Tác giả/Tác phẩm
Tìm kiếm
Quick Login
Lịch
Thống kê
3 Feb.2015

Nàng thơ 'nuôi đủ 10 con với 1 chồng' Không rõ

Tác giả: Admin   Phân loại:Truyện   

Nàng thơ 'nuôi đủ 10 con với

1 chồng' của thi sĩ Hoàng Cầm

là ai?

Đăng Bởi - 22:40 02-02-2015
nha tho Hoang Cam

Nhà thơ Hoàng Cầm và vợ - bà Hoàng Yến

Nhà thơ Hoàng Cầm đã tự nhận trong tập " 99 tình khúc", cuộc đời của ông có 13 "nàng thơ", 13 người phụ nữ đã khiến cho cả tâm hồn người đàn ông và tâm hồn thi sĩ trong ông rung động. Trong 13 " nàng thơ" đó, bà Hoàng Yến - người vợ cuối cùng của ông là  "nàng thơ" đẹp nhất, khiến ông mãi khôn nguôi nỗi đau mất mát khi bà ra đi.

"Nàng thơ" đẹp lắm!

Không chỉ là một nhà thơ nổi tiếng với “Bên kia sông Đuống”, “Lá diêu bông”, Hoàng cầm còn nổi tiếng bởi sự hào hoa, lãng tử. Hoàng cầm viết rất nhiều thơ tình. Trong mỗi bài thơ tình của ông, bao giờ cũng có bóng dáng của một người phụ nữ đã từng đi qua đời ông - những người phụ nữ được ông âu yếm gọi là “những hồn người đã gợi ra nhịp điệu, âm thanh và đường nét sắc màu” trong những tình khúc của ông.

2 Feb.2015

Tiểu thuyết Cò hồn Xã nghĩa 64. Không rõ

Tác giả: Admin   Phân loại:Truyện   

Tiểu thuyết Cò hồn Xã

nghĩa 64.

Phạm Thành.

64.

Chẳng thấy các ông nói lại gì, tôi lại ngẫm nghĩ về chuyện chim nòi, bướm giống của dân Mynga bị dị dạng, bị thụt sâu vào bụng, khó bề hoạt động tình dục, rồi tự nhiên tôi lại liên hệ đến

cái chim của tôi, của thế hệ tôi;

cái bướm của vợ tôi, của thế hệ vợ tôi;

cái chim của con cúm nhà tôi, của thế hệ nó;

cái bướn của con chó cái giao hoan với con cún nhà tôi, của thế hệ nó.

Tôi thực sự lo ngại cho chim, bướm thế hệ tương lai, thế hệ đương đại của các động vật loại đang sinh sống và làm việc ở nước Mynga ta.

Càng nghĩ, tôi càng phục và kính trọng Hò Văn Đản, trước khi chết đã có một nghị quyết vĩ đại: Chấn hưng nòi giống Tiên – Rồng định hướng Xã nghĩa, xây dựng và phát triển tương lai bền vững nước Mynga Xã nghĩa, rất sát đúng với đời sống và nguyên vọng của dân nước Mynga.

