Tác giả/Tác phẩm
Tìm kiếm
Quick Login
Lịch
Thống kê
9 Feb.2017

Chuyện trong phòng giam! Không rõ

Tác giả: Admin   Phân loại:Truyện   
Chuyện trong phòng giam!

Đăng bởi Elvs Ất on Saturday, February 4, 2017 | 4.2.17

Trần Kỳ Trung (Blog trần Kỳ Trung)

     

Kết quả hình ảnh cho phòng giam

- Mày bị bắt vào đây vì tội gì? – Thằng có vẻ đầu gấu, lớn tuổi hỏi hắn.

Hắn mếu máo, miệng lệch như miệng trai, nói não nùng:

- Tôi chỉ làm nghề viết văn, tội gì đâu, con vợ mua của ai mấy thứ hàng lậu, quản lý thị trường khám, tôi nhận thay, chứ vợ vào đây, con tôi rồi cả tôi nữa, ai nuôi…

- Ha. Ha… thằng này cười ,rồi cả bọn cười…cười xong, nó nói - Lẽ ra, bọn tao sẽ cho mày lễ “nhập phòng ”, nhưng thôi, mày gầy thế kia, chắc không chịu được. Mày nói là nhà văn, vậy mày hãy kể một câu chuyện mà tao thấy hay, thấy đúng…thì mày khỏi phải lễ “ nhập phòng”…kể đi!

Hắn hơi hoảng, tự nhiên bắt kể chuyện, không có “tứ” trong đầu, bắt đầu kể từ đâu? Hắn liều…nhặt nhạnh mỗi nơi một ít, lấy giọng lên bổng, xuống trầm, kể một câu chuyện:
4 Dec.2016

CÔ SƯỚNG CƯỚI VỢ Không rõ

Tác giả: Admin   Phân loại:Truyện   

CÔ SƯỚNG CƯỚI VỢ

Truyện ngắn của Đặng Xuân Xuyến


(Tặng tình yêu 2 em Ngân - Sướng)
*
Vâng! Thì hẳn là “cô” Sướng lấy vợ chứ làm sao có chuyện “cô” Sướng lấy chồng! Tuổi “cô” tuy chưa nhiều, nhưng ở cái làng quê này, cỡ tuổi hăm mấy như “cô” mà chưa có nơi có chốn sẽ là nhiều lời đàm tiếu lắm. Vì thế, cụ Bống lo dựng vợ gả chồng cho “cô” năm nay cũng phải.
Tuy “cô” không được cao ráo, mạnh mẽ như mấy cậu em nhưng bù lại “cô” rất khéo tay, chịu khó lam làm và đặc biệt “cô” là người rất tốt nết. Nếu không dấp phải tính khí đanh đá chua ngoa thì hẳn “cô” là người hiền thục nhất nhì làng xã. Kể cũng lạ, “cô” chẳng có gen di truyền về khoản “mồm năm miệng mười”, “cô” cũng chẳng tầm sư học đạo thế mà khiếu chửi nhau của “cô” lại hay đáo để, lại lừng danh thôn xóm. Làng trên xóm dưới, mọi người bảo nhau, trêu ai thì trêu, chọc ai thì chọc, nhưng chớ có động vào “cô” Sướng mà khổ. “Cô” sẽ vén quần, nhảy tanh tách tanh tách rồi bắc ghế vênh mặt lên mà chửi. “Cô” chửi từ sáng đến trưa, từ trưa đến tối, từ tối đên đêm, chửi cho đến khi nào kẻ bị chửi phải tâm phục khẩu phục, phải mò đến tận nhà năn nỉ xin cô đừng chửi nữa thì cô mới thôi. “Cô” chửi có bài có bản, có lớp có lang, có vần có điệu chứ không vớ câu nào chửi câu đấy như mấy bà buôn gà bán vịt. Ca dao tục ngữ nhiều người đọc có khi còn sai, còn lẫn lộn, còn “râu ông nọ cắm cằm bà kia” chứ các bài chửi của “cô” Sướng thì tuyệt không có một sai sót, tuyệt không lẫn lộn về câu từ, ý tứ. Thế mới tài! Thế mới xứng danh đệ nhất thiên hạ chửi của làng Đỗ Hạ!
28 Oct.2016

