Tác giả/Tác phẩm
Tìm kiếm
Quick Login
Lịch
Thống kê
11 Nov.2015

Bản dịch mới bài thơ 'Sông núi

nước Nam' tranh cãi, chuyên

gia giáo dục kiến nghị                                      

                                             
                                      
   Chuyên gia gi

» Phụ huynh sốc với bản dịch mới bài thơ 'Sông núi nước Nam' trong SGK lớp 7
» Đỗ Nhật Nam làm thơ xúc động tặng mẹ trước ngày sang Mỹ
» Bài thơ tổng hợp 101 mẹo chữa bệnh hay

  

Bài thơ “Sông núi nước Nam” vốn được xem là bản tuyên ngôn độc lập đầu tiên của nước Việt Nam, với những câu thơ quen thuộc, nay đã được dịch khác đi và in trong SGK Ngữ văn lớp 7 tập 1 khiến nhiều phụ huynh sốc.

Cuốn sách Ngữ Văn lớp 7 do Nhà xuất bản Giáo dục Việt Nam phát hành. Ảnh: Infonet.
Cuốn sách Ngữ Văn lớp 7 do Nhà xuất bản Giáo dục Việt Nam phát hành.
Ảnh: Infonet.
Trước đây, bài thơ: “Sông Núi Nước Nam” được dịch là: “Sông núi nước Nam vua Nam ở/Rành rành định phận tại sách trời/ Cớ sao lũ giặc sang xâm phạm/ Chúng bay sẽ bị đánh tơi bời”.
9 Nov.2015

THƠ NGẮN LẠ ĐỜI LÊ THIÊN

MINH KHOA.                                                                 

Châu Thạch

Người ta nói Bùi Giáng là nhà thơ điên, tôi không biết ông có điên hay không, hay tại vì ông quá trổi hơn đời nên đời nói ông điên.  Mỗi khi đọc thơ Bùi Giáng tôi lại nhớ đến những bài thơ ngắn của một nhà thơ hiện nay, mà tôi chỉ biết qua thơ và qua vài lần điện thoại : Nhà thơ Lê Thiên Minh Khoa. Với tôi, Lê Thiên Minh Khoa là nhà thơ lạ đời.  

Khoa lạ đời ở chổ có mái tóc bồng bềnh trên khuôn mặt toàn xương mà nhìn vào thấy ngay mình rất dễ làm thân, lại có giọng nói ngập ngừng… mà nghe thấy hay như những bài thơ. Những cảm nghĩ của tôi về Khoa có lẽ chủ quan nhiều vì do tôi yêu thơ Khoa cũng như một thời tôi yêu thơ điên Bùi Giáng. Lê Thiên Minh Khoa có nhiều bài thơ hay, có bài đã được đưa vào làm giảng văn trong nhà trường, nhưng những cái đó thì cũng như những nhà thơ thành danh khác. Cái lạ đời khác của Lê Thiên Minh Khoa đối với tôi là những bài thơ ngắn. Những bài thơ ngắn của Khoa không rắc rối ngữ từ như thơ Bùi Giáng, không “tối nghĩa” như thơ Bùi Giáng, nó như vọt miệng nói ra mà sao đọc rồi cứ nghe nhưng nhức trong người như có một vết thương chẳng chịu lành, cứ nghe khang khác trong lòng giống như có điều chi mắc mứu mà không thể nào giải được.  

   Để khóc cho người bạn cũ đã qua đời, Lê Thiên Minh Khoa viết như sau:

2 Nov.2015
MỖI TRUYỆN   NGẮN,  TRẦN  HUY  QUANG

ĐỀU VIẾT BẰNG CẢ CUỘC ĐỜI

Văn Chinh

Nhà văn Trần Huy Quang đưa cho tôi tập bản thảo Pháo đài cổ, bảo viết mấy lời giới thiệu. Nhìn qua thấy đây như là tập chọn những truyện mà ông thích từ trước tới nay. Viết mấy lời giới thiệu thì tôi không muốn, tôi muốn viết về Trần Huy Quang là viết về những truyện ngắn mà tôi đọc không vào như “Pháp đài cổ” chẳng hạn, (in trong tập Người làm chứng, nxb Lao Động -1987) vừa xa lạ đề tài, vừa xa lạ bút pháp. Cái đong đưa của Trần Huy Quang giữa cái thực và cái phi thực, rối rắm cố tình làm cho tôi bị mắc. Tôi muốn viết về cái đong đưa ấy của ông chứ không muốn viết vài lời giới thiệu.