30 Jan.2015

SAU TIẾNG CHUÔNG CHÙA Không rõ

Tác giả: Admin   Phân loại:Truyện   

SAU TIẾNG CHUÔNG CHÙA


ĐỖ TRƯỜNG
Truện Ký

Buổi ra mắt tập Thơ Người Việt Ở Đức do nhà xuất bản Vipen Berlin tổ chức, diễn ra khá dài vào một chiều mùa hè 2014. Có lẽ, đã cảm thấy đói và mệt, nên giữa chừng Nguyễn Đăng Ga rủ vợ chồng nhà thơ Trần Mạnh Hảo, Người Buôn Gió, Quốc Cường, nhà điêu khắc Thành Nghĩa-An Giang, nhà văn Võ Thị Hảo và tôi về quán của anh ở Alexanderplatz ngồi lai rai. Coi đây là bữa nhậu chia tay, để ngày mai nhà thơ Trần Mạnh Hảo sang Paris và trở về Việt Nam. Ăn uống trò chuyện đang rôm rả, tôi đành đứng dậy cáo lỗi vì đã quá nửa đêm và con đường 200 km về nhà còn khá xa…
Xe chạy một đoạn, chẳng hiểu sao Navi chỉ đường lại giở chứng tậm tịt, tôi buộc đi theo trí nhớ. Một lúc, trí nhớ cũng tậm tịt nốt. Lòng vòng khá lâu, xe lạc đúng vào cổng chùa Linh Thứu. Tôi phải dừng lại, để hỏi đường ra Autobahn Leipzig. Đường phố vắng và trong chùa tĩnh lặng. Tôi men theo hè phố, tìm một quán đêm để hỏi. Bất chợt tôi ngoái lại, dường như có bóng một ni cô thấp thoáng đang đi về hướng cổng chùa. Tôi quay lại, rảo bước. Đến cổng, thấy ni cô dừng lại, có lẽ chờ tôi. Tôi đang lúng túng, tìm cách xưng hô, chợt thấy ni cô hơi sững người, nhưng giọng lại chùng xuống: Cậu Trường, đội lò mổ Leipzig phải không? Tôi giật thót cả người, nhìn thẳng, nhưng vẫn còn mơ hồ. Một giây im lặng. Đến khi chiếc răng khểnh của ni cô lộ ra, sau nụ cười thoáng buồn, tôi mới chợt vuột ra: Chị Tuyên! Sao chị lại ở đây?
Tôi quen chị đã gần ba mươi năm trước, trong những lần chị dẫn các anh chị cựu diễn viên, ca sỹ ở cùng đội bóng đèn đến chỗ chúng tôi xin tiết canh lòng lợn. Sau ngày nước Đức thống nhất, người Việt vùng phía đông ly tán, số còn lại thường sống co cụm vào từng khu. Lúc này, chị trở thành hàng xóm của tôi. Cho đến ngày con trai chị vừa đón từ Việt Nam sang, bị chính những người đồng hương bắn chết ở gần Berlin, chị buồn và lặng lẽ bỏ đi. Có người đoán, chị đã về Việt Nam, kẻ lại nói, chị theo cô, theo cậu đang hầu đồng, hầu bóng ở Dresden…
Vậy là sau mười chín năm, tôi bất ngờ gặp lại chị. Chị đã thay đổi quá nhiều. Sự thay đổi ấy, nằm ngoài sức tưởng tượng của tôi. Nhưng có lẽ, chỉ có tình cảm của chị với tôi không hề đổi thay. Chị vẫn thân mật xưng chị và gọi tôi bằng cậu, như mấy chục năm trước. Chị bảo, làm lễ cho một gia đình hàng xóm ở Dresden hơi bị muộn, nhưng chị vẫn phải đi tàu đêm lên Berlin, để sáng nay kịp đi theo lễ cùng thày. Cuộc gặp gỡ tuy ngắn ngủi và chị đã thuộc về cõi vô thường, nhưng tôi vẫn cảm thấy còn có một chút gì đó ưu tư trong đôi mắt chị. Khi tôi ,bước lên xe, chị còn dặn: Lúc nào rảnh qua Dresden, chị còn nhiều điều muốn nói với cậu.
Cuối tuần vừa rồi, chở mấy cô con gái đi thi đấu bóng bàn ở gần Dresden, tôi tạt vào thăm chị. Những biến cố, thăng trầm cuộc đời chị có chuyện tôi đã biết và có những chuyện đến nay tôi mới được nghe kể từ chính chị. Qủa thật, những nỗi đau ấy của chị chợt làm tôi nhớ đến chị Hà Giang, trong truyện ký Nghỉ Hè Ở Mallorca của nhà văn Phạm Tín An Ninh. Nhưng có lẽ từ những quyết định đầu đời sai lầm, dẫn đến số phận của chị còn đắng cay, nghiệt ngã hơn rất nhiều…
27 Jan.2015

Tiểu thuyết Cò hồn Xã nghĩa 63. Không rõ

Tác giả: Admin   Phân loại:Truyện   

Tiểu thuyết Cò hồn Xã nghĩa 63.

      

Phạm Thành

63.

Tôi kể tiếp chuyện Hò Văn Đản.

“Hò Văn Đản chết, nhưng dòng giống họ Hò cũng chưa bị Trời Đất bắt phải tuyệt tự, các ông ạ. Nhà ông ta còn có một cái chim của thằng chắt ông ta. Nó là con của Hò Lê Đỗ Đội, tức cháu của Hò Lê Đỗ Đoàn, tức là chắt của Hò Văn Đản. Đúng ra cái chim này cũng chỉ mới là chim cháu của Hò Văn Đản, vì thằng Đội, chính là con trai ông ta, chứ không phải con trai của Hò Lê Đỗ Đoàn như lý lịch ghi. Nó tên là thằng Ban, tên khai sinh đầy đủ là Hò Lê Đỗ Ban, thưa các ông.

Thằng Ban là một cậu con trai lanh lẹn, hay nói, hay cười, nhưng chỉ phải cái chim của nó, bé như cọng rơm khô, lại tụt sâu vào trong bẹn.

Văn hiến nước Mynga ta cứ dạy Con nhà tông không giống lông cũng giống cánh[1], nhưng nay, cách mạng mấy chục năm của Mynga làm nó khác đi rồi, có khi không đúng nữa rồi, các ông ơi.