CÁI GIÁ PHẢI TRẢ Không rõ

Tác giả: Admin   Phân loại:Truyện   

CÁI GIÁ PHẢI TRẢ

ĐỖ TRƯỜNG

Truyện

Quá nửa đêm, tôi rời trang sách. Đèn tắt. Chợt có chuông điện thoại làm giật cả mình. Bởi, những cú gọi như thế này, đều là chuyện cần kíp và gây sốc cả. Vẫn cái giọng trong veo nửa nam, nửa bắc của nó, gọi cho tôi trước đây tám tháng từ London, báo tin ba nó mất. Tôi chưa kịp hỏi, nó đã bảo, cháu chuyển hướng sang làm ăn ở Tiệp, hôm nào rảnh sẽ sang Đức và đến thăm chú. Vậy là, nó không thể bỏ được công việc cực kỳ tai hại và nguy hiểm. Cái công việc ba nó đã phải bỏ cả cái mạng sống của mình. Mọi sự ngăn cản, khuyên giải lúc này với nó hình như đã quá muộn chăng? Không! Tôi vẫn không nghĩ như vậy. Bởi, nó còn rất trẻ, đường đi còn dài đang ở phía trước.

27 Oct.2016

ĐẰNG SAU NHỮNG LÁ BÀI Không rõ

Tác giả: Admin   Phân loại:Truyện   

ĐẰNG SAU NHỮNG LÁ BÀI
(Truyện ngắn)

ĐỖ TRƯỜNG
 Tôi biết, và đọc hồi ký Đường Đi Không Đến của nhà văn Xuân Vũ vào khoảng đầu năm 1990, do Trung tá, bác sỹ Đặng Huy Lưu cựu Liên đoàn trưởng quân y vùng 4 quân đội VNCH, cư ngụ tại Houston gửi tặng. Và cũng từ bác sỹ Đặng Huy Lưu, tôi có được số điện thoại của Xuân Vũ, một nhà văn tài năng, có số phận khá đặc biệt, mà tôi ngưỡng mộ. Khi chùm truyện ngắn Phượng Ơi! Đừng nở nữa, Lầm Lỡ và Ngã Ba Cuộc Đời của tôi được đăng trên nguyệt san Hương Quê (Houston), ông đã có lời ngợi khen, khích lệ…
Tưởng mới đây thôi, thế mà Xuân Vũ đã rời bỏ chúng ta, rời bỏ cõi tạm này tròn một con giáp. Thời gian gần đây, tôi đọc, và ngẫm nghĩ muốn viết về thơ văn cũng như chân dung ông. Nhưng không hiểu sao, những câu chuyện xã hội không đầu, không đuôi trước đây ông đã kể, như những thước phim chợt hiện về. Chuyện xảy ra, khi tôi chưa được sinh ra làm kiếp con người. Có những chuyện là thực và có cả chuyện chỉ là những giai thoại…

15 Aug.2016
Những ngày cuối năm,

tìm thăm người dựng

Lễ đài Tuyên ngôn Độc

lập
  

 

PHÙNG QUÁN

talawas 2.9.2005

LXQ ORG: NHÂN TRANG TỄU BLOG CỦA TS NGUYỄN XUÂN DIỆN ĐI LOẠT BÀI VỀ NHÀ VĂN HÓA NGUYỄN HỮU ĐANG; TÔI TÌM ĐƯỢC BÀI VIẾT CỦA NHÀ VĂN PHÙNG QUÁN ĐI TRÊN TRANG TALAWAS HỒI NĂM 2005 CỦA NỨ SĨ PHẠM THỊ HOÀI (NAY talawas ĐÃ ĐÓNG CỬA). Xin đưa lên để bạn bè cùng thưởng thức.
xxx
Dưới đầu đề “Những ngày cuối năm, tìm thăm người dựng Lễ đài Tuyên ngôn Độc lập”, bài này được nhà văn Phùng Quán viết cách đây đúng một năm. Tác giả đã gửi ngay cho báo Văn Nghệ, nhưng cho đến đến nay vẫn chưa thấy đăng.  