22 Oct.2015

 CŨNG  CHỈ  LÀ  LỜI  ĐỒN

(Trao đổi với Lưu Na về bài thơ Sông Lấp)

Khi bài viết Sông Lấp -  Một Bài Thơ Toàn Bích phóng đi được ít hôm tôi nhận được vài emails – khen có, và chê cũng có. Tôi đã trả lời độc giả bằng thư riêng. Người khen thì dĩ nhiên không có ý kiến gì thêm, còn người chê có hài lòng với câu trả lời của tôi hay không, thú thật là tôi không biết. Đặc biệt có một nữ độc giả, Lưu Na trẻ hơn tôi mấy tuổi, là một cây viết kỳ cựu (ít nhất cũng hơn tôi) trên trang web văn học T- Vấn & Bạn Hữu, đã có hẳn một bài viết (ngắn) trên trang web ấy liên quan đế bài Sông Lấp - Một Bài Thơ Toàn Bích của tôi.

Sau đây là nguyên văn bài viết:

Lưu Na : Đồn

Nhân đọc bài Sông Lấp –Một Bài Thơ Toàn Bích của Phạm Đức Nhì, chợt nhớ một lời đồn.

Đại khái là Tú Xương có giao tình với Phan Bội Châu lúc đó đang trong phong trào chống Pháp. Chỗ bến đò mà Tú Xương cảm hoài chính là chỗ ban đêm nghĩa quân lén qua sông nên giả tiếng ếch kêu để làm hiệu. Khi đã xảy đàn tan nghé, ông tú Vị Xương mới đêm nằm nghe ếch bên tai mà nhớ lúc xưa, và giật mình còn ngỡ (tưởng) tiếng ai gọi đò. 

Không biết điều ấy thật bao nhiêu vì Tú Xương không bao giờ nói cho chúng ta biết, nhưng cái lời đồn đó làm cho bài thơ càng thêm nỗi ngậm ngùi, vì tang thương của đất trời chồng lên thêm với cái dâu bể của thời cuộc. Cái buồn trong hơi thơ của Tú Xương càng sâu lắng.
Cũng trong cái khoảng thời gian chống Pháp ấy thì nghĩa quân phải sinh hoạt như một hội kín, lúc hội họp gặp nhau hân hoan tình đồng chí đệ huynh, mà ra khỏi chốn bí mật ấy thì buồn bã phải coi nhau như người dưng nước lã, nên thành câu sao đang vui vẻ ra buồn bã _ vừa mới quen thân đã lạ lùng.

Đó là bài thơ Nhớ Bạn Phương Trời của Trần Tế Xương:

20 Oct.2015

Chữ đạo văn kia cũng có ba bảy

đường

FB VƯƠNG TRÍ NHÀN

Một vài khía cạnh tế nhị cần cân nhắc khi xem xét hiện tượng đạo văn

      Trong Nhà văn hiện đại  bản in 1989  của NXB Khoa học xã hội mà tôi đang có trong tay, Vũ Ngọc Phan viết về Vũ Bằng tới 17 trang thì trong đó hơn 4 trang dành để đối chiếu một truyện ngắn của Vũ Bằng là Em ơi đừng tuyệt vọng (in trong tập Để cho em khỏi khổ) với một thiên truyện Những đêm trắng của Dostoievski qua đó chứng minh tác giả Việt Nam đã lấy của người làm của mình. Cái sự phỏng theo gần đúng nguyên văn nói ở đây theo Vũ Ngọc Phan nó có hại trước nhất cho tác giả; thứ nữa làm cho người ta thêm khinh nhường thể văn tiểu thuyết xem nó như một trò giải trí.
   Tìm lại tạp chí Tri tân người ta cũng đọc ra bài của Kiều Thanh Quế  nhắc vài chuyện không hay liên quan tới Lan Khai và một tác phẩm của nhà văn Stefan Zweig.  
    Mặc dầu vậy cả Vũ Bằng và Lan Khai vẫn là những tên tuổi không thể bỏ qua, mỗi khi cần nói tới lịch sử văn học Việt Nam thế kỷ XX.
19 Oct.2015

