Tác giả/Tác phẩm
Tìm kiếm
Quick Login
Lịch
Thống kê
4 Feb.2010

Ma cà rồng (1) Không rõ

Tác giả: xuananh   Phân loại:Truyện   
  Lớn | Vừa | Nhỏ
Tôi quen Du trong một lần du lịch ở Napoli (Ý) vào mùa hè năm 1998. Tôi viết lách, Du thích văn chương, buổi gặp nhau đó cùng với nhiều lần thư từ, truyện trò qua Chat, Email, điện thoại, chúng tôi trở nên thân thiết. Du đang làm chủ một nhà hàng ăn uống châu Á ở thành phố Wiesbaden - thủ phủ của tiểu bang Hessen, một trong những tiểu bang giầu của nước Ðức. Biết tin bạn đang nghỉ việc, ăn thất nghiệp, anh gọi điện mời tới nhà dự Noel, đón giao thừa thế kỷ 21 và thiên niên kỷ thứ 3 - ''Nhân tiện cùng mình gặp lũ bạn cũ sau nhiều năm phiêu bạt''.

Suốt năm suốt tháng tối mặt tối mũi lao vào kiếm tiền, giờ ăn thất nghiệp, thảnh thơi, lời mời của bạn chân thành, tôi vội thu xếp việc nhà, đến vơí Du từ chiều 24 tháng 12 năm 1999. Thấy tôi, Du bỏ dở công việc chạy ra đón. Anh cảm động, hồ hởi :
- Vào trong phòng làm việc của mình cho thoải mái - đoạn quay sang cô tiếp viên xinh đẹp - Nhờ em mang cho chúng tôi đồ uống, thức nhắm loại hảo hạng, để tiếp ông bạn gìa !
- Thôi đi, ngồi ngoài này đóng vai khách hàng tự do gọi món mà mình thích, thú hơn. Vả lại đang trong giờ làm việc, Sếp phải gương mẫu chứ. Tối về nhà hẵng dốc bầu tâm sự !

Nghe bạn khéo léo từ chối, Du vui vẻ : Ðược, được ! Thế thì xin mời ‘’quý khách’’ cứ tự nhiên. Quả thực mình đang dở việc... 30 phút nữa sẽ đóng vai bồi rựơu cho cậu. Ðúng lúc từ trong căn phòng bên cạnh vọng ra tiếng chuông điện thoại, Du gật gật đầu quay gót. Cô tiếp viên tiến đến đưa quyển thực đơn bìa bọc da...
Ngoài cửa xuất hiện hai tốp khách đông gần chục người, một cô khác ra đón. Vốn đã từng làm bồi bàn, tôi bảo cô gái : Anh là người nhà, không cần khách sáo, em cứ mặc anh ra tiếp khách đi. Khi nào xong quay lại đây.

Cô gái lắc đầu : Không được, anh cũng là khách, khách quý, lại vào trước. Xin anh cho em được phục vụ bạn của ông chủ chứ.
- Cô thật chu đáo - Tôi đáp. Không muốn khề khà làm mất thời gian, gọi ngay đĩa mực xào, nửa con vịt quay, 1 salát, 2 hộp bia. Cô gái ghi bông đi ngay rồi trở ra tiếp món khách kia.Vài phút sau có bia, phải mươi phút nữa mấy đĩa thức ăn mới được cô đặt trên bàn. Đúng
hẹn Du trở lại. Hai chúng tôi vừa nhâm nhi vừa chuyện trò về những bộ phim được giải Osca năm 1999, cuốn Chân dung và Ðối Thoại của Trần Ðăng Khoa và bài phê bình tập Man Nương của Phạm Thị Hoài, nhan đề : Văn chương hay là sự ứng xử Văn Hóa - của nhà thơ Trần Mạnh Hảo. Chuyện đang sôi nổi… Chợt Du quay nhìn ra cửa - dơ tay ngắt lời tôi - đứng dậy, khi thấy người Việt Nam to cao xuất hiện - tiến ra. Lúc đến gần nhau Du lao đến ôm chầm người khách, thái độ có phần còn thắm thiết hơn đối với tôi ít phút trước. Lát sau anh khoác vai bạn trở về chỗ.
Thấy thái độ của Du, tôi đứng dậy...

