Tác giả/Tác phẩm
Tìm kiếm
Quick Login
Lịch
Thống kê
30 Jun.2014

Vị tổng thống nghèo nhất

thế giới!

Đăng bởi Anh vào Thứ Hai, ngày 30 tháng 6 năm 2014

Truyền thông quốc tế gọi Tổng thống 79 tuổi José Mujica Cordano của Uruguay là vị "tổng thống nghèo nhất thế  giới". Biệt danh này xuất hiện sau khi ông khai tổng tài sản của mình chỉ là 1.800 USD (một chiếc xe hơi) khi lên làm Tổng thống Uruguay năm 2009.

Tôi đâu có nghèo

Ông chỉ nhận mức lương khiêm tốn là 12.500 USD mỗi tháng, khoảng 3,1 %  so với những gì Tổng thống Mỹ Barack  Obama kiếm được trong một năm. Đã vậy, nhà lãnh đạo Mỹ Latinh tặng đến 90% tiền lương hàng tháng của ông để làm từ thiện cho những người có hoàn cảnh đặc biệt, những người vô gia cư và chỉ để lại khoảng 1.250 USD để chi tiêu cho bản thân.  Là người đứng đầu đất nước nhưng ông Mujica từ chối sống trong Dinh Tổng thống. Ông chọn sống cùng vợ trong một ngôi nhà khiêm tốn ở trang trại ở ngoại ô của Montevideo và tự lái chiếc xe Volkswagen Beetle mà ông tậu từ năm 1987. Thế nhưng, ông Mujica cho biết ông không phải là người nghèo.

Tổng thống của Uruguay (áo xanh) ngồi xếp hàng ở một bệnh viện công khi đi khám bệnh như bao người dân khác. Ảnh: AP

Nói cách khác, ông bằng lòng với những  gì ông có. Như ông nói với báo giới vào năm 2012, "Tôi được gọi là "tổng  thống nghèo nhất", nhưng tôi không cảm thấy nghèo. Người nghèo là những  người chỉ làm việc để cố gắng giữ một lối sống xa hoa, và luôn luôn  muốn nhiều hơn và nhiều hơn nữa. Tôi có thể là một ông già lập dị ...  Nhưng đây là một sự lựa chọn tự do".
28 Jun.2014

Vụ án gián điệp Trương Đình Hùng Không rõ

Tác giả: Admin   Phân loại:Truyện   

Nguyễn Ngọc Giao : Vụ án gián

điệp Trương Đình Hùng

Nguyễn Ngọc Giao
  

Tiễn đưa một người bạn quý

Trương Đình Hùng
(2.9.1945 - 26.6.2014)

Trưa nay, 26.6.2014, về tới nhà, tôi nhận được thư anh Ngô Vĩnh Long báo tin anh Trương Đình Hùng đã từ trần buổi sáng, tại Penang (Malaysia). Tin buồn ập tới, đột ngột và choáng ngợp, mặc dù nó đã được báo trước. Cuối tháng 5, chúng tôi được tin anh mắc một chứng bệnh ung thư hiếm và nguy hiểm (pleomorphic liposarcoma/sarcoma mỡ đa hình), qua bàn mổ hai lần, nhưng cái u ác tính vẫn tiếp tục phát triển. "Mình vẫn làm việc và hoạt động hàng ngày nhưng yếu đi nhiều, vài tháng mà xuống đi mấy ki lô. Trông mình bây giờ như một nhà sư (toàn ăn chay, tập thở, tập thiền, trừ khi gặp bạn thì uống một ly rượu nho)", đó là mấy dòng Trương Đình Hùng gửi cho Ngô Vĩnh Long ngày 28.5, báo tin "chung cuộc không thể tiên đoán thế nào" (tạm dịch từ tiếng Anh). Hai ngày sau, anh viết cho tôi: "Tụi mình đã sống một cuộc đời lý thú, đã giúp nhiều đồng bào và bầu bạn, và (những năm gần đây, ở Malaysia) giúp xây dựng gia đình cho một số bạn trẻ trong vùng. Như thế cũng là nhiều rồi. Hi vọng là chung cuộc sẽ tới mà không quá nhiều phức tạp" (tạm dịch từ tiếng Pháp).

27 Jun.2014

Tiểu thuyết Cò hồn Xã nghĩa 24 Không rõ

Tác giả: Admin   Phân loại:Truyện   

Tiểu thuyết Cò hồn Xã nghĩa 24

Phạm Thành

24.

Sau khi lò ấp vịt thủ công bị phá, cha tôi phải đi cải tạo ba năm rồi được tha về. Cha tôi về trong cảnh nhà tôi vẫn đói rách quanh năm.

Năm nào cha tôi cũng phải lên mạn ngược mua sắn gác trên gác bếp của người miền núi ăn thay cơm cho qua ngày đoạn tháng.