23 Jan.2015

Nguyễn Xuân Nghĩa: Hồi ký từng

phần – Cuộc thuyệt thực của

Hải Điếu Cày

Posted by admin on January 22nd, 2015

Nguyễn Xuân Nghĩa

22-01-2015

H1

Anh Hải – Điếu Cày. Ảnh: CLB NBTD – 2007

Buổi chiều ngày 22 tháng 6, toàn tù nhân đội A (Đội an ninh quốc gia), gồm 10 người: Tôi (Nguyễn Xuân Nghĩa), Nguyễn Kim Nhàn, Trần Anh Kim, Nguyễn Văn Hải (ĐC); hai tù người VN làm gián điệp cho cục tình báo Hoa Nam – Trung quốc và 4 tù nhân người dân tộc Tây Nguyên được lệnh tập trung tại lán lao động (Lán được xây dựng ngay trong khu giam giữ). Nhóm cán bộ quản lý tù gồm 12 người, trong đó có viên trưởng phân trại 1 (phân trại đang giam giữ chúng tôi) mang hàm thượng tá tên là Thái văn Thụy và viên trung tá quản giáo đội A (An ninh quốc gia) tên là Nguyễn Văn Khánh. Các viên còn lại thuộc lực lượng công an vũ trang, vài ba người mang súng ngắn, súng AK, dùi cui điện và cồng số 8.

20 Jan.2015

Tiểu thuyết Cò hồn Xã nghĩa 62. Không rõ

Tác giả: Admin   Phân loại:Truyện   

Tiểu thuyết Cò hồn Xã nghĩa 62.

      

Phạm Thành.

62.

Dường như luận về anh hùng, vĩ đại, vạch đường dân tộc tiến lên làm cả mấy triệu người ma phấn kích. Họ như không còn nhớ mình là ai, đang trong hoàn cảnh nào, cùng tự tay cầm xương căng, đầu lâu, cầm súng ống gõ vào tấm ván thiên, tấm ván địa thùng thùng, giống như các lực sĩ ngày xưa gõ trống cho quân lính xung trận. Tiếng cả triệu âm hồn giận dữ ầm ầm vang lên:

 “Hò văn Đản và lũ đàn em Hò Lê Đỗ, bọn bày thích vạch phải không? Nghe bọn tao vạch đây này.

Bọn tao nghe bọn bay bỏ đồng ruộng làng quê, bỏ cha, bỏ mẹ, bỏ vợ, bỏ con cầm súng chiến đấu, đánh trận Điện Biên, đánh trận Gòn Sài để được gì?

Mấy triệu mạng người hy sinh để được gì?

Mồm miệng chúng bay cứ leo lẻo:

Nước Mynga là một nước độc lập và thực sự trở thành một nước độc lập.[

Nay chúng bay để độc lập dân tộc, toàn vẹn lãnh thổ ở đâu rồi? Chúng bay cắt đất ở Ải Bắc, dâng Hoàng Sa và nhiều đảo ở Trường Sa cho Quốc Cộng.

19 Jan.2015

ĐẮNG LÒNG MIẾNG BÁNH SÊU Không rõ

Tác giả: Admin   Phân loại:Truyện   
ĐẮNG LÒNG MIẾNG BÁNH SÊU
 
BVB Blog 19.1.14
Ghi chép MINH DIỆN
 
- Mời bác ăn  bánh sêu cháu Kim Hoa!
(Ảnh minh họa)
Chị Hợi vừa cắt bánh vừa đon đả mời tôi. Khuôn mặt chị tươi   rói lên. Có điều chị đánh khá đậm son phấn, nên nhìn như mặt giả. Mới cuối năm ngoái tôi về quê, sang thăm chị, thấy chị vẫn giữ nét chân quê. Vậy mà năm nay đã khác hẳn. Cái áo ấm cổ lông chồn giả bó lấy thân hình đẫy đà, chiếc vòng  ngọc thạch giả ôm lấy cổ tay và cái mặt trát dày son phấn. Nhìn chị hệt như chiếc bánh chưng gói bằng lá dong nhựa, buộc  lạt ni lông xanh đỏ. Chị cắt bánh mời tôi, và khoe:
             - Cháu nó đi hẳn hai chục bánh bác ạ! Em biếu khắp làng! Ai cũng khen ngon…
            “Cháu nó” tức con rể chị Hợi họ Hứa, người Trung Quốc, sang Việt Nam làm ăn, có trại chăn nuôi gia súc và chế biến thực phẩm ở  khu kinh tế mở của tỉnh. Nghe nói vợ Hứa đã  già, lại không sinh được cho Hứa  đứa con trai nối dõi  nên hắn ly dị,  lấy vợ khác. Cháu Kim Hoa con chị  Hợi  làm nhân viên văn phòng  công ty của Hứa , được Hứa  chọn  làm vợ mới.  Lúc đầu chị  Hợi chối đây đẩy,  vì Kim Hoa mới hai mươi tuổi trong khi  Hứa đã ngoài sáu mươi .  Nhưng sau khi Hứa  cho chiếc  áo lông chồn, mấy hộp phấn son và hứa cho Kim Hoa làm chủ trại chăn nuôi,  thì chị Hợi  cười tít mắt gật đầu lia lịa.
15 Jan.2015

