn ông khách. 

  

. Bác đừng để ý, mấy con nỡm này không nể ai đâu. 

  

. Tuổi trẻ mà, thế mới vui. 

  

Nói rồi ông khách đứng lên định vào phòng ngủ. Chị Lậm cũng vội đứng lên theo. 

  

. Nhưng bác phải chờ tôi chỉ phòng cho bác chứ bác biết chỗ nào mà vào. 

  

. Nhưng chắc không hết chỗ như năm ngoái chứ?

  

. Còn còn, một phòng năm giường ba con bé này chiếm ba. Còn hai giường một mình bác. 

  

Ba cô gái giẫy nẩy lên. 

  

. Không ai như chị xếp nam nữ lẫn lộn như thế. Không được đâu. 

  

. Đây là bây giờ có giường chứ những năm trước, tôi chỉ có một cái sạp nứa dài, nam lẫn nữ ai muốn ngủ đâu thì ngủ. Chẳng sao. 

  

. Thời trước khác, thời nay khác. Phải văn minh lên chứ. 

  

Ông khách lại ngồi xuống. 

  

. Thôi được, tôi chỉ xin chị cái ghế nằm ngoài này cũng được. 

  

Cô gái nhỏ tuổi bây giờ mới lên tiếng. 

  

. Rách việc. Chú ạ, chú cứ vào trong ấy mà ngủ đi. 

  

Người khách lúc ấy mới yên tâm di vào, tìm cái giường sát góc nằm xuống. Ông chợt nghĩ sau này có khi không đi bè nữa mà đi xe đạp để về trong ngày. Nhưng ngược lại ông cũng muốn được ngủ lại một đêm trong cái quán trọ này. 

  

*

  

Bên ngoài bốn người đàn bà rì rầm trò chuyện mãi. Sương đã rất lạnh, ngọn đèn một lúc một nhỏ lại. Ba cô gái chụm đầu  vào nghe như nuốt từng lời nhưng giọng của chị Lậm vẫn thản nhiên đều đều. 

  

. Ông ta thật là một khách đa tình, một người nặng tình nặng nghĩa hiếm thấy trên đời. Trước là người của nông trường chè bên kia sông Mai, một kỹ sư giỏi, tâm huyết mà mắc vào bẫy phải đi tù. Nông trường thì ngày càng tàn lụi, công nhân thất nghiệp, không có lương vì lãnh đạo tham ô, bớt xén tư túi. Ông ta không chịu được, đấu tranh vạch tội lãnh đạo nông trường. Đưa các phương án vực dậy nông trường, nhưng bị họ bỏ hết, từ phương án này đến phương án khác đều bị cho vào sọt rác. Ông ta lại gửi kiến nghị lên tỉnh lên bộ. Giám đốc nông trường sợ khi ông ta nói mãi thì sẽ có người nghe ra nên tìm cách loại bỏ. Bẫy giăng mãi rồi cuối cùng ông ta cũng bị sập bẫy. Cô gái bị người ta lừa đưa đi làm mồi, nghe nói đẹp lắm, cũng kỹ sư. Hai người không biết gì cứ hồn nhiên yêu nhau, mọi suy nghĩ hay dự định gì của ông ta cũng đều thảo luận với người yêu. Còn người yêu khi giám đốc hỏi thì cũng báo cáo thật. Cho đến khi mọi chứng cớ giả mạo được chuẩn bị đầy đủ thì ông liền bị xích tay vì tội chống đối lãnh đạo nông trường, gây mất đoàn kết nội bộ. Người ta bảo tài liệu do cô người yêu cung cấp, khi xử toà còn bắt cô ra làm chứng để kết tội người yêu mình. Khi ông ta vào tù được một tuần thì cô người yêu lao đầu xuống sông tự tử, đoạn bên dưới này. Trong tù ông cũng không được ai báo cho cái tin đau lòng ấy. Cứ tưởng mình bây giờ thế này, người ta quên đi là phải. Mà nếu cô ấy không quên thì chính ông cũng phải quên. Thế thì tốt hơn cho người mình yêu. Ba năm tù ra cũng lặng lẽ làm ăn, không dám cả đến hỏi thăm sợ khuấy động đến gia thất đã bình yên của người yêu. Rồi tình cờ gặp tay giám đốc cũ, kẻ đã đưa mình vào tù một cách ngoạn mục, bây giờ giữ chức vụ to hơn, hắn cười mà bảo ông ta là chính ông ta vào tù làm cho cô người yêu phải nhảy xuống sông tự tử. Phải mất gần một năm trời ông ta gần như điên loạn. Từ đấy hàng năm cứ đến ngày giỗ cô ta, vào tiết sương giáng, ông ta lại đến đây, lặng lẽ ngồi ở bờ sông thắp cho đủ chín tuần hương mới về. Đã nhiều năm rồi không năm nào bỏ. Thôi, đi ngủ đi, làm thân con gái nghe chuyện tình cho lắm vào có khi mắc nợ đấy. 

  

Hai cô chị vào ngủ, còn cô gái trẻ xem chừng chưa muốn dứt ra, liền nắm lấy tay chị Lậm. 

  

. Thế chị có biết cô gái ấy đẹp như thế nào không ?

  

. Ai mà biết được, tao vừa nghe ông ta nói vừa nghe dân người ta dồn thế. 

  

. Thế ông ấy và cô ấy người ở đâu, nay có gia đình chưa?

  

. Tao làm sao mà biết được. Nhưng người còn nặng tình cũ như thế chắc khó lắm. 

  

Hai người mãi rồi cũng phải đi vào giường ngủ. Chị Lậm chỉ gài cái cửa phía ngoài. Ngọn đèn đã hãm nhỏ lại bằng hạt đỗ. 

  

Sáng hôm sau, lòng sông trong veo như không từng có một giòng sông sương giăng mù mịt. Ông khách đã ra đi từ lúc nào, không vướng bận đến ai và cũng không ai để ý. Nhưng sự không có mặt của cô gái trẻ là một điều choáng váng với mọi người.Không  lẽ cô ấy dậy sớm để đi dạo trong rừng ? Hay cô một mình đi chợ Lui cho thích. Nhưng mãi đến chiều hôm ấy vẫn không thấy cô trở lại . Không ai đoán biết được cô ấy đi đâu. Ông khách đi trước hay cô gái đi trước. Có khi nào hai người cùng đi không ? Ông ta rủ cô gái đi hoặc cô gái đã theo ông khách. Tìm mãi không thấy dấu vết gì, không thư, không lời nhắn. 

  

Bến Nghè nghe nói là đất dữ, lâu lại xảy ra một chuyện lạ. Có điều chị Lậm vẫn bán hàng ở bến chợ ấy. Chị có buồn mất vài tháng nhưng rồi lại thản nhiên sống như thời bến Nghè chỉ có một mình chị. Chị có mong nhưng tiết sương giáng năm sau không tháy ông khách lại . Năm sau nữa cũng không thấy đến. 

  

1. 07

  

 t. h. q

  

 

  
Viết nhận xét
  Tên gọi [Đăng ký]
  Mật khẩu (Khách không cần mật khẩu)
  Địa chỉ web
  Email
OpenID Hình vui