Tác giả/Tác phẩm
Tìm kiếm
Quick Login
Lịch
Thống kê
11 Dec.2012

Thơ VŨ THẾ HÙNG Không rõ

Tác giả: Admin   Phân loại:Thơ   
Chùm Thơ VŨ THẾ  HÙNG
NNB blog 11.12.12

CHIỀU MƯA THÀNH CỔ

Tôi vào Thành Cổ chiều  mưa
Trời se se lạnh, phố xưa đâu rồi ?
Xanh rờn cỏ dưới chân tôi
Xạc  xào văng vẳng những lời trối trăn
Một thời bom đạn chiến tranh
Một thời  máu đổ tường thành vụn tan
Nỗi đau bầm tím ruột gan
Dòng sông Thạch Hãn -  Nước tràn thân đê…

Ngậm ngùi muôn nỗi tái tê
Chiều nay Thành Cổ mưa về  giăng giăng.
11 Dec.2012

GS Tương Lai trả lời RFA Không rõ

Tác giả: Admin   Phân loại:Tin tức nóng   

GS Tương Lai: Vì sao lại ngăn chặn lòng yêu nước?

Gia Minh, biên tập viên RFA, Bangkok 2012-12-10

Giáo sư Tương Lai, một trong những người nằm trong số bị cơ quan chức năng ngăn chặn không cho tham gia mít tinh biểu tình chống TQ tại Sài Gòn vào ngày 9 tháng 12 vừa qua, đưa ra một tuyên bố phản đối những hành động mà ông cho là chính quyền Phường Tân Phong, Quận 7, tpHCM,nơi ông đang cư trú đã trấn áp thô bạo và vi phạm quyền tự do công dân.

RFA file

giáo sư Tương Lai hiện là Ủy viên Ủy ban Trung ương Mặt Trận Tổ Quốc Việt Nam từ năm 1983

11 Dec.2012

Những bài thơ của một thời  (4):

Tôi muốn và không muốn tin

Lời chủ trang:
Mới đầu giờ làm việc, phó thủ trưởng cũ của tôi (mà chúng  tôi quen gọi một cách dễ thương là Cách mạng) hỏi mi đã đọc bài thơ của Thanh  Thảo chưa. Tôi rằng em chưa đọc hết, mới chỉ biết mấy câu trích trên mạng. Anh  bảo đọc đi, hay lắm, Thanh Thảo viết hay lắm. Ai nói vậy có thể tôi chưa tin  nhưng Cách mạng đã nhận xét thế thì tôi tin ngay. Và chính xác.
Thanh Thảo nhà thơ thì đương nhiên sản phẩm là thơ. Nhưng  sao tôi nghĩ anh đang khóc. Mỗi giọt nước mắt rơi xuống tụ hình thành con chữ.  Tiếng thơ như tiếng khóc. Buồn, uất hận, hy vọng và tuyệt vọng, cố lý trí nhưng  lòng vẫn não nề. Hình như thơ Thanh Thảo không mấy khi vấp phải trường hợp này.  Tôi hình dung anh đang làm một việc gì đấy chợt bỏ dở nhảy ngay vào bàn viết.  Tâm hồn thôi thúc, không thể chậm trễ. Tôi nhớ ngày xưa đọc Dấu chân qua  trảng cỏ của anh mà xúc động mà hăng hái lắm, những câu thơ chỉ đọc một lần  chả thể nào quên được, như "chiếc bồng con có những gì/mà đi cuối đất mà đi  cùng trời"... Đó là dấu ấn thời đại. Bây giờ cũng dấu ấn thời đại. Tôi tin  chắc trong niên biểu nền văn học nước nhà, thi sĩ Thanh Thảo sẽ được ghi bằng  những dòng đậm nét.
Cái con người nhỏ thó, tập tễnh chân (anh bị thương hồi  chiến tranh) ấy tôi đã gặp nhiều lần nhưng lần này dù chỉ gặp qua chữ càng thấy  đáng yêu hơn.
Phân trang 1/1 Trang đầu 1 Trang cuối