Diễn Đàn công bố tài liệu này, trước hết vì giá trị văn học của một bài kí thống thiết. Đó cũng là một chứng từ lịch sử quan trọng về ngày Tuyên ngôn Độc Lập 2.9.1945.

Tài liệu này còn mang một ý nghĩa sâu sắc: Nguyễn Hữu Đang (sinh năm 1912) được coi là người đứng đầu phong trào Nhân văn-Giai phẩm, còn Phùng Quán là thành viên trẻ tuổi nhất của phong trào này. Cả hai đã kiên quyết không chịu “đấm ngực nhận tội” và càng không chịu tố cáo người khác. Chính vì vậy mà hai ông đã bị đàn áp nặng nề. Đặc biệt ông Nguyễn Hữu Đang đã bị biệt giam 15 năm ở Hà Giang (từ năm 1958 đến 1973 – có lẽ ông là một trong vài ba người trên trái đất này hồi đó không biết có cuộc chiến tranh Việt-Mĩ), rồi bị đưa về quê nhà Thái Bình an trí gần 20 năm trời.

Từ đầu năm 1993, ông đã trở về sống ở Hà Nội, được trả lương hưu cán bộ bậc 5, nhưng vẫn chưa có nhà ở. Bạn bè ông đang yêu cầu chính quyền cấp nhà, bằng không họ sẽ vận động đồng bào và kiều bào đóng góp mua nhà cho ông.  
Diễn Đàn (số 25, tháng 12.1993)
Dạ thưa Giáo sư Tiến sĩ Đình Quang, Thứ trưởng Bộ văn hoá Thông tin, cùng độc giả báo Văn Nghệ,
7 Aug.2016

NGUYỆN ƯỚC CUỐI Không rõ

Tác giả: Admin   Phân loại:Truyện   

NGUYỆN ƯỚC CUỐI

Truyện Ngắn ĐỖ TRƯỜNG        
(Truyện ngắn của Đỗ Trường- Viết tưởng nhớ một người anh em, người bạn vừa rời cõi tạm để trở về với đất)
Có m...
ấy tháng không gặp, thế mà hắn đã biến dạng một cách ghê gớm. Tuy còn tỉnh táo và minh mẫn, nhưng hình hài hắn như bộ xương khô đang cựa quậy trên giường. Thấy tôi, hắn tắt Tivi, hơi xoay người bấm nút, đẩy đầu giường lên cao, và chống tay định đứng dậy. Tôi bảo, hãy ngồi yên như vậy. Hắn cười, với cái cười rúm ró thay cho lời chào. Tôi nắm chặt bàn tay gầy, tái nhợt của hắn, hỏi: Có khá hơn không? Hắn lắc lắc cái đầu, vẫn không bỏ được tính diễu cợt: Bệnh này làm sao mà khá được hả bác, cầm cự như thế này là tốt lắm rồi. Ở Việt Nam, em ngoẻo củ tỏi từ lâu rồi.  
Bệnh viện ít bệnh nhân, nên chỉ có mình hắn trong phòng đôi. Do vậy, tôi ngồi chuyện trò với hắn khá lâu và thoải mái. Ước muốn cuối cùng của hắn là được gặp thằng con trai, chưa từng biết mặt, và trong hoàn cảnh hiện nay, có lẽ tôi giúp được hắn. Tôi bảo, sẽ cố gắng và thử xem, bởi công việc bới gợi lại quá khứ buồn cho cả hai gia đình, nhạy cảm, tế nhị lắm. Nhưng hắn có vẻ tự tin: Bác viết văn, viết báo, quen biết Hòa Thượng Thích Như Điển và các bác trên Chùa Viên Giác, nơi vợ chồng Đào đã được Hòa Thượng quy y. Bác nhờ các cụ ở trên đó, nói cho mấy tiếng, chắc gia đình Đào đồng ý thôi…