Tiểu thuyết Cò hồn Xã nghĩa 61. Không rõ

Tác giả: Admin   Phân loại:Truyện   

Tiểu thuyết Cò hồn Xã nghĩa 61.

Phạm Thành

61.

Rồi một ngày báo chí loan tin:“Nhà cách mạng vĩ đại nhất nước Mynga từ cổ chí nay Hò Văn Đản từ trần”.Tin tức loan đi, cả dân tộc như bị điện giật đổ sụp.Người bị bệnh tâm thần mãn tính như được tĩnh trí.

Kẻ hiền lương như bị hóa điên.Trời cao chín tầng như vừa sập xuống.Đất sâu chín tầng địa ngục như vừa bị tung lên.Người người vật vả đau.Người người vật vả khóc.

Cả dân tộc nhưbị trời hành, bị ma nhập cùng gào lên những lời ngậm ngùi thương tiếc:

“Ối Trời cao, Đất dầy ơi, sao nỡ hại Người!”

Ôi Trời cao, Đất dày ơi, sao nỡ để Người phải chết!”.

14 Jan.2015

Chuyện tình cảm động của cô

gái mù và chàng sinh viên trường

âm nhạc quốc gia

  PHƯƠNG TRANG LINH

FB Cú đỉn

Nguyễn Như Đào là cô gái người Nghệ An bị mù bẩm sinh . Cuộc sống sôi động bên ngoài chỉ thẩm thấu  tới em bằng những âm thanh của gió, của suối, của chim chóc mỗi sớm mai thức dậy .Em làm bạn với chúng, với âm nhạc từ nhỏ. Chính những cảm xúc được nuôi dưỡng bởi những nguyên liệu thiên nhiên trong vắt đó đã làm  giọng hát tuyệt vời của em bay xa..xa mãi tới tận tai nghệ sĩ nhân dân Tuờng Vi, nguyên ca sĩ nổi tiếng của đoàn văn công Tổng cục chính trị. Thế rồi  Đào tham gia vào chương trình Nghệ thuật  tình thương, em được lưu diễn khắp 3 miền Bắc , Trung , Nam, đem tiếng hát chia sẻ với mọi nguời về mọi ngóc nghách , trạng thái dịu ngọt, đắng cay của cuôc sống

28 Dec.2014

MỘT TRUYỆN TIẾU LÂM XÔ VIẾT

LIÊN QUAN TỚI GIỚI NHÀ VĂN .

FB VƯƠNG TRÍ NHÀN

XQL : Một câu chuyện không phải''Rừng cười - Tiếu lâm'' chút nào. Đó là truyện rất đời thường nhưng vô cùng nghiêm túc. Càng ngẫm nghĩ càng thấy nhiều điều hay đến độ''cười ra nước mắt''. Cám ơn "cụ Vương'' - chữ của nhà văn NHT viết trong vở kịch MỔ NHÀ VĂN...

***

Trên mấy báo mạng, trong đó có tờ "Văn hóa Nghệ An", tháng 10 -11/2014, anh Lã Khắc Hòa vừa cho in một số giai thoại có tính cách tiếu lâm về Stalin và sự chỉ đạo của Stalin với văn học.
Tôi nhớ một chuyện cũng liên quan đến đề tài này.

Một lần Stalin tổ chức một cuộc gặp mặt với các nhà văn mới nổi, và đang được xem là có triển vọng nên cần giúp đỡ....
Người thứ nhất than phiền vì căn hộ chật hẹp.
  Người thứ hai báo cáo ông ta cần một chiếc ô-tô đi lạị giữa tờ báo  trong thành phố ông ta làm việc, và cơ sở nông trang ông ta đang bám trụ, để theo đuổi những biến đổi của nông thôn mới.
  Người thứ ba ngần ngừ một lúc rồi đề đạt nguyện vọng là muốn có một chuyến tham quan học tập ở nước ngoài.

Phân trang 7/38 Trang đầu Trang trước 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 Trang sau Trang cuối