Nếu im lặng tôi là thằng hèn

  

Tác giả: Minh Quang Hà (theo FB Hoài Hương)

.KD: Vụ nhà thơ Phan Huyền Thư bị nghi “đạo thơ” của nhà thơ Du Tử Lê có vẻ vừa chìm xuống bởi một số nhà thơ, nhà phê bình văn học hùng hồn bênh vực chị, thì bỗng lại đọc được bài này trên FB của tác giả Minh Quang Hà, về việc nhà thơ Phan Huyền thư “đạo thơ” trắng trợn của nhà thơ Phan Ngọc Thường Đoan.

.Mình không phải dân văn thơ chuyên nghiệp, nên xin đăng lên để bạn đọc chia sẻ, tùy khả năng nhận thức mỗi người. Chỉ thấy các giá trị trắng- đen bây giờ thật kỳ dị, lộn sòng hết biết!

.Có câu tài năng trong XH này không hiếm, nhưng rất hiếm về nhân cách.

———–

Đọc thêm: http://motthegioi.vn/van-hoa-giai-tri/phan-huyen-thu-lai-dao-tho-cua-phan-ngoc-thuong-doan-245045.html

http://thethaovanhoa.vn/van-hoa-giai-tri/phan-huyen-thu-va-phan-ngoc-thuong-doan-ai-dao-tho-cua-ai-n20151018221936360.htm

http://vietbao.vn/Van-hoa/Phan-Huyen-Thu-dao-van-toi-2-lan/75155910/181/

.
Vâng, nếu im lặng, tôi là một thằng hèn. Tôi vẫn hay nói về sự công chính, khát khao được công chính, khát khao thấy một nền văn nghệ công chính, khát khao một xã hội công chính.

Phan Huyen Thu lai “dao tho” cua Phan Ngoc Thuong Doan ?

Nhà thơ Phan Ngọc Thường Đoan

18 Oct.2015

LẠI BÀN VỀ TỐNG BIỆT HÀNH

           (Trao đổi với nhà văn Châu Thạch)

Cách đây không lâu anh Nguyễn Khắc Phước có thư riêng mời tôi cộng tác với trang web Văn Nghệ Quảng Trị, một trang thuần túy văn học nghệ thuật. Trước khi nhận lời mời tôi có bỏ ra vài buổi dạo qua trang web. Là người làm thơ và bình thơ nên tôi để ý đến những cây bút phê bình văn học và những bài viết của Châu Thạch đã chiếm được cảm tình của tôi với cung cách đứng đắn lịch sự, lời văn hòa nhã.

Hôm nay đọc được bài Đọc Tống Biệt Hành Thơ Thâm Tâm của anh trên Văn Nghệ Quảng Trị (và Văn Đàn Việt) trong đó anh có nhắc đến mấy đoạn trong một bài viết – cũng về Tống Biệt Hành - của tôi nên xin phép được trao đổi với anh trong tinh thần “bạn văn” cùng viết trên một diễn đàn văn học.

16 Oct.2015

VÀI LỜI BIỆN HỘ CHO

“NHỚ RỪNG” của THẾ LỮ

 Tiểu luận của Châu Thạch

***

NHỚ RỪNG

Tác giả: Thế Lữ

Tặng Nguyễn Tường Tam
(Lời con Hổ ở vườn Bách thú)

Gặm một khối căm hờn trong cũi sắt,
Ta nằm dài, trông ngày tháng dần qua.
Khinh lũ người kia ngạo mạn, ngẩn ngơ,
Giương mắt bé riễu oai linh rừng thẳm
Nay sa cơ, bị nhục nhằn tù hãm
Để làm trò lạ mắt, thứ đồ chơi.
Chịu ngang bầy cùng bọn gấu dở hơi,
Với cặp báo chuồng bên vô tư lự.