Nhưng cha tôi nhất quyết không ra đồng làm công lấy điểm trong hợp tác xã như bao người nông dân khác để kiếm vài bao thóc gạo nuôi gia đình. Cha tôi cũng không bao giờ đi họp dân, họp nước nữa.

Cha tôi lại trốn đời cơm áo vào đọc những quyển sách Tây, Tàu còn lưu giữ được, rồi tự mình vặn thắt, trưng cất, tỉa tót từng luận điểm về cướp chính quyền, xây dựng chính quyền công nông, chính quyền vô sản theo học thuyết Mác – Lê nin, rồi rủ những người người có chữ, có số phận như cha tôi đàm đạo về thời, về thế, về tương lai của nước Mynga.

27 Jun.2014

KẺ VÔ ƠN - Vũ Thư Hiên Không rõ

Tác giả: Admin   Phân loại:Truyện   

KẺ VÔ ƠN

Vũ Thư Hiên

Theo FB Vũ Thư Hiên

Gửi các bạn một truyện ngắn mà tôi nghĩ nó đã thất lạc, mà bạn Dung Dang đã tình cờ gặp và gửi lại cho tôi. Một câu chuyện buồn, như mọi chuyện buồn trong cuộc sống ở một đất nước buồn.

Vũ Thư Hiên

1.

Nghe tôi nói đến "Hiếu Nhà Băng", ông Thạc lộ vẻ ngạc nhiên:

- "Hiếu nhà băng" ở Zurich? Ông cũng quen hắn à?

- Quen. Nhưng chưa lâu lắm. Ông biết ông ấy?

- Biết chứ. Từ hồi kháng chiến chống Pháp kìa. Lúc ấy hắn có cái biệt danh khác - "Hiếu tồ".

- Trái đất tròn thật. Tôi gặp ông Hiếu trong chuyến du lịch trên sông Nil, lâu rồi, dễ cũng đến ba hoặc bốn năm. Quen nhau kiểu ấy thì chỉ loáng thoáng thế thôi, mãi đến năm ngoái gặp lại nhau ở Genève hai đứa mới có dịp tâm sự. Ông này tính tình cởi mở, dễ chịu lắm, tuy có hơi tồ tồ một chút thật, ông gọi là Hiếu tồ cũng không ngoa. Nghe ông nói mới biết, chứ tôi cứ tưởng ông ta là dân Bắc kỳ di cư rồi vọt qua đây sau tháng tư 75. Cái vụ thuyền nhân bi thảm là thế, thế giới chửi cho mất mả, vậy mà cũng có cái mặt hay của nó - người mình giờ ở đâu cũng có, dễ chỉ thua dân Trung Quốc. Người ta bảo ở đâu có gián ở đấy có người Trung Quốc.

22 Jun.2014

Thực hư câu chuyện “Đừng đốt

Nhật ký Đặng Thùy Trâm” (?)  

Phùng Hoài Ngọc

Tôi vừa đọc cuốn hồi ký tự truyện “Chuyện nghề của Thủy” của hai tác giả: Lê Thanh Dũng và đạo diễn Trần Văn Thủy do Nhà xuất bản Hội nhà văn ấn hành, tái bản lần 1 năm 2013.

 Rất nhiều thú vị khi đọc cuốn sách tuyệt vời của đạo diễn phim tài liệu nổi tiếng (chủ yếu với hai bộ phim Hà Nội trong mắt ai và Chuyện tử tế). Có thể nói, đạo diễn Trần Văn Thủy là nhà đạo diễn đầu tiên đổi mới nghệ thuật trước khi Đảng đành phải đổi mới.

 Ở đây, tôi chỉ muốn bàn về một chi tiết nhỏ trong cuốn sách đó: đoạn viết về bác sĩ Đặng Thùy Trâm, trong phần Bốn. Trên đường cuốc bộ gian khổ vượt Trường Sơn, ông Thủy có dịp cùng đi một đoạn đường với bác sĩ trẻ Đặng Thùy Trâm. Đạo diễn kể tới tám trang về người đồng đội đặc biệt này và những suy ngẫm khi biết tin cuốn Nhật ký của bà Trâm được một cựu sĩ quan Mỹ trả lại và xuất bản.

 Tôi giật mình đọc đoạn ông Trần Văn Thủy nêu ra nghi ngờ về câu nói nổi tiếng được cho là của viên trung sĩ Nguyễn Trung Hiếu “Đừng đốt, trong ấy đã có lửa”, ông viết:

14 Jun.2014

Đền Angkor Wat được xây như

thế nào?

Quần thể kiến trúc Angkor (Angkor Thom và Angkor Wat) của Vương quốc Campuchia là một trong những di sản của nhân loại. Quần thể này được cho là đã bị bỏ rơi một cách bí ẩn trong thế kỷ 15, sau đó phần lớn di tích này đã bị rừng già che phủ, trước khi được phát hiện trong thế kỷ 19 và trở thành di sản thế giới nổi tiếng.

Kỳ quan thế giới

a1

Angkor Wat nằm trong quần thể kiến trúc Angkor được Đế chế Khmer xây dựng từ thế kỷ thứ 9 đến thế kỷ 15. Cố đô Angkor Thom được cho là thành phố lớn nhất thế giới thời tiền công nghiệp và trải dài trên một diện tích hơn 390 dặm vuông (gần 1.000km2). Thành phố này được Vua Jayavarman II (1113-1150) xây dựng vào cuối thế kỷ 12. Angkor Thom nằm trên bờ hồ Tonle Sap, cách hồ khoảng 1/4 dặm. Cổng phía Nam của Angkor Thom nằm cách thành phố Siem Reap 7,2 km và cách Angkor Wat 1,7 km về phía Bắc.

13 Jun.2014

Tiểu thuyết Cò hồn Xã nghĩa 19 + 20 Không rõ

Tác giả: Admin   Phân loại:Truyện   

Tiểu thuyết Cò hồn Xã nghĩa

19 + 20

      

Phạm Thành

19.

Anh Đoàn lĩnh hội nhiệm vụ đặc biệt do đích danh Tổng bí thư kiêm Chủ tịch nước Mynga Hò Văn Đản giao, hăm hở lên được sang Xô Liên, Quốc Cộng.Trong khi nhân dân nước Mynga luôn ngóng trông và tràn đầy hy vọng ngày mai anh Đoàn đem Máy mưu sinh vạn năng về thì thình lình một ngày anh Đoàn lái cái máy cày Xô Liên hay Quốc Cộng to đùng, to đoàng về quê và đỗ chình ình ở trước cổng Ủy ban.

Anh nhắn người gọi tôi lên.

Anh bắt tay tôi rất chặt và vồn vả:

“Chú em. Khỏe chứ? Này, từ mai em lên làm chân phụ lái cho anh”,

rồi anh giới thiệu:

“Cái máy cày này là máy của Xô Liên, Quốc Cộng thành trì của phe Xã nghĩa ta. Máy móc chế tạo tốt lắm! Có cái máy này, nông dân được nghỉ ngơi tất. Mình nó đảm nhiệm cày bừa cho tất cả xã viên. Em đi phụ cho anh, bỏ cái việc nhổ mạ, gánh phân cho đứa khác”.

10 Jun.2014

Gái góa đi bán cao dê Không rõ

Tác giả: Admin   Phân loại:Truyện   

Truyện ngắn của Võ Thị Hảo:

Gái góa đi bán cao dê      

Hai Hoang Van 10 tháng 6 năm 2014

Tôi gái góa hai mươi mốt tuổi. Tôi đi bán cao dê.
Cao dê hôm nay bán chạy. Làng Vệ tôi mở hội lớn, người trẩy về chùa đông đặc đầu đen, trông xa cũng giống đại hội bọ hung.
Đây lễ hô thần nhập tượng khánh thành chùa mới. Tam quan chùa mới ba tầng thâm thâm tai tái màu cờ đám ma.
Chùa to bằng quả đồi, hãnh diện án ngữ chùa cũ, vừa nhìn đã thấy nể sợ.
Ngôi chùa cổ người làng Vệ tôi đẽo đá tạc gỗ mà  dựng nên và chăm chút hương khói từ cả ngàn năm nay bây giờ thành lép vế. Từ tượng Phật cho tới  tượng ông thần ông thánh nay bỗng còm nhom. Ông Thiện ông Ác cũng ủ rũ  buồn hiu, mắt nhìn ra chiều bẽn lẽn. Cái tên cha sinh mẹ đẻ của chùa cũ  bỗng mất tiêu. Thì ra cái tên có chân, cứ theo đồng vàng tượng ngọc mà  đi, ngồi chễm chệ uy nghi sáng chóe trên chùa mới. Càng ngắm nhìn càng  nể người xây chùa rõ ràng  khéo tay.  Thật là tên thì chùa ta mà trông   cứ lẫm liệt như lăng mộ người nước bạn.
Người làng tôi rỉ tai  nhau, rằng đến chùa cũ thì phải uốn chân bảy lần, tung đồng tiền cũ, mặt dương ngửa thì đi, mặt dương sấp, có đi cũng chỉ công cốc. Muốn cầu tài cầu lộc thì cứ thẳng qua chùa mới, đường to đường lớn thế không đi thì  đi đường cụt à. Thần Phật ở đó nhiều không đếm xuể, mỗi ông lại to lớn  như ông voi, chưa kể cơ man nào là tảng đá khắc tên những ông những bà  đang muốn xập xòe cất mình thành Phật sống. Có thờ có thiêng có kiêng có lành. Cứ đến đó mà lạy mà cầu, lời kêu xin không lọt tai ông này, biết  đâu lại vào tai ông khác.

http://motthegioi.vn/Uploaded/thyhang/2014_01_25/IMG_0978_PVOH.JPG?width=600&height=300&crop=auto
NV Võ Thị Hảo
Tôi không biết uốn chân thế nào. Chân  tôi lục cục những xương những gân. Thì tôi đành múa chân. Như cách đi  chân chữ bát. Muốn đến chùa cũ bây giờ phải ngoằn ngoèo lượn. Tôi phải  nín thở chui qua tam quan chùa mới hun hút sâu như cổng đưa hồn người  chết. Đi mãi mới ra được sau lưng chùa mới. Chưa đến nơi  đã thấy nghi  ngút khói xám. Tới gần chùa cũ là lạnh gáy. Từ trên bệ thờ vọng ra hàng  loạt tiếng thở dài sườn sượt xen lẫn tiếng nấc.
Tôi là  đàn bà mà  không mau nước mắt. Tôi khóc cha tôi, chồng tôi chết trẻ và khóc cái  thân tôi gái góa đã hết nước mắt rồi. Tôi nay gan cóc tía. Tôi chỉ đến  trước mặt bàn thờ, con mắt liếc ngang, hai tay chắp lại  nói ai thương  thần thì vào tưới cho thần một chén rượu. Ai thương Phật thì vào cắm cho Phật một nén nhang. Người không rượu không nhang thì cũng cứ nên hờ một câu cho các vị ấy thỏa lòng.
10 Jun.2014

Tiểu thuyết Cò hồn Xã nghĩa 18. Không rõ

Tác giả: Admin   Phân loại:Truyện   

Tiểu thuyết Cò hồn

Xã nghĩa 18.

Phạm Thành

18.

Lãnh tụ cách cánh mạng vĩ đại nước Mynga Hò Văn Đản thực chất không biết có bao nhiêu vợ, bao nhiêu con cháu, nhưng chính danh thì chỉ có một, đó là đứa con trai mang tên Hò Văn Cong, sinh với ông ta ở thời ông ta về nước chuẩn bị cho Tổng khởi nghĩa tháng Tám năm Một chín bốn lăm.Người vợ này đã tự chọc mù mắt và bỏ trốn khi thấy Hò Văn Đản giết người vô tội dã man quá.Khi Hò Văn Cong đến tuổi cập kê trưởng thành, Hò Văn Đản cho người tìm và bắt Coang về thủ đô nước Mynga sinh sống với người thư ký của ông ta, và Hò Văn Đản đổi tên Cong thành Đoàn và đệm thêm tên lót Lê, Đỗ, giấy khai sinh chính thức ghi tên: Hò Lê Đỗ Đoàn.

7 Jun.2014

Nhật ký 26 vụ tự tử từ cầu

Cần Thơ

BVB 7.6.14

4 năm, 26 vụ tự vẫn, chỉ có 8 người may mắn thoát khỏi cái chết. Trong đó có những trường hợp khi cận kề với tử thần mới hay mình thèm sống như thế nào…
Cuốn “nhật ký chết chóc"
Hoàng hôn loang loáng trên sông Hậu, cầu Cần Thơ - chiếc cầu dây văng dài nhất Đông Nam Á cũng lộng lẫy cong vút trong ráng chiều. Đẹp đẽ và thơ mộng.
“Nhưng chuyện về hàng loạt vụ tự vẫn đầy uẩn khúc trên cây cầu này đủ sức khiến lòng người chùng lại” - ông Dương Công To, đội trưởng đội dân phòng đường thủy xã Mỹ Hòa, huyện Bình Minh, Vĩnh Long nói với chúng tôi như thế.
Ở đây, người ta gọi vị đội trưởng tuổi đã ở ngưỡng thất thập cổ lai hy này là “ông Tư Hài”. Ông Tư Hài vừa lần dở cuốn sổ ghi lại thông tin những vụ tự vẫn trên cầu Cần Thơ vừa cười bảo: “Nhật ký chết chóc đây”. Mà quả vậy, cuốn sổ lem nhem vết ố, có những trang chỉ có số thứ tự, giờ giấc phát hiện tử thi, còn tên tuổi người chết thì bỏ trống… Bởi họ là những cái xác không có ai đến nhận nhìn. Ông Tư Hài thở dài, nói nhẹ tênh mà nghe hiu hắt: “Cầu này khánh thành được 4 năm, mà tới 26 vụ tự vẫn, chỉ có 8 người được cứu thôi. Đa phần toàn chết vì tình”.
Phân trang 12/38 Trang đầu Trang trước 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 Trang sau Trang cuối