Người khách đáp lại thịnh tình của tôi bằng cái bắt tay nồng nhiệt. Du đặt tay lên trên hai bàn tay chúng tôi đang xiết chặt, nói thân tình : Mình xin gìới thiệu, Ðây là anh Vinh, anh nuôi của mình. Còn đây là Kha, bạn Văn chưong của em - hai tay Du vỗ vào vai tôi và vai người khách - Các anh làm quen đi.
Người khách nói hơi đợt lưỡi : Nhiều lần nghe Du nói về anh mà bây giờ mới được gặp... Rất hân hạnh.
- Cám ơn anh . Nào, ta cùng nâng ly. !
Vinh quay sang nói với Du : Nhận được điện của cậu, biết tin anh Kha sẽ có mặt trong dịp này, tôi dẹp bỏ mọi việc đến ngay.
- Mình cũng vậy. Người khách quá sốt sắng này không làm cậu phiền chứ - tôi tiếp.
- Ô không. Khách sáo thế. Chúng ta là bạn. Ðến, tụ tập với mình để cùng mọi người trong nhà đón thế kỷ đầu tiên của thiên niên kỷ thứ 3 còn gì quý bằng. Bận đến đâu mình cũng phải thu xếp, thậm chí có việc phải dẹp bỏ.
Ngồi uống với nhau khoảng 30 phút nữa, Du đích thân lái xe đưa chúng tôi về nhà.

x

Lần đầu tiên - kể từ khi đặt chân tới nước Ðức - tôi được nhìn tận mắt, đứng trên mảnh đất mà khung cảnh có nét hao hao giống Việt Nam : Trên mặt bằng rộng chừng hơn héc ta có vườn hoa, cây cảnh, thảm cỏ xanh, bể nước, hòn non bộ... cảnh trí không thua kém gì công trình trong những khuôn viên nhà giầu ở các đô thị lớn bên ta. Thấy tôi trầm trồ, Du giải thích : Khu đất trươc đây hoang phế, đơn điệu. Cha tôi mua lại, ông cụ quyết định tái tạo cảnh quê ở tại đây... Giai đoạn đầu cũng tốn kém, vất vả. Bất cứ ngưởi bạn nào đến chơi thăm, cụ cũng xin họ đóng góp ý kiến rồi chỉ đạo cho thợ làm... Ðã gần 15 năm trôi qua, rất nhiều công sức bỏ vào mới được như thế này đó.

Tôi càng thán phục người cha đầy bản lĩnh của bạn mình. Du hãnh diện ra mặt, đưa chúng tôi đến khu nhà ba tầng nằm ở phía sau biệt thự, dẫn vào căn phòng ở tầng 2. Gian giữa rộng chừng 36 mét vuông, Tất cả đồ đạc được dùng đêu hiện đại, mode. Anh giải thích : Ðây là nơi - khi ông cụ còn sống - chỉ dành riêng cho mình nghỉ ngơi, làm việc và tiếp bạn thân. Giờ cụ không còn, tôi vẫn giữ lệ đó. Anh và cậu nghỉ ở đây. Tiện nghi có thể còn kém...
- Thôi đủ rồi. Ðừng khiêm tốn nữa. Khi gặp cậu mình rất vui. Lúc đứng trước khuôn viên, bây giờ sống trong căn phòng này có thể nói : Tất cả đều tuyệt vời ! Tớ đang nghỉ, sau tết dương lịch sẽ tình nguyện đến làm ''công quả'' để góp sức nhỏ, tô điểm thêm cho mảnh đất này...
- Tôi cũng thế - Vinh tiếp.
Cả 3 cười vang.
Chúng tôi tắm táp xong, về phòng khách bật Tivi... Cửa sịch mở, bác đầu bếp ăn vận đúng mốt... Bếp - từ buồng bên, bưng vào mâm thức ăn, chai X.O, Du vào theo. Chúng tôi lại tiếp tục vừa nhâm nhi vừa chuyện vãn... Màn hình chuyển tiết mục... Phát thanh viên nói rằng cơn bão lớn xuất hiện ở vùng châu Á... tiếp theo là hình ảnh biển động... sóng dồi...

Chợt có tiếng rú !
Nhìn sang, thấy Vinh mắt trơn ngược, mồm la hét. Hai chúng tôi buông ly, giữ hai bên tay, khó khăn lắm mới đưa được Vinh vào giường. Du điện thoại cho Bác sĩ. 5 phút sau bộ phận cấp cứu tới. Du tường thuật lại diễn biến của người bệnh... Bác sĩ khám đo huyết áp, chích thuốc.
Vinh thiêm thiếp. Khoảng 5 phút sau thuốc ngấm, anh nằm im, sắc diện dần trở lại bình thường. Bác sĩ giải thích : Người bệnh bị tâm thần nhẹ. Khi xúc động, bệnh tái phát, trở nên nặng, nhất là những gì có liên quan đến quá khứ... Tôi muốn biết, trước khi lên cơn, anh ta đã nhìn thấy gì, gặp điều gì ?
- Anh ấy nhìn thấy trên màn hình Tivi cảnh biển động, bão tố.
- Ðúng rồi ! Có thể là... bị đắm thuyền, thoát chết... giờ nhìn thấy... gợi lại sự kinh khủng, hãi hùng... từ nay, xin chớ để anh ta nhìn thấy cảnh đó.
Bác sĩ ra về.
Du trầm ngâm.
Tôi không hỏi, lẳng lặng uống. Lát sau Du ngửng lên, nói chậm rãi :
- Ðây là tai họa không chỉ đối với Vinh, mà còn là bi kịch của người Việt Thuyền Nhân hồi đâu thập niên 80 của thế kỷ 20.
- Cậu có nằm trong biến cố kia cùng với Vinh không ?
- Không ! Những điều tôi thu lượm đựơc là do lúc Vinh tỉnh táo, khoẻ mạnh cung cấp...
Du tợp hết ly rượu, ngẩng nhìn qua khung cửa sổ, hướng vào khoảng không, bằng chất giọng trầm trầm, kể cho tôi nghe câu chuyện về con thuyền Náng Tiên Cá, về những con Ma Cà Rồng thời hiện đại này...
x
...
Năm 1981, Vinh tròn 13 tuổi. Cậu sống với bố mẹ, cùng hai em ở một làng chài gần bãi biển Ðại Lãnh, miền Trung. Một hôm ông chú ruột dẫn về hai người khách. Bố và chú đóng cửa bàn bạc...

Hai anh em ông Hà (Bố Vinh) bắt tay tu sửa chiếc thuyền. Một tuần sau hai người khách kia trở lại, đóng kín cửa, trải trên bàn tấm Hải đồ, vạch đường vượt biển theo hướng Malayxya. Ông Hà giao cho em mình nhiệm vụ đưa đoàn người ra đi. Công việc tiến hành gấp rút... chuyến đi ấn định sẽ khởi hành vào đầu tháng 10 năm 1981. ông bảo cậu em trai : Dịp này tuy có bão, nhưng thuyền của mình to, chắc chắn, được trang bị tốt nên đành phải liều. Chú lái thuyền, tôi yên tâm. Ngẫm nghĩ một chút ông Hà tiếp : Hay cho thằng Vinh đi cùng. Nó đã quen phụ việc cho tôi mỗi khi ra khơi... tuy nhỏ tuổi nhưng nó đô khoẻ, chịu được sóng gió. Vả lại đến xứ lạ quê người có hai chú cháu nương tựa nhau cũng đỡ cô đơn. Nó nên người, tôi và mẹ nó cùng các em ở lại cũng mát dạ.

Vi - tên người em - thấy anh quan tâm như vậy đồng ý ngay...
Trước 1975 ông Hà học trường Hàng hải, có kiến thưc chuyên môn đi biển nên yêu cầu người phụ trách toán vượt biên rất khắt khe : Người lớn chỉ được phép mang theo hai bộ đồ lót và hai bộ bà ba, vỏ chăn vải mỏng. Ði giầy vải (Trẻ con 3 bộ). Vàng, ngọc, kim cương phải đổi sang US Dolla , khâu vào áo lót để tiết kiệm trong lượng, dành cho việc mang dầu, nước ngọt và lương khô. Những người ra đi nghiêm chỉnh thực hiện.

Vì biết tính chất quan trọng của chuyến đi nên ngoài trang bị máy cho con thuyền toàn đồ tốt, mọi chi tiết phải thật thật hoàn hảo. Vốn tính phóng khóang, ông cho sơn lại toàn bộ thuyền rồi kẻ trên mũi thuyền giòng chử Nàng Tiên Cá. Mọi chuyện hoàn tất, dự định nửa đêm mồng 5 tháng 10 năm 1981, con thuyền sẽ khởi hành. Nhưng, nhóm ''Hoa tiêu'' thông báo phải đình vì đi chưa thuận lợi... Mãi đến 0 giờ (đêm Noel) 24 tháng 12 năm 1981 Nàng Tiên Cá mang trên mình 49 người, từ mỏm Ðá ngầm theo hải đồ xiên ra đường hàng hải quốc tế rồi chuyển hướng Malaysia thẳng tiến.

Nhưng ngày đầu tiên biển bình yên, con thuyền tiến băng băng...
Nếu không có gì trở ngại, chỉ ba ngày nửa con thuyền sẽ cặp bờ quần đảo Malayxia. Ở đây nghe nói có phái đoàn của Liên Hợp Quốc tiếp đón, phân loại, đưa những người vượt biên đi định cư ở các nước đã được LHQ trao đổi, thoả thuận.

Chiều hôm thứ 3 nắng quái gay gắt. Ngồi trong khoang thuyền ngột ngạt. Mãy người lớn sức yếu đã cảm thấy lả đi. Hai đứa bé gái 10 tuổi bị ngất. Bỗng cơn nóng dịu dần... gío hây hây... rồi nhanh chóng chuyển sang gió mạnh. Trận mưa rào dữ dội trút xuống. Tiếp theo măt biển động, sóng dồi cùng với cơn bão từ xa ập tới.

Con thuyền chỉ dùng cho việc đánh cá ven bờ, lúc này nằm giữa biển khơi, bão lớn... Chỉ mới 15 phút đầu, cột buồm đổ xụp. Bánh lái gẫy, máy nổ bị hỏng nặng. Con thuyền thoát ly khỏi điều khiển của tổ lái, chỉ còn như chiếc lá tre bồng bênh trôi trên mặt biển mà đỉnh ngọn sóng cao hàng mấy chục mét dềnh lên, hụp xuống như muốn nhấn chìm mọi vật. Trong cơn hỗn loạn, chống chọi với sóng cả, gió to, Thủy thủ, người lái, say sóng, thương vong không còn làm gì khác ngoài mê man bất tỉnh. Thuyền bị lắc... những can nhựa chứa nước, những thùng lương khô... cái văng ra, sóng biển cuốn đi. Còn lại thùng nào thì nước biển tràn lên, thấm vào, hỏng gần hết.. Sau 5 giờ tàn phá, bão tan. Mãi 5 giờ sau nữa mọi người trên thuyền mới hoàn hồn, dần tỉnh.

Trưởng toán và lái trưởng Vi lò dò đi kiểm tra từng khu vực... hai người giật mình kinh hoàng, nhận ra 49 người và con thuyền đang đứng bên mép bờ vực thẳm : Thuyền hỏng máy, bánh lái, cột buồm gẫy. Nước ngọt, lương thực đã gần cạn kiệt, thuốc men mất hết... thật tiết kiệm cũng chỉ đủ dùng cho cả thuyền nhiều lắm là 2 ngày. Cộng vào đó có 10 người cả lớn lẫn bé đang mê man, sốt...
Phân trang [1] [2]
Viết nhận xét
  Tên gọi [Đăng ký]
  Mật khẩu (Khách không cần mật khẩu)
  Địa chỉ web
  Email
OpenID Hình vui