16 Oct.2015

THÂN PHẬN BÚT MỰC TRONG

CON CHỮ ĐỖ TRƯỜNG

Trần Mạnh Hảo

Đỗ Trường sinh ra cốt để làm người. Làm người khó lắm ai ơi ! Chả thế mà thi hào Trần Tế Xương ( Tú Xương) từng chúc tết mọi người : “ Sao được cho ra cái giống người”. Đến tuổi “tứ thập nhi bất hoặc” ( 40 ), Đỗ Trường – “đỗ” lại bến trần gian là nước Đức dân chủ tự do thịnh vượng, tích lũy nghiệm sinh đã “trường vốn”, đã có một mái gia đình hạnh phúc, vợ đẹp con khôn, nhà riêng, nghề nghiệp ổn thỏa, mới thấy sao lòng mình vẫn khôn nguôi, vẫn “đoạn trường” ? Thân tại Đức mà tâm tại Việt Nam : nỗi niềm tha phương khiến Đỗ Trường thao thức mỗi canh trường…
Trong một đêm tuyết trắng gần như đã nuốt chửng thành phố Leipzig – quê hương thứ hai của ông, không ngủ được, Đỗ Trường cầm lấy bút và viết, chả biết thể loại gì, viết như ma ám, như thể trái tim ông đã bị thương từ lâu nay chợt ứa máu. Ông không muốn thành một nhà văn, chỉ muốn làm một con người cầm bút. Đỗ Trường đã bước vào một đoạn trường mới có tên là văn chương…

15 Oct.2015

ĐỌC “TỐNG BIỆT HÀNH” THƠ

THÂM TÂM

Châu Thạch

 

TỐNG BIỆT HÀNH

Đưa người, ta không đưa qua sông

Sao có tiếng sóng ở trong lòng?

Bóng chiều không thắm, không vàng vọt

Sao đầy hoàng hôn trong mắt trong?

*

Đưa người ta chỉ đưa người ấy

Một giã gia đình một dửng dưng…

Li khách! Li khách! Con đường nhỏ

Chí nhớn chưa về bàn tay không

Thì không bao giờ nói trở lại!

Ba năm mẹ già cũng đừng mong

Ta biết người buồn chiều hôm trước

Bây giờ mùa hạ sen nở nốt

*

Một chị, hai chị cũng như sen

Khuyên nốt em trai dòng lệ sót

Ta biết người buồn sáng hôm nay:

Giời chưa mùa thu, tươi lắm thay

*

Em nhỏ ngây thơ đôi mắt biếc

Gói tròn thương tiếc chiếc khăn tay…

Người đi? Ừ nhỉ, người đi thực!

Mẹ thà coi như chiếc lá bay

*

Chị thà coi như là hạt bụi

Em thà coi như hơi rượu cay ./.

Thâm Tâm

Bài thơ “Tống Biệt Hành” được nhà thơ Thâm Tâm sáng tác vào khoảng năm 1940. Kể từ khi ra đời đến nay đã trên 75 năm bài thơ luôn luôn được yêu thích và đã được đưa vào sách giáo khoa của học đường. Hành là một thể thơ cổ, thường được xử dụng để diễn tả một tâm trạng bi phẩn, bi hùng. Bài thơ “Tống Biệt Hành” của Thanh Tâm có hai nhân vật, người đưa tiễn và người ra đi. Tâm trạng của người ra đi được biểu hiện qua lời của người đưa tiễn và ngược lại, tâm trạng của người đưa tiễn cũng là tình cảm của người ra đi.

Phân trang 7/64 Trang đầu Trang trước 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 Trang sau Trang cuối