2 May.2016

Truyện ngắn VŨ THƯ HIÊN Không rõ

Tác giả: Admin   Phân loại:Truyện   

Phòng Đợi

Truyện ngắn VŨ THƯ HIÊN

(Lại một cuối tuần rồi. Gửi các bạn có thời giờ đọc chơi một truyện ngắn lẽ ra phải có tên là Vô Đề)

Chung cư tôi ở toàn người già. Hoạ hoằn mới nghe tiếng trẻ con. Gia đình có trẻ ở căn hộ hai phòng là hiếm. Mà họ cũng chỉ ở tạm một thời gian ngắn rồi chuyển đi, chắc hẳn do tính chất đặc thù không có tên của nơi ở.
Như cư dân mọi thành phố, ở đây nhà nọ không biết nhà kia, nhà nọ chẳng quan tâm nhà kia. Một sự kiến giả nhất phận hoàn hảo.
Nhà mà tôi nói đây có nghĩa là căn hộ, phần nhiều là loại phòng đơn, có bếp kiểu Mỹ trong phòng ngủ, có toa-lét riêng. Người già ở phòng đơn bề ngoài có vẻ cô độc đấy, nhưng ngó kỹ thì thấy họ chẳng hề cô đơn. Mỗi người đều việc của mình để bận rộn - người thì giao tiếp với thế giới qua tivi, internet, người thì hằng ngày đến cơ quan trợ giúp xã hội xem lịch chiếu bóng, tìm các chuyến du lịch giá rẻ, có người đi bể bơi, đến phòng thể dục, lại có người bát phố dán mũi vào tủ kính mỗi ngày vài giờ theo lời khuyên của bác sĩ. Bà hàng xóm cùng tầng tôi nuôi một con chó nhỏ, nói chuyện với “con trai” bằng giọng ngọt xớt, dắt nó đi dạo ngày vài buổi, đúng giờ như đồng hồ Thuỵ Sĩ. Sự tiếp xúc giữa cư dân gói gọn trong lời chào lịch sự mà các dịch giả thường dịch sát nghĩa là “chào buổi sáng” với “chào buổi tối”. Thường có sự lầm lẫn giữa chào sáng với chào tối ở những người quá già yếu thảng hoặc mới gặp nhau ở hành lang và thang máy lúc nào điện cũng sáng trưng.

28 Apr.2016

Truyện ngắn Vũ Thư Hiên : CÕI ÂM Không rõ

Tác giả: Admin   Phân loại:Truyện   

Truyện ngắn Vũ Thư Hiên :

CÕI ÂM

1

Tôi tốt nghiệp đại học tài chính đúng lúc kinh tế Pháp xuống dốc. Kiếm việc lúc bấy giờ khó ơi là khó, nhớ lại mà rùng mình. Đã tưởng một khi cầm được mảnh bằng trong tay ắt đời phải phơi phới lên hương, thế mà rốt cuộc lũ sinh viên vừa ra trường vẫn phải chạy đôn chạy đáo để xin một việc làm bất kỳ mà không được, khốn nạn là thế. Tôi nộp đơn vào ngành bưu điện là ngành tréo cẳng ngỗng nhất hạng đối với chuyên môn của mình vì chẳng còn đường nào khác. Những người trên thông thiên văn dưới thông địa lý bảo: đó chính là nơi duy nhất tôi có cơ may được nhận.
Đơn gửi đi rồi, tôi dài cổ chờ. Một tháng. Rồi hai tháng. Đùng một cái, giữa tháng thứ ba, đang lui cui rửa chén part time cho một quán ăn Tàu, tôi nhận được giấy làm việc ở Sermages thuộc vùng Basse Normandie. Mừng khôn tả. Thiếu nỗi phát điên.

