Tác giả/Tác phẩm
Tìm kiếm
Quick Login
Lịch
Thống kê
11 Jan.2016

THƠ NGUYỄN QUANG THIỀU

SẼ RA RÁC
VÀ CHỦ TỊCH HNVVN HỮU THỈNH "ĂN ỐC NÓI MÒ"- Qua nhận định và đánh giá tập thơ - "Sự mất ngủ của lửa"

PHẠM NGỌC THÁI




    
Muốn đọc và hiểu được thơ Nguyễn Quang Thiều cho dễ, trước hêt phải nhìn ra cách Nguyễn Quang Thiều thường hành trình để xây dựng cấu tứ cho một bài thơ. Thơ Nguyễn Quang Thiều không phải là loại thơ tượng trưng, siêu thực hay cách tân cách tiếc gì hết? Một số người nói nó "Tây" quá, chỉ vì họ đọc thơ Thiều thấy khó hiểu. Nhiều bài ngôn ngữ, giọng điệu nghe từa tựa như kiểu người nước ngoài nói lơ lớ, ngọng nghịu... khi phát âm tiếng Việt.
     Tôi đã đọc khá nhiều thơ của Thiều, cả thơ đã xuất bản thành sách và đăng trên mạng. Theo nhận định của tôi: "Sự mất ngủ của lửa" là tập thơ hơn cả so với các tập thơ khác, trong đời thi ca Nguyễn Quang Thiều. Được tác giả cho xuất bản lần đầu vào năm 1992 và nay, sau 23 năm lại cho tái bản.  
     Phần nhiều các bài thơ của Thiều thuộc loại thơ... miêu tả. Khi tả cảnh, lúc miêu tả sự việc. Hầu hết là tả nổi... ít tư duy trong. Không ít bài đến hết thơ cũng chỉ dừng lại ở sự miêu tả đó. Nhiều bài đọc mãi, đọc mãi... mà vẫn không hiểu thơ nói cái gì? Sau đây, khi phân tích một số bài cụ thể, tôi sẽ dẫn chứng về vấn đề này.

24 Dec.2015

3 bài viết về Tiểu thuyết

“THỊ LỘ CHÍNH DANH” của

Võ Khắc Nghiêm

          

ThiLo

VỚI THỊ LỘ CHÍNH DANH” Nhà văn Võ Khắc Nghiêm bước qua một thách thức lớn

Nhà thơ NGUYỄN QUANG THIỀU

Việc chọn Thị Lộ làm nhân vật chính cho cuốn tiểu thuyết dày 472 trang khổ 14,5×20,5 là một thách thức không nhỏ đối với nhà văn Võ Khăc Nghiêm. Bởi tư liệu về Thị Lộ được sử sách ghi lại không nhiều và có không ít những điểm về cuộc đời bà chưa thống nhất và có những tình tiết mơ hồ ,thậm chí hoang đường , ác độc… Bởi quan niệm và cách đọc các tác phẩm văn học về đề tài lịch cử còn rất nhiều giới hạn và không ít bảo thủ. Chính vậy mà lâu nay, các tác phẩm về đề tài lịch sử và đặc biệt về các nhân vật lịch sử có thể tạo ra được phần nào không khí của một giai đoạn lịch sử hoặc một sự kiện lịch sử mà nhân vật ấy tham dự, chứ ít tạo ra được nhân vật một cách sống động mà người đọc có thể cảm nhận được từng hơi thở của nhân vật đó mà từ đấy cảm nhận được hơi thở của thời đại nhân vật đã sống.

9 Dec.2015

Đọc“Nếu một mai tôi về

Thơ TRẦN TRUNG ĐẠO

CHÂU THẠCH

Đọc “Nếu một mai tôi về” thơ Trần Trung Đạo và được biết bài thơ nầy anh viết cho Đà Nẵng, nơi anh đã sống một thời trai trẻ và nơi tôi đang sống bây giờ khiến tôi cảm thấy mình như gần gủi với tâm tình được thổ lộ trong thơ. Tôi có hai thành phố thân yêu trong đời. Đó là Đà Nẵng quê hương tôi và Quảng Trị nơi tôi sống một thời trai trẻ. Bây giờ hai thành phố nầy không cách xa tôi nhưng sao trong lòng tôi vẫn thường hỏi nó “Có còn nhận ra tôi không?” như nhà thơ Trần Trung Đạo từ bên kia bờ đại dương đã hỏi:

5 Dec.2015

BIỆN HỘ CHO PHÚ ÔNG TRONG

BÀI CA DAO “THẰNG BỜM”  

CHÂU THẠCH

Vừa qua trên vài trang web trong và ngoài nước tác giả Trần kế Hoàn đã viết một bài với đề tài “Cần hiểu bài ca dao “Thằng Bờm” như thế nào?”. Trong bài viết nầy tác giả đã có ý kiến không thống nhất với việc đài VTV3 Truyền Hình Việt Nam trong chương trình “Ai là triệu phú” cũng như “Chúng tôi là chiến sĩ” đã cho đáp án là Bờm nhận nắm xôi của Phú Ông để ăn, nghĩa là đã đồng ý đổi quạt cho Phú Ông. Tác giả Trần kế Hoàn lập luận rằng: “ Trời ơi! quả là một sai lầm nghiêm trọng! hai từ cuối của bài ca dao là “Bờm cười” chớ có từ nào thể hiện là bờm đồng ý đâu”. Sau đó tác giả tiếp tục lý luận với những nhận định như sau: “Phú Ông là đại diện cho lớp người giàu có xưa. Chúng rất nham hiểm, mưu mô, thủ đoạn”. Đồng thời tác giả cũng cho rằng thằng Bờm đã khôn ngoan tặng cho Phú Ông những nụ cười khinh bỉ khi từ chối những tài sản có giá trị kinh tế cao.

4 Dec.2015

Tâm tình cùng Châu Thạch Không rõ

Tác giả: Admin   Phân loại:Phê bình, tiểu luận   

Tâm tình cùng Châu Thạch

---------------------
Chao ôi!
Bác Bàng (Bạn Văn  sống ở Hải Phòng) viết chơi mà còn hay hơn cả người bình thơ thật. Nếu bác không phản đối thì xin được đưa lời bình của bác đến những chỗ có bài thơ BTLKBV để người đọc thơ được sảng khoái.
Đi làm về mệt nên sáng thức dậy trễ, đọc thư của bác thấy "tỉnh" hẳn người. Cám ơn bác đã bỏ công và tim óc để PĐN rộng thêm tầm mắt.
Nghe giọng điệu của tác giả (qua thư giới thiệu) tôi biết là mình có thể sẽ mất một người bạn, hoặc chí it, cái tình bạn cũng không còn như trước nữa, nhưng đứng trước sự lựa chọn giữa bạn và chính mình tôi đã chọn Chính Tôi.
Có một nhà phê bình ở Đà Nẵng (đã cùng tôi đấu qua, đấu lại mấy bài đã gởi cho tôi một email:

Anh Phạm Đức Nhì thân mến.
Đọc bài "Bình Thơ Bạn: Một Trải Nghiệm Khó Quên" đăng trên web lexuanquang, tôi sướng cả ngày hôm nay. Bình thơ như anh mới thật là bình, còn như tôi, xin nóinặng lời một chút là "nịnh thơ" chớ không phải bình thơ.
Tôi đồng ý hoàn toàn với nhận xét của anh về bài thơ của ông Yên Sơn. Thật ra lúc đầu đọc bài thơ tôi thấy rất hay nhưng khi đọc xong bài bình của anh thì tôi lại thấy bài thơ giống y "bài hát cải lương". Thật anh có tài "làm cho thơ d
đi" nhưng nếu tác giả chịu nghe lời anh thì nhộng mới lột xác thành bướm được.
Bái phục và bái phục, hoan hô và hoan hô nhất là cái gan to của anh.
Chúc khoẻ và viết hay./.
Châu Thạch (nhà phê bình)

Nói như Châu Thạch, tôi chỉ đưoơc cái gan to thôi, bác Bàng ạ.
Một lần nữa, cám ơn bác Bàng.
2 Dec.2015

BÌNH THƠ BẠN: MỘT TRẢI


NGHIỆM KHÓ QUÊN

Vài lời phi lộ

          Bài thơ Bóng Trăng Lệch Khuyết Bờ Vai của bạn tôi – Yên Sơn – đã có một người viết lời bình. Nhưng bạn tôi, có lẽ muốn có một “ý kiến thứ hai” (second opinion) nên đã thư yêu cầu tôi cho vài “lời bàn của Mao Tôn Cương”. Tôi không thích và cũng chưa từng bình thơ bè bạn nhưng - nể lời anh - đã viết một bài không phải dạng bình thơ mặc dù cũng nói đến ưu, khuyết điểm, cũng có khen, có chê. Ưu điểm thì đã có anh Nguyễn Xuân Đấu trong bài Về Bài Thơ “Bóng Trăng Lệch Khuyết Bờ Vai” (1) phân tích kỹ lưỡng nên trong bài viết – như một thư góp ý – này tôi chỉ gói gọn ưu điểm trong hai đoạn và dành một vùng đất khá rộng cho phần khuyết điểm. Đó là chỗ mà nếu ngòi bút của tôi đủ sức thuyết phục, sẽ đem đến cho độc giả một vài chi tiết mới để thẩm định giá trị nghệ thuật một bài thơ.

Rất mong nhận được góp ý, phê bình của người yêu thơ.

  1. http://thovanyenson.com/?p=6845

Phạm Đức Nhì

30 Nov.2015

MỘT CHÂN DUNG ÈO UỘT VỀ

ĐẠI THI HÀO NGUYỄN DU

         Hoàng Hiếu Nhân    
TNc -  30 tháng 11 năm 2015 11:14 AM

Tôi đã háo hức mong chờ xem bộ phim tài liệu "Đại thi hào Nguyễn Du" mà VTV giới thiệu trước cả một tuần, để rồi, sau khi xem xong bộ phim dài 50 phút làm rất công phu đó thì thất vọng đến ngơ ngẩn. Nói cho công bằng, trong phim có một số hình ảnh nghệ thuật chau chuốt, kỹ xảo làm khá hoành tráng và "mãn nhãn". Song, kỹ xảo của phim lại càng làm nổi bật lên sự nghèo nàn đến thảm hại của nội dung và tư tưởng.

Xin chỉ được nêu ra vài điểm chính:

1. Sự nghiệp sáng tác của ND- ngoài kiệt tác Truyện Kiều ra, còn có "Văn chiêu hồn" và ba tập thơ chữ Hán mà giá trị tư tưởng nghệ thật của chúng suốt mấy thập kỷ qua đã/ đang được nhiều nhà nghiên cứu khai thác, tìm hiểu, bình luận, đánh giá. Nhưng trong bộ phim này, tác phẩm "Văn chiêu hồn" lại chỉ được mỗi nhà nghiên cứu lịch sử & văn hóa Hà Nội Nguyễn Vinh Phúc bàn tới một cách rất qua quýt, hời hợt! Còn ba tập thơ chữ Hán của đại thi hào chứa đựng biết bao giá trị văn học- văn hóa- lịch sử thì chỉ được nhắc qua loa nhõn một tập Thanh Hiên thi tập! Không phải ngẫu nhiên mà Hội Kiều học VN đã cùng Viện Văn học tổ chức cả một hội thảo khoa học "200 năm Bắc hành tạp lục"! Dường như những người làm phim không thèm đếm xỉa đến tập thơ lớn này, hay vì nó là tiếng nói khá đậm đặc, hùng hồn về nỗ lực giải ảo, giải thiêng Trung Hoa? ( Xin đọc các tiểu luận "Về sự phê phán chủ nghĩa kỳ thị dân tộc trong "Bắc Hành Tạp Lục" của đại thi hào Nguyễn Du" của Phạm Quang Ái, "Nguyễn Du, từ giải ảo Trung Hoa đến giải thiêng chế độ phong kiến" của Nguyễn Phạm Hùng, "Những đối thoại ngầm và tinh thần giải trung tâm của ND trong Bắc hành tạp lục" của Đỗ Thị Thu Thủy, "Về những bài thơ trong Bắc hành tạp lục" của Hoàng Khôi, v.v.).

22 Nov.2015

VÕ KHẮC NGHIÊM VÀ PHÉP GIẢI

HUYỀN THOẠI  TRONG

TIỂU THUYẾT “THỊ LỘ CHÍNH DANH”  

* Nhà văn Trần Huy Quang

          Lúc đầu Võ Khắc Nghiêm đặt tên cho tiểu thuyết của mình là Thị Lộ Chính Danh, bởi vì trong thời buổi nhiều nhân danh mà thiếu vắng chính danh thì tên này là một gợi ý. Nhưng rồi ông lại lấy cái tên đặc trưng và cũng là giản dị nhất là Thị Lộ, một cái tên gắn liền với một bi kịch lớn, vừa là huyền thoại vừa là lịch sử, mang tên Lệ Chi viên. Vì giấy phép xuất bản đã cấp nên bản in đầu này vẫn phải để là Thị Lộ Chính Danh.

Tôi thich tiểu thuyết Thị Lộ bởi vì cuốn sách này mang tính chất mới mẻ, đó là PHÉP GIẢI HUYỀN THOẠI, chiêu tuyết cho Thị Lộ . Nguyễn Trãi được cả thế giới giải oan, nhưng Nguyễn Thị Lộ thì chưa ai làm cho nàng điều này sâu sắc, đầy đủ .

14 Nov.2015

ĐỌC TẬP THƠ

“CHIỀU PHỐ VỌNG”

CỦA NGUYỄN KHÔI

Châu Thạch
  

Cầm tập thơ “Chiều Phố Vọng” trên tay, tôi không biết phố Vọng ở đâu. Mở google ra xem thì thấy phố Vọng là một phố cũ của Hà Nội xưa, nằm ở cổng phía nam  thành Thăng Long, nơi mà xưa kia các quan qua lại đến đây phải xuống ngựa để “bái vọng” nhà vua. Lướt qua phần trong trang bìa, thấy ảnh nhà thơ có khuôn mặt hiền hoà dễ mến, phần tiểu sử tác giả đã có nhiều giải thưởng văn, thơ.

Mở tập thơ ra xem, bài thơ đầu tiên “Chiều Phố Vọng” đem đến cho tôi nhiều cảm tình :

Nắng óng ả xanh cao chiều phố Vọng

Hoa sửa vương hương cốm đầu mùa

Tôi biết Hà Nội có nhiều hoa sửa toả hương thơm ngát, còn hương cốm thì thật mê ly cho người thưởng thức. Tôi cũng từng đọc thơ về Hà Nội, từng nghe nhiều bài hát ca tụng thủ đô, thế nhưng trong các bài hát, trong các ca từ ấy cốm là cốm mà hoa là hoa, khác biệt nhau. Ở đây Nguyễn Khôi cho hoa sửa thơm mùi hương cốm. Hai mùi hương thân thương của người Hà Nội tương tác cho nhau, hoà quyện trong thơ dấu Phố Vọng trong sắc màu và trong êm dịu của hương thơm

Đọc tiếp bài thơ thứ hai “ Về Hà Nội” tôi nhận biết được linh hồn thơ của Hà Nội trong mùi thơm hoa sửa:

13 Nov.2015

KHI NGƯỜI LÀM THƠ KHÔNG

CÒN TỰ TRỌNG

ĐỖ TRƯỜNG
Có lẽ, chưa khi nào đạo đức xã hội, con người suy đồi như hiện nay. Sự thối nát ấy, chảy róc từ thượng tầng xuống đến hạ tầng. Thực vậy, khi nóc nhà đã dột, thì cột kèo, rui mè sẽ mục nát. Linh hồn bị hiếp chế, tà khí sinh sôi, nảy nở, giá trị đạo đức đảo lộn tùng phèo.

Và chính vì vậy, nạn trộm cắp thơ văn cũng nằm trong sự biến thái chung của toàn xã hội. Nhưng là một ngành đặc biệt, nên việc đạo văn, thó thơ nhiều khi cũng mập mờ, muôn hình, vạn kiểu, chứ không rõ ràng như các vấn nạn trộm cắp khác. Có những câu thơ giống nhau y chang, nhưng  chưa chắc đã phải là đạo, và có những câu chẳng hề giống nhau, lại cho là trộm thơ. Cho thật công tâm, ta có thể thấy, câu thơ “Nếu tôi chết hãy đem tôi ra biển“ của nhà thơ Phan Huyền Thư tuy giống câu thơ “Khi tôi chết hãy đem tôi ra biển“ của nhà thơ Du Tử Lê, nhưng không thể nói, Phan Huyền Thư đã đạo câu thơ trên của Du Tử Lê. Bởi, tứ cũng như thể, mạch thơ của hai bài khác hẳn nhau. Hơn nữa, câu thơ “ Khi/ (Nếu) tôi chết hãy đem tôi ra biển“ nếu đứng đơn độc là câu khẩu ngữ bình thường, như: Khi tôi chết hãy đem tôi về quê…hay về đâu đó mà thôi. Và câu thơ này của Du Tử Lê hay, chỉ khi nó được nối tiếp bởi những câu thơ sau và nằm trong tổng thể của cả bài thơ cũng như bối cảnh ra đời của nó (năm1977).

Phân trang 6/64 Trang đầu Trang trước 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Trang sau Trang cuối