Tác giả/Tác phẩm
Tìm kiếm
Quick Login
Lịch
Thống kê
18 Dec.2012

Bản Tình ca của HOÀNG VIỆT Không rõ

Tác giả: Admin   Phân loại:Thể loại khác   
Tệp tin tải về
Nghe lại Bản Tình ca của HOÀNG VIỆT
18 Dec.2012

Tình Ca -Hoàng Việt
[file]http://www.youtube.com/watch?v=--uV-QtV4IE&feature=player_detailpage[/fil] Tình Ca - HOÀNG VIỆT

Vợ chồng Hoàng việt

Khi nhạc sĩ Hoàng Việt viết Tình ca, ông không ngờ Quốc Hương sẽ mang lại cho nó một ngọn lửa lan toả mạnh mẽ. Bài hát ấy còn góp phần nuôi dưỡng tâm hồn một thế hệ thanh niên đầy lý tưởng. Trong số đó, có cô gái phương Nam sau này là vợ của nghệ sĩ Quốc Hương, chị Thu An.          

Nguyễn Lê Thu An xuất thân từ một gia đình trí thức Sài Gòn. Cha chị là chủ bút tờ báo Tiếng Dân, mẹ là thi sĩ Ngọc Sương, cậu ruột là thi sĩ Bích Khê. Cô nữ sinh 16 tuổi của trường Trưng Vương tham gia phong trào học sinh sinh viên, bị bắt và bị đày ra Côn Đảo. Năm 1975, đất nước thống nhất, chị về TP.HCM làm phó bí thư quận đoàn Bình Thạnh.

Cuộc gặp gỡ kỳ lạ

“Tôi được các anh chị trong tù dạy thuộc lòng hai bài hát Tình ca của Hoàng Việt và Màu xanh và ánh mắt của Phan Nhân. Khi còn hoạt động ở Sài Gòn, tôi được nghe Tình ca qua đài ngoài Bắc và tiếng hát của Quốc Hương đeo đuổi tôi suốt chặng đường tuổi trẻ. Giọng hát anh dẫn dắt chúng tôi đi trên con đường chông gai, gian khó của những ngày ấy”, chị nói. Đôi mắt của người phụ nữ goá chồng gần hai mươi năm nay đến giờ vẫn ẩn chứa nhiều lẩn khuất.

Vợ chồng

Quốc Hương -Thu An

Chị chậm rãi kể tiếp: “Lần đầu tiên tôi gặp anh Quốc Hương khi anh xuống quận đoàn hát cho thanh niên nghe. Thấy ai cũng yêu cầu bài hát, tôi thì không, anh quay sang hỏi tôi: “Giang Thuỳ (bí danh của tôi), em thích nghe bài gì?” – “Dạ, em thích bài Tình ca của Hoàng Việt”. Anh sững người nhìn tôi. Rồi anh đến đứng trước mặt tôi, cất giọng hát… Mọi người đều nổi da gà, và khi anh hát câu cuối: Giữ lấy đức tin bền vững em ơi, giữ lấy trái tim đòi sống yêu đời… thì tôi không cầm được nước mắt. Sau này anh nói với tôi, anh từng nguyện nếu cô gái nào đề nghị anh hát bài Tình ca thì anh sẽ lấy làm vợ.

18 Dec.2012

CHUYỆN SAU PHỐ CHU VĂN

nguyentrongtao vào lúc:  4:04 chiều ngày  17/12/2012  

TRẦN HUY THUẬN

Chu Văn
Chu Văn

Thành phố chuẩn bị lên “hạng”, một số đường phố lâu nay chưa có tên, nay được đặt tên. Trong dịp này, tên nhà văn Chu Văn cũng được đặt cho một đường phố.

Chuyện này đáng ra không lấy làm lạ, bởi ông là một nhà văn nổi tiếng “cấp Quốc gia” (như cách nói của Đặng Hồng Nam, một nhà văn sống và hoạt động văn học lâu năm ở Thành phố này). Nhưng vẫn là “chuyện lạ”, bởi khi ông còn sống, còn viết, thì “một bộ phận” các vị chức sắc cùng thời không ưa ông. Họ nói ông kiêu ngạo, có chút “tên tuổi” đã tỏ vẻ coi thường vai trò lãnh đạo của họ… Thì xưa nay con ngựa hay bao giờ chả là con ngựa “bất kham”?

18 Dec.2012

“Mậu dịch” khẩu quyết cho nền  dân sự
Hữu Lý phỏng vấn Nguyễn Hoàng Đức

NTT Blog
PV: Hôm nay xin được hỏi anh về chủ đề khá thời  sự, đó là ý nghĩa của hai từ “mậu dịch”. Gần đây, tôi thấy khá nhiều người khi  nói chuyện thường nhả rơi hai từ này như một thán từ, như một giải pháp, hoặc  như một chế giễu, hoặc là tất cả. Thậm chí thấy một đôi tình nhân tuổi hơi chín  còn nói với nhau “em yêu kiểu đó là mậu dịch”, cô gái đã cười rất sung sướng.  Vậy theo anh hai từ mậu dịch là thế nào?
18 Dec.2012

Ông Nguyễn Hoàng Đức lảm

nhảm gì đấy?


TRẦN TRƯONG
NV TPHCM - 11.12.2012-13:00

Hình như ông Đức muốn nói cho đã mồm, nào là cỏ héo trên nóc nhà trước khi bị nhổ, rồi thơ lèo tèo, truyện ngắn quần cộc, và mắng các nhà văn háo danh leo lên vũ trường nghệ thuật, rồi ông lại bảo các nhà văn “sợ sệt”, “lảng tránh”, “cỏ rác”, rồi sáng tác bằng cảm xúc bồng bột, tùy tiện..v..v.. Những điều ông Đức nói hay phê bình các nhà văn như trên liệu có ngoa ngôn không?”. Nhân đọc bài Văn học mậu dịch cạn vốn hay phá sản? do Hữu Lý phỏng vấn ông Nguyễn Hoàng Đức đăng tải trên internet, nhà thơ Trần Trương ở tạp chí Thơ đã có bài phản biện, xin giới thiệu bạn đọc tham khảo.

Nhà thơ Trần Trương

Dạ, thưa ông Đức, thật tình lúc đầu tôi không muốn đặt cái đầu đề như thế, song đọc đi đọc lại cái bài ông trả lời phỏng vấn của Hữu Lý thì tôi thấy ông “lảm nhảm” thật. Trong những câu ông nói hay viết đều toả ra cái mùi bi ai và xổ toẹt! Người đọc thấy khó chịu hơn là đồng cảm bởi ông khoe chữ và kiến thức chưa kịp thẩm thấu vào cái dạ dày “triết lý” của ông. Hơn nữa là giọng trịch thượng, hình như chỉ có ông mới là chân lý, còn ai đó đều nằm dưới sự soi xét của ông. Ngay cái đầu đề:

Phân trang 1/1 Trang đầu 1 Trang cuối