4 Feb.2016

VÔ ĐỀ Không rõ

Tác giả: Admin   Phân loại:Truyện   

VÔ ĐỀ

Cuộc trò truyện của vị giáo sư và chàng sinh viên Albert Einstein
Giáo sư : Cậu theo Thiên Chúa Giáo đúng không ?
Sinh viên : Vâng thưa Giáo sư .
Giáo sư : Thế có nghĩa là cậu tin vào Chúa ?
Sinh viên : Tất nhiên rồi thưa Giáo sư .
Giáo sư : Thế Chúa có tốt không ?
Sinh viên : Vâng có chứ .
Giáo sư : Thế Chúa có đầy quyền năng đúng không ?
Sinh viên : Vâng .
Giáo sư : Anh trai tôi đã qua đời vì ung thư ngay cả khi anh ấy đã cầu xin Chúa chữa lành bệnh. Chúng ta hầu như ai cũng muốn giúp đỡ những người đang trong cơn ốm đau . Nhưng Chúa thì không . Thế thì Chúa tốt ở chỗ nào ?
( Cậu sinh viên im lặng )
Giáo sư : Cậu đâu trả lời được đúng không ? Bắt đầu lại nào cậu trẻ . Chúa có tốt không ?
Sinh viên : Thưa có .
Giáo sư : Thế quỷ sa tăng có tốt không ?
Sinh viên : Không .

1 Feb.2016

SỐ PHẬN LONG

ĐONG CỦA

BÀI THƠ “ĐÊM SAO

SÁNG” của Nguyễn

Bính  


Nguồn : newvietart.com


Trước năm 1975, đất nước còn chia đôi, sách báo miền Bắc đưa vào miền Nam rất khó khăn, đúng hơn là không thể được. Trái lại, sách báo ở Mỹ và Pháp thì gửi sang Sài Gòn rất dễ, người Sài Gòn có thể đọc nhật báo Mỹ, Pháp hằng ngày. Ai có thân nhân ở Pháp thì có thể nhờ họ viết thư về Hà Nội cho bà con bảo gửi sách qua Pháp rồi từ đó chuyển về Sài Gòn, thật là nhiêu khê, vất vả. Như thế cũng chưa yên đâu, vì nhiều khi sách đến Sài Gòn còn bị Sở kiểm duyệt tịch thu.

  

Bấy giờ một số nhà thơ ở Sài Gòn  nghe đồn thi sĩ Nguyễn Bính có nhiều bài thơ hay, trong   đó bài “Đêm sao sáng”   khá nổi  tiếng nhưng không tìm được ở Sài Gòn nên rất háo  hức muốn biết. Một nhà thơ quen thân bác sĩ Nguyễn  Trần Huân, một nhà nghiên cứu khoa học đang sống tại  Pháp, nhờ ông mua hộ một số sách viết về văn học  Việt Nam bằng tiếng Pháp. Những sách này thường không  bị kiểm duyệt làm khó dễ nhưng thơ Việt dịch sang  tiếng Pháp thì không thể nào tránh được sự sai biệt  về ý, về lời, nhưng đành vậy chứ biết sao.

Một lần nhận được sách, mở ra  thấy bản dịch bài thơ “Đêm  sao sáng”, nhà thơ mừng  húm. Bài thơ được dịch với cái nhan đề “Nuit  étoilée” in trong cuốn   Anthologie de la Poésie  Vietnamienne (*) do nhà xuất bản  W.E.F.R tại Paris ấn hành năm 1969. Bản dịch tiếng Pháp  như sau


NUIT ÉTOILÉE                          

  Les étoiles, dans leur progressive montée,

  Donnent plus de profondeur au firmament.

  Le Fleuve d’Argent dévoile ses rives froides,

  Où se trouve le Pont bâti par les corbeaux?

Phân trang 1/38 Trang đầu 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Trang sau